Chương 155: Đều nhận lấy Editor: Cua Rang Me Ăn tối xong, Âu Tiểu Thiển bưng bát đũa ra khỏi phòng, chưa đi được mấy bước đã nhìn thấy Three, dường như là đã đứng trên hành lang thật lâu, anh quay đầu nhìn cô, cười dịu dàng hỏi: "Cậu ta sao rồi?" "À, đã hạ sốt, nghỉ ngơi một chút là được!" Lúc nói chuyện, khóe miệng cô nở nụ cười nhàn nhạt, ngay cả cô cũng không nhận thấy, nhưng Three lại phát hiện ra. Anh xoay người, đi về phía cô, đứng trước mặt cô hỏi: "Chờ cậu ta khỏi bệnh, em định thế nào?" Âu Tiểu Thiển hơi sửng sốt, sau đó trả lời: "Đương nhiên là để cho anh ấy về nhà, chẳng lẽ còn để em nuôi anh ấy cả đời?" "Không phải em định tha thứ cho cậu ta sao?" Anh đột nhiên hỏi, vẻ mặt nghiêm túc. Hai mắt Âu Tiểu Thiển trở nên nặng nề, hơi rũ xuống nhìn dưới đất, nhẹ nhàng nói: "Tha thứ một người sao có thể dễ dàng thế được? Nếu như em nói với anh ấy mấy chữ "Em tha thứ cho anh", gia đình hạnh phúc của em có thể trở về như cũ được không?" Chân mày Three hơi nhíu lại, cười khổ nói: "Đừng khiến mình đau khổ, hãy buông tha tất cả, vì mình, ích kỷ một chút đi!" "Ừ, em biết rồi!". Nở nụ cười với anh một lần nữa, sau đó vươn tay vuốt mặt anh, cô nói: "Gần đây sắc mặt của anh không tốt, có bị bệnh không?" Three mỉm cười: "Có thể là do thức đêm, ngủ nhiều một chút là được rồi!" "Thật không?" "Ừ!" Nhìn khuôn mặt hơi trắng bệch của anh, cô vùi đầu vào lồng ngực anh, nhỏ giọng nói: "Không được ngã bệnh, em muốn anh khoẻ mạnh đứng bên cạnh em!" Three đặt tay lên đỉnh đầu cô: "Anh thật sự không sao mà!" Ngày thứ hai. Âu Tiểu Thiển rời giường thật sớm, đá phăng cửa phòng Hàn Đông Liệt, sau đó ném quần áo cho anh: "Mặc quần áo nhanh lên, mặc xong thì mau đi đi!" Hàn Đông Liệt xoa đôi mắt mệt mỏi hỏi: "Tại sao?" Âu Tiểu Thiển chống nạnh, gắt gỏng đanh đá nói: "Anh còn dám hỏi tại sao? Đây là nhà của tôi, tôi bảo anh đi anh nhất định phải đi, xuống giường nhanh lên, mặc quần áo vào cho tôi, về sau đường anh anh đi, đường tôi tôi đi, ai đi đường nấy, không can thiệp vào chuyện của nhau!" Hàn Đông Liệt từ từ ngồi dậy, người để trần, nhìn cô nói: "Anh không đồng ý!" "Hả?" Âu Tiểu Thiển mở rộng tầm mắt, không ngờ anh có thể bình tĩnh như vậy mà nói "Anh không đồng ý"? Anh cũng tự cao quá đi? "Bác sĩ nói bệnh anh đã tốt hơn, anh không cần thiết ở lại nơi này nữa, nhanh trở về nhà của anh đi!" Nếu như có thể, cô nghĩ quan hệ của bọn họ cứ cắt đứt như vậy, có lẽ làm người lạ là lựa chọn tốt nhất. Tất cả những chuyện của trước kia cô không muốn nghĩ nữa, ân ân oán oán thì để cho nó theo gió trôi qua! Một lần nữa bắt đầu cuộc sống. . . . . . Thật vui vẻ! Nhưng mà ý muốn của Hàn Đông Liệt lại khác cô hoàn toàn. Anh bá đạo vươn tay nhanh chóng lôi cô vào trong ngực của mình, sau đó lật người đè cô xuống, nói mập mờ không rõ: "Anh có thể đi, nhưng em phải đi cùng anh, hơn nữa chúng ta không có cách nào trở thành người dưng, chẳng lẽ em quên sao? Bắt đầu từ bốn năm trước, em đã là của anh. . . . . . Người của em, lòng của em, anh đều muốn lấy!"
Chương 156: Anh từ chối Âu Tiểu Thiển nhìn chằm chằm người đàn ông bá đạo đang đè trên người cô, giận dữ nói: "Tốt nhất, anh lên buông tôi ra. Đừng khiến tôi tức giận!" Hàn Đông Liệt cúi đầu, cười tà tà, dựa vào trán cô nói: "Em có thể không biết. Anh ấy. . . . . . Thích nhất là xem vẻ tức giận của em!" Nói xong, anh liền bá đạo hôn lên môi của cô, một nụ hôn sau bốn năm, không ngờ lại tuyệt vời như thế, muốn một ngụm nuốt luôn cô vào bụng, muốn cứ như vậy hôn cô đến cùng trời cuối đất. Đối với cô bá đạo một chút, sau đó sẽ dịu dàng an ủi cô. . . . . . Nhớ tới câu nói ở trong thư, anh càng muốn bá đạo mà chiếm lấy cô, nói cái gì mà ai đi đường nấy, cái gì mà không can thiệp chuyện của nhau, anh không thèm như vậy đâu, cái anh muốn chính là cô vĩnh viễn ở bên cạnh anh, cái anh muốn chính là để cô làm vợ của anh, nếu không, anh sẽ không chấp nhận bất lời giải thích nào! Âu Tiểu Thiển giãy giụa, dưới sức mạnh của anh cũng dần trở lên yếu đi. "Hàn Đông Liệt, cái tên khốn kiếp này, anh. . . . . ." "Anh yêu em!" Anh cắt đứt lời cô..., cứng rắn dùng ba chữ ngắn ngủi phá vỡ bức tường bảo vệ cứng rắn cô dày công xây đắp. Cô quay đầu, không thèm nhìn anh. Trong bốn năm qua, cô nghĩ càng ngày cô càng kiên cường hơn, đã có đủ tự tin để đối mặt với mọi thứ, nhưng tại sao khi đứng trước mặt anh, cô lại có thể thảm bại như thế! Như vậy thời gian bốn năm cô bỏ trốn là vô ích sao? Suốt bốn năm cô cố gắng là cái gì? Thật là mất thể diện, chỉ vì ba chữ ngắn ngủn, mà cô lại. . . . . . vui vẻ đến mức phát khóc! Chị, em có thể không? Em có thể thích người đàn ông này không? Sự thương tổn của anh, làm tổn thương toàn bộ nhà cô. . . . . . Cô có thể thương anh không? Câu trả lời. . . . . . Chỉ là im lặng kéo dài! Sáng sớm, không khí tươi đẹp xen lẫn mập mờ, trên giường lớn trắng như tuyết có một đôi nam nữ ôm nhau ngủ tới tận trưa. Âu Tiểu Thiển từ từ mở mắt ra, nhiều chỗ trên người đau dữ dội, nhíu nhíu mày, cô muốn đứng dậy, nhưng trên người cô lại có hai cánh tay bền chắc gắt gao ôm cô, không để cho cô có thể nhúc nhích chút nào. "Em đã tỉnh, vợ yêu! Người em đau lắm hả?" Cùng anh kết hợp, để anh hiểu rõ ràng, bốn năm qua, cô không hề phản bội anh. "Bây giờ có thể buông tôi ra chưa? Anh cũng có thể đi được rồi đấy?" Âu Tiểu Thiển lạnh lùng nói với anh, cũng không thèm nhìn anh một cái. Hai cánh tay Hàn Đông Liệt buộc chặt, siết chặt mà ôm cô, nói: "Không nghe thấy em nói câu "Em yêu anh", không thực sự lấy được lòng em, nếu không làm cho em yêu anh như anh yêu em, anh sẽ không đi!" "Bắt đầu từ lúc nào thì anh trở nên vô lại như vậy hả? Rõ ràng là chủ tịch của một công ty lớn, anh không cảm thấy dính lấy một người phụ nữ rất mất mặt hả?" "Nếu như mất thể diện, có thể khiến cho em yêu anh, có phá hỏng thể diện mặt mũi, với anh chả sao cả!" Âu Thiển Thiển hung hăng lườm anh, im lặng. . . . . . "Buông tôi ra, đừng đụng vào tôi, anh đừng ôm tôi, cũng đừng nói chuyện với tôi!" Cô gào to, cơn giận đến đỉnh! Nhưng có một tên đàn ông lại không cho là đúng, hai mắt anh nhắm lại, bá đạo nói: "Anh từ chối!"
Bạn thấy sao?