Chương 51: 141

Chương 141: "Té xỉu? Tại sao?" Hàn Đông Liệt kinh ngạc hỏi. Mẹ không biết, mẹ cũng không biết là nguyên nhân gì, nhưng mà vừa nhìn giống như rất nghiêm trọng, Đông Liệt con mau đến đây đi, chúng ta đang ở bệnh viện, con mau đến đây, mẹ rất sợ, mẹ sợ ba con, ông ấy sẽ . . . . . . Lê Thư Nhã nói không ra tiếng, mà chỉ còn tiếng khóc. Shit, đáng chết —— Hàn Đông Liệt không ngừng mắng trong lòng, tại sao vào lúc này cha anh lại đột nhiên té xỉu? Đây là ý trời sao? Là ông trời cố ý đùa bỡn anh, không để cho anh đi tìm cô sao? Tại sao? Tại sao mỗi lần như vậy anh đều không thuận lợi? Tiếng khóc của mẹ vang lên không ngừng ở bên tai, anh không có cách nào bỏ qua người thân của mình, không thể làm gì khác hơn là đồng ý nói: "Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con lập tức đến đó!" Tắt điện thoại di động, Hàn Đông Liệt rất tức giận, hai việc đều nghiêm trọng, phiền não trong lòng khiến anh không thể không rống to: "Đáng chết —" Bệnh viện. Hàn Đông Liệt, Lê Thư Nhã, còn có Tuyết Nhi, ba người đứng ở trước cửa phòng giải phẫu, trên mặt của mỗi người đều âm trầm, hơn nữa mắt cũng thỉnh thoảng nhìn về ánh đèn màu đỏ phía trên cửa phòng. Lê Thư Nhã đang nóng nảy đồng thời đột nhiên phát hiện ra chuyện gì đó, bà quay đầu lại hỏi Hàn Đông Liệt: "Đông Liệt, Thiển Thiển đâu? Tại sao không cùng con đến đây?" "Cô ấy . . . . . ." Hàn Đông Liệt kéo dài tiếng, chân mày nhíu chặt lại. "Cô ấy vẫn còn oán hận chúng ta sao? Cho nên mới không tới?" Lê Thư Nhã hỏi. "Không, không phải như thế!" "Vậy tại sao. . . . . ." "Cô ấy đi rồi . . . . . . Đã . . . . . . Rời khỏi con . . . . . ." Chỉ mấy đơn giản chữ, mà nói ra từ trong miệng của anh, cũng rất khó khăn. Lê Thư Nhã kinh ngạc nhìn con trai của mình, vẻ mặt đau lòng như vậy của anh, bà đã thấy lần thứ hai, còn nhớ rõ mười lăm năm trước, một ngày kia nhà họ Âu đột nhiên biến mất, anh cũng có vẻ mặt như vậy. Không sao, bà đưa hai tay của mình, giống như mười lăm năm trước, ôm anh vào trong ngực, giống như an ủi một đứa bé nói: "Không cần đau lòng, cô ấy nhất định sẽ trở về, cô áya nhất định sẽ lại trở lại bên cạnh của con . . . . . . Con trai của mẹ, con không được buông tay!" Ở trong ngực mẹ, Hàn Đông Liệt cảm nhận được một tia ấm áp, cô ấy sẽ trở về sao? Giống như mười lăm năm sau ở tại bữa tiệc kia, cô đột nhiên trở về gặp anh sao? Tuyết Nhi nhìn mẹ con hai bọn họ, đột nhiên cảm thấy mình rất nhỏ bé, giờ phút này đây cô đã hiểu, cô gái kia có vị trí như thế nào trong lòng của anh. Mà ở cách đó không xa, một cô y tá mặc đồng phục y tá màu trắng đang đứng ở đó, trong tay cô cầm một tấm hình, không ngừng so sánh với Hàn Đông Liệt, so thật lâu mới đưa ra quyết định, cầm một màu trắng lá thư sải bước đi phía anh. "Xin hỏi, anh là Hàn Đông Liệt phải không ạ?" Cô rất lễ phép hỏi. Hàn Đông Liệt nghi hoặc nhìn cô gái chừng hai mươi tuổi này, nói: "Là tôi...!" “Thật tốt quá, không ngờ lại gặp anh ở đây, bởi vì tôi gần đây đi vắng, đi du lịch cùng bạn bè, hôm qua mới mới vừa trở lại công việc, cho nên cũng không biết chị Tĩnh Nhi đã qua đời rồi, thật xin lỗi, đây là chị Tĩnh nhi để lại nhờ tôi chuyển cho anh, xin nhận lấy!" Cô lấy lá thư màu trắng trong tay đưa cho anh. Hàn Đông Liệt tò mò nhìn cô và lá thư trong tay tin, hỏi: "Tĩnh Nhi là ai?" "Chị Tĩnh Nhi chính là Lý Tĩnh đó." Hàn Đông Liệt đột nhiên cả kinh! Lý Tĩnh sao? Không phải mấy tháng trước đã . . . . . . Đã chết rồi sao? Hơn nữa tại sao muốn gửi thư cho anh?

Chương 142: Vẫn nhìn Editor: Cua Rang Me Cầm lấy lá thư, anh tò mò mở ra, chữ phía trên xiêu vẹo rất khó coi, nhưng mà ngay mấy từ đầu đã cho anh kinh hãi . . . . . . Anh Đông Liệt: Anh chắc chắn rất tò mò phải không, em lại xưng hô như vậy với anh. Thật ra thì em chính là Âu Thiển Thiển, là người luôn đi theo bên canh anh Đông Liệt - Âu Thiển Thiển. Đã mười lăm năm rồi cũng không có gọi anh như vậy, bây giờ mặc dù phương thức có chút không giống nhau, nhưng vẫn không nhịn được cứ muốn gọi anh như vậy, anh Đông Liệt, anh Đông Liệt, anh Đông Liệt . . . . . . Có lẽ vĩnh viễn em cũng chỉ có thể gọi anh là anh Đông Liệt, bởi vì em biết anh không yêu em, hơn nữa từ lúc nhỏ, khi Tiểu Thiển đến nhà em chỉ mấy ngày, em đã phát hiện, người trong lòng anh là em ấy. Có lẽ chính anh cũng không biết, cho dù là người luôn lạnh như băng thì mỗi khi thấy em ấy cũng sẽ cười. Em rất ghen tỵ với Tiểu Thiển, cho nên em buộc em ấy phải đồng ý với em là nhất định không thể cướp đi anh, em biết rõ, em ấy nhất định sẽ đồng ý em, hơn nữa sẽ luôn luôn giữ lời hứa hẹn này. Em gái ngốc của em, tính tình em ấy chính là như vậy . Chỉ có anh là không biết, thật ra thì em ấy cũng thích anh, hơn nữa chuyện anh càng không biết chính là, năm năm trước, lần đầu tiên Tiểu Thiển cùng một người đàn ông nói yêu thương, nguyên nhân là bởi vì một câu nói, câu nói kia anh đã từng nói với em ấy, anh còn nhớ không? Tiểu Thiển, em biết không? Em là bốn mùa trong mùa xuân . . . . . . Là em làm cho trong lòng anh bắt đầu sinh ra một thứ gọi là "Yêu"! Em ấy, vì nghe được người đàn ông kia nói câu này, lập tức cùng hắn lui tới! Rất rõ ràng, thật ra thì người em ấy yêu . . . . . . Là anh! Chỉ vì sự ích kỷ của em mà em ấy không dám biểu lộ tình cảm của mình. Anh Đông Liệt, em làm anh chán ghét em sao? Đừng chán ghét em nữa, cho phép em độc chiếm anh một thời gian, được không? Chờ sau khi em chết, hai người có thể ở cùng một chỗ, mặc dù Tiểu Thiển nhất định sẽ né tránh anh, nhưng anh nhất định đến chết cũng phải quấn lấy em ấy, bá đạo giữ em ấy lại, ép em ấy nói ra lời thật lòng của mình. Em ấy chính là loại “đánh chết cũng còn muốn mạnh miệng”, cho nên . . . . . . Đối với em ấy bá đạo một chút đi, sau đó dịu dàng trấn an . . . . . . Anh Đông Liệt, mười lăm năm sau có thể nhìn thấy anh, nghe được tiếng của anh, thật sự em đã rất vui rồi, em biết em đã làm hai người có nhiều hiểu lầm, hai người sẽ tha thứ cho em, đúng không? Em biết rõ hai người nhất định sẽ tha thứ cho em, cho nên . . . . . . Cám ơn! Em gái đáng yêu của chị, chị thích nhất là anh ấy . . . . . . Hai người phải hạnh phúc nha, chị và ba mẹ ở trên trời sẽ nhìn các em, vẫn nhìn các em . . . . . . . . . . . . Hàn Đông Liệt đọc từng chữ từng câu trong thư, trên mặt biểu hiện từ kinh ngạc đến bi thương, sau đó từ từ lộ ra nụ cười nhàn nhạt, cuối cùng là trầm xuống. Đây chính là số mạng sao? Lúc cô bỏ đi, cha lại đột nhiên ngã bệnh, mà lá thư này rõ ràng có thể chuyển đến anh sớm vài ngày, thế nhưng cô y tá này lại đi du lịch ngay lúc đó? Chẳng lẽ hai người bọn họ thật giống như cách nói hoang đường, là vô duyên sao? . . . . . . Phẫu thuật của Hàn Nguyên tiến hành trong mười giờ, mà ở ngoài phòng phẫu thuật, Lê Thư Nhã và Tuyết Nhi đã mệt mỏi ngồi ở trên ghế ngủ gà ngủ gật, chỉ có Hàn Đông Liệt trợn tròn mắt nhìn lá thư trong tay, vẻ mặt ngơ ngác! Chợt, ánh đèn đỏ chói mắt đột nhiên tắt. Bác sĩ và y tá đi ra, ba người bọn họ vội vàng chạy lên hỏi: "Bác sĩ, như thế nào?" Bác sĩ nhìn bọn họ gật đầu nói: "Đã không sao!"  Chương 143: Trưởng thành? . Máy bay trực thăng đáp xuống sân cỏ màu ngọc bích, Âu Thiển Thiển, Three, Lôi Minh, từ trên máy bay đi xuống, sau đó từ trong túi tiền của mình lấy ra một kim cài áo trước ngực. Kim cài áo của Âu Thiển Thiển là cánh hoa thiên sứ, Lôi Minh là cánh hoa ác ma, còn Three lại là hai cái tay thiết kế thành cánh đồ án. Ba người vai kề vai đi về phía biệt thự trên đảo, mà khi bọn họ đi một đoạn đường, có đoạn kiểm tra bằng tia hồng ngoại, chiếu xạ đến kim cài áo trước ngực bọn họ, phát ra tiếng: "Nghiệm chứng thông qua". Tòa biệt thự như tuyết trắng nhìn từ bên ngoài rất khác biệt, nhưng vào bên trong toàn bộ đều là khoa học kỹ thuật cao, phải đi qua nghiệm chứng nặng nề mới có thể đến được phòng nội bộ. Ba người bọn họ đi vào cửa chính biệt thự, sau đó mặt sàn nhà tự động di chuyển về phía trước, đưa bọn họ trực tiếp đến phòng của Boss. Cửa tự động bằng sắt mở ra, bên trong trống rỗng chỉ có một cái bàn màu đen, và một chiếc ghế màu đen, mà cái ghế là đưa lưng về phía bọn họ, phía trên hơi lộ ra cái mũ màu đen. "Các bạn nhỏ đáng yêu của tôi, hoan nghênh các bạn về nhà!" Âm thanh phát ra từ trong ghế. Nghe được tiếng của Boss, Âu Thiển Thiển lập tức cúi đầu, dùng sức cắn môi dưới của mình. Lôi Minh với gương mặt thản nhiên, cũng không có bất kỳ khác thường, cũng chỉ có một mình Three mở miệng nói: "Thật xin lỗi boss, nhiệm vụ của lần này chúng tôi đã hủy bỏ, tiền bồi thường tôi đã chuẩn bị xong!" Anh nói xong, liền đi tới trước bàn, đặt một tờ chi phiếu lên bàn, sau đó lui về tại chỗ. Ngồi ở trên ghế, Boss vẫn như cũ đưa lưng về phía bọn họ, nhỏ giọng nói: "Tại sao muốn nói xin lỗi? Các con mỗi người khi làm nhiệm vụ lần đầu tiên ta đều đã nói qua, nhiệm vụ có hoàn thành hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất là phải về nhà bình an, các con đã trở về bình an rồi, có nên nói với ta một câu: "Con đã trở về rồi đây?" Nghe được Boss nói như vậy, Lôi Minh và Three cũng hơi cúi đầu, ngoan ngoãn nói: "Con đã trở về!" "Ừ!" Boss gật đầu một cái, sau đó nói: "Tiểu Thiển, còn con thì sao? Tại sao không nói lời nào?" Âu Thiển Thiển thật sâu cúi đầu, từ từ há mồm miệng, lại phát hiện thanh âm của mình càng phát nghẹn ngào: "Con . . . . . Con . . . . . . Con đã trở về!" Boss nghe tiếng của cô, hơi trầm mặc một chút, sau đó nói: "Thế nào? Tại sao để cho ta nghe thấy tiếng khóc đây? Là ai dám chọc Tiểu Thiển của ta khóc?" ". . . . . ." Âu Thiển Thiển đầu càng ngày càng thấp, cắn môi dưới của mình đến chảy máu tươi, nhưng vẫn không nhịn mà rơi nước mắt, từng giọt, từng giọt rơi trên mặt đất. Boss vươn tay, nói: "Tới đây, cho ta xem xem mặt con một chút!" Âu Thiển Thiển nghe lời từng bước từng bước đi tới, mà sau lưng Lôi Minh và Three cũng không khỏi nhíu mày. Mặt của Boss cho tới bây giờ cũng sẽ không để cho người ta thấy, cũng chỉ có Âu Thiển Thiển, cả Thiên quốc gia, chỉ có cô gặp qua Boss mà thôi. Âu Thiển Thiển đứng trước mặt của Boss, ông vươn tay lau nước mắt trên mặt cô: "Nói cho ta biết, tất cả mọi chuyện có xử lý tốt không?" Âu Thiển Thiển gật nhẹ đầu xuống: "Dạ" một tiếng. Tay Boss tiếp tục lau nước mắt không ngừng rơi xuống của cô, ôn nhu nói: "Vậy ta hỏi con, lần này . . . . . . Trưởng thành chưa?" "Dạ!" "Đứa nhỏ ngốc, nếu đã trưởng thành, cũng không cần khóc nữa!" Âu Thiển Thiển nhìn mặt của Boss, nước mắt ẩn nhẫn rốt cuộc tuôn trào, cô đột nhiên quỳ gối xuống, gối đầu lên đùi của Boss, khóc thút thít. Boss vuốt mái tóc mềm mại của cô, nhẹ nói: "Đứa nhỏ ngốc, lần này trở về, có thời gian thì theo ta ra ngoài giải sầu? Ta nhớ con đã từng nói, con thích nhất đảo Bali . . . . . ." "Dạ!" . . . . . .

Chương 144: Tôi muốn gặp em  Bốn năm sau . . . . . . Tập đoàn Hàn Thiên, công việc trên lầu vẫn trong không khí khẩn trương như trước, mỗi người đều nghiêm túc trong công việc, chỉ sợ không cẩn thận bị tổng giám đốc kêu lên phòng làm việc, sau đó đuổi ra khỏi cửa. Từ một ngày kia của bốn năm trước, tính tình tổng giám đốc lại đột nhiên thay đổi, không nói tính tình vốn lạnh lẽo và dữ dội, tự nhiên bây giờ biến thành một người máy chỉ biết công việc, trên mặt luôn là lạnh lẽo, đôi mày kiếm cũng luôn nhíu chặt, chưa bao giờ giãn ra, anh đã biến thành một người ôm bom mạo hiểm với công việc, chỉ cần sơ ý một làm sai chuyện chút, vậy là không cần nhiều lời, chỉ có cuốn gói đi thôi. Cũng là bởi vì đủ loại nguyên nhân như vậy, tập đoàn Hàn Thiên bị truyền ra rất nhiều lời đồn. Có người nói là trúng tà, có người nói là bị kích thích, có người nói là bởi vì vợ anh bỏ đi mất, còn có người nói anh đi ra từ trong bóng ma gay, rồi lại lọt vào biến thái . . . . . . haizzz! Dù sao cũng vô cùng kỳ quặc, cách nói nào cũng có! "Tổng giám đốc Hàn tới, Tổng giám đốc Hàn tới, tất cả mọi người cẩn thận một chút!" Bỗng nhiên có người nhỏ giọng hét, mà trong nháy mắt toàn bộ nhân viên làm việc cũng lập tức vùi đầu công việc, gương mặt nghiêm túc! Hàn Đông Liệt sải bước đi qua bọn họ chỗ làm việc, sau đó tiến vào phòng làm việc của mình, theo thói quen nhìn một chút chiếc bàn thư ký bốn năm qua, sau đó sẽ ngồi xuống làm việc. "Cốc cốc cốc!" Cửa phòng có người gõ vang. "Vào đi!" Anh lên tiếng. Cửa được mở ra, Giang Minh Húc vẫn như cũ với gương mặt bất cần đời, trong tay cầm một ly cà phê đi tới trước bàn, để ly xuống nói: "Ai ui, hôm nay đại tổng giám đốc chúng ta đi làm thật sớm nha, có chuyện tốt gì sao? Cư nhiên chịu khó như vậy?" "Cậu còn có chuyện gì sao? Nếu như không có thì đi ra ngoài đi, tôi còn muốn làm việc!" Tiếng của anh lạnh như băng, so với bốn năm trước cũng không có gì khác nhau, nhưng lại làm cho người ta có một cảm giác kỳ quái, hình như trừ công việc, anh đối với bất cứ chuyện gì cũng đều cảm thấy không hứng thú. "Vậy cũng được, tôi đi ra ngoài trước!" Giang Minh Húc miễn cưỡng cười, sau đó đi ra ngoài. Hàn Đông Liệt cũng không ngẩng đầu lên, vẫn cúi đầu xem văn kiện, nhìn xong lần lượt, rốt cuộc xem một chồng tài liệu thật cao, anh mới ngẩng đầu lên, cầm ly cà phê đã lạnh hết trên bàn, đặt ở khóe miệng, nhấp một miếng. Vị ngọt này tràn đầy miệng của anh, đột nhiên lần nữa anh lại nhớ Âu Tiểu Thiển khi còn bé nói: . . . . . . Anh không phải biết không? Truyền thuyết nói, một hơi uống cạn ly cà phê để bảy muỗng đường, sau đó hướng về cái ly trống không nói ra nguyện vọng của anh, nguyện vọng sẽ thực hiện nha, rất chuẩn! Anh chợt hơi ngửa đầu uống hết cà phê, sau đó hướng về cái ly trống không nói: "Tiểu Thiển, em ở đâu? Anh muốn gặp em!" ". . . . . ." Phòng làm việc yên tĩnh, dường như một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe được. Đây đã bao nhiêu lần? Mỗi một lần anh ước nguyện, đáp lại anh cũng chỉ có một phản ứng này! Kể từ sau khi cô đi, trong bốn năm này, anh không ngừng tìm, cũng đi Thiên quốc gia, tuy anh không cách nào vào đảo, tuy nhiên anh đã gặp được Lôi Minh, anh ta nói cho anh biết, Tiểu Thiển đi với Boss, đã không còn Thiên quốc gia rồi, như vậy rốt cuộc cô ở đâu? Hay là Lôi Minh đang gạt người? Tại sao anh tìm khắp toàn thế giới vẫn không tìm được cô? Rốt cuộc cô ở đâu? Anh thật đã nhớ cô đến sắp chết rồi! "Cốc cốc cốc!" Cửa phòng lần nữa bị gõ vang, nhưng không đợi anh lên tiếng, cửa đã bị mở ra, Tuyết Nhi mặc đồng phục, vui vẻ chạy đến trước bàn, cười nói: "Anh Đông liệt, em tới nộp đơn xin việc, em muốn làm thư ký của anh!"

Chương 145: Có thể kiên trì bao lâu

Hàn Đông Liệt để ly cà phê trên tay xuống, sau đó lạnh lùng nhìn cô nói: "Ở đây không cần thư ký!" "Nhưng ở đây rõ ràng thiếu một thư ký nha, anh Đông Liệt, mời người ta nha, em nhất định làm tốt!" Tuyết Nhi đi qua cái bàn, nắm cánh tay của anh làm nũng. Hàn Đông Liệt dứt khoát hất tay của cô ra, vẫn như cũ nói: "Đây là công ty, tôi không phải anh của cô, mời gọi tôi là tổng giám đốc Hàn!" "Anh Đông Liệt . . . . . ." Tuyết Nhi cố gắng bắt lấy cánh tay anh lần nữa, nhưng Hàn Đông Liệt lại đột nhiên đứng lên, né tránh tay của cô nói: "Ở đây không mời cô, nếu như cô muốn tìm việc làm, phải đi tìm ba của cô, công ty của ông ấy nhất định sẽ cho cô một chức vụ tốt!" Tuyết Nhi mà nhìn gương mặt lạnh như băng của Hàn Đông Liệt, đáy lòng không khỏi dâng lên một cảm giác, muốn bật khóc. Không phải vì tức giận và uất ức muốn khóc, chẳng qua là cô cảm thấy Hàn Đông Liệt trước kia sao lại có thể biến thành như vậy, anh Đông Liệt trước kia đã biến mất rồi, biến thành cái dạng lãnh khốc vô tình này . . . . . . tổng giám đốc Hàn! "Côi đi đi, tôi còn có rất nhiều việc cần hoàn thành!" Hàn Đông Liệt quay đầu nhìn cô, ra lệnh đuổi khách. Tuyết Nhi cúi đầu, đôi tay dùng sức nắm chặt, nhỏ giọng nói: "Anh vẫn còn nghĩ về cô ấy sao? Cũng đã bốn năm rồi, anh vẫn không thể quên cô ấy sao?" "Không có!" Anh trả lời quả quyết. Chẳng qua là mới bốn năm ngắn ngủi, dù là qua bốn năm, bốn mươi năm, bốn trăm năm . . . . . . Anh cũng sẽ không quên cô, vĩnh viễn đều sẽ không! Tuyết Nhi dùng sức hít một hơi, sau đó ngẩng đầu lên, cười nói: "Em hiểu rồi, em đi về, chẳng qua em sẽ không bỏ qua, lần sau em sẽ dùng thân phận bình thường tới đây để nộp đơn xin việc, cho dù không được làm thư ký, một nhân viên nhỏ em cũng chấp nhận làm!" Không muốn từ bỏ, giống như anh không muốn từ bỏ Âu Thiển Thiển vậy. Đợi cô đi khỏi phòng, Hàn Đông Liệt lại ngồi trở lại trên ghế, tay xoa huyệt Thái Dương của mình, cảm thấy đặc biệt khó chịu! Đã mấy ngày không chợp mắt, đã nhiều buổi tối không ngủ, rõ ràng không ngủ là không được, tuy nhiên anh vẫn không ngủ được, đầy trong đầu đều là của hình bóng của cô, chỉ có lúc làm việc mới có thể quên một chút! Cuộc sống như thế anh còn có thể kiên trì bao lâu? Màn đêm đã buông xuống, Hàn Đông Liệt vẫn như cũ ngồi ở trong phòng làm việc không ngừng gõ gõ bàn, rốt cuộc anh đã làm xong toàn bộ công việc, mệt mỏi ngửa ra sau, tựa vào ghế. Đầu càng ngày càng đau, cổ họng cũng cảm giác khô khốc, cả người đều vô cùng khó chịu! Cầm lấy điện thoại trên bàn, nhấn xuống một phím, sau đó hướng về phía ống nghe nói: "Minh Húc, pha ly cà phê cho tôi!" Trong điện thoại không có bất kỳ âm thanh nào. "Minh Húc? Minh Húc? Cậu ở đâu?" Anh cau mày hỏi. Sau một hồi im lặng, khi anh vừa định cúp điện thoại, trong điện thoại đột nhiên vang lên tiếng của Giang Minh Húc đầy lo lắng: “King, cậu mau qua đây, tôi có vật rất quan trọng cho cậu xem! "Cậu nói cái gì? Thứ gì quan trọng? Còn để cho tôi qua đó?" Chẳng lẽ hắn không biết ai mới là chủ sao? “Không sai, cậu qua đây nhanh lên, nếu như cậu không nghe lời tôi, tôi chắc chắn cậu sẽ hối hận! Hàn Đông Liệt nhíu mày, đến cùng là hắn đang làm cái quỷ gì? Lại muốn giở trò gì? Thật là phiền não! Mặc dù anh khó chịu không muốn đi, nhưng vẫn đứng dậy đi ra ngoài . .

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...