Chương 42: 112

Chương 112: Giúp em đánh thức Âu Thiển Thiển ra khỏi biệt thự nhà họ Hàn, một chiếc xe vừa vặn dừng ở trước mặt cô, cửa xe mở ra, Three có chút vội vàng nói: "Thiển Thiển, mau lên xe!" Âu Thiển Thiển vội vã lên xe, hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Three vừa lái xe, vừa trả lời: "Ngày hôm qua anh đi gặp cô ấy, cô ấy nói muốn nhắn tin nói chuyện phiếm với em, lúc ấy anh không nghĩ quá nhiều liền đưa điện thoại di động cho cô ấy, nhưng không nghĩ tới… Cô ấy xem tin tức, cứ như vậy biết chuyện giữa hai người!" "Sau đó chị ấy phản ứng như thế nào? Có tức giận không? Có khóc không?" Thấy được tin tức đó, nhất định chị ấy sẽ rất đau đớn? Nhất định là vậy! "Không, cô ấy rất bình tĩnh, hơn nữa lại nhìn anh cười!" "Phải không?" Âu Thiển Thiển cũng không có kinh ngạc, mà là khổ sở cúi đầu. Chị bình tĩnh như vậy là trong dự liệu của cô, dĩ nhiên cô cũng biết, thật ra thì những thứ kia đều là chị giả bộ, hiện tại chị nhất định sẽ khóc, nhất định đang len lén khóc. "Đi nhanh một chút!" Cô khẩn trương, có một loại dự cảm xấu. Mười phút sau, xe dừng ở trước một trong bệnh viện Âu Thiển Thiển vội vàng xuống xe, chạy vào bệnh viện, vừa vội vàng tìm kiếm vừa nói: "Ở đâu? Phòng bệnh ở đâu?" Three chạy đến bên cạnh cô, đỡ bả vai của cô nói: "Đừng có gấp, ở phòng bệnh 106!" "106?" Âu Thiển Thiển từng bước từng bước tìm kiếm, rốt cuộc tìm được 106, không có gõ cửa trực tiếp xông vào, lại thấy chị lẳng lặng nằm ở trên giường, nhắm mắt lại an tường ngủ, nhìn kỹ, ánh mắt của chị hơi có chút sưng đỏ, hơn nữa khóe mắt còn mang theo một chút xíu nước mắt. Chị đã khóc! Tâm Âu Thiển Thiển đột nhiên co rút đau đớn, chậm rãi bước đến mép giường, ngồi xuống! Giống như trước, cô nhẹ giọng nói: "Tiểu Thiển, chị tới thăm em!" ". . . . . ." Chị vẫn như cũ nhắm cặp mắt, không chịu mở ra nhìn cô. Âu Thiển Thiển nhíu mày, cô hốt hoảng nói: "Thật xin lỗi, chị không nên giấu giếm em, chị sợ sẽ làm em thương tâm cho nên mới không nói cho em biết, chẳng qua chị và anh ấy kết hôn là nhất thời mà thôi, bọn chị sẽ ly hôn, anh ấy thuộc về em, cho nên… Không cần tức giận!" ". . . . . ." Không có người trả lời lời của cô, im lặng, một chút thanh âm cũng không có. Chờ không có câu trả lời, không thấy được hai tròng mắt của chị, tâm Âu Thiển Thiển càng thêm hốt hoảng. Chị giận thật? Nếu như chị không để ý tới cô thì sao? Không muốn, không muốn chị không để ý tới cô, ở trên thế giới này cô cũng chỉ có một người thân. "Chị. . . . . ." Mười mấy năm qua, lần đầu tiên cô gọi như vậy, Âu Thiển Thiển nắm tay của cô, khóc thút thít nói: "Em không muốn chị không để ý tới em, em biết sai rồi, em không nên lừa gạt chị, không nên giấu giếm chị, lại càng không nên giành vị trí con dâu nhà họ Hàn này, thật xin lỗi thật xin lỗi thật xin lỗi, em biết sai rồi, van cầu chị mở mắt nhìn em một chút thôi có được hay không? Van cầu chị tha thứ em đi! Chị. . . . . ." Cô nắm chặt tay của chị, chợt một cảm giác lạnh lẽo từ trên tay của chị truyền đến đáy lòng của cô. Đột nhiên Âu Thiển Thiển cả kinh, quên cả khóc, nhìn người nằm ở trên giường, thật bình tĩnh, an tường, còn mang theo vẻ mặt hơi thương tâm. Hít sâu một hơi, cô nhẹ nhàng đứng nhìn người đứng tại cửa nói: "Three, giúp em một chuyện được không?" "Giúp cái gì?" Three tò mò hỏi. Âu Thiển Thiển nhịn không cho nước mắt tràn ra, run rẩy nói: "Giúp em đánh thức chị ấy!"

Chương 113: Vĩnh viễn "Được?" Vẻ mặt Three nghi hoặc, mấy bước đi tới mép giường, mắt thấy người nằm ở trên giường . Mặt cô bình tĩnh tựa hồ không có bất kỳ biểu hiện gì, an tường giống như là một người chết. Three vươn tay đặt ở cô mũi, không hề hô hấp, cô… Chết? Hốt hoảng ấn nút đỏ ở đầu giường, sau đó quay đầu nhìn Âu Thiển Thiển. "Thiển Thiển. . . . . ." Anh thử dò xét kêu một tiếng. Âu Thiển Thiển nặn ra nụ cười khó coi, nói: "Three, tại sao anh không đánh thức chị? Không nên để cho chị ngủ, gọi chị nhanh đi!" "Thiển Thiển!" Three dùng hai tay nắm bả vai của cô, sau đó ôm lấy cô, ngăn tầm mắt của cô: "Thiển Thiển, em hãy ngheanh nói, cô ấy đã… Chết!" "Không ——" Âu Thiển Thiển dùng sức rống to: "Chị sẽ không chết, chị sẽ không chết, làm sao chị có thể sẽ chết, sẽ không, sẽ không!" Cô kích động dùng sức đẩy Three ra, đứng lên té nhào trên người của chị, khóc lớn nói: "Chị, chị tỉnh dậy đi, em biết sai rồi, em không muốn chị bỏ lại em, van cầu chị mở mắt một chút tôi, van cầu chị, mở mắt ra, không muốn cùng chị nói giỡn, Tiểu Thiển thật là sợ, Tiểu Thiển thật là sợ a, chị. . . . . ." Cô dùng sức lắc lắc thân thể của chị, tóc của cô lay động có chút loạn, nhưng người kia vẫn ngủ say, vẫn không chịu tỉnh lại. Three kinh ngạc nhìn cô, mới vừa rồi cô tự xưng mình là ‘Tiểu Thiển’? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Hai người các cô có quan hệ gì? Hơn nữa, tại sao cô ấy lại chết? Tối ngày hôm qua cô ấy còn bình tĩnh, rõ ràng ngày hôm qua còn sống, thế nào hiện tại lại. . . . . . "Rầm ——" một tiếng, cửa phòng bệnh bị mở ra, bác sĩ và y tá cùng nhau lao vào, Three vội vàng kéo Âu Thiển Thiển rời khỏi, ôm cô thật chặt nói: "Thiển Thiển, để cho bác sĩ xem một chút, hoặc giả… Hoặc giả còn có thể cứu sống!" Nghe được hai từ ‘cứu sống’, Âu Thiển Thiển đột nhiên trở nên rất an tĩnh, dán mặt của mình vào lồng ngực của anh, dùng sức lôi y phục của anh, cắn môi của mình. Thật có thể cứu sống sao? Tay của chị đã lạnh như băng như vậy, thật còn có thể sống sao? Chị không thể cứ như vậy đi, chị còn chưa thấy con Hàn Đông Liệt ra đời, tâm nguyện của chị em còn chưa hoàn thành,tại sao chị có thể bỏ lại em đi? Ngay cả một câu nói cũng không lưu lại, ngay cả một nụ cười cũng không lưu lại, cứ đi như vậy? Không, không thể, không muốn… Nếu như chị rời khỏi thế giới này, như vậy em phải làm sao bây giờ? Cô độc trong thế giới, không có một người thân, vậy có thể sống như thế nào đây? Trải qua một hồi cấp cứu, cuối cùng bác sĩ rũ bả vai, hướng về phía Three lắc đầu một cái, nói: "Chúng tôi đã tận lực!" Lời nói đó như cây châm cứng đâm vào tâm Âu Thiển Thiển, rất đau đớn, cô đẩy Three ra, quay đầu hướng về phía bác sĩ rống to: "Các ông gạt tôi, chị tôi không thể nào chết, chị ấy sẽ không chết, chị ấy nói sẽ không bỏ tôi lại, chị ấy sẽ không chết. . . . . ." Vĩnh viễn cũng sẽ không quên chị đã nói: Tiểu Thiển, em gái tốt của chị, dù ba mẹ đều không còn, chị cũng sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em, chị sẽ không rời đi em… Vĩnh viễn. . . . . . Đột nhiên, một cái tay dùng sức đánh vào cổ Âu Thiển Thiển, trước mắt cô đột nhiên tối sầm, ngất đi. Three vươn tay dịu dàng ôm thân thể của cô. . . . . .

Chương 114: Sao chổi Editor: Cua Rang Me Một phòng bệnh khác. Âu Thiển Thiển nằm trên giường bệnh trắng như tuyết, Three ngồi ở bên giường nhìn cô. Anh là bất đắc dĩ mới phải đánh cô ngất đi, nếu như không dùng biện pháp này để cho cô bình tĩnh lại, cô sẽ điên mất. Cô gái kia quan trọng đối với cô như thế nào,anh là người hiểu rõ nhất. Đưa tay vuốt mặt của cô, anh nhẹ giọng nói: "Thiển Thiển, thật xin lỗi, không thể chăm sóc tốt cho em!" Rõ ràng đã đồng ý sẽ chăm sóc cô ấy, nhưng thậm chí cô ấy chết từ lúc nào anh cũng không biết. Chẳng lẽ là tối hôm qua cô ấy phát bệnh? Vậy tại sao không gọi y tá chứ? Một mình chịu đựng khổ sở, chết trong khổ sở sao? Nếu như vào lúc đó, anh không đi có lẽ sẽ tốt hơn, nếu như anh không nói sẽ đi, nói không chừng. . . . . . "Chị… Chị. . . . . ." Âu Thiển Thiển nỉ non, từ từ mở mắt. Ánh mắt dần dần nhìn rõ, cô nhìn thấy trần nhà màu trắng quen thuộc, vách tường màu trắng, còn có cả mùi nước sát trùng gay mũi. Đây là bệnh viện? Tại sao cô lại ở bệnh viện? Vừa nãy giống như là cô gặp một cơn ác mộng, cơn ác mộng rất kinh khủng, mơ thấy chị của cô… chết. "Thiển Thiển, em đã tỉnh!" Three ân cần nhìn cô. "Three,em vừa mới gặp một cơn ác mộng… Thật là đáng sợ!" Hai mắt của cô nhìn trần nhà, lơ ngơ nói. "Cơn ác mộng?" "Đúng vậy a, em mơ thấy chị của tôi… chết!" Lúc nói chuyện, trên khuôn mặt Âu Thiển Thiển lộ ra vẻ sợ hãi: "Thật sự là rất đáng sợ, chỉ cần vừa nghĩ tới là toàn thân tôi lại run rẩy." Cô đưa ra đôi tay ôm cơ thể đang run rẩy của mình. "Thiển Thiển… Thật ra thì. . . . . ." Three không muốn giấu giếm cô, vừa định nói cho cô biết, lại bị cô đột nhiên cắt đứt. "Không được nói! Van xin anh đừng nói gì cả, anh nghe em nói là được rồi, không cần nói, một câu cũng đừng nói!" Nước mắt từ trong mắt của cô chảy ra, từng giọt từng giọt, không ngừng rơi xuống. Three muốn dùng tay của mình lau giúp cô, tuy nhiên lại để tay như vậy không duỗi ra. Âu Thiển Thiển nhìn lên trần nhà trắng như tuyết, từ từ nói: "Three - anh biết không? Em ghét nhất chính là bệnh viện, mà ghét nhất chính là giường bệnh này, bởi vì mẹ và ba đều chết trên giường bệnh, mà chị . . . . . ." Cô hơi dừng lại, sau đó lại nói tiếp: "Nhất định anh sẽ rất tò mò, người mà em gọi là chị… Thật ra thì chị ấy mới là Âu Thiển Thiển thật sự, chị ấy mới đúng là vợ sắp cưới của Hàn Đông Liệt, còn em… Chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi, được nhà họ Âu nhặt về." "Lúc đó emchỉ năm tuổi, không có người thân, không có người quen, không có đồ ăn, cái gì em cũng không có, ngay cả trí nhớ cũng trống rỗng… Nhưng mà, ngày đó em gặp được cả nhà bọn họ, bọn họ đưa em về nhà, cho em quần áo để mặc, cho em đồ ăn, hơn nữa còn đặt tên cho em, là chị đã đặt tên cho em… Tên rất êm tai, tên… Âu Tiểu Thiển!" Three kinh ngạc nhìn cô, đây là lần đầu tiên cô nhắc tới chuyện của mình, thế nhưng anh lại không ngờ tới hai người bọn họ lại thay đổi thân phận của nhau, thì ra cô không phải là Âu Thiển Thiển, mà là Âu Tiểu Thiển, nhưng tại sao lại như vậy chứ? Anh muốn hỏi, nhưng lại không thể hỏi, chỉ có thể nhìn cô từ từ kể . Tiếng của cô nhẹ nhàng mềm mại, đau đớn nói: "Bắt đầu từ ngày đó, em không còn một mình, có ba, có mẹ, còn có một người chị đối với em rất tốt… Nhưng mà cuộc sống hạnh phúc luôn luôn ngắn ngủi như vậy, nhà họ Âu phá sản, bọn em không thể không chạy trốn, mỗi ngày trải qua cuộc sống bị đòi nợ, cuối cùng ba không chịu nỗi mà tự sát, mặc dù được bọn em phát hiện, nhưng vẫn không thể cứu sống ba… Sau đó mẹ bị mắc bệnh di truyền, không chịu nổi sự hành hạ của bệnh, cũng giống như ba, tự sát… Tiếp đó chị cũng mắc bệnh di truyền của mẹ, lại nằm ở trên giường bệnh . . . . . ." "À, Three… em chính là sao chổi chuyển thế phải không, bất kì ai có quan hệ với em đều sẽ chết, thật ra thì người cần phải chết… Là em mới đúng!"

Chương 115: Muốn chết Editor: Cua Rang Me Lúc cô năm tuổi, cô nên chết mới đúng, cô không nên theo ba về nhà, không nên sống cuộc sống hạnh phúc ở bên cạnh của bọn họ. Nếu như lúc đó cô từ chối ba, như vậy thì sẽ không trở thành người một nhà với bọn họ, cũng sẽ không khổ sở như vậy? Cô chỉ muốn có một chút hạnh phúc gia đình mà thôi, nhưng cuối cùng không có một chút hi vọng nào… Cũng không có ai bảo vệ! Chị . . . . . . Cô nhắm hai mắt lại, nước mắt vẫn không ngừng chảy! "Three, chị của em…đã chết thật rồi sao?" Tiếng của cô vô cùng run rẩy, hơn nữa còn xen lẫn nghẹn ngào. Three nhìn cô, vẻ đẹp dịu dàng ngày nào trên mặt đã không còn, giờ đây chỉ có thương tâm và thương tiếc. Anh nhẹ nhàng gật đầu một cái nói "Ừ" một tiếng. Giống như sét đánh ngang tai, bầu trời trong lòng Âu Thiển Thiển như sụp đổ trong nháy mắt, lấy mền che kín đầu mình, sau đó khóc thút thít. Đã không còn nữa, cũng không còn hạnh phúc như trước đây, ba, mẹ, chị, tại sao lại muốn bỏ một mình cô ở đây? Thật là đáng sợ, chỉ có một mình cô ở thế giới này, thật đáng sợ. Nếu như cô cũng chết thì tốt, nếu như cô cũng chết. . . . . . Three nghe tiếng khóc của cô, không ngừng run rẩy, rốt cuộc anh vẫn không nhịn được nhào tới trên giường, ôm cô vào trong ngực của mình. Lần đầu tiên anh to gan như vậy, dám ôm chặt cô, muốn an ủi cô, anh muốn ôm cô thật chặt, an ủi cô, cũng nói cho cô biết. . . . . . "Thiển Thiển, em vẫn còn có anh mà, mặc kệ là bạn bè cũng được, anh trai cũng được, người thân cũng được, anh đều ở lại bên cạnh của em,anh sẽ không bỏ rơi em, anh sẽ ở cùng với em, em không phải chỉ có một mình, em không có một mình, chớ quên… Anh vẫn luôn ở bên cạnh em!" Anh thích cô, anh yêu cô, những cảm tình này của anh, anh hoàn toàn có thể che giấu, là người thân cũng không sao cả, chỉ hi vọng cô có thể vĩnh viễn nhớ, bên cạnh của cô có một người bảo vệ cô, mặc kệ cô gặp phải chuyện gì, anh cũng sẽ vì cô mà xuất hiện trước tiên, che gió che mưa cho cô. Cho nên, không được quên… anh luôn luôn ở bên cạnh của em, có thể đụng tay đến! Âu Thiển Thiển bị anh ôm thật chặt, nghe được tiếng của anh, cô kinh ngạc ngưng khóc. Đưa tay kéo chăn xuống, lộ ra đầu của mình, gương mặt đầy nước mắt nhìn anh, khóc lớn nói: "Anh không sợ em là sao chổi sao? Em sẽ hại chết anh." "Đứa ngốc, em không phải sao chổi, em là Nữ Thần May Mắn của anh!" Có thể gặp được cô, làm trợ lý của cô, là chuyện may mắn nhất đời này của anh. Nữ Thần May Mắn? Âu Thiển Thiển là lần đầu tiên nghe anh gọi như vậy, cái loại đó mặt nói câu nói này. Khổ gương mặt, cô lấy tay đẩy anh ra: "Three không nên ở bên cạnh em, Three cũng không thích cô gái giống như em, anh là một người đàn ông tốt, một người đàn ông hoàn mỹ nhất, anh nên được đến tốt đẹp nhất hạnh phúc mới đúng . . . . . ." Cô gái giống như cô, cơ bản là không xứng với anh, dù là bạn bè, là người thân, cũng không được! Khắp người cô đều là khổ sở sẽ làm anh cũng trở thành khổ sở mà thôi, cùng cô ở chung một chỗ, sẽ chỉ làm anh mang thêm rất nhiều chuyện phiền phức. Hơn nữa nếu như cô hiện tại… Đã không cho anh được bất cứ vật gì. Mặc kệ là tâm,haylà hạnh phúc. . . . . . "Thiển Thiển… không phải là em muốn muốn .. . . . ." Three hoảng sợ nhìn cô, không dám nói ra chữ đáng sợ kia. Chết ——

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...