Chương 23: 46-50

Chương 46: Ở ngay bên cạnh Đối với cô, nói láo và gạt người là chuyện bình thường, hơn nữa cô đã đạt đến trình độ nói dối chân thực, chính là có bị đánh chết cũng không thú nhận! Thực ra thì lời nói dối, cho dù không có ai tin tưởng, nhưng mà nói lặp lại nhiều như vậy thì từ từ sẽ biến thành nói thật! Hàn Đông Liệt nhìn thẳng vào cô, vẻ giận dữ từ từ tan biến, ánh mắt anh biến đổi nhưng cũng có vẻ ảm đạm, anh nhếch miệng nói: "Tốt, em đã muốn làm Âu Thiển Thiển đến vậy, tôi cũng không sao cả, chẳng qua là tôi vẫn câu nói đó: tôi rất rõ người phụ nữ tôi muốn là ai, nếu như không đúng là người đó, tôi cũng sẽ không đụng một cái!" Lòng Âu Thiển Thiển có chút chấn động, nhất thời từ đáy lòng hiện lên một chút rung động. "Tôi. . . . . . Ra ngoài rửa mặt một chút, nhân tiện giúp anh mua đồ ăn sáng!" Cô nói xong vội vàng xoay người. "Người phụ nữ chết tiệt. . . . . ." Giọng nói của Hàn Đông Liệt vang lên, nhưng lần này tràn ngập đau lòng, Âu Thiển Thiển chợt dừng lại, nhưng lại không biết có nên quay đầu lại không. Giọng điệu của anh chợt thay đổi thành giọng điệu bá đạo của ngày thường, đe dọa nói: "Tôi chỉ cho em hai mươi phút, nếu như hai mươi phút em vẫn chưa trở lại, tôi liền chết cho em xem!" Đột nhiên Âu Thiển Thiển quay đầu lại nói: "Sao anh không đổi một lí do uy hiếp khác chứ?" "Tại sao phải đổi? Tôi nghĩ lý do này có thể sử dụng một trăm năm, vừa thực tế vừa thuận lợi!" Hàn Đông Liệt xem như đã nắm bắt được điểm yếu của cô, đó là không buông tay. "Được, tôi biết rồi!" Âu Thiển Thiển cúi đầu nhìn xuống cổ tay, nói: "Bắt đầu tính giờ đi!" Cô để lại một nụ cười, sau đó cô xoay người rời khỏi phòng bệnh, Hàn Đông Liệt nhìn cánh cửa bị đóng lại, hiện lên một nụ cười chua xót. Cô sẽ không rời khỏi anh chứ? Cuối cùng anh phải làm sao mới có thể giữ lấy cô ở bên người cả đời đây? Ra khỏi phòng bệnh, Âu Thiển Thiển cười nhạt, nhưng vừa mới đi hai bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn sang phòng bệnh bên cạnh, cô sửng sốt, hai mắt mở to. Số 403! Trời ạ, cô hoàn toàn không phát hiện bọn họ hiện tại đang ở cùng một bệnh viện, hơn nữa hiện tại còn ở ngay bên cạnh. Hàn Đông Liệt là phòng 402, mà phòng chị ấy là 403, chỉ cách một bức tường mà thôi. Đây là ý trời sao? Cô nên làm gì bây giờ? Để cho bọn họ gặp nhau một lần sao? Nhưng mà chắc chắn chị không muốn gặp anh? Không, thật ra thì chị rất muốn nhìn thấy anh, nhưng lại không muốn anh nhìn thấy mình như vậy. Nhưng mà, đây là một cơ hội hiếm có được, nếu bỏ lỡ thì có thể đến chết chị cũng không thể nhìn thấy anh. Hơn nữa, nếu như nhìn thấy anh, chị nhất định sẽ rất vui vẻ, nói không chừng. . . . . . Bệnh sẽ tốt lên giống như kì tích! Cô cúi đầu suy nghĩ một lát, sau đó nắm chặt hai tay ra quyết định. Đi mấy bước đi tới phòng bệnh số 403 bên cạnh, đưa tay mở cửa ra, sau đó vui vẻ cười nói: "Tiểu Thiển, em đến thăm chị đây!" Âu Tiểu Thiển nghe thấy âm thanh, quay đầu nhìn cô, đáp lời cô bằng một nụ cười duyên dáng. Âu Thiển Thiển đi đến bên giường, bình thường như mọi ngày, cô tự nhiên nói "Tiểu Thiển, có phải chị rất muốn gặp anh ấy, em đưa anh ấy tới thăm chị được không?" Âu Tiểu Thiển nghe được lời của cô..., xúc động lắc đầu, cố gắng lắc đầu, nước mắt bỗng chốc từ trong mắt của cô chảy ra ngoài. Cô không muốn nhìn thấy anh, cô không muốn anh nhìn thấy bộ dáng của cô bây giờ, cô không muốn. . . . . . Âu Thiển Thiển cố gắng nắm chặt hai vai của cô ấy, để cho cô ấy nhìn mình, sau đó bình tĩnh cười nói: "Chị yên tâm, em sẽ không để cho anh ấy biết chị là ai, anh ấy cũng không phát hiện, chỉ là gặp một lần mà thôi, không phải chị cũng rất muốn nhìn thấy anh ấy sao? Gặp mặt một lần thôi. . . . . . Được không?" Âu Tiểu Thiển vẫn không ngừng lắc đầu, cố gắng lắc đầu. . . . . . Âu Thiển Thiển chợt dùng đôi tay nâng khuôn mặt của cô lên, không để cho cô tiếp tục lắc đầu, sau đó nói nghiêm túc: "Bây giờ anh ấy đang ở sát vách, đang ở bên kia bức tường, chị thật không muốn gặp anh ấy sao? Chỉ có một cơ hội này, nếu bỏ lỡ, cả đời em cũng không thể thấy được anh ấy!" "Gặp anh ấy một chút đi, em thề anh ấy sẽ không nhận ra chị, chỉ gặp một lần mà thôi. . . . . . Được không?"

Chương 47: Tranh cãi Hai mươi phút sau "Rắc rắc" cửa đúng lúc được mở ra, Âu Thiển Thiển đứng ở cửa, gương mặt không trang điểm, mái tóc dài được búi ở phía sau, làm lộ ra khuôn mặt giống cô gái mười tám tuổi trẻ trung. Hàn Đông Liệt có chút sững sờ nhìn cô, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô búi tóc, thì ra cô có gương mặt tròn, hơn nữa cách ăn mặc của cô. . . . . . Thật đáng yêu! "Cơm đâu?" Thấy hai tay của cô trống trơn, anh tò mò hỏi. "À, lúc nãy tôi đã gọi điện thoại về nhà, một lát nữa dì Lan sẽ mang cơm tới!" Giải thích với Tiểu Thiển mấy câu nên không còn bao nhiêu thời gian, cho nên cô đành phải dùng biện pháp này. Hàn Đông Liệt chợt nhíu mày, lạnh lùng hỏi: "Gọi điện thoại? Em cũng gọi điện thoại cho người đàn ông kia?" Ra ngoài hai mươi phút, rửa mặt cũng không tốn bao nhiêu thời gian, chẳng lẽ thời gian còn lại đều cùng tên đàn ông kia tình chàng ý thiếp? Âu Thiển Thiển đứng ở bên giường, vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh: "Anh không được lúc nào cũng gọi là người đàn ông kia, người đàn ông kia, anh ấy là anh trai của tôi, anh phải tôn trọng anh ấy, nếu anh không thích gọi anh ấy là anh trai, anh có thể kêu anh ấy là Three, hoặc là tổng giám đốc Lam cũng được." Hàn Đông Liệt không thèm nhìn cô một cái, quay đầu sang chỗ khác, không để ý đến những lời cô vừa nói. Âu Thiển Thiển khẽ thở dài, sau đó đến toilet lấy khăn lông ướt, xếp thành hình vuông rồi nói: "Quay đầu lại đây, tôi giúp anh lau mặt một chút." Hàn Đông Liệt rất nghe lời quay lại ngay, khẽ mỉm cười, anh lộ ra một chút gian ác: "Tôi tưởng là em chỉ lo cùng người đàn ông kia tình chàng ý thiếp, quên mất tôi rồi, xem ra em cũng rất rõ ràng, ai mới chính là người đàn ông của em." Âu Thiển Thiển đã quen với giọng điệu làm cho người ta tức giận của anh, vừa không thèm nhìn anh, vừa dùng sức lau gương mặt anh tuấn của anh. "Người phụ nữ chết tiệt, em nhẹ tay một chút, nếu như tôi mặt mày hốc hác, em chịu trách nhiệm nổi sao?" Anh gắt gỏng nói lớn. "Anh cứ yên tâm, nếu anh thật sự mặt mày hốc hác, tôi nhất định sẽ tìm bác sĩ chỉnh hình nổi tiếng nhất trên thế giới, để chỉnh gương mặt mê hoặc đàn ông của anh càng thêm mê người." Cô vừa dùng sức lau, vẫn không quên cãi vã với anh. "Tôi mê hoặc đàn ông? Là bọn họ tự mình dính sát tôi, hơn nữa, tại sao tôi lại muốn mê hoặc đàn ông? Tôi đã nói rồi tôi không phải là gay!" "Đúng đúng, anh không phải là gay, tôi đã biết rồi, anh không cần giải thích nữa, giải thích nhiều quá sẽ trở thành che giấu! Hiểu chưa?" "Người phụ nữ chết tiệt, em. . . . . ." Nghe được âm thanh vừa kêu gào vừa tức giận của anh, Âu Thiển Thiển vội vàng dùng khăn lông chặn cái miệng của anh, sau đó đắc ý nói: "Tôi nói Hàn Đông Liệt, nếu bị bệnh, thì nghe lời tôi mà ngoan ngoãn giống như mèo con, nằm nghỉ ngơi, không nên nói chuyện lớn tiếng, không nên kiêu ngạo, động tác vừa phải, hiểu chưa?" Tâm tình của cô đột nhiên tốt đến muốn nổ tung, ngày thường cãi nhau với anh cô luôn luôn bị yếu thế, không ngờ có một ngày anh cũng có thua trong tay cô. Quả nhiên là phong thủy luân chuyển! Hàn Đông Liệt cầm lấy khăn lông ở trong miệng, thật không ngờ anh không có tức giận, hơn nữa còn đắp khăn lông lên trên mặt, khe khẽ cười trộm. Mười lăm năm tưởng tượng liếc mắt đưa tình, hiện tại rốt cuộc đã xảy ra ở trên người của anh rồi. Thật sự chỉ có cô mới có thể, chỉ có cô gái này mới có thể cho anh loại này cảm giác ấm áp. . . . . . Chỉ có cô. . . . . . "Đúng rồi, Hàn Đông Liệt!" Âu Thiển Thiển lấy khăn lông trên mặt anh ra, bát quái nhìn mặt của anh nói: "Lúc nãy tôi ở toilet, nghe được mấy y tá nói bệnh nhân ở phòng bệnh bên cạnh, thân thế của cô ấy hình như rất đáng thương!" === ===== === =====

Chương 48: Yêu anh "Chuyện của người khác không liên quan tới tôi!" Hàn Đông Liệt gương mặt lạnh lùng, ngoại trừ cô ra, anh đều không có hứng thú với chuyện khác. Âu Thiển Thiển hung hăng nhìn chằm chằm anh, cô không thể nói tất cả sự thật cho anh biết, nói cho anh biết vợ sắp cưới của anh đang ở phòng bệnh bên cạnh, nói cho anh biết cô gái kia lặng lẽ yêu anh hơn mười lăm năm, nói cho anh biết cô gái kia lúc sắp chết vẫn không quên để cô chăm sóc anh thật tốt. Không có tính người!!! Cô thầm mắng anh như vậy. "Hàn Đông Liệt, anh thật sự là loại người vô tình, tôi thật sự, thực thực thực . . . . . . ghét nhất loại người đàn ông như anh!" Hàn Đông Liệt nhíu mày nhìn cô đang tức giận, ung dung hỏi: "Vậy em thích người đàn ông như thế nào?" "Dịu dàng, chăm sóc, yêu thương, vừa thân sĩ lại có phong độ, chung tình, tính tình bình thường, thế nào cũng hoàn toàn trái ngược với người đàn ông như anh!" Nghe được lời của cô, Hàn Đông Liệt trên mặt thoáng hiện lên vẻ tức giận, nhưng lại che giấu một tầng đỏ ửng. Anh cúi mặt xuống không nhìn tới mặt của cô, lúng túng mở miệng nói: "Vậy. . . . . . Nếu như mà tôi biến thành người đàn ông như vậy, em. . . . . . Sẽ thích tôi sao?" Anh còn xấu hổ cái gì nữa chứ? Âu Thiển Thiển nghi ngờ nhìn anh, hoàn toàn cũng không ngờ, anh cũng có lúc không tự nhiên như vậy, lần này bị tai nạn xe, thật sự chính là để cho cô mở rộng tầm mắt rồi, thì ra anh cũng có nhiều vẻ mặt thú vị như vậy, dù sao thì anh cũng là một người bình thường, không hề giống lời đồn đãi là dạng người vô cùng lạnh nhạt! "Ừm. . . . . ." Âu Thiển Thiển cố ý kéo dài, sau đó gật đầu nói: "Nếu như anh thật có thể thay đổi, vậy tôi sẽ xem xét một chút!" Han Đông Liệt đột nhiên giật mình, thì ra anh vẫn có cơ hội, thật tốt quá! "Khụ!" Anh ho nhẹ một tiếng, che đậy thái độ vui mừng của mình, sau đó cố gắng dịu dàng nói: "Vậy. . . . . . em mới vừa nói cô gái kia đáng thương như thế nào? Nếu như có thể giúp chút gì, tôi sẽ cố gắng thử gặp mặt một chút!" "Có thật không?" Âu Thiển Thiển vui mừng nhìn anh, đột nhiên sau đó nhào về phía anh, dựa vào bộ ngực của anh, vui vẻ nói: "Hàn Đông Liệt, anh có lúc cũng vô cùng đáng yêu nha, ha ha ha. . . . . ." Này. . . . . . Hàn Đông Liệt hơi có chút buồn bực, cái này ôm nhau sao, anh dựa sát vào, nhưng mà. . . . . . "Đáng yêu coi như xong, tôi ghét cái từ này!" Một người đàn ông sao có thể bị nói là đáng yêu, huống chi anh còn là người đàn ông nổi tiếng, Hàn Đông Liệt. "Được được được, anh không phải đáng yêu, anh rất tuấn tú nha! Rất đẹp trai!" Thật không ngờ anh rút lui dễ dàng như vậy, cô thật sự rất vui vẻ, rốt cuộc có thể để cho bọn họ gặp mặt, nhất định chị sẽ rất vui vẻ, rất vui vẻ đó nha! Thật là nhớ, nhìn cô ấy biến mất mười lăm năm, từ trong nội tâm phát ra nụ cười vui vẻ! Hàn Đông Liệt trên mặt ửng hồng dần dần lan đến mang tai, cho đến giờ anh cũng không để cho cô gái nào ôm qua, cho tới bây giờ cũng sẽ không ôm bất kỳ cô gái nào, cũng chỉ có cô mà thôi. Thân thể của cô gái này thật sự là mềm mại, rất thoải mái, nếu như không phải khắp người anh bị thương, nhất định anh sẽ lập tức áp đảo cô! Đáng chết !!! Cố gắng giấu vẻ bất an, anh khôi phục lại tính tình nóng nảy, cúi đầu nói: "Cô gái chết tiệt, em đụng phải vết thương của tôi rồi, mau đi xuống cho tôi, hơn nữa tôi muốn em nói lại chuyện của cô gái kia một lần, tôi ghét người phụ nữ nói nhiều!"

Chương 49: Gặp mặt Âu Thiển Thiển rời khỏi thân thể của anh, ngồi ở bên giường, nói: "Tôi nghe mấy y tá nói bệnh nhân ở phòng bên cạnh không có người thân, ba hình như là tự sát chết, mẹ mắc một loại bệnh gọi là “Chứng tuỷ sống co rút”, cũng đã chết, mà cô ấy cũng di truyền bệnh của mẹ, đã nằm viện nhiều năm rồi, không có một người thân, cũng không có một ai đến thăm cô ấy, hơn nữa giống như. . . . . . Sống không lâu!" Hàn Đông Liệt hơi nhíu mày, nghi ngờ hỏi: "Đó là loại bệnh gì? Không thể trị sao?" "À . . . . ." Âu Thiển Thiển lộ ra vẻ mặt mất mát, nói: "Cô ấy đã đến giai đoạn cuối rồi, có lẽ sẽ không qua được năm nay!" Có lẽ mấy ngày, mấy tháng, tóm lại, chị ấy sống không được bao lâu. "Vậy muốn tôi giúp cô ấy thế nào, giúp cô ấy tìm một bác sĩ nổi tiếng nhất thế giới, hoặc là quyên tiền cho cô ấy?" Một người đã sắp chết rồi, anh phải làm thế nào? "Những thứ này cô ấy đều không cần, tôi cảm thấy được bây giờ đối với cô ấy cần bạn bè, cô ấy đã không có người thân, nếu như có thể có người cùng làm bạn với cô ấy, giúp đỡ cô ấy, cô ấy nhất định sẽ rất vui vẻ, cho dù một ngày kia phải chết, tôi muốn cô ấy có thể cười mà chết đi!" "Bạn bè? Em muốn tôi làm bạn với cô ta?" Hàn Đông Liệt có chút kinh ngạc, chuyện như thế này anh không biết làm sao. "Không phải anh, là tôi!" Âu Thiển Thiển hướng về phía anh lắc đầu một cái rồi nói tiếp: "Ý của tôi là tôi muốn giúp đỡ cô ấy nhiều một chút, ít nhất để cho cô ấy không cảm thấy cô đơn, hiện tại anh cũng là một bệnh nhân, cho nên ngoan ngoãn nằm ở trên giường, nghỉ ngơi, nghỉ ngơi, nghỉ ngơi, như vậy mới được!" Hàn Đông Liệt chợt hiểu ra, thì ra cô nói nhiều như vậy, chính là không muốn ở bên cạnh anh, đúng là muốn lấy cớ rời khỏi anh, cô gái đáng chết, không muốn ở một chỗ với anh như vậy sao? "Không được, tôi không cho phép!" Vẻ mặt nghiêm túc, anh lập tức cự tuyệt cô. "Tại sao? Anh tại sao không cho phép?" Cô hỏi. "Tóm lại, em có thể kết bạn với ai cũng được, nhưng tuyệt đối không thể rời khỏi tôi nửa bước, đừng quên, em chính là vợ của tôi, người em cần ưu tiên chăm sóc nhất chính tôi!" Anh bá đạo, ánh mắt thâm thúy nhìn cô, không cho cô phản kháng. Âu Thiển Thiển nhìn ánh mắt của anh hồi lâu, mới thỏa hiệp nói: "Được rồi, nếu như vậy, vậy chờ anh khỏi bệnh một chút, chúng ta cùng đi thăm cô ấy, như vậy anh cũng có thể đi?" "Ừ, được rồi!" Hàn Đông Liệt hoàn toàn không có phát hiện mình đã tiến vào bẫy của cô, còn hài lòng gật đầu một cái. Âu Thiển Thiển xoay người cười trộm, thầm nói một câu: Đồ ngốc! Mười hai ngày sau. Vết mổ của Hàn Đông Liệt đã được cắt chỉ, trừ thạch cao ở đùi phải, những vết thương ngoài da đã gần bình phục. Mà hai người cũng theo ước định, đi tới phòng bệnh số 403. "Cốc cốc cốc. . . . . ." Âu Thiển Thiển đẩy xe lăn của Hàn Đông Liệt, nhẹ nhàng gõ cửa phòng, sau đó mở ra, đi vào. Trên giường bệnh trắng như tuyết, một cô gái xinh đẹp nửa nằm ở phía trên, đôi mắt cô nhu hòa nhìn Hàn Đông Liệt, khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng đôi mắt không chủ ý rơi xuống một giọt nước mắt!  Chương 50: Cử chỉ thân mật (1) Thấy cô rơi nước mắt, Hàn Đông Liệt lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, sau đó quay đầu nhìn Âu Thiển Thiển. Âu Thiển Thiển có một chút bối rối, nhưng lại làm vẻ bình tĩnh khẽ mỉm cười nói: "Có thể là do vui mừng, anh cũng biết, suy nghĩ của bệnh nhân rất nhạy cảm." Hàn Đông Liệt hoàn toàn không tin tưởng lời của cô nói..., nhưng cũng không để ý tới, bởi vì đối với anh mà nói, chuyện của người khác không có liên quan gì đến anh. Âu Thiển Thiển từ từ đẩy anh đến bên giường, sau đó cô cũng ngồi ở bên giường, mở miệng nói: "Cô Lý, chúng tôi ở phòng bệnh bên cạnh, bởi vì anh ấy cảm thấy rất nhàm chán, cho nên đến tìm cô tâm sự!" Cô đã gọi điện thoại trước cho Three, sửa đổi toàn bộ tư liệu của chị ấy, bây giờ chị ấy tên là Lý Tĩnh, một cô gái hai mươi bốn tuổi, không cha không mẹ, không người thân bạn bè, một cô gái đáng thương. Cô khẽ mỉm cười, sau đó vươn tay, Âu Thiển Thiển liền làm dấu trước mặt cô ấy, cô làm dấu hai chữ ‘xin——chào’ Âu Thiển Thiển vui vẻ gật đầu một cái, sau đó dùng tay kéo Hàn Đông Liệt đang thất thần, đột nhiên anh khôi phục vẻ bình thường, lịch sự nói: "Xin chào, cô Lý, tôi tên là Hàn Đông Liệt!" Cô nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt đẹp như trăng lưỡi liềm, vui vẻ cười. Mười lăm năm không gặp, mặc dù có xem qua hình của anh ấy, nhưng mà thật sự anh ấy rất đẹp trai, đôi mắt anh tuấn, lỗ mũi anh tuấn, đôi môi anh tuấn, mỗi bộ phận trên người anh ấy đều là anh tuấn như vậy, cũng giống như khi còn nhỏ, làm cô say mê sâu sắc, ngắm thế nào cũng không đủ. Trước khi chết có thể gặp được anh ấy thật tốt, chỉ cần như vậy nhìn cô, cô đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn, cho dù lập tức chết, cũng không sao. --- --------- Âu Thiển Thiển thấy hai người không nói chuyện, vội vàng kéo áo của anh, nói nhỏ: "Nói chuyện đi." Gương mặt Hàn Đông Liệt lộ vẻ khó xử, hé miệng, nhưng lại không biết phải nói gì, im lặng cả buổi, mới lúng túng nói: "Cô Lý, trông cô rất đẹp, rất giống như một ngôi sao, tôi có cảm giác rất quen thuộc, chỉ là mặt của cô bị làm sao? Tại sao phải dán kín? Bị thương sao? Có cần mời bác sĩ xem một chút?" Cô hơi ngạc nhiên, tay từ từ mò khóe mắt trái của mình, sau đó vừa cười một tiếng vừa lắc đầu một cái. Đột nhiên, Âu Thiển Thiển dùng sức bấm một cái lên cánh tay của anh, kề sát lỗ tai của anh nói: "Nếu không mở bình thì làm sao biết trong bình có gì, gương mặt đối với một cô gái rất quan trọng." Chỉ là, nếu anh nói lời quan tâm, Tiểu Thiển nhất định sẽ rất vui vẻ. Nhưng là tại sao, lòng của cô có chút đau đớn. Hàn Đông Liệt hung ác nhìn cô chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô gái chết tiệt, em muốn chết sao?" Lại dám bấm anh, quá vô lễ. "Anh. . . . . ." Âu Thiển Thiển còn muốn nói điều gì đó, nhưng ống tay áo lại bị ai đó bắt lấy, cô quay đầu nhìn chị gái, cô ấy nhìn cô lắc đầu một cái. Trừng mắt liếc anh một cái, sau đó cô mặt mày hớn hở cùng Âu Tiểu Thiển nói chuyện phiếm, hoàn toàn không để ý đến anh, mặc dù cô rất muốn để cho hai người có không gian riêng, nhưng là đang diễn trò, không thể để cho anh phát hiện, tuyệt đối không thể. Một giờ qua đi. . . . . . Hai giờ. . . . . . Ba giờ. . . . . . Hàn Đông Liệt nhìn họ nói chuyện không ngừng, nhàm chán ngáp một cái: "A. . . . . ." Hai người cùng nhau nhìn về phía anh, Âu Thiển Thiển có chút khẩn trương mở miệng hỏi: "Anh cảm thấy mệt mỏi sao? Có cần nghỉ ngơi một chút không?" Nhìn thấu sự quan tâm của cô, Hàn Đông Liệt khẽ cười lắc đầu một cái, nói: "Tôi không sao, hai người tiếp tục nói chuyện đi, chỉ là tôi muốn mượn bả vai của em một chút!" Anh nói xong, liền tựa đầu của mình vào trên vai của cô, nhắm hai mắt, gương mặt hạnh phúc nói: "Tôi ở đây ngủ một chút là được rồi." Anh thân mật cử động, khiến Âu Thiển Thiển kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía Âu Tiểu Thiển đang nằm trên giường, trên mặt của cô ấy rõ ràng lộ ra sự đau lòng, hai mắt hơi rũ xuống, nước mắt trong suốt ở hốc mắt chớp động, một giọt nước mắt rơi xuống. --- ---------

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...