Chương 48: 128

Chương 128: Nghe qua ở đâu Editor: Cua Rang Me Sáng ngày thứ hai, mọi người trong nhà ngồi vây quanh bàn ăn lớn như bình thường, không ai nói chuyện, trên mặt của mỗi người đều có một vẻ mặt kỳ lạ, vẻ tức giận càng ngày càng tăng. Mà Âu Thiển Thiển lại cười, vui vẻ ăn hết chén cơm, sau đó đứng dậy nói: "Cha, mẹ, con đã ăn xong rồi, mọi người từ từ dùng!" Nói xong, cô lập tức xoay người đi, mà lúc đó Hàn Đông Liệt ngồi kế bên cô cũng lập tức đứng dậy, đi theo sau cô đi về phòng. "Tìm tôi có việc gì sao?" Cô hỏi. "Không có việc gì, chỉ là muốn tìm em nói chuyện phiếm!" Hàn Đông Liệt canh chừng vẻ mặt của cô, mặc dù vẻ mặt cô luôn tràn ngập nụ cười, nhưng mà anh có thể nhận thấy, phía sau nụ cười của cô đều là thương đau. "Ừ, đúng lúc tôi cũng muốn tâm sự với anh, tới đây ngồi xuống nói chuyện quá khứ đi!" Âu Thiển Thiển đi tới bên sofa ngồi xuống. Canh chừng dáng vẻ của cô, Hàn Đông Liệt cảm thấy có cái gì không đúng. "Hôm nay em rất kỳ lạ!" Anh trực tiếp nói suy nghĩ trong lòng mình, hai mắt dịu dàng nhìn cô. "Kỳ lạ chỗ nào hả ?" Cô hỏi. "Hôm nay anh có cảm giác em ..., không có giống em ngày thường một chút nào, có phải là bởi vì chuyện ngày hôm qua hay không, cho nên em . . . . . .". "Không phải, đối với chuyện ngày hôm qua không có liên quan!" Âu Thiển Thiển cắt lời của anh. Hàn Đông Liệt càng ngày càng cảm thấy cô có vấn đề, mà cô lại không thừa nhận với anh, anh đã không có quyền hung hăng đối với cô, bá đạo đối với cô, cho nên anh khẽ cúi đầu, nói một câu: "Thật xin lỗi . . . . . ." Âu Thiển Thiển cười một tiếng, nói: "Anh không có lỗi với tôi, cho nên không cần nói với tôi ba chữ này." "Tiểu Thiển . . . . ." "Không được gọi tên tôi!" Tiếng của cô đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Thật ra thì tôi cũng không muốn nói chuyện với anh, nhưng tôi có chuyện không thể không hỏi anh!" "Em muốn hỏi cái gì?" Âu Thiển Thiển hít sâu một hơi, dứt khoát hỏi: "Nguyên nhân mười lăm năm trước nhà họ Âu phá sản, anh có biết hay không?" Hàn Đông Liệt đột nhiên cả kinh, á khẩu không trả lời được. Chuyện của mười lăm năm trước, chẳng lẽ cô đã biết? Nhìn ánh mắt của anh, Âu Thiển Thiển hỏi lần nữa: "Nói chuyện đi, anh có biết hay không?" "Vậy còn em? Em có biết không?" Hàn Đông Liệt đột nhiên hỏi ngược lại, vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc. Tất cả đều đã sáng tỏ rồi, trả lời cũng chỉ là muốn có chứng cứ mà thôi, Âu Thiển Thiển khẽ nhếch miệng, buồn cười nói: "Hoá ra là như vậy, tôi hiểu!" "Em hiểu cái gì?" Hàn Đông Liệt nóng nảy hỏi. "Hàn Đông Liệt, chúng ta ly hôn đi! Ta không muốn ba chữ “Âu Thiển Thiển” này viết trong gia phả nhà họ Hàn!" Âu Thiển Thiển đột nhiên nói, hai mắt kiên định mang theo ánh mắt căm hận. Phòng khách nhà họ Hàn. Hàn Nguyên đang xem báo, Lê Thư Nhã với tâm sự nặng nề đang ngẩn người, hai người ở giữa không khí giống như là trước kia vậy, giống như là vợ chồng gây gổ. Chợt, người giúp việc vội vã đi tới, đứng ở trước mặt của Hàn Nguyên, cúi đầu nói: "Ông chủ, ngoài cửa có một người tên Three, người đó nói là anh trai của mợ chủ, nói có chuyện gấp muốn gặp mợ chủ ngay." Hàn Nguyên khẽ cau mày. Three? Ba? Cái tên này sao lại lỳ lạ như thế? Giống như đã nghe qua ở đâu rồi!

Chương 129: Vật kia Editor: Cua Rang Me Three đi vào biệt thự nhà họ Hàn, đi theo người giúp việc đi vào đại sảnh, thấy Hàn Nguyên và Lê Thư Nhã ngồi ở trong phòng khách. "Bác trai, bác gái, hai người khỏe không, cháu là anh trai của Thiển Thiển!" Three khẽ cúi đầu, hướng tới bọn họ chào hỏi. "Ừ!" Lê Thư Nhã nhẹ nhàng lên tiếng, mặt không chút cảm xúc. "Sáng sớm đã tới tìm Thiển Thiển, có chuyện gì gấp sao?" Hàn Nguyên làm bộ như quan tâm hỏi. Three hơi cười cười, vẫn lễ phép trả lời: "Thật ra thì cháu tìm Thiển Thiển là có chút chuyện riêng, cho nên không tiện nói ra, thật xin lỗi bác trai, có thể để cho cháu và Thiển Thiển nói chuyện riêng một chút được không?" Anh không muốn lừa gạt cô, cho nên mới sai Lôi Minh đưa tài liệu đưa tới cho cô, nhưng anh hoàn toàn không nghĩ tới, người giống như Lôi Minh vậy, luôn muốn giữ lấy cô bên người chỉ có thể nhìn cô ở một nơi mà tất cả đều là kẻ thù, người đàn ông kia bắt đầu sợ hãi rụt rè từ lúc nào rồi, nếu là anh ta lúc trước, nhất định sẽ không nói hai lời, sẽ trói cô mang về. Lần này anh sai lầm rồi, lại không tin Lôi Minh! "Đương nhiên là có thể!" Hàn Nguyên rất sảng khoái đồng ý, còn cười ha hả nói: "Dì Lan, đưa cậu Lam đến phòng của mợ chủ!" "Dạ!" Dì Lan cúi đầu đồng ý, sau đó đi tới bên cạnh Three, vươn tay nói: "Cậu Lam, xin mời đi bên này!" Đến khi Three đi khỏi, Lê Thư Nhã đột nhiên lên tiếng: "Rốt cuộc ông đang lo lắng chuyện gì?" "Không phải tôi đã nói với bà rồi sao? Cô gái kia tuyệt đối không thể ở lại nhà họ Hàn của chúng ta!" Ngày hôm qua chúng ta đã để cô ta nghe tất cả, nếu như chúng ta để cô ta tiếp tục ở đây, nhà họ Hàn tuyệt đối sẽ không được bình yên, nhất định phải đuổi cô ta đi! "Vậy ông định đuổi Thiển Thiển như thế nào?" Bà hỏi. "Tôi tự có cách của tôi, bà cũng không cần can thiệp!" Hàn Nguyên nói xong cũng đứng dậy đi về phòng ngủ. Lê Thư Nhã nhìn bóng lưng của ông, nhớ tới lúc ông còn trẻ luôn dùng thủ đoạn hung ác tàn nhẫn, không khỏi hướng về phía bóng lưng của ông rống to: "Nếu là như vậy, lúc đầu ông cũng không cần đồng ý chuyện hôn nhân của Đông Liệt và cô ấy, ông quá tàn nhẫn, rất tàn nhẫn. . . . . ." Cô gái này ngay từ nhỏ đã không có người thân, tại sao ông còn đối xử với cô ấy tàn nhẫn như vậy? Cửa phòng Âu Thiển Thiển, Dì Lan vươn tay, nhẹ nhàng gõ cửa, nói: "Thưa mợ chủ, cậu Lam đến rồi!" Cậu Lam? Âu Thiển Thiển giật mình, hai người đang nói chuyện cũng ngưng hẳn, cô hơi cau mày đi tới cửa, mở cửa ra, thấy mặt của Three, cô bất mãn nói: "Anh tới đây làm gì?" "Anh muốn nói chuyện riêng với em một chút!" Gương mặt Three nghiêm túc, đưa mắt nhìn Hàn Đông Liệt đang ở trong phòng, nói: "Tổng giám đốc Hàn, tôi có thể nói chuyện riêng với em gái tôi vào phút được không?" "Có chuyện gì mà tôi không thể nghe được?" Hàn Đông Liệt mang theo sát khí hỏi. "Đúng vậy, anh không thể nghe được chuyện này, hơn nữa đây còn là chuyện vô cùng quan trọng, anh có thể đồng ý để cho tôi và Thiển Thiển nói chuyện riêng mấy phút không? Chỉ cần mấy phút là được rồi!" Hàn Đông Liệt hơi do dự một chút, sau đó đảo mắt nhìn Âu Thiển Thiển một chút, mới vừa nói chuyện ly hôn, anh vẫn không trả lời, thay vì bây giờ tiếp tục nói với cô, còn không bằng ra ngoài một chút, làm giảm sự căng thẳng! "Được!" Anh đồng ý, sau đó đi ra khỏi phòng. Nhìn Hàn Đông Liệt ra khỏi phòng, Âu Thiển Thiển nhìn theo ánh sáng trên cửa, xoay người dựa vào cửa, nhìn anh hỏi: "Anh muốn nói chuyện gì với em?" Trên mặt Three mơ hồ lộ ra vẻ tức giận, lần đầu tiên rống to với cô: "Đưa vật kia cho anh!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...