Chương 40: 103

Chương 103: Bày tỏ áy náy ‘Em sẽ chăm sóc anh, nhưng không phải cả đời, bởi vì em đã đồng ý với chị sẽ chăm sóc anh!’ lời như vậy, cô không thể nói. ‘Em muốn chăm sóc anh cả đời, bởi vì em cũng thích anh!’ lời như vậy, cô cũng không thể nói. Cho nên, cô chỉ có thể trầm mặc. . . . . . Hàn Đông Liệt mong đợi nhìn cô, nhưng đáp lại là sự trầm mặc, đau lòng mở miệng, hung tợn nói: "Cô gái chết tiệt nhẫn tâm!" Ngay cả lừa gạt anh cũng không chịu sao? Âu Thiển Thiển ngồi xổm xuống, đỡ anh dậy: " Nhanh lên một chút chúng ta đi bệnh viện đi!" Được cô đỡ, tay khoác lên bả vai của cô, sau đó ôm cô thật chặt, cảm thụ nhiệt độ của cô, cảm thụ sự quan tâm của cô, rõ ràng là gần như vậy, những không cảm giác được lòng của cô! Đỡ anh đến chiếc xe cao cấp, sau đó cô cẩn thận đỡ anh vào chỗ ngồi phía sau xe, không muốn đi cùng anh, tính toán tách ra, nhưng Hàn Đông Liệt nắm chặt tay cô, chẳng những không chịu buông ra, còn dùng lực túm cô vào trong xe, ôm cả người cô vào ngực thật chặt, sau đó ra lệnh cho tài xế nói: "Lái xe, trở về nhà họ Hàn!" "Cái gì? Hàn Đông Liệt, anh buông em ra, em không muốn trở về với anh, hơn nữa bây giờ anh không nên về nhà, đi bệnh viện. . . . . . Tài xế, xin lái đến bệnh viện gần đây!" Âu Thiển Thiển gấp gáp nói. Hàn Đông Liệt hơi cười một tiếng, hôn nhẹ gương mặt cô, nói: "Anh mới vừa lừa em thôi, chân của anh vốn không sao!" "Anh. . . . . . Anh gạt em?" "Không sai, nếu như không làm như vậy, làm sao anh có thể lôi em lên xe? Anh đã nói rồi, không cho phép em trốn, coi như em trốn cũng trốn không thoát bàn tay của anh đâu!" "Hàn Đông Liệt, anh buông em ra!" Âu Thiển Thiển tức giận. Hàn Đông Liệt bắt lấy bàn tay cô, lần nữa ra lệnh tài xế: "Lái xe!" Bị lừa gạt trở về nhà họ Hàn, Âu Thiển Thiển tức giận trở về phòng của mình, đóng chặt cửa, không cho ai vào, liên tiếp rất nhiều ngày, cô và anh chiến tranh lạnh. Mà Tuyết Nhi vẫn giống trước kia, mỗi ngày đều sẽ tới gặp anh, thậm chí có lúc còn ở lại đây. Nhưng mỗi khi Âu Thiển Thiển gặp cô ta, ánh mắt của cô ta chính là chán ghét, còn nghiêm trọng hơn trước kia. Một tháng sau, Âu Thiển Thiển theo thói quen ngồi ở bên cạnh cửa sổ, nhìn trời chiều, cái loại ấm áp của anh mặt trời chiếu xuống đất, làm cho cô lạnh như băng tâm cũng hơi có chút ấm áp. "Cô gái chết tiệt, em tức giận đủ rồi chứ!" Thanh âm Hàn Đông Liệt trầm thấp mang theo vị chua nhàn nhạt từ phía sau cô vang lên, Âu Thiển Thiển sau khi nghe, cố ý làm bộ như không nghe thấy, tiếp tục nhìn trời chiều ngoài cửa sổ, hoàn toàn không thấy anh. Hàn Đông Liệt nhíu lông mày, từng bước từng bước đi về phía cô, lúc này chân anh cũng đã tốt lên nhiều rồi, cho nên đi lại bình thường, rất tiêu sái đẹp trai. Bước chân dừng ở phía sau cô, đưa hai tay cô ôm từ phía sau, môi thân mật gần sát bên tai của cô, nhỏ giọng nói: "Vợ, để tỏ lòng áy náy của anh, chúng ta tới tạo con đi?"

Chương 104: Xin hãy nhớ em Âu Thiển Thiển đột nhiên cả kinh, mặt đỏ bừng, lúng túng nói: "Anh, anh, anh nói cái gì?" Hàn Đông Liệt buộc chặt hai tay, ôm cô chặt hơn, lần nữa ở bên tai của cô nói: "Em không phải vẫn luôn muốn có con sao? Hiện tại chân của anh đã tốt rồi, cũng nên tạo một đứa con đi!" Nhẫn nại suốt một tháng, ngay cả ôm cũng không có ôm cô một cái, mỗi ngày đều ẩn núp, có lúc cả ngày ngay cả mặt cũng không thấy được, thật vất vả đợi đến khi chân tốt lên, cũng nên điều chỉnh quan hệ của bọn họ một chút! Cô là vợ của anh, là vợ của Hàn Đông Liệt. "Hàn. . . . . . Hàn Đông Liệt!" Âu Thiển Thiển xấu hổ hơi nghiêng đầu, muốn né tránh môi của anh: "Anh không phải là nói đùa chứ?" Anh cư nhiên sẽ nói ra lời như thế? Không phải là anh vẫn luôn không muốn để cho cô có con sao? Anh đây là thế nào? Môi Hàn Đông Liệt nóng bỏng dán lên cổ trắng noãn của cô, nhẹ nhàng hôn, nói: "Anh không nói giỡn, anh nghiêm túc." "Nhưng là,không phải là anh... Không muốn có con sao?" Cô vừa tránh né vừa hỏi, nhưng vẫn trốn không thoát nụ hôn của anh. Bàn tay Hàn Đông Liệt chu du trước ngực cô, triền miên nói: "Anh đã thay đổi chủ ý... Thật ra thì có một đứa con cũng không tồi!" Sinh con là nhiệm vụ của cô, nhưng là một người mẹ, cô sẽ không quan tâm con của mình sao? Đứa con kia, không chỉ là nhiệm vụ, cũng là sự ràng buộc. Anh muốn đánh cược một lần, đánh cược cô sẽ vì đứa con mà ở lại. "Hàn Đông Liệt, anh không nên như vậy... Chờ một chút!" Âu Thiển Thiển kháng cự làm cho thân thể của anh chợt nóng lên, dùng sức ấn bả vai của cô, để cho cô xoay người đối mặt với anh, hai mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm cô, nói: "Em còn muốn chờ sao? Bỏ lỡ cơ hội này, có lẽ anh sẽ thay đổi chủ ý, em không muốn có con sao? Vậy thì em. . . . . ." Ánh mắt của anh trong nháy mắt toát ra bi thương, dè dặt nói: "Ghét tôi chạm vào em?" "Không ——" Ý thức tình thế cấp bách, cô thốt lên. Cô nhanh chóng che miệng mình, cũng đã không còn kịp rồi, không nên nói ra những lời thật lòng, nhưng lại gấp gáp vội vàng nói ra. Hàn Đông Liệt nghe thấy một chữ đó, thấy vẻ mặt cô vào giờ phút này, vui sướng trong lòng giống như hồng thủy không ngừng đánh tới. Hai tay lần nữa ôm lấy cô, vội vàng hôn lên môi của cô. "Không muốn... Không..."Âu Thiển Thiển không minh bạch cự tuyệt, nhưng sự cự tuyệt yếu ớt cũng đang bị nụ hôn của anh từ từ lấn át... Biến mất! Lần này, có thể thuận lợi có được đứa bé sao? Nếu như còn không được, như vậy cô còn phải tiếp nhận lần sau, tiếp tục nữa sao? Ở chung một chỗ với anh, mình sẽ thay đổi, sẽ càng ngày càng kỳ quái, cô sẽ khống chế không được tim của mình . . . . . . Nhưng nếu như lần này thuận lợi có con, như vậy cô sẽ phải rời đi? Không khỏi có loại cảm giác không thôi, không muốn rời đi, không muốn xa người đàn ông này. Không thể không rời đi... Vì vậy người đàn ông này cô không thể yêu! Âu Thiển Thiển nằm ở trên giường lớn, hai tay nhẹ đỡ mặt anh, mặt anh thật đẹp, cười khổ mà nói: "Nếu như có một ngày em đột nhiên biến mất... xin hãy nhớ em... Được không?"

Chương 105: Ngả bài Hàn Đông Liệt chống hai cánh tay, nhìn mặt cô nói: "Nếu như có thể quên, ngay từ mười lăm năm trước cũng đã quên rồi... Cho nên anh đã quyết định, sẽ không để cho em rời khỏi anh, cho dù không chừa thủ đoạn nào, anh cũng muốn giữ em lại bên cạnh anh!" Không dám nhìn ánh mắt kiên định của anh, cô cau mày hai mắt nhắm lại, muốn khóc, lại không thể để cho anh thấy nước mắt! Cô nên làm gì bây giờ? Ai có thể nói cho cô biết? Biệt thự nhà họ Tư. Tuyết Nhi bày ra vẻ mặt tức giận, hai mắt nhìn người đối diện trên ghế sa lon, Lôi Minh. Cô ta khéo léo mở đôi môi, chất vấn: "Tại sao đến bây giờ còn không hạ thủ?" Hai chân Lôi Minh bắt chéo, mặt hài hước nói: "Bởi vì không tìm được cơ hội thích hợp!" "Anh ít kiếm cớ đi, tôi thấy chính là anh không muốn giết cô ta. Bởi vì cô ta là vợ trước của anh, cho nên anh không hạ thủ được!" Tuyết Nhi đứng lên rống to, tức giận, thân thể khẽ run. Tháng gần đây, Âu Thiển Thiển luôn cố ý trốn anh, vốn đang mang theo một chút xíu hi vọng, có thể thừa cơ hội này để cho anh thay lòng, nhưng mỗi ngày thấy anh nhìn chăm chú vào ánh mắt của cô ấy, có lúc anh lộ ra vẻ mặt hoảng hốt, mà ở khi ngủ, lại vẫn sẽ kêu tên của cô ấy. Không chịu được cuộc sống như thế nữa, mình thích người đàn ông mà trước mặt mình lại thể hiện tình cảm và sự thân thiết với người con gái khác Không bao giờ... muốn nhìn thấy người con gái kia, muốn cho cô ta biến mất khỏi thế giới này ngay lập tức. Lôi Minh thấy cô ta bởi vì ghen tỵ mà mặt trở nên xấu xí, không khỏi lắc đầu nói: "Cô gái đáng thương!" "Anh nói cái gì!" Tuyết Nhi tức giận nắm chặt quả đấm. Lôi Minh không lo lắng để chân xuống, nhìn cô ta nói: "Tôi nói cô đáng thương, không chiếm tình yêu của một người đàn ông, chẳng lẽ không phải là cô gái đáng thương sao?" Mặc dù ngoài miệng là đang nói côta, nhưng đồng thời ở trong lòng là nói mình: tôi cũng vậy là một người đàn ông đáng thương! Từ lần đầu tiên tiếp nhận vụ, cho tới bây giờ chưa bao giờ thất bại, bất kể làm chuyện gì cuối cùng người thắng lợi nhất định sẽ là anh ta, nhưng trước mặt cô ấy, trong tình yêu, anh ta lại nhiều lần bại trận, cho tới bây giờ cũng không thắng một lần! Tình yêu là một thứ gì đó thật đáng ghét. "Tôi đáng thương, tôi còn chưa buông tha, ai nói tôi không có được? Cuối cùng lấy được anh Đông Liệt nhất định là tôi! Là tôi!" Cô ta rống to, che dấu khủng hoảng trong lòng. Đột nhiên Lôi Minh đứng lên, chậm rãi bước tới trước mặt côta, cúi đầu nhìn cô ta, nói: "Vốn định trì hoãn mấy ngày, nhưng nhìn cô kiên cường như vậy, xem ra là nên ngả bài với cô." "Anh có ý gì?" Tuyết Nhi tò mò hỏi. "Từ khi vừa mới bắt đầu tôi đã không muốn giúp cô giết Âu Thiển Thiển, mục tiêu của tôi là Hàn Đông Liệt, vừa mới bắt đầu người tôi muốn giết chính là Hàn Đông Liệt, nói như vậy cô đã hiểu chưa?" "Cái gì, anh dám lừa gạt tôi? Anh lấy tiền của tôi, nhưng lại không thực hiện yêu cầu của tôi?" Anh ta lại còn nói muốn giết anh Đông Liệt? Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Chương 106: Nguy rồi "Yêu cầu?" Lôi Minh tà cười tà: "Không ai có thể yêu cầu tôi làm gì hết, ở trên thế giới này, tất cả mọi người chỉ có thể cầu xin tôi!" Tuyết Nhi kinh ngạc, hoảng hốt lui về phía sau mấy bước, Lôi Minh cười lần nữa đến gần: "Chỉ là cô cũng không cần lo lắng, tôi cũng không muốn giết anh ta, chẳng qua, tôi muốn cảnh cáo cô... Không được ra tay với Âu Thiển Thiển, nếu như cô ấy xảy ra vấn đề gì, tôi sẽ tự tay giết cô, nếu không muốn chết, thì hãy an phận!" Lôi Minh nói xong muốn xoay người rời đi, nhưng lại quay người lại nhìn côta, uy hiếp nói: "Quên nói cho cô biết, ở đây trong thời gian một tháng qua, tôi đã liên lạc với toàn bộ tổ chức sát thủ thế giới, bọn họ cũng đồng ý tôi... Sẽ không đáp ứng yêu cầu của cô!" "Kiên nhẫn chờ đợi đi, Hàn Đông Liệt sẽ thuộc về cô!" Bỏ lại những lời này, anh ta sải bước đi ra khỏi nơi này. Tuyết Nhi nhìn anh ta, chân mềm co quắp ngồi dưới đất. Biệt thự nhà họ Lam. "Cậu chủ, xe của cậu đã chuẩn bị, đây là chìa khóa!" Người giúp việc khom lưng đưa tay đưa chìa khóa cho anh. Three cầm lấy chìa khóa xe, hai mắt dịu dàng trở nên sắc bén, lạnh lùng nói: "Tôi muốn đi ra ngoài một chút, có người tìm tôi thì nói tôi không có ở đây, cũng không cần người ta chờ tôi." "Vâng, cậu chủ!" Three cầm chìa khóa đi ra khỏi biệt thự, anh mở cửa chiếc BMW, xe chạy thẳng tới bệnh viện Đài Loan. Đây là Âu Thiển Thiển nhờ cậy anh, mỗi chủ nhật phải đi bệnh viện gặp cô ấy, bởi vì cô sợ cô ấy sẽ cô đơn. Chuyện giữa các cô anh chỉ biết một chút xíu, biết hai cô là chị em, biết chị của cô thích Hàn Đông Liệt, cũng chỉ có những thứ này, giữa các cô nhất định còn có bí mật lớn hơn, anh thật tò mò, nhưng lại không muốn đi do thám, bởi vì cái bí mật đó nhất định là sẽ làm cho người ta thống khổ, nếu không các cô cũng sẽ không như vậy. Đến bệnh viện, đi vào phòng bệnh của cô, cô vẫn như trước kia nằm ở trên giường, hai mắt xinh đẹp rủ xuống nhìn cái rèm tuyết trắng, khuôn mặt u sầu mang theo sự hoài niệm, nồng nàn. "Tiểu Thiển!" Three nhẹ nhàng kêu tên của cô. Cô nghe thấy thanh âm, quay đầu nhìn về phía anh, khuôn mặt u sầu trong nháy mắt chuyển đổi, cho anhmột mỉm cười nhu mì. Three đi tới, ngồi ở trên ghế cạnh giường, dịu dàng cười nói: "Đang suy nghĩ gì đấy? Đang suy nghĩ về anh ta sao?" Cô khe khẽ gật đầu, mỉm cười hạnh phúc. Three giống như trước, từ từ kể chuyện Hàn Đông Liệt, cho cô biết chân của anh ta đã tốt lắm, đã có thể đi bộ bình thường, nói cho cô biết anh ta gần đây đã làm gì, ăn gì, cuối cùng nói cho cô biết chuyện của anh ta và Thiển Thiển. Cô lẳng lặng nằm ở trên giường, mỉm cười nghe Three nói hết thảy, lời của anh có lúc sẽ làm cô buồn cười, có lúc sẽ làm cô khẽ cau mày, có lúc sẽ làm cô lộ ra sự lo lắng, nhưng cho tới bây giờ cô cũng không toát ra vẻ mặt thương tâm. Coi như là nghe được chuyện của anh ta và Thiển Thiển, cô cũng cười, vẫn lẳng lặng nghe được anh nói. Chờ Three nói hết mọi chuyện, cô cầm bảng chữ cái đặt ở trên đùi chậm rãi ghi mấy chữ: "Cho tôi mượn điện thoại di động được không?" "Điện thoại di động? Cô muốn mượn điện thoại di động làm gì?" Three tò mò hỏi. Cô đưa tay lần nữa: "Nhắn tin, muốn nói chuyện phiếm với Thiển Thiển!" "À, là vậy à!" Three à một cái, đưa điện thoại di động cho cô: "Trước kia sao không nghĩ tới biện pháp này, gửi tin nhắn cho cô ấy, cô ấy nhất định sẽ rất vui vẻ . Điện thoại này để lại chocô, cô từ từ tán gẫu cùng cô ấy, tôi đi về trước!" Cô khe khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn anh rời đi. Đi ra khỏi phòng bệnh, Three sải bước đi ra ngoài, ngồi vào trong xe, anh chợt nhớ tới, điện thoại di động cũng có thể lên mạng, điện thoại di động cũng có thể xem tin tức. Anh lại không nhớ chuyện quan trọng như vậy! Nguy rồi, nếu để cho cô ấy nhìn thấy tin tức của Hàn Đông Liệt và Âu Thiển Thiển, vậy thì xong rồi!

Chương 107: Thật khó chịu Editor: Cua Rang Me Nhanh chóng xuống xe, cửa xe cũng không kịp đóng lại, chạy thật nhanh vào bệnh viện, Three thở hổn hển chạy vào phòng bệnh, lúc đó trời đã tối rồi, hai mắt Âu Tiểu Thiển nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại di động, ánh mắt ngơ ngác trống rỗng có chút đáng sợ. Thật ra thì cô sớm cũng đã đoán được sẽ có việc như vậy xảy ra, nếu không thì tại sao Three không để cho cô xem ti vi, không để cho cô đọc báo, cô lập cô với tất cả thông tin bên ngoài, chỉ để cho cô nằm ở trên giường mỗi ngày, không ngừng nghỉ ngơi, mời y tá chăm sóc riêng cho cô, không để cho cô liên lạc với bất kì ai. Chỉ là không ngờ... Lại xảy ra chuyện như vậy. Kết hôn? Hai người bọn họ đã kết hôn rồi sao? Mặc dù có nghĩ tới sẽ có chuyện như vậy xảy ra, nhưng Thiển Thiển chưa có nói với cô nha? Đây là... Lừa gạt sao? Three đi tới bên giường bệnh, thấy trên màn hình điện thoại di động là trang tin tức, lo lắng hỏi cô: "Tiểu Thiển, cô... Không sao chứ?" Cô để điện thoại di động xuống, ngẩng đầu nhìn anh, cố gắng nặn ra nụ cười, nhưng nước mắt trong hốc mắt đang lóe lên. Nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nở nụ cười, ý bảo: tôi không sao! Three có chút hốt hoảng, cố gắng giải thích: "Thật ra thì, Thiển Thiển cô ấy là bị... Thật ra thì cô ấy không muốn. . . . . ." Anh thở dài một hơi, không biết giải thích như thế nào, khi anh nói: " Thiển Thiển là bị ép" thì anh chợt nghĩ đến Hàn Đông Liệt, đó là người mà cô thích nhất, nếu như ở trước mặt cô nói lời như vậy, nhất định cô sẽ đau lòng? Phải giải thích thế nào đây? Phải giải thích như thế nào mới có thể nói dối được đây? "Việc này... Thật ra là bọn họ kết hôn giả, đó là giả, cho nên Thiển Thiển mới không nói với cô, cô ấy sợ cô sẽ hiểu lầm!" Tìm ra một lý do chẳng ra sao, cố gắng giả bộ nghiêm túc, muốn cho cô tin tưởng. Nhìn thấu anh đang nói dối, nhìn thấu anh đang hốt hoảng, cũng nhìn thấu anh cố gắng, cô nhếch miệng lần nữa, hướng về phía anh nhẹ nhàng cười một tiếng. Three thấy cô cười, đột nhiên cả kinh. Rõ ràng là không tin, muốn hướng về phía cô cười, tại sao muốn nở nụ cười dịu dàng đối với cô? Bối rối cúi đầu, anh trầm trầm nói: "Thật xin lỗi, tôi không nên nói dối để gạt cô, tôi sẽ lập tức liên lạc với Thiển Thiển, gọi cô ấy đến giải thích tất cả với cô, chỉ xin cô tin tưởng cô ấy, cô ấy sẽ không cướp đi người mà cô thích nhất!" Cho dù cô ấy thật sự yêu người đàn ông kia, cũng sẽ không cướp anh ta đi, bởi vì ở trong lòng của cô ấy, người quan trọng nhất của cô ấy vẫn không thay đổi chính là chị của cô ấy. Âu Tiểu Thiển cười yếu ớt, sau đó mệt mỏi ngửa về phía sau, nằm ở trên gối đầu mềm mại, nhắm hai mắt lại. Thấy cô nhắm hai mắt lại, nét mặt Three lại lộ ra vẻ hốt hoảng, biểu hiện giống như cô gái này, càng trầm mặc thì càng hỏng bét. "Tôi... đi về trước, cô nghỉ ngơi tốt, không nên suy nghĩ lung tung!" Anh nói xong, chần chừ nhìn cô một lúc, sau đó ở xoay người rời đi. Âu Tiểu Thiển kéo chăn đến đỉnh đầu, che kín mặt của mình, lúc này cô mới lộ ra nét mặt khổ sở, nước mắt đau lòng cũng nhịn không được nữa, từng giọt rồi từng giọt không ngừng rơi xuống. Tâm trạng cô quá đau khổ, rất buồn bực, thật khó chịu. . . . . . Đầu càng ngày càng khó chịu... Thật khó chịu... Giống như sắp chết. . . . . . Anh Đông Liệt... Anh Đông Liệt... Em đây... Anh Đông Liệt. . . . . .

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...