Chương 118: Rất nguy hiểm Editor: Cua Rang Me Biệt thự nhà họ Hàn Âu Thiển Thiển đi qua cửa chính, tiến vào biệt thự, ở trong đại sảnh, Hàn Nguyên, Lê Thư Nhã, Hàn Đông Liệt và Tuyết Nhi đã ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn cô vừa đi vào cửa. "Cha, mẹ, hai người đã về rồi!" Cô mỉm cười chào hỏi. Mà vẻ mặt Hàn Nguyên lại bất mãn nói: "Chúng ta cũng đã trở về ba ngày rồi, ba ngày cũng không thấy con, chắc là con rất bận!" "Thật xin lỗi, bởi vì con có chuyện rất quan trọng, cho nên bây giờ mới trở về!" Âu Thiển Thiển rất chân thành xin lỗi, mắt nhẹ nhàng nhìn quanh, đối mặt với ánh mắt của Hàn Đông Liệt. Con ngươi xinh đẹp trực tiếp đánh vào lòng của cô, trái tim bắt đầu nhanh chóng nhảy lên! Ngay lập tức cô nhìn sang chỗ khác, tay không tự giác mà dùng sức nắm chặt hũ tro cốt trong ngực. "Thiển Thiển, con đang ôm cái gì? Sao lại giống như là. . . . . ." Lê Thư Nhã đột nhiên lên tiếng, muốn điều chỉnh không khí, nhưng đang nói lại đột nhiên dừng lại. Bởi vì vật kia, có điểm giống… hũ tro cốt! Âu Thiển Thiển hơi cười cười, rất tự nhiên nói: "Cái này chỉ là một cái bình bình thường, bởi vì con rất thích nên đã mang từ nhà về!" "Cái bình? Cô thích món đồ kỳ quái như vậy sao?" Tuyết Nhi tò mò chen miệng, nhưng rõ ràng là cố ý bới móc. "Ừ, đúng vậy mà, tôi rất thích, đây là món đồ tôi thích nhất!" Bởi vì trong này chính là chị. Dường như không khí thay đổi càng ngày càng nặng nề, Hàn Đông Liệt đột nhiên đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, trên gương mặt lạnh lẽo lại nhìn thấy lửa giận trong lòng đã nhịn không được. Anh bắt được cánh tay Âu Thiển Thiển, dùng sức lôi cô đi, để lại một câu cho người ở chỗ này. "Con và cô ấy có chuyện cần nói, ai cũng không cho phép tới quấy rầy chúng con!" “Đứa con bất hiếu, thái độ như vậy là sao, con đứng lại đó cho cha!" Hàn Nguyên nóng nảy đứng dậy rống to đối với anh, tuy nhiên ông đã bị Lê Thư Nhã bên cạnh kéo: "Ông à, hãy để cho bọn họ nói chuyện đi, chuyện của bọn nhỏ, chúng ta cũng không muốn xen vào rồi, đừng như vậy. Vừa rồi không phải nói muốn đi ra ngoài ăn cơm sao? Tuyết Nhi, đi thôi, đi ăn cơm với bác trai bác gái!" "Dạ . . . . . ." Tuyết Nhi có chút hoảng hốt, lúng túng nói: "Dạ, được ạ!" Nhưng thật sự cô không muốn đi một chút nào, cô muốn biết rốt cuộc bọn họ muốn nói chuyện gì? Lê Thư Nhã nhìn vẻ mặt tức giận của Hàn Nguyên, vừa dùng sức vừa thân mật lôi kéo ông nói: "Ông à, đi thôi, có chuyện gì thì chờ ăn cơm tối về hẳng nói nha, đi thôi đi thôi!" Hàn Nguyên nhíu thật chặt chân mày, không chịu nổi sự năn nỉ của vợ, không thể làm gì khác hơn là than thở rời đi, nhưng mà ở trong lòng ông thì không ổn lắm. Người con dâu này, ông không thể nhận, cần phải tìm cách để cho bọn chúng ly hôn mới được. Cô ta . . . . . . Rất nguy hiểm! Bên trong phòng Đóng cửa mới đóng lại, Hàn Đông Liệt liền ôm Âu Thiển Thiển vào trong ngực thật chặt, giữa hai người đang kẹp cái hũ tro cốt màu trắng đó, man mát lành lạnh giữa hai người. "Thật tốt quá, em đã trở lại, rốt cuộc trở lại!" Giọng của Hàn Đông Liệt như thở phào nhẹ nhõm.
Chương 119: Anh yêu em Editor: Cua Rang Me Âu Thiển Thiển dùng sức đẩy anh ra, kinh hoảng rống to: "Đừng đụng vào tôi!" Ở trước mặt của chị không cần ôm tôi thân mật như vậy, ở trước mặt của chị không cần nói với tôi những lời như vậy. Chị sẽ đau lòng, cô sẽ rất đau lòng, rất đau lòng đấy! Hàn Đông Liệt bị cô đẩy lui về sau một bước dài, kinh ngạc nhìn cô nói: "Em nói cái gì? Đừng đụng em? Em là vợ của anh, tại sao anh lại không thể đụng vào em?" Âu Thiển Thiển ôm chặt tro cốt của chị, cúi đầu không nhìn tới anh: "Chỉ bây giờ thôi, xin anh đừng đụng vào tôi!" Hàn Đông Liệt hoàn toàn không hiểu ý của cô, càng không đoán ra suy nghĩ bây giờ của cô. Nhưng cô đã trở lại, đó không phải do cô vẫn còn lưu luyến anh sao? Còn có một chút hi vọng, anh sẽ không từ bỏ, nhưng thậm chí cô không cho hắn đụng vào cô, tại sao? "Hàn Đông Liệt. . . . . ." Âu Thiển Thiển chợt nhỏ giọng kêu tên của anh, từ từ ngẩng đầu nhìn anh. "Anh nói rồi, phải gọi anh là Liệt!" Gương mặt Hàn Đông Liệt bất mãn, rốt cuộc muốn anh cảnh cáo bao nhiêu lần, cô mới có thể nhớ. "Liệt. . . . . ." Cô ngoan ngoãn sửa lại. "Hả?" Anh hơi kinh ngạc. "Có thể đồng ý tôi một chuyện không?" "Chuyện gì?" Âu Thiển Thiển hai mắt nhìn anh, tay len lén vuốt ve tro cốt của chị, sau đó hơi cười cười, thỉnh cầu anh: "Anh có thể nói với tôi một câu, ‘Anh yêu em, Thiển Thiển’ không? Chỉ cần một câu là được rồi!" Chỉ là muốn anh hướng về phía tro cốt của chị nói một câu ‘Anh yêu em’, kêu tên của chị trong câu nói kia. Chị chờ đợi ba chữ này nhiều năm như vậy, cô hi vọng có thể vào lúc này giúp chị thực hiện. Hàn Đông Liệt bị lời của cô làm cho khiếp sợ, hoàn toàn cũng không nghĩ tới cô lại có thể nói ra yêu cầu như vậy. "Anh yêu em" - những lời này anh đã để ở trong lòng thật nhiều năm, vẫn luôn muốn nói với cô, luôn nghĩ như vậy, nhưng cô lại muốn anh thêm hai chữ. . . . . . Thiển Thiển? Rốt cuộc cô đang suy nghĩ gì? "Liệt, có thể không?" Tiếng của cô nhẹ nhàng ôn nhu, mang theo tràn đầy van xin: "Chỉ một lần, làm ơn!" Hàn Đông Liệt chợt hít sâu một hơi, hai mắt thâm tình nhìn cô, tiến lên một bước đến gần cô: "Em muốn nghe như vậy sao?" Anh hỏi. "Đúng vậy!" "Được, em đã muốn nghe, vậy anh sẽ nói cho em nghe!" Ánh mắt của anh nhu hòa nhìn cô, đôi môi mỏng từ từ di động, êm ái mà nói: "Anh yêu em . . . . . . Tiểu Thiển!" Vẻ mặt của cô kinh ngạc, không đợi cô mở miệng, anh lập tức nói: "Ba chữ này anh sẽ không nói với người khác, anh chỉ nói với em thôi, cho nên phía sau ba chữ đó, anh chỉ có thể gọi tên em, nếu như muốn anh gọi tên khác, vậy anh thà bị. . . . . . biến thành câm!" Anh biết rõ, người mình yêu là một cô gái tên Âu Tiểu Thiển, chính là cô gái đứng ở trước mặt mình. Sẽ không sai, anh vĩnh viễn đều không nhận lầm. "Anh yêu em, Tiểu Thiển! Anh yêu em vô cùng. . . . . ." "Không cần nói nữa!" Âu Thiển Thiển lớn tiếng mà gào thét, muốn át đi tiếng của anh. Ở trước mặt của chị, đừng nói những lời như vậy . . . . . . Những lời này, anh nên nói với chị, những lời này nên thuộc về chị. . . . . . Mà không phải cô!
Chương 120: Ép anh điên rồi Editor: Cua Rang Me Âu Thiển Thiển ôm thật chặt tro cốt trong ngực, giống như là ở che lỗ tai của chị lại, không để cho chị nghe được câu này. "Tiểu Thiển, tại sao cho đến bây giờ em vẫn không chịu thừa nhận? Em là Âu Tiểu Thiển, rõ ràng em chính là Âu Tiểu Thiển, nhưng vì cái gì nhất định nói mình là Âu Thiển Thiển? Cho dù Thiển Thiển là vợ sắp cuới của anh, anh cũng sẽ không kết hôn với cô ấy, anh chỉ muốn kết hôn với em, anh chỉ muốn sinh con với em, nói cho anh biết. . . . . . Tại sao muốn giả dạng thành Thiển Thiển?" Vấn đề này anh vẫn luôn giấu ở trong lòng, rốt cuộc cũng nói nên lời rồi. Bị anh hỏi vấn đề này, cô bắt đầu sợ, tay không biết làm sao, càng không biết nói thế nào để có thể lừa gạt anh, cho nên chỉ có thể lắc đầu, không ngừng lắc đầu, dùng sức lắc đầu. "Tiểu Thiển!" Hàn Đông Liệt lần nữa ôm lấy cô vào trong ngực, giọng nói nặng nề: "Không cần đang trốn tránh anh, mặc kệ là bởi vì lí do gì đó, cũng không cần trốn tránh nữa, từ nhỏ anh đã nhận định em là vợ tương lai của anh, mà mười lăm năm chờ đợi, anh vẫn nghĩ như cũ, xin em đừng hành hạ anh, anh thật sự chỉ yêu một mình em. . . . . . Cho dù em trốn, từ đây biến mất khỏi thế giới, anh cũng sẽ không yêu những người khác, chỉ có một mình em, đời này anh liền chỉ thích một mình em thôi!" Anh ôm cô thật chặt, hoàn toàn quên mất trước ngực mình còn có hũ tro cốt, chỉ tỏ tình với cô, để cho cô biết rõ lòng mình, nhưng anh cũng không phát hiện anh ôm chặt người của cô, cô đang run rẩy không ngừng. "Buông tôi ra!" Âu Thiển Thiển rống to, giùng giằng, trốn ra hai cánh tay của anh. Cô đã không còn cách nào cùng người đàn ông này sống một chỗ, đã không cách nào tha thứ khi anh đang đứng trước mặt chị mà thương tổn chị như vậy, cũng không còn cách nào khống chế sự đau lòng của mình. Cô quay đầu, chạy thật nhanh ra khỏi phòng, sau đó chạy vào một phòng khác, khóa chặt cửa lại, sau đó dựa vào cửa từ từ trượt xuống, trong ngực ôm tro cốt của chị, rơi nước mắt nói: "Chị, thật xin lỗi, em đã sai rồi!" Chỉ muốn Hàn Đông Liệt ở trước tro cốt của chị nói câu kia mà thôi, nhưng không ngờ anh lại ở trước mặt cô thổ lộ, càng làm cho cô cảm thấy áy náy chính là. . . . . . Cô lại không có cách nào khống chế tâm trạng vui vẻ của mình. "Chị. . . . . . Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . ." Cô ngồi dưới đất, ôm tro cốt không ngừng nói xin lỗi, nói xin lỗi không ngừng . . . . . . Mà Hàn Đông Liệt chạy theo cô, nhìn thấy cô chạy vào căn phòng đó và khóa cửa, anh hốt hoảng đứng ở cửa phòng, không ngừng gõ cửa, không ngừng nói: "Cô gái chết tiệt, mau mở cửa ra, cho anh vào đi. . . . . . Mở cửa. . . . . . Mở cửa. . . . . ." Tại sao lại trở thành như vậy? Cô gái này rốt cuộc muốn anh chờ bao nhiêu năm, mới có thể mở rộng cánh cửa lòng để tiếp nhận anh? "Đáng chết, cô gái chết tiệt, em mau mở cửa ra cho anh, nếu không anh sẽ phá hủy căn phòng này, xem em có thể trốn nữa không!" Anh rống to, uy hiếp. Đến cuối cùng cũng có âm thanh nho nhỏ ở bên trong: "Tôi không muốn nhìn thấy anh, để cho tôi được yên lặng một chút!" "Không được, anh không đồng ý, em mau mở cửa ra, bây giờ, lập tức, lập tức mở cửa ra!" "Hàn Đông Liệt!" Từ trong cửa truyền ra tiếng rất nhỏ, nhưng mà cô cố gắng hô lên: "Nếu như bây giờ anh lấy tờ giấy đáng ghét kia đến trước mặt tôi, tôi thà chết trước mặt anh, tôi nói thật, tôi sẽ chết, tôi sẽ chết thật... Nếu như không muốn tôi chết, thì anh tránh ra, không cần đến gần tôi, đừng để cho tôi nghe được tiếng của anh!" Hàn Đông Liệt cứng ngắc đứng ở trước cửa. Chết? Cô rõ ràng cũng chỉ dùng một chiêu này? Cứ ghét anh như vậy sao? Nếu không muốn thấy anh, vậy tại sao còn phải trở lại? Đáng chết, cô gái chết tiệt, em đã bức anh điên thật rồi!
Chương 121: Nghi ngờ Editor: Cua Rang Me Buổi chiều yên tĩnh, gió nhẹ ấm áp, Âu Thiển Thiển ngồi ở bên cửa sổ, đặt tro cốt của chị ở trên bệ cửa sổ để cùng hưởng thụ vẻ đẹp giữa trưa. Chợt một con bươm buớm xinh đẹp bay tới chỗ họ, đậu trên hũ tro cốt, cánh của nó màu trắng, mang theo đường vân màu đen lưa thưa. Âu Thiển Thiển nhìn chằm chằm con bươm buớm kia, chợt nghĩ đến một truyền thuyết, truyền thuyết: người sau khi chết sẽ biến thành một loài sinh vật sống, sau đó nó sẽ chỗ người thân, sẽ ở đó một thời gian. Chẳng lẽ con bươm buớm này là chị sao? Chị trở lại tìm cô rồi sao? Âu Thiển Thiển mỉm cười vươn tay, con bươm buớm kia giống như cảm ứng được ý tưởng của cô, từ trên hũ tro cốt bay đến trên ngón tay của cô, hướng về phía cô không ngừng run rẩy, giống như là đang nói chuyện. "Chị. . . . . ." Âu Thiển Thiển kêu lên. Mà bươm buớm nghe được tiếng âm của cô, vui vẻ giương cánh, một lần nữa bay trên bầu trời xinh đẹp. Cô ngước nhìn bầu trời màu xanh, nhìn bươm buớm từ từ bay xa, khóe miệng nở nụ cười, nhẹ nhàng nói một câu: "Chị, hẹn gặp lại!" "Cốc, cốc, cốc!" Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Âu Thiển Thiển hoàn hồn, quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt. "Thiển Thiển, là ta, mau mở cửa!" Ngoài cửa phòng vọng tới tiếng trầm thấp của Hàn Nguyên. Âu Thiển Thiển không kinh ngạc, bởi vì ngay từ lúc bước vào cửa nhà họ Hàn, cô đã chuẩn bị tâm lý, Hàn Nguyên chắc chắn sẽ tìm đến đến, ông chính là loại người rất chú trọng lễ nghĩa, mà cô là con dâu lại phá hỏng quy tắc của ông hết lần này đến lần khác. Đi tới trước cửa mở cửa ra, cô cười với ông nói: "Cha, tìm con có việc sao?" "Không có việc gì thì không thể tìm cô sao?" Hàn Nguyên hỏi ngược lại, để cho nụ cười trên mặt cô có chút xấu hổ, cuối cùng chỉ có thể nghiêng người sang, nhường cho ông đi vào. Hàn Nguyên đi vào phòng, ngồi ở trên ghế sa lon, hai mắt sắc bén nhìn cô. Âu Thiển Thiển đứng đối diện với ông, mỉm cười nhìn ông, chờ đợi ông “dạy bảo”! "Thiển Thiển . . . . . ." Thật lâu, Hàn Nguyên mới mở miệng: "Cô vào nhà chúng tôi sống, ta có mấy lời muốn nói với cô." "Cha, có gì xin cha cứ nói." Âu Thiển Thiển khéo léo trả lời. "Ừm, vậy ta cũng không cần quanh co lòng vòng rồi, ta muốn hỏi cô . . . . . . Tại sao mười lăm năm sau lại trở lại? Rốt cuộc có mục đích gì?" Giọng Hàn Nguyên dứt khoát gọn gàng, trên mặt tràn đầy nếp nhăn vẫn lạnh lùng như lúc tuổi còn trẻ. Nghe được vấn đề của ông, Âu Thiển Thiển đột nhiện giật mình, hoàn toàn không nghĩ tới ông lại hỏi như vậy, cô còn tưởng rằng ông muốn hỏi tại sao cô không nhận điện thoại, không kịp thời về nhà. "Cha, con không có mục đích gì, con chỉ muốn hoàn thành nguyện vọng của ba mẹ của con, bọn họ hi vọng con kết hôn với Hàn Động Liệt, hơn nữa con cũng thích anh ấy, cho nên con mới . . . . . ." "Đủ rồi, cô không cần phải nói dối!" Hàn Nguyên ngắt lời cô, cau mày hơi giận nói: "Ta đã điều tra qua rồi, mẹ cô và ba đều không phải chết vì tai nạn xe cộ, hai người bọn họ đều là tự sát chết, mà em gái của cô Âu Tiểu Thiển . . . . . . Tung tích không rõ!" "Tại sao muốn nói dối vậy? Cô muốn giấu giếm những chuyện gì đây?" Ông dùng lời nói sắc bén không ngừng hỏi tới.
Bạn thấy sao?