Chương 125: Vị khách bất ngờ Editor: Cua Rang Me Đây là trí nhớ mà cô vĩnh viễn cũng không thể quên, cô sẽ không cướp đi người đàn ông này, cũng chỉ có anh là không thể . . . . . . Có ai có thể tới giúp cô một chút, chỉ dạy cho cô phải làm như thế nào để khống chế tình cảm này. . . . . . Bên trong phòng. Hàn Đông Liệt nhìn hũ tro cốt đặt trên giường, trong mắt không khỏi xót xa. Thì ra là cô ấy chỉ mới chết vào ba ngày trước, vẫn cho là chỉ một mình em gái cô xuất hiện, mà cô chắc chắn đã chết rồi, thật không ngờ, thật sự là không nghĩ tới sẽ nhìn thất dáng vẻ như vậy. Thì ra là cô đến gần anh, nói muốn sinh con, cũng không phải vì nhiệm vụ mà là vì chị của cô ấy, mà anh càng không nghĩ đến chính là, Âu Thiển Thiển thực sự lại cố chấp yêu anh như vậy. "Thiển Thiển . . . . . ." Tiếng của anh nhẹ nhàng, có chút run rẩy. Tay của anh vuốt tro cốt còn lại trên giường, đầu ngón tay đụng vào khiến anh cảm thấy ấm áp, mà dòng nước ấm truyền vào thân thể của anh, lúc đạt tới trái tim, lại là vô cùng đau đớn. "Thật xin lỗi. . . . . ." Lại một lần nữa lúc nói chuyện, nước mắt của anh đã hiện ra ở khóe mắt, dùng sức kiềm chế không để cho nó chảy xuống. Âu Thiển Thiển trùm kín khăn tắm trên người chạy trên hành lang nhà họ Hàn, bởi vì đi chân không, cho nên tiếng rất vô cùng nhẹ nhàng, cũng không có ai phát hiện. Nhưng mà lúc cô muốn đến căn phòng đó, lại đột nhiên nghe được một âm thanh âm làm cô kinh ngạc. "Cái gì? Không thể nào. . . . . . Làm sao mình có thể làm như vậy?" Là ai? Là tiếng của ai? Âu Thiển Thiển nhắm mắt lại hết sức chăm chú nghe, mà lỗ tai bén nhạy của cô tìm đến chỗ phát ra tiếng rất nhanh, nhưng mà chỗ đó chính là phòng của Hàn nguyên và Lê Thư Nhã. Đi đến trước cửa, dán lỗ tai vào, nghe được câu nói cuối cùng của Lê Thư Nhã: "Em thật sự không ngờ, mình lại có thể ra tay với bạn bè tốt của mình, thì ra là tiền bạc và quyền lực đối với mình lại quan trọng như vậy, hoá ra là như vậy . . . . . Không trách được, không trách được anh lại đối đãi với Thiển Thiển như vậy!" "Được rồi, chuyện đã qua đã lâu rồi, chuyện kế tiếp tôi sẽ xử lý, em không cần suy nghĩ quá nhiều, nghỉ ngơi sớm một chút đi!" Tiếng của Hàn Nguyên dừng lại, mà u Thiển Thiển cũng chỉ nghe được ba chữ, năm chữ, hoàn toàn nghe không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra. Lê Thư Nhã vừa nói là bạn bè tốt, chính là ba sao? Cô mang theo nghi ngờ đi vào một căn phòng trống, cau mày ngồi ở trên giường, nhớ lại cuộc đối thoại vừa nãy, rốt cuộc là chuyện gì đây? Tại sao ngay cả người thân như vậy cũng rất kích động, tiếng nói chuyện như gây gổ vậy? . . . . . . Đêm từ từ buông xuống, Âu Thiển Thiển nằm ở trên giường vẫn không ngủ được, chuyện tình của chị, chuyện tình của Hàn Đông Liệt, còn có đoạn đối thoại này đều không ngừng quanh quẩn ở trong đầu cô. Đầu rất đau, rất đau rất đau, mệt chết đi, tuy nhiên cô lại không ngủ được! Mà đột nhiên có một hồi gió mát thổi vào bên trong nhà, kèm theo một âm thanh rất quen thuộc . . . . . . "Bảo bối, đã trễ thế này, tại sao còn chưa ngủ?" Âu Thiển Thiển kinh ngạc nhìn về phía cửa sổ, màu bạc của ánh trăng chiếu lên trên một người đàn ông, anh ta ngồi ở khung cửa sổ, mỉm cười nhìn cô. "Lôi Minh? Anh tới làm gì?"
Chương 126: Âm thầm thu mua Editor: Cua Rang Me Lôi Minh từ trên cửa sổ xuống, đi tới bên giường, ngồi xuống. "Anh tới làm gì?" Âu Thiển Thiển một lần nữa hỏi. Lôi Minh dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô, nói giỡn với cô: "Bởi vì đột nhiên rất nhớ em, cho nên mới tới đây thăm em, không được sao?" "Đừng nói nhảm, có chuyện gì cứ nói đi!" Mặc dù nhà họ Hàn không phải là tường đồng vách sắt, nhưng mà muốn vào đây cũng rất khó khăn, anh ta có thể bất chấp nguy hiểm đến tìm cô, nhất định là có chuyện quan trọng. Lôi Minh cười một tiếng, nói: "Xem ra em không sợ hãi khi gặp tôi, tôi rất vui." Có thể đối thoại tự nhiên như vậy với cô, đã là chuyện của năm năm trước rồi, anh ta vẫn luôn hi vọng cô sẽ ở cùng anh ta như khi còn nhỏ, nhưng bộ dạng hiện tại của cô, anh ta cảm thấy rất lạ, làm cho người ta có cảm giác không thoải mái. "Hôm nay tôi không có tâm trạng đùa giỡn với anh, có chuyện gì thì mau nói đi!" Âu Thiển Thiển với mặt mệt mỏi, không còn sức lực dựa về phía sau, nửa nằm ở trên giường. Mà Lôi Minh cũng không có nói thêm những chuyện vô bổ nữa, từ phía sau lấy ra một túi giấy màu vàng, đưa cho cô nói: "Bởi vì sức khỏe của Three vẫn còn yếu, không thể tự mình vào đây, cho nên đã nhờ tôi đem phần tài liệu này cho em!" "Tài liệu?" Âu Thiển Thiển nghi ngờ nhận lấy. Tò mò mở ra, nếu Three có thể tốn công tốn sức nhờ vả anh ta như vậy, vậy cũng đủ nói rõ phần tài liệu này rất quan trọng rồi, rốt cuộc là cái gì đây? Cô lấy tài liệu bên trong ra, sau đó nhìn chăm chú. Đột nhiên, sắc mặt của cô trở nên xanh mét, vẻ mặt cũng rất khó coi, mà lại đột nhiên cười to lên: "Ha ha ha. . . . . . Buồn cười, thật là quá buồn cười, lại có thể có chuyện như vậy, thật là quá buồn cười. . . . . ." Thấy nét mặt cô rất quái dị, Lôi Minh lo lắng nói: "Em làm sao vậy?" "Tôi không sao, chỉ là cảm thấy, có chút buồn cười mà thôi. . . . . ." Âu Thiển Thiển nói chuyện đồng thời vẻ mặt biến hóa lần nữa, càng lúc càng đau lòng. "Rốt cuộc là thế nào? Bên trong viết cái gì? Lấy ra cho tôi xem một chút!" Lôi Minh tò mò giật lấy tài liệu trong tay cô, cảm thấy ngạc nhiên. Nguyên nhân mười lăm năm trước nhà họ Âu phá sản là bởi vì bị nhà họ Hàn âm thầm thu mua. Cả nhà bọn họ cho tới bây giờ cũng không có nghi ngờ nhà họ Hàn, nhưng không ngờ người làm bọn họ tổn thương nặng nề lại chính là người bạn tốt này. Thật là buồn cười . . . . . . Quá buồn cười. . . . . . Vì không muốn dính líu đến người nhà họ Hàn, ba mới lựa chọn bỏ chạy sang nước Anh, sau đó vẫn không liên lạc với bọn họ, mà chị cũng vì Hàn Đông Liệt mới để cho cô đến gần anh, sinh cho nhà họ Hàn một đứa bé, người nhà họ Âu luôn suy nghĩ cho người nhà họ Hàn, cũng chỉ bởi vì chữ “bạn tốt” này, nhưng người nhà họ Hàn đã làm gì bọn họ? Ba là bạn bè tốt, chị yêu anh sâu đậm, thì ra là . . . . . . Toàn bộ đều là kẻ thù! "Thiển Thiển, em không sao chứ?" Lôi Minh lo lắng nhìn cô, chỉ sợ cô không chịu nổi đả kích như vậy. "Tôi không sao!" Âu Thiển Thiển chợt trở nên bình tĩnh khác thường, nhưng làm cho người ta cảm thấy không khỏi sợ hãi. Cô không có việc gì, chẳng qua là cảm thấy lòng thật đau, giống như là bản nhân bị dao từ từ, từ từ cắt một cái, thật là đau. . . . . . Đau muốn. . . . . . Muốn chết đi!
Bạn thấy sao?