Chương 38: 93-97

Chương 93: Quang minh chính đại Editor: Cua Rang Me Âu Thiển Thiển bị anh ôm thật chặt, theo phản xạ giãy giụa muốn chạy trốn, nhưng Hàn Đông Liệt lại càng ôm càng chặt, không chịu buông cô ra. "Buông em ra, Hàn Đông Liệt!" Cô vẫn dùng sức đẩy anh, chỉ cần nghĩ tới chị, cô cảm thấy mình giống như là tội phạm. "Không buông, chỉ có em, vĩnh viễn anh cũng không buông tay!" Ôm cô chặt hơn, cảm nhận nhiệt độ của cô, tưởng tượng cô chỉ thuộc về mình. Tên đàn ông Lôi Minh kia dám đụng vào người phụ nữ của anh, anh không thể tha thứ, tuyệt đối không thể! Thân thể Âu Thiển Thiển bị anh ôm có chút đau, nhưng thật kỳ lạ, lại có một loại cảm giác an toàn! Đây là lý do chị vẫn thích được người đàn ông ôm trong ngực sao? Thì ra là... Trong ngực người đàn ông này lại ấm áp như vậy, lồng ngực rộng lớn, nhịp tim trầm ổn, còn có sưởi ấm nhiệt độ trong lòng. [truyen.duoc.dang.tai.dien.dan.le.quy.don] Rất thoải mái, rất thoải mái... muốn đi ngủ! Hàn Đông Liệt cảm nhận được cô không giãy dụa nữa, từ từ buông lỏng cánh tay, bàn tay vuốt ve mái tóc thật dài của cô, nhẹ nhàng nói: "Cứ như vậy, để cho anh giữ chặt em đi!" Âu Thiển Thiển vùi đầu vào trong lòng anh, kiềm chế nước mắt chảy xuống, cô khàn giọng nói: "Không. . . . . ." Anh cứ ôm cô như vậy, chỉ cần cô động đậy một chút, anh sẽ siết chặt hai cánh tay của mình, sợ cô sẽ chạy thoát, mỗi một phút mỗi một giây anh đều nhìn chăm chú vào cô, cho đến khi cô từ từ hai mắt nhắm lại, tiến vào giấc mộng ngọt ngào! Cả đêm không chợp mắt, chỉ cúi đầu nhìn cô, trời gần sáng, thân thể của anh đã tê cứng, nhưng vẫn không bỏ cô xuống. Trời đã sáng, cô ngủ rất say, dáng vẻ rất mệt, vẫn nhíu mày thật chặt, chợt, cửa phòng bị ai đó mở ra, Tuyết Nhi vui vẻ xông tới, hô to: "Anh Đông Liệt. . . . . ." Hàn Đông Liệt nhanh chóng quay đầu, hai trong mắt sắc bén, lạnh như băng, hung ác nhìn Tuyết Nhi, giọng nói của Tuyết Nhi lập tức dừng lại, cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Hàn Đông Liệt cau mày, hơi lắc đầu, ý bảo cô ta đi ra ngoài. Tuyết Nhi dùng sức cắn chặt môi dưới, mắt nhìn về Âu Thiển Thiển trong ngực anh, tức giận quay đầu ra cửa phòng, sau đó dùng lực đóng sầm cửa lại. "Rầmm ——" Một tiếng vang thật lớn. Chân mày Âu Thiển Thiển chợt nhíu sâu hơn, lông mi thật dài hơi run rẩy, sau đó từ từ mở hai mắt ra. Ánh mắt nhìn về phía Hàn Đông Liệt, cô giật mình lập tức ngồi dậy rời khỏi ngực của anh, hình như quên chuyện tối qua, nhìn anh nói: "Anh. . . . . . anh .. . . . Tại sao anh lại ôm em?" Bởi vì cả người Hàn Đông Liệt tê cứng, cho nên không kịp ôm cô lại, không thể làm gì khác hơn là khó chịu giật giật thân thể, cười nói: "Thân ái, tối hôm qua sưởi ấm trong ngực anh, ngủ có ngon không?" "Cái gì? Thân, thân ái?" Đột nhiên bị anh gọi như vậy, làm cô đỏ mặt. Hàn Đông Liệt đưa tay bắt được cằm của cô, khẽ cúi đầu hôn lên môi của cô, cười tà nói "Đúng vậy a, thân ái, anh đã quyết định. . . . . . Vì không để cho người đàn ông khác chú ý đến em, cho nên anh muốn công khai chuyện kết hôn của chúng ta, để cho em quang minh chánh đại là vợ của Hàn Đông Liệt anh!"

Chương 94: Có nữ quỷ Editor: Cua Rang Me "Công khai? Không được!" Âu Thiển Thiển lập tức từ chối! Nếu như chuyện này để cho chị biết, chị sẽ rất đau lòng, sẽ rất khổ sở, mặc dù ngoài mặt chị sẽ không biểu hiện ra, nhưng mà có người phụ nữ nào sẽ không thương tâm chứ? "Anh đã quyết định rồi!" Hàn Đông Liệt đã cân nhắc quyết định của mình. "Không được!" "Em không có quyền từ chối, anh nói rồi, em phải đồng ý với anh bất cứ chuyện gì vô điều kiện, hơn nữa chuyện hôm qua anh còn chưa bỏ qua cho em, đã là người của nhà họ Hàn, lại dám để lại trên người dấu hôn của người đàn ông khác, em cảm thấy em như vậy, em còn tư cách nói nữa sao?" Vẻ mặt Hàn Đông Liệt đột nhiên trở nên giận dữ, vừa nghĩ tới vết hôn trên người của cô, vừa nghĩ tới người đàn ông kia đã đụng vào cô, anh liền tức giận muốn giết người. Không thể để chuyện như vậy xảy ra được, anh muốn cô làm vợ sắp cưới của anh, anh muốn cho toàn thế giới này biết, người phụ nữ này, là vợ của anh – Hàn Đông Liệt. Ai cũng không thể động vào! Âu Thiển Thiển sốt ruột, cầm lấy cánh tay anh nói: "Nhưng lúc chúng ta kết hôn, rõ ràng anh đã đồng ý với em, tại sao anh lại có thể. . . . . ." "Bây giờ anh đổi ý rồi, em cũng đã là người phụ nữ của anh rồi, cũng không cần thiết phải giấu giếm nữa!" Lúc đầu, anh đã đồng ý với cô, bởi vì cô lấy thân phận của Âu Thiển Thiển ký thỏa thuận với anh, nhưng thật sự anh muốn cô thừa nhận mình là Âu Tiểu Thiển, đến khi tuyên bố, vợ của anh là Âu Tiểu Thiển. Nhưng bây giờ quá gấp gáp, anh đã không đợi được tới lúc cô trở về thân phận ban đầu. "Hàn Đông Liệt!" Âu Thiển Thiển tức giận nhìn anh chằm chằm. "Không cần nói nữa, anh đã quyết định! Vị trí ‘phu nhân nhà họ Hàn’ này, đó là của em rồi!" Hàn Đông Liệt đã có kết quả, lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho Giang Minh Húc, sau đó hả hê nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận của Âu Thiển Thiển, nói trong điện thoại di động: "Minh Húc, lập tức tung ra tin tức cho tôi, nói tôi và Âu Thiển Thiển đã trở thành vợ chồng từ một tháng trước, phải nhanh, tôi muốn bằng tốc độ nhanh nhất cho toàn thế giới biết!" Âu Thiển Thiển tức giận nhìn anh, tuy nhiên cô không thể như đứa bé chạy đến ngăn lại, nếu quả như thật như những gì anh nói, như vậy cô cũng chỉ có thể dùng một chiêu cuối cùng. Đó chính là làm cho chị không nghe được tin tức này. "Được rồi, anh muốn như thế nào, thì làm như vậy đi! Em đói bụng, em ra ngoài ăn điểm tâm trước!" Nói xong, cô hốt hoảng đi ra khỏi phòng, chỉ sợ anh sẽ bắt cô lại không để cho cô đi. Nhìn bóng lưng vội vã của cô, Hàn Đông Liệt lo lắng cau mày. Cô lại ngoan ngoãn đồng ý? Cô lại muốn giở trò gì? Âu Thiển Thiển chạy ra cửa phòng, vội vàng chạy đến lầu ba của biệt thự, bởi vì ở đây có rất ít người lui tới, cho nên cô yên tâm lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Three. Điện thoại được kết nối, cô vội vội vàng vàng nói: "Three, Hàn Đông Liệt đã tung tin tức bọn em kết hôn ra, anh phải giấu diếm giúp em nhé, ngàn vạn lần không thể để cho chị biết!" "Bất luận như thế nào, nhất định không thể để cho chị biết... Được, cầu xin anh đấy!" Cô an tâm cúp điện thoại. Quay đầu, thấy một cái màu đen kịt trước cửa phòng, chợt, cô nhớ lại Thừa Vũ đã nói cho cô một bí mật nhỏ: Cô đã đi qua lầu ba của biệt thự nhà họ Hàn sao? Nghe nói ở bên trong lầu ba là trong phòng. . . . . . Có một con nữ quỷ. . . . . . Là Hàn Đông Liệt nuôi!

Chương 95: Cố gắng bình tĩnh Editor: Cua Rang Me Nữ quỷ? Âu Thiển Thiển nghi ngờ đi đến trước cửa phòng, lấy tay nhẹ nhàng gõ một cái cửa, sau đó dựa tai vào trên cửa, gõ cửa lần nữa. Lỗ tai nhạy bén lập tức nghe ra, phía sau cánh cửa này, còn có hai cánh cửa. Cô khẽ nhăn đầu lông mày, quan sát cửa. Tự nhiên thiết trí ba cánh cửa, rốt cuộc ở đây có cái gì? Nữ quỷ? Không thể nào đâu, trên cái thế giới này căn bản cũng không có quỷ, vậy nếu như không phải, Thừa Vũ muốn nói cho cô biết cái gì đây? Không tự chủ, cô đưa tay hướng đến mã khóa cửa, vừa muốn phá giải, lại đột nhiên nghe được tiếng của Tuyết Nhi. [dien.dan.le.quy.don.com] "Cô đến đây làm gì?" Âu Thiển Thiển thu tay lại, quay đầu nhìn về phía cô ta đáp: "Không có gì, chỉ muốn xem căn phòng này một chút mà thôi." Tuyết Nhi nhìn thấy cô thì đã nổi giận, nhớ tới bộ dáng cô nằm trong ngực anh Đông Liệt, càng thêm tức giận sắp phát điên. Dùng sức nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng nói: "Cô không biết phải không? Đây là gian phòng riêng của anh Đông Liệt, không được anh ấy cho phép thì bất luận kẻ nào cũng đừng hòng đi vào!" "Ở đây có cái gì quan trọng sao?" Âu Thiển Thiển dò xét. "Tôi không biết, tôi cũng chưa vào đó!" Ánh mắt của Tuyết Nhi nhìn về phía cửa phòng đóng chặt, nhớ lại mấy năm trước, cô ta tò mò muốn mở cái cửa này ra, tuy nhiên cô bị Hàn Đông Liệt hung hăng chửi rủa một trận, hơn nữa còn cảnh cáo cô ta, nếu như còn dám đến gần nơi này, sẽ không nhìn mặt cô nữa. Rốt cuộc ở đây có thứ gì quan trọng, cô ta thật sự không nghĩ ra. Âu Thiển Thiển quan sát vẻ mặt bây giờ của Tuyết Nhi, xác định là cô ta thật sự không biết, sau đó cười đi tới, cố ý đáp lời cô, nói: "Tuyết Nhi, cô tin tưởng trên thế giới này có quỷ không?" "Không tin!" Cô ta không do dự mà trả lời. "Hả? Nhưng gần đây vào buổi tối lúc ngủ, tôi luôn nghe thấy âm thanh kỳ quái, tôi nghi ngờ ở đây có quỷ!" Âu Thiển Thiển cố ý lặp lại lời nói dối, dò xét xem cô ta có biết chuyện Thừa Vũ nói hay không. Tuyết Nhi phiền não nhìn cô, lạnh lùng nói: "Có phải thần kinh của cô Âu quá nhạy cảm hay không? Trước kia tôi ở đây, cho tới bây giờ cũng không nghe thấy âm thanh kỳ quái!" "A, là như thế sao, có lẽ là tôi quá nhạy cảm!" Âu Thiển Thiển có chút thất vọng, thì ra là cô ta cái gì cũng không biết. Vừa đi, vừa quay đầu lại liếc mắt nhìn cánh cửa kia. Nữ quỷ. . . . . . Thật rất muốn nhìn thấy! Đi cùng Tuyết Nhi đến lầu hai, Âu Thiển Thiển viện cớ đến một phòng khác tắm rửa, thay một cái áo cao cổ, che vết hôn trên cổ, sau đó đi trở về phòng của Hàn Đông Liệt. Vừa mới mở cửa, liền nhìn đến Tuyết Nhi ngồi ở bên giường, trên tay một bát cháo cùng cái muỗng, tỉ mỉ đút Hàn Đông Liệt ăn. "Anh Đông Liệt, a. . . . . . Ăn một muỗng nữa nha!" Cô ta dùng giọng nói ngọt ngào nói với Hàn Đông Liệt, sau đó liếc mắt nhìn Âu Thiển Thiển cười nhạt, cố ý hất mày, cười hả hê. Âu Thiển Thiển nhìn thấy cảnh này, trong lòng không kiềm chế được đau đớn, nhưng trên mặt không lộ ra bất kỳ vẻ kinh ngạc nào, bình tĩnh xoay người, muốn rời khỏi. "Cô gái chết tiệt, không được đi!" Hàn Đông Liệt nhìn cô, gầm nhẹ ra lệnh

Chương 96: Chính là yêu cô Âu Thiển Thiển dừng bước lại, xoay người mỉm cười nói: "Có chuyện gì không?" "Em muốn đi đâu?" Anh hỏi. "Đi làm!" Cô trả lời rất tự nhiên. "Không cho phép đi!" Hàn Đông Liệt đột nhiên giận dữ. Ngày hôm qua cũng trải qua chuyện như vậy, cô lại còn muốn đi làm? Chẳng lẽ không sợ người đàn ông kia càng thêm quá đáng sao? Cô gái chết tiệt đáng chết này, tại sao luôn không nghe lời? Không thể ngoan ngoãn sống ở bên cạnh anh sao? "Tôi muốn đi làm, đây là công việc của em!" Cô cố ý, không phải là không thể đi! "Cô gái chết tiệt, tùy hứng cũng nên có mức độ, đừng quên, anh là cấp trên của em, hiện tại anh nói cho em biết, bắt đầu từ bây giờ em bị anh đuổi viêc, không cần đi làm nữa... Hơn nữa, nếu như em không muốn vừa ra khỏi cửa đã bị phóng viên bao vây, thì ngoan ngoãn ở nhà cho anh, nghe rõ không?" Cô nói Hàn Đông Liệt lãnh khốc là rất đúng. Anh vẫn luôn cưng chiều cô, mến yêu cô, nhưng cô đối với anh luôn là cứng đối cứng, anh nói hướng đông, cô sẽ đi hướng tây, làm ngược lời anh nói. Không thể dung túng cô, phải làm cho cô hoàn toàn nghe theo anh mới được. Âu Thiển Thiển bình tĩnh nhìn anh, từ từ mở miệng nói: "Nếu tổng giám đốc Hàn đã nói như vậy, vậy em sẽ ở nhà, nhưng em vô cùng xin lỗi nói cho anh biết, em nói nhà... Là nhà họ Lam." Cô nói xong, liền xoay người đi ra ngoài. Hồi tưởng lại ngày hôm qua trong ngực anh dịu dàng, cô sẽ tâm thần không yên, nếu như tiếp tục cùng người đàn ông này ở chung một chỗ, cô sợ cô sẽ quản không được tim của mình. Người đàn ông này không phải là người cô có thể yêu... anh thuộc về chị! "Cô gái chết tiệt, em đứng lại đó cho anh." Hàn Đông Liệt rống to ra lệnh, nhưng Âu Thiển Thiển vẫn sãi bước rời đi. "Cô gái chết tiệt, anh muốn em đứng lại đó cho anh!" Lại một lần nữa rống to, anh bắt đầu nóng nảy, vội vàng đi xuống giường, nhưng chân bó thạch cao lại không nghe sai bảo, làm cho anh nặng nề rớt xuống đất. "Anh Đông Liệt!" Tuyết Nhi gồi ở mép giường thấy anh ngã xuống, vội vàng kêu to ngồi xổm xuống đỡanh. Âu Thiển Thiển nghe thấy, hai chân chợt dừng lại, nhưng chỉ một giây dừng lại, cô lại bước tiếp, càng nhanh chóng rời đi. "Cô gái chết tiệt, em đứng lại đó cho anh, đứng lại ——" Hàn Đông Liệt rống to đứng lên, đang muốn đuổi theo, nhưng lại bị Tuyết Nhi dùng sức giữ lại. "Anh Đông Liệt, chân của anh không thể đi bộ, anh nên nghỉ ngơi!" Tuyết Nhi khuyên anh. "Buông tôi ra!" "Em không thả, em không thả, em không hiểu, em cũng là phụ nữ như cô ấy, tại sao anh lại yêu cô ấy, coi như cô ấy từ khi vừa sinh ra đã là vị hôn thê của anh thì thế nào? Cô ấy bỏ anh mười lăm năm, mười lăm năm nay anh mỗi ngày đều nghĩ tới cô ấy, nhớ tới cô ấy, nhưng cô ấy có không? Đã bao giờ anh hỏi cô ấy xem cô ấy có từng nghĩ tới anh một ngày nào không?" Lời Tuyết Nhi làm cho thân thể Hàn Đông Liệt đột nhiên cứng đờ, suy nghĩ chợt trở nên trống rỗng. Cái vấn đề này, anh vẫn luôn rất muốn hỏi, nhưng rồi lại không dám hỏi. Mười lăm năm... Hơn năm ngàn ngày đêm... Em có từng nghĩ tới anh từng giây từng phút không? "Anh Đông Liệt, một cô gái vô tình như vậy, anh không nên yêu cô ấy... Không đáng giá... Không đáng giá!" Hai cánh tay Tuyết Nhi ôm chặt lấy anh, muốn cho anh cảm nhận được, mình mới là người có thể cả đời bên anh. Nhưng Hàn Đông Liệt lại kéo tay của cô ta ra, dùng âm thanh bi thương dịu dàng nói: "Không có biện pháp. . . . . . Tôi chính là yêu cô ấy. . . . . ."  Chương 97: Ghen tỵ tức giận Chính là yêu cô ấy như vậy, mình cũng không cách nào khống chế tâm tình này, coi như là bị thương nặng, cũng sẽ không ngừng yêu cô. “Anh Đông Liệt, anh mới vừa. . . . . . Nói gì?" Tuyết Nhi giật mình nhìn anh, hoàn toàn không thể tin được câu kia là anh nói. Cư nhiên anh nói yêu? Sao anh có thể dùng thanh âm như vậy, giọng nói như vậy ? Lộ ra vẻ mặt thống khổ, là của anh Đông Liệt của cô ta sao? Là của một tổng giám đốc cuồng ngạo bá đạo băng sơn sao? Toàn bộ lực chú ý của Hàn Đông Liệt đều bị hình ảnh Âu Thiển Thiển rời khỏi nhà hấp dẫn, đã hoàn toàn không nghe được Tuyết Nhi nói gì, anh khập khễnh chạy ra ngoài, nhưng ra tới cửa thì phát hiện, đã không thấy bóng dáng Âu Thiển Thiển . Tim bắt đầu đau đớn, càng lúc càng đau. . . . . . "Tiểu Thiển, tại sao. . . . . . Em luôn muốn rời khỏi anh?" Anh nhẹ giọng nỉ non, lòng như sắp sắp đứt ra. Từ khi biết cô, cô liền ẩn núp anh, cách xa anh, bất kể anh làm gì, cho dù là ôm cô vào trong ngực thật chặt, nhưng vẫn cảm thấy cô cách rất xa mình. "Anh Đông Liệt!" "Cậu chủ!" Tuyết Nhi cùng dì Lan cũng vội vã chạy tới, đỡ anh. "Dì Lan, nhanh đi chuẩn bị xe!" Hàn Đông Liệt ra lệnh, tầm mắt vẫn nhìn chăm chú vào phía trước. Cô chạy một lần, anh bắt cô một lần, cô chạy hai lần, anh bắt hai lần, bất kể cô từ bên cạnh anh chạy bao nhiêu lần, anh đều phải cô bắt trở lại. Muốn từ bên cạnh anh chạy trốn? Không thể nào, anh tuyệt không cho phép, coi như là chân trời góc biển, anh cũng phải trói cô trở lại. Dì Lan nhìn anh, trên mặt lộ ra sự kinh hoảng, từ nhỏ nhìn anh lớn lên, đây là lần đầu tiên thấy anh chật vật lại phẫn nộ như vậy. Khẩn trương bắt cánh tay của anh, nói: "Cậu chủ, bây giờ cậu nên ở trên giường nghỉ ngơi thật tốt, không cần lo lắng, tôi sẽ tìm mợ chủ về." "Đúng vậy, anh Đông Liệt, đi về nghỉ ngơi trước đi!" Tuyết Nhi nói tiếp. "Tất cả im miệng cho tôi!" Hàn Đông Liệt rống to, dùng lực hất tay của hai người ra, hung hăng nói: "Chuyện của tôi, còn chưa tới phiên các người quản, nhanh đi chuẩn bị xe!" Hai người bị sự phẫn nộ của anh làm chấn động, trong nháy mắt sửng sốt, nhưng dì Lan hoàn hồn, cúi đầu cứng nhắc nói: "Vâng, cậu chủ!" Sau khi dì Lan đi, Tuyết Nhi chuyển từ kinh hoảng sang khổ sở, thấy người mình thương nhất vì một người con gái khác mà điên cuồng, cô ta cảm giác mình thống khổ muốn chết. Từ nhỏ anh đối với cô ta vô cùng dịu dàng, hơn nữa vô cùng sủng ái cô ta, bây giờ lại đói xử với cô ta như vậy, tại sao? Là người con gái kia, đều là lỗi của người con gái kia! "Anh Đông Liệt, anh không thích Tuyết Nhi sao? Anh muốn bỏ Tuyết Nhi và người con gái kia ở một chỗ sao? Cô gái kia. . . . . . với Tuyết Nhi ai quan trọng hơn?" Cô ta nghẹn ngào, dùng sức nhịn nước mắt, hỏi. Cô gái kia vứt bỏ anh mười lăm năm, mà cô ở bên cạnh anh làm bạn mười lăm năm... Anh thật tuyệt tình như thế, không để ý cô ta? Ánh mắt Hàn Đông Liệt lạnh như băng nhìn cô rơi nước mắt, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cô ta, nhẹ nhàng nói: "Tuyết Nhi, em vĩnh viễn là người em gái... tôi thích nhất!" Em gái? "A. . . . . ." Tuyết Nhi rơi lệ mà cười, hai mắt thật to lộ ra ghen tỵ tức giận, dùng sức gạt tay anh đang vuốt ve mặt mình, sau đó hất đầu đi ra khỏi biệt thự nhà họ Hàn. Cô ta đi xuyên qua dòng người không ngừng chuyển động trên đường cái, lấy điện thoại di động ra bấm số Lôi Minh, trong điện thoại di động cô ta tức giận gầm nhẹ: "Tôi không bao giờ ... muốn gặp cô ta nữa, tôi muốn cô ta chết, tôi muốn cô ta chết ngay bây giờ ——"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...