Chương 116: Mau trở lại Editor : Cua Rang Me Đài Bắc, sân bay tư nhân. "Bác trai Hàn, bác gái Thư Nhã!" Tuyết Nhi sung sướng la lên, vui vẻ chạy tới, ôm lấy Thư Nhã. "Tuyết Nhi, tiểu bảo bối của ta, đã hai năm không gặp, trở thành đại mỹ nhân rồi!" Lê Thư Nhã ôm lấy cô ta, khen cô ta. "Hắc hắc!" Tuyết Nhi xấu hổ cười, quay đầu nhìn về phía Hàn Đông Liệt, trong nháy mắt vẻ mặt vui vẻ trở thành suy sụp, hơi nhăn đầu lông mày. Hàn Đông Liệt đứng ở ngoài hai thước, gương mặt vô cùng lạnh lẽo. "Đông Liệt, Thiển Thiển đâu?" Lê Thư Nhã tò mò hỏi, đầu không khỏi nhìn chung quanh, nhưng vẫn là không tìm được người. Sắc mặt Hàn Đông Liệt lộ vẻ khó coi, lạnh lẽo nói: "Sức khỏe anh trai cô ấy không được tốt, cô ấy đi chăm sóc anh ta!" "Anh trai? Cho dù là vì anh trai, chẳng lẽ cũng không thể dành thời gian một tiếng tới đón chúng ta sao?" Hàn Nguyên vẫn không nói gì, đột nhiên bất mãn mở miệng. "Điều này rất quan trọng sao? Nếu như người muốn gặp cô ấy, con lập tức gọi điện thoại cho cô ấy!" Hàn Đông Liệt nói xong, làm bộ như đang cầm điện thoại. "Thôi!" Hàn Nguyên ngăn lại, vừa đi ra ngoài, vừa nói: "Không cần gọi nó tới, nói nó về nhà luôn, dù thế nào thì anh trai cũng quan trọng, có thể về nhà ăn một bữa gia đình!" "Con biết rồi!" Hàn Đông Liệt tùy tiện trả lời, nhưng trong lòng thì vô cùng lo lắng. Gọi điện thoại cho cô ấy? Cô ấy sẽ nhận sao? Cô ấy có đến không? Cô có thể trở lại bên cạnh anh sao? Thật là đáng chết, khi đó anh không nên để cô bỏ đi! Tuyết Nhi thấy tình hình này, vội vàng chạy đến bên cạnh Hàn Nguyên, ngọt ngào nói: "Bác Hàn không nên tức giận, chị Thiển Thiển cũng chỉ là quan tâm người nhà thôi, nếu như lúc người gặp chị ấy vẫn còn vẻ mặt như vậy, chắc chắn chị ấy sẽ rất lúng túng... cười một cái không được sao!" Hàn Nguyên thấy bộ dáng đáng yêu của Tuyết Nhi, khẽ nhếch miệng cười, hiền lành nói: "Cái con bé này, miệng sao lại ngọt như vậy!" Nhìn Tuyết Nhi, trong lòng ông có chút tiếc nuối, vốn cho rằng cô ta sẽ là con dâu nhà họ Hàn, nhưng không ngờ Âu Thiển Thiển lại đột nhiên xuất hiện, hơn nữa mục đích cô ấy trở về là cái gì thì đến bây giờ ông cũng không nhìn thấu. Cô gái này tuyệt đối không đơn giản. Mà đi ở bên cạnh ông, Lê Thư Nhã nhìn Tuyết Nhi nhưng trong lòng có ý nghĩ khác. Đông Liệt và Tuyết Nhi tới đón bọn họ, mà lại không thấy Thiển Thiển, chẳng lẽ giữa ba người bọn họ có vấn đề gì sao? Còn có anh trai, người đàn ông kia cũng không phải là anh ruột của Thiển Thiển, tại sao lại quan tâm anh ta như vậy chứ? Giữa bốn người này, nhất định có mối quan hệ rất phức tạp? Hàn Đông Liệt đi ở cuối cùng, anh vừa đi vừa nhìn điện thoại ở trong tay, ngón tay cái dừng lại ở bấm khóa, lại chần chừ không nhấn xuống. Anh nên gọi điện thoại không? Hay phải yên lặng chờ đợi? Nhưng lần trước anh yên lặng đợi mười lăm năm, chẳng lẽ còn muốn cho anh chờ thêm lâu hơn sao? Không! Vừa nghĩ tới cô lại biết đột nhiên biến mất, tay của anh liền vội vã nhấn bấm khóa, nhưng trong điện thoại lại vang lên này tiếng phụ nữ: Số điện thoại này đã đóng. . . . . . "Đáng chết ——" anh cao giọng mắng, mọi người đều nhìn về hướng của anh, thế nhưng anh lại hoàn toàn không thấy bất luận kẻ nào, chỉ là hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm điện thoại di động. Cô gái chết tiệt, trở lại nhanh một chút đi!
Chương 117: Về nhà Editor: Cua Rang Me Ba ngày sau. Âu Thiển Thiển vẫn như cũ ở lại nhà họ Lam, hơn nữa mỗi ngày đều ngồi ở trong phòng của mình, nhìn tro cốt của chị ở trên bàn. Toàn bộ ba ngày cô không ăn, không uống, không ngủ, cái gì cũng đều không làm, chỉ là nhìn tro cốt. Người thân duy nhất đã đi rồi, toàn bộ thế giới cũng mất đi màu sắc theo. Cửa phòng "Cốc cốc" bị người ta gõ một tiếng, Three đẩy cửa vào, thấy cô vẫn như cũ duy trì tư thế kia và gương mặt tiều tụy đó, không khỏi âm thầm thở dài. "Thiển Thiển. . . . . ." Nhẹ nhàng kêu cô, mà cô lại hoàn toàn không có nghe thấy. Chậm rãi bước đi tới phía sau của cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của cô, sau đó duỗi một bàn tay đến trước mắt cô, mở ra. Một viên bảo thạch màu đen lẳng lặng nằm ở lòng bàn tay của anh, lóe ra ánh sáng xinh đẹp sáng bóng. "Chị!" Âu Thiển Thiển rốt cuộc khôi phục ý thức, cầm lấy viên bảo thạch màu đen nho nhỏ kia rồi nhìn nó. Rồi đổi thành một tay vuốt viên bảo thạch màu đen phía trên khóe mắt bên trái của mình. Đây là món đồ chị thích nhất, bởi vì khối bảo thạch này là chị đưa cho cô! Three thấy trên mặt cô rốt cuộc cũng có chút phản ứng, không nhịn được quan tâm nói: "Thiển Thiển, em đói không? Khát nước không? Có muốn ăn chút gì hay không? À đúng rồi, đã ba ngày em cũng không có ngủ, hay là đi nghỉ ngơi một chút đi… Thiển Thiển? Thiển Thiển?" Kêu cô vài một tiếng, cô đều không có phản ứng, rốt cuộc. . . . . . "Three. . . . . ." "Ừ, thế nào? Có chuyện gì em cũng có thể nói với anh!!!" Âu Thiển Thiển nắm viên bảo thạch thật chặt trong tay, quay đầu nhìn tro cốt của chị nói: "Tôi muốn trở về, trở về. . . . . . nhà họ Hàn!" Three đột nhiên cả kinh, bật thốt lên nói: "Em còn phải trở về sao? Em còn muốn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ kia sao? Thiển Thiển, đủ rồi, lúc này chúng ta rời đi thôi!" "Không, tôi còn có rất nhiều chuyện vẫn chưa hoàn thành, tôi muốn ở lại đây!" Nguyện vọng của chị, cô nhất định phải thực hiện, mặc kệ như thế nào, cũng nhất định phải hoàn thành lời hứa với chị. "Thiển Thiển!" Âu Thiển Thiển ôm tro cốt của chị đứng lên, kiên quyết nói: "Three, anh không phải lo lắng cho em, đừng quên em chính là “Người đẹp và trí tuệ luôn song hành - Âu Thiển Thiển”, nhiệm vụ này em nhất định phải hoàn thành tốt, sau đó… Chúng ta sẽ cùng nhau trở về Thiên quốc gia!!!" Three nhìn cô cố giả bộ ra kiên cường, lo lắng trong lòng càng nhiều hơn, chưa bao giờ gặp qua Âu Thiển Thiển không ổn định như vậy, trong lòng của cô nhất định là nghĩ tới nhiệm vụ chưa hoàn thành? Nhưng trong lòng của cô cũng nhất định vì chị chết mà bị đả kích thật lớn. Kế tiếp rốt cuộc cô phải làm những gì đây?? "Thiển Thiển, ngàn vạn lần em không được làm chuyện điên rồ, biết không?" Lòng anh sợ, dặn dò cô. "Ừ, em biết rồi, anh yên tâm đi! Em đi đây!" Âu Thiển Thiển ôm tro cốt của chị, trên mặt mang theo nụ cười. Chị, chúng ta về nhà đi, em dẫn chị trở về nhà họ Hàn, em dẫn chị đi xem người mà chị ngày nhớ đêm mong . . . . . . Về nhà. . . . . . . . . . . . Chúng ta cùng nhau. . . . . . . . . . .
Bạn thấy sao?