Chương 50: 138

Chương 138: Dẫn tôi đi Editor: Cua Rang Me "Không cần, không cần, không cần, không cần nói nữa. . . . . ." Âu Thiển Thiển giống như điên chạy ra nhà họ Hàn, trong đầu không ngừng lặp lại hai câu nói. “. . . . . . Cho nên Tiểu Thiển, em phải đồng ý với chị, không thể cướp anh ấy đi, chỉ có anh ấy là không thể . . . . . .” “. . . . . . Tiểu Thiển, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em . . . . . . . . .” “. . . . . . Cho nên Tiểu Thiển, em phải đồng ý với chị, không thể cướp anh ấy đi, chỉ có anh ấy là không thể . . . . . .” “. . . . . . Tiểu Thiển, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em. . . . . . . . .” "Đừng nói nữa, không được nói nữa . . . . . ." Cô nhìn lên trời hét lớn, nhưng hai câu nói này vẫn không ngừng xuất hiện, đầu của cô sắp nổ tung! Cô không thể yêu người đàn ông kia, nhưng tuyệt đối không được, nhưng cô lại không quản được trái tim mình, làm thế nào? Làm thế nào? Đột nhiên cô dừng bước, hai mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, sau đó đưa tay đến lỗ tai, từ bên trong lấy ra một cái hộp nhỏ, sau đó dùng tay còn lại lấy viên thuốc màu trắng ra. Hai mắt ngơ ngác nhìn viên thuốc kia. Chỉ cần uống hết nó sẽ không còn nghe những âm thanh như vậy, chỉ cần chết sẽ không khổ sở như vậy nữa, chỉ cần chết . . . . . . Là tốt! Cô cứ nghĩ như vậy, sau đó cầm viên thuốc trên tay, từ từ, từ từ, cuối cùng khi cô để viên thuốc trên môi, chợt có một tiếng kêu lên, một người giữ cô lại, mà tay của cô cũng vì run rẩy mà làm mất viên thuốc màu trắng đó. "Cô gái chết tiệt, tại sao em lại muốn chạy?" Hàn Đông Liệt thở mạnh, đuổi theo cô. Âu Thiển Thiển kinh ngạc nhìn anh, sau đó hốt hoảng hất anh ra, hai chân quỳ trên mặt đất vừa tìm kiếm, vừa nói: "Thuốc của tôi, thuốc của tôi, thuốc của tôi . . . . . ." "Thuốc gì?" Hàn Đông Liệt tò mò ngồi xổm xuống, nhìn gương mặt hốt hoảng của cô. "Thuốc của tôi, thuốc của tôi, thuốc của tôi . . . . . ." Âu Thiển Thiển không ngừng lặp lại những lời này. "Rốt cuộc em muốn tìm thuốc gì? Anh tìm giúp em?" Âu Thiển Thiển đột nhiên cả kinh, lần nữa dùng hai tay đẩy anh ra, hướng về phía anh rống to: "Không cần anh giúp, tôi không cần anh tìm, anh mau cút đi cho tôi, anh không cần đi theo tôi nữa, không cần quấn lấy tôi nữa, tôi không muốn nhìn thấy anh, tôi chán ghét anh, chán ghét anh, ở trên đời này, người tôi ghét nhất chính là anh!" Tại sao lại là anh? Tại sao anh có thể vô ý cứu cô? Tại sao anh nắm cô không thả? Cô chịu đủ rồi. . . . . . Muốn thế nào mới có thể không gặp lại người này, muốn thế nào mới có thể không bao giờ biết người này? "Âu Tiểu Thiển, rốt cuộc em muốn tới khi nào mới có thể thừa nhận? Em yêu anh, chắc chắn em yêu anh, thừa nhận đi, em yêu anh!" "Không ——" Âu Thiển Thiển lần nữa bịt lỗ tai, chạy như bay. Không được đuổi theo, không được đuổi theo nữa . . . . . . Cô sắp điên thật rồi! "Cô gái chết tiệt, em đứng lại đó cho tôi, em đứng lại cho tôi!" Hai người một trước một sau chạy, đuổi theo, nhưng ở một cái góc, Âu Thiển Thiển đụng vào một thân thể bền chắc, cô đột nhiên ngẩng đầu, thấy gương mặt Lôi Minh. "Dẫn tôi đi, dẫn tôi đi, xin hãy đưa tôi rời khỏi đây . . . . . ." Cô rơi lệ, khổ sở nói với anh ta.  Chương 139: Rời đi Editor: Cua Rang Me Hàn Đông Liệt dùng hết sức để chạy, mới vừa chạy đến khúc quanh, lại thấy không có một người. Làm sao đây? Tại sao lại như vậy? Hai người bọn họ rõ ràng cách nhau không xa, tại sao cô lại đột nhiên biến mất? Ở đây chỉ có một con đường, cũng không có lối rẽ, cho dù dùng tốc độ nhanh nhất cũng phải mất hơn hai mươi giây, nhưng bây giờ mới chỉ bảy tám giây, tại sao không thấy tăm hơi? Rốt cuộc cô chạy đi đâu? "Âu Tiểu Thiển ——" Anh hướng về con đường trống trải không một bóng người gào thét tuyệt vọng. Biệt thự nhà họ Lam, "Két ——" Lôi Minh dừng xe ở cửa lớn, Âu Thiển Thiển vội vã xuống xe. Mà đúng lúc Three từ trong cửa lớn đi ra, thấy Âu Thiển Thiển anh cười đi tới nói: "Thiển Thiển, rốt cuộc em đã chịu trở lại!" "Three, chúng ta đi thôi, đi ngay bây giờ, bây giờ, ngay lập tức!" Cô lo lắng bắt lấy hai cánh tay của anh, chỉ hy vọng rời đi ngay lập tức, bởi vì cô biết, Hàn Đông Liệt lập tức sẽ tìm đến, nếu như cô lại nhìn thấy anh lần nữa, nhất định cô sẽ bất chấp tất cả chạy về phía anh. Nhân lúc cô còn có chút lý trí, mau rời khỏi đây thôi . . . . . . Three dịu dàng nhìn cô, nhẹ giọng đồng ý: "Được, chúng ta lập tức rời khỏi đây. . . . . . . Trên sân cỏ phía sau biệt thự nhà họ Lam, một chiếc máy bay trực thăng đột ngột đậu ở chỗ đó, mà khi bọn họ đi vào, cánh quạt từ từ chuyển động, sau đó càng lúc càng nhanh! Âu Thiển Thiển ngồi ở đến trên máy bay trực thăng, đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn về phía cửa lớn. Đột nhiên trái tim đập nhanh, có một suy nghĩ kỳ quái . . . . . . Nếu như bây giờ anh có thể chạy tới, như vậy cô không cho anh một cơ hội sao? Anh đến sao? Anh . . . . . . Có thể đến sao? Cánh quạt chuyển động đến nhanh nhất, sau đó cả máy bay trực thăng từ từ rời đi sân cỏ, càng lên càng cao . . . . . . Tầm mắt của cô còn nhìn về phía cửa chính xa xôi đó, muốn lập tức rời đi, lại muốn anh xuất hiện, rất mâu thuẫn trong lòng, làm cho bản thân rất khổ sở. "Thiển Thiển!" Bên tai của cô đột nhiên có tiếng gọi nhẹ nhàng của Three, cô quay đầu nhìn về phía anh, mà đúng lúc cô vừa quay đầu, cửa lớn nhà họ Lam dần dần xuất hiện một bóng dáng nho nhỏ, cái bóng dáng kia vội vã chạy vào . "Thế nào?" Âu Thiển Thiển hoàn toàn không có ý thức được người cô mong đợi đã đến, cô quay đầu nhìn Three. "Không có gì, chẳng qua là thấy em có thể trở về, anh rất vui vẻ!" Anh lúng túng nhìn cô, sau đó cười nói: "Sau này chúng ta vẫn còn là hợp tác chứ? Sau này chúng ta . . . . . . Sẽ luôn luôn ở chung một chỗ chứ?" "Ừ!" Cô nhẹ nhàng trả lời, đối với anh hơi cười cười . "Này, hai người các cậu, nói chuyện sao lại mờ ám như vậy? Đừng quên, Thiển Thiển đã đồng ý với tôi, làm người phụ nữ của tôi!" Lôi Minh khó chịu nhìn bọn họ “tình chàng ý thiếp”. Âu Thiển Thiển nhìn về phía Lôi Minh, chẳng biết tại sao lại cảm thấy rất buồn cười: "Ha ha, tôi sẽ không quên, chúng ta là bạn tốt mà!" "Em nói cái gì? Không phải em đã đồng ý với tôi như vậy sao!" "Đồng ý? Có ai làm chứng không? Có vật chứng không?" Âu Thiển Thiển ngụy biện. "Em . . . . . ." Lôi Minh chợt trở nên tức giận, chọc Âu Thiển Thiển và Three cũng cười lớn. Ừ! Cứ như vậy đi . . . . . . Lúc này rời khỏi đây thôi, rời khỏi cái nơi đau lòng này, rời đi để cho cô không phải động lòng . . . . . . Rời khỏi đây . . . . . . Cứ như vậy mà rời đi . . . . . . Cô quay đầu lần nữa nhìn về phía cửa chính nhà họ Lam, vẫn không có một bóng người . . . . . . Cô hoàn toàn không có phát hiện, ở một góc khuất, mấy hộ vệ nhà họ Lam đã bắt được Hàn Đông Liệt, và bởi vì tiếng cánh quạt ầm ĩ, nên cô không cách nào nghe được tiếng của Hàn Đông Liệt gọi không ngừng: "Âu Tiểu Thiển, em không được đi, không được rời khỏi anh . . . . . . Âu Tiểu Thiển . . . . . ." "Âu Tiểu Thiển . . . . . ." "Tiểu Thiển . . . . . ." Chương 140: Té bất tỉnh Editor: Cua Rang Me Hàn Đông Liệt nhìn máy bay trực thăng ở trên trời càng bay càng cao, càng bay càng xa, cho đến khi nó từ từ biến mất trên không trung. Mấy hộ vệ mới từ từ buông anh ra. Anh không tiếp tục hét nữa, mà chạy thật nhanh khỏi biệt thự nhà họ Lam, bắt một chiếc xe taxi. Nhất định cô sẽ đi đến chỗ đó . . . . . . Nhất định phải bắt cô trở lại . . . . . . Tập đoàn Hàn Thiên Hàn Đông Liệt xuống xe taxi, trực tiếp bấm thang máy đến tầng cao nhất, thang máy mở ra, Hàn Đông Liệt cứ lớn tiếng kêu: "Minh Húc, Minh Húc. . . . . ." Giang Minh Húc ở trong phòng nghe tiếng kêu, hắn lập tức liền đứng dậy cuống quít, thiếu chút nữa ngã nhào: "King? Cậu đã đến rồi? Tìm tôi gấp gáp như vậy có chuyện gì sao?" "Cậu chuẩn bị ngay cho tôi một máy bay trực thăng!" Anh ra lệnh. "Máy bay trực thăng? Muốn máy bay trực thăng làm cái gì?" Hơn nữa còn là khẩn cấp như vậy, muốn lập tức? Giang Minh Húc tò mò nhìn anh. "Cậu mau làm nhanh đi!" Hàn Đông Liệt rống giận. "Được được được, tôi chuẩn bị ngay!" Giang Minh Húc khổ sở, hắn thật không giải thích được, cái người cấp trên này vừa ăn thuốc nổ sao? À, hắn nhớ đến chuyện quan trọng, lập tức quay lại nói: "King, tôi mới vừa nhận được điện thoại của Lôi Minh, hắn nói muốn từ chức!" Hàn Đông Liệt đột nhiên dừng bước lại. Quả nhiên, người đàn ông kia cũng đi theo bọn họ, thật đáng chết! "King, King, King?" Giang Minh Húc không ngừng kêu tên của anh. "Còn có chuyện gì sao?" Hàn Đông Liệt hồi hồn, gương mặt đầy lửa giận. "À, tôi muốn hỏi cậu máy bay trực thăng đi đâu?" Giang Minh Húc bị lửa giận của anh đánh thẳng vào, có chút sợ hãi hỏi. Hai mắt Hàn Đông Liệt lạnh lẽo nhìn hắn, kiên nghị lạnh lùng nói: "Thiên chi quốc!" "Cái gì? Thiên chi quốc? Nơi đó không cho phép người ngoài vào, coi như cậu dùng máy bay trực thăng đi, cả tòa đảo cũng sẽ không cho cậu hạ xuống." Giang Minh Húc có chút kích động nói, mặc dù hắn không biết King xảy ra chuyện gì, nhưng nghe được Thiên chi quốc, hắn tin là có liên quan đến Âu Thiển Thiển. Hai người bọn họ lại cãi nhau sao? Lần này đến nỗi chia tay sao? "Tôi mặc kệ đó là đâu, dù là địa ngục tôi cũng muốn đi một chuyến." Bắt cô ấy trở về, bắt cô ấy trở về, nhất định phải bắt cô ấy trở về. Bây giờ ở trong lòng của anh cũng chỉ có một ý đinh. "Nhưng. . . . . ." "Đừng có mà lầm bầm, còn không mau đi chuẩn bị máy bay trực thăng!" Hàn Đông Liệt giận dữ, không bao giờ muốn nghe dài dòng, chỉ muốn nhanh chóng bay đến nơi đó, nhìn thấy cô. "Dạ!" Giang Minh Húc bất đắc dĩ trả lời, biết bây giờ anh không nghe lọt bất kỳ lời khuyên nào, cho nên không thể làm gì khác hơn là tuân lệnh đi chuẩn bị. . . . . . . Thời gian chậm rãi trôi qua, nhưng là rõ ràng mới qua năm phút đồng hồ, nhưng là đối với Hàn Đông Liệt mà nói lại như một thế kỷ dài vậy. Anh ngồi ở trong phòng làm việc, hai mắt nhìn chằm chằm bầu trời ngoài cửa sổ. "Ông ông ông. . . . . . Ông ông ông. . . . . ." Đột nhiên điện thoại để ở trên bàn bắt đầu rung. Hàn Đông Liệt quay đầu lại rũ mắt nhìn trên tên màn hình ——"Mẹ" Anh nhíu chặt chân mày, phiền não nhận nghe điện thoại, mà lập tức trong điện thoại truyền ra tiếng lo lắng của Lê Thư Nhã: "Đông Liệt, không xong, cha con té xỉu rồi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...