Chương 157: Nhận ra tôi? Editor: Cua Rang Me Bây giờ, anh vừa bá đạo vừa vô lại, Âu Tiểu Thiển hoàn toàn không có khả năng phản kháng. Tại sao lại như vậy chứ? Đã trưa rồi, Three đi đâu? Sao còn chưa tới cứu cô vậy? Tại sao cả biệt thự, mọi người đều biến mất như vậy, một người ở đây cũng không thấy? Cô thở thật sâu, nhắm hai mắt lại. Nhưng người đàn ông kia lại lớn mật vuốt vuốt tóc cô, hơn nữa còn oán trách: "Tại sao cắt tóc?" "Liên quan gì tới anh, anh có thể buông tôi ra không? Tôi đói rồi!" Cô tìm lý do, muốn rời khỏi căn phòng này. Nhưng anh lại không để ý đến lời của cô, bá đạo nói: "Ngày mai đi đón ba mẹ, anh không thích mái tóc ngắn của em!" "Không đi!" Cô lập tức cự tuyệt. "Vậy thì mua tóc giả đội đi!" "Tôi không muốn, anh là cái gì mà tôi phải nghe theo?" Cô tức giận gào to. "Bởi vì anh là chồng em, à đúng rồi, trước tiên chúng ta phải ghi danh sách kết hôn!" Hàn Đông Liệt gật đầu, tự mình quyết định. Âu Thiển Thiển phiền não than thở, cô phục người đàn ông này rồi, tự nhiên lại có thể vô sỉ đến mức này! "Cầu xin anh, buông tôi ra đi, tôi thật sự đói lắm rồi!" Cô không còn hơi sức mà nói, gương mặt mệt mỏi! Khóe miệng Hàn Đông Liệt khẽ mỉm cười, làm nũng ôm chặt cô: "Năm phút nữa thôi!" Bây giờ, một chút, anh cũng không muốn buông cô ra, anh rất muốn cứ ôm cô như vậy đến cùng trời cuối đất. Bốn năm khổ sở, vào lúc này không còn gì hơn, có lẽ cô không biết, bây giờ anh hạnh phúc muốn chết rồi! Âu Tiểu Thiển bị anh ôm, da thịt ma sát, âm thanh nhịp tim của anh cùng lòng cô hợp thành một, để cho cô có cảm giác an tâm. "Hàn Đông Liệt, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?" Đột nhiên, cô nhẹ nhàng hỏi, cực kỳ giống một cô gái nhỏ. "Được, em hỏi đi!" Hai mắt Âu Tiểu Thiển xinh đẹp he hé mở, lộ ra vẻ mặt mờ mịt: "Tại sao anh nhận ra tôi?" Thời gian mười lăm năm, chị em cô từ các cô gái nhỏ trưởng thành người phụ nữ hơn hai mươi tuổi, cả người thay đổi, sao anh có thể nhận ra cô? Hơn nữa còn nói với cô: "Lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã nhận ra cô rồi!" Cô đã lừa được rất nhiều người, tại sao anh có thể nhận ra được cô? Tay Hàn Đông Liệt nhẹ nhàng nắm cằm cô, để mặt cô đối diện với mình, sau đó tay chỉ lên đầu cô, vuốt ve khoé mắt trái của cô: "Bởi vì khóe mắt của em có viên bảo thạch màu đen thật, mà viên của Thiển Thiển là giả!" "Cái gì?" Âu Tiểu Thiển kinh ngạc: "Anh nói của chị tôi là giả? Rốt cuộc, anh có ý gì?" Hàn Đông Liệt rút tay về, đầu tựa vào cánh tay, nghiêng người nhìn cô, từ từ giải thích: "Viên bảo thạch màu đen là em đưa cho Thiển Thiển? Thật ra ngày đó, em đưa cho Thiển Thiển, cô ấy sẽ đưa cho anh xem. Mặc dù anh không chuyên nghiệp, nhưng trong nhà cũng có bảo thạch, hơn nữa ba và mẹ cũng có rất nhiều, cho nên có xem qua một chút. . . . . . Lúc Thiển Thiển đưa cho anh xem, anh đã phát hiện viên bảo thạch màu đen kia là giả. Nhưng mười lăm năm sau, lúc anh gặp được em, bảo thạch ở khoé mắt là thật, cho nên anh liền đoán được, chắc chắn em không phải là Âu Thiển Thiển, là em gái của cô ấy, Âu Tiểu Thiển!"
Chương 158: Nói một hơi Editor: Cua Rang Me Giả? Âu Tiểu Thiển kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ viên bảo thạch đen cô đưa cho chị là giả! Càng không nghĩ tới bởi vì điều sơ sót này khiến anh nhận ra cô. Hàn Đông Liệt thấy vẻ mặt cô thay đổi, đột nhiên cười: "Cho dù không có viên bảo thạch kia, anh cũng nhất định sẽ nhận ra em!" "Gạt người!" Âu Tiểu Thiển lườm anh một cái. Hàn Đông Liệt không cười nữa, sau đó đứng lên nói: "Đã hết năm phút, vợ, chúng ta đi ăn cơm!" Âu Tiểu Thiển cảm thấy ngoài ý muốn, anh lại có thể tuân thủ giao ước như vậy, cô còn tưởng anh sẽ luôn vô lại! Cô cũng đứng dậy, dùng chăn che mình, xấu hổ nói: "Anh ra ngoài trước đi, tôi xong ngay đây!" Hàn Đông Liệt cười tà, sau đó xuống giường, chậm rãi mặc quần áo, thỉnh thoảng nhìn phản ứng xấu hổ của cô. Rõ ràng cũng đã là cô gái hai mươi bảy tuổi, lại còn xấu hổ như vậy, làm cho anh cảm thấy vô cùng thú vị. "Anh mặc nhanh một chút được không?" Âu Tiểu Thiển lúng túng nói. "Có gì xấu hổ? Cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, có cần đỏ mặt giống như cô học trò nhỏ không? Hơn nữa người như em, thấy người mình yêu, mới có phản ứng như vậy chứ?" Hàn Đông Liệt vừa chậm rãi mặc quần áo, vừa cố ý trêu chọc cô. Âu Tiểu Thiển quay đầu, không thèm nói chuyện với anh nữa, bởi vì nói chuyện với anh sẽ rơi vào bẫy anh bày ra. Một lúc sau, cuối cùng Hàn Đông Liệt cũng mặc xong quần áo, trở về bên giường, anh hôn nhẹ trên trán cô, nhẹ nhàng nói: "Vợ, buổi sáng vui vẻ!" Chỉ nói một chữ đơn giản, trong nháy mắt, mặt Âu Tiểu Thiển đỏ bừng. Trong đầu cô cũng tự giác sinh ra ảo tưởng kỳ quái, tình huống như vậy, giọng điệu như thế, sao càng lúc càng giống đôi vợ chồng son ngọt ngào? "Rầm!" Cánh cửa bị một người đóng thật mạnh... Âu Tiểu Thiển ngồi ở trên giường, cô cuộn người lại, dùng hai tay ôm lấy đôi chân mình, dựa đầu vào gối, dùng âm thanh vô cùng nhẹ nhàng nói: "Cuộc sống như thế . . . . . . Mình thật sự có thể có sao?" Phòng ăn ở lầu một. Hàn Đông Liệt vừa đi tới, liền nhìn thấy Three ngồi bên bàn ăn uống cà phê. Anh có chút kinh ngạc, tưởng rằng anh ta có chuyện gì khẩn cấp nên đã đi rồi, nhưng sao anh ta lại ở đây, không đi đến phòng của mình ngăn cản sao? Anh ta rốt cuộc đang có chủ ý gì vậy? "Muộn như vậy mới xuống hình như không hợp quy tắc của nhà họ Hàn nhỉ!" Three đặt ly cà phê xuống, mỉm cười nhìn anh. "Quy tắc là do con người đặt ra, có thể thay đổi mọi lúc, cũng giống như con người, có lúc sẽ thay đổi!" Một câu hai nghĩa, không giấu giếm sát khí nhìn Three. Three lộ ra khuôn mặt thân thiện, đôi mắt nhìn anh, nói: "Nhân lúc cô ấy không có ở đây, chúng ta nói chuyện chút đi!" Hàn Đông Liệt ngồi đối diện Three, cẩn thận hỏi: "Được thôi, anh muốn nói chuyện gì?"
Chương 159: Có thể lâu một chút Editor: Cua Rang Me Three dùng cái muỗng nhỏ không ngừng khuấy ly cà phê, trầm ngâm vài giây thì mở miệng chậm rãi nói: "Anh thích cô ấy thật lòng sao?" "Nếu như không phải là thật lòng thì tôi cũng sẽ không tìm cô ấy mười lăm năm, sau đó còn tìm cô ấy bốn năm, tổng cộng sắp hai mươi năm, cậu cho rằng tôi đang nói đùa sao?" Kể từ khi nhìn thấy cô vui vẻ, anh vẫn luôn luôn thật lòng, không hề có một khắc nào có ý đùa giỡn với cô. "Vậy anh có thể bảo đảm, trong tương lai, mãi mãi về sau đều yêu cô ấy, quý trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy sao?" Three dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn anh. Hàn Đông Liệt hơi nhíu mày một cái, có chút kỳ quái nói: "Cậu cho rằng mình là Mục Sư sao? Tại sao muốn hỏi cái này chứ?" "Trả lời tôi, anh biết tại sao mà!" Anh vẫn như cũ, hỏi thêm lần nữa. Hàn Đông Liệt không hiểu nổi anh ta đang nghĩ cái gì, nhưng là vẫn kiên định trả lời: "Tôi sẽ!" Three chần chừ một giây, sau đó lập tức khôi phục vẻ mặt dịu dàng, hơi cười cười nói: "Như thế là tốt rồi, có những lời như vậy. . . . . . Tôi đã yên tâm!" Hàn Đông Liệt cau mày không hiểu: "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?" "Không có gì, chỉ là muốn cầu xin anh giúp tôi làm một chuyện mà thôi!" "Chuyện gì?" Hàn Đông Liệt hoàn toàn cũng không nghĩ tới, rõ ràng người đối nghịch với mình lại có thể nói “cầu xin”! Rốt cuộc là thế nào? Bốn năm không gặp giống như biến thành người khác vậy. Three đã thấy anh đối tốt với mình, nhưng vẫn dùng vẻ mặt bình thường nhất và động tác lấy ra một lá thư màu trắng đưa cho anh nói: "Gần đây Boss giao cho tôi một nhiệm vụ rất bí mật, tôi nhất định phải thi hành một mình, cho nên nếu như có một ngày đột nhiên không thấy tôi nữa, thì nhờ anh giao lá thư này cho cô ấy!" Thư? Hai hàng lông mày của Hàn Đông Liệt cau chặt một lần nữa, vừa nhìn thấy lá thư màu trắng giống như lá thư Âu Thiển Thiển để lại cho anh, coi như là di thư, mà lá thư này để làm gì? "Rốt cuộc là cậu muốn đi làm cái gì? Hay là nói ngắn gọn cho tôi biết đi, nếu như cậu nói toàn bộ cho tôi biết, có lẽ tôi sẽ giúp cậu!" "Cho dù tôi không nói ra, anh cũng sẽ giúp tôi, đúng không?" "Tại sao cậu lại chắc chắn tôi sẽ giúp cậu?" "Dĩ nhiên, bởi vì đối với anh mà nói thì anh đã mất đi một đối thủ cạnh tranh rồi, đối với anh mà nói là chuyện tốt, không phải sao?" Hàn Đông Liệt ngước mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt mình, sau đó cầm lấy lá thư trên bàn, nói: "Được rồi, tôi sẽ giúp cậu lần này, nhưng mà có thể nói cho tôi biết khi nào cậu trở lại không? Tôi sẽ chuẩn bị!" Three cầm ly cà phê kia, khoan thai nói: "Lần này có thể sẽ lâu một chút, cho nên . . . . . . Thời gian không xác định!" "À, vậy sao, tôi hiểu rồi! Nếu vậy cũng không cần trở lại!" "Anh nói ai không muốn trở lại hả?" Âu Tiểu Thiển đột nhiên xuất hiện ở cửa, có chút bất mãn nhìn hai người bọn họ. Three để ly cà phê xuống, dịu dàng nhìn cô nói: "Không có gì, chúng tôi chỉ ở đây tán gẫu thôi!" Âu Tiểu Thiển cau mày nhìn anh, nhìn chăm chú thật lâu, sau đó mới chậm rãi ngồi vào bàn, vừa ngồi xuống vừa nói: "Three, sắc mặt của anh càng ngày càng không tốt, mau tìm bác sĩ đi, đừng quên chuyện anh đã hứa với em!" "Được!" Three mỉm cười trả lời.
Chương 160: Biện pháp phòng ngừa Editor: Cua Rang Me Âu Tiểu Thiển nhìn hai người, cảm giác hai người bọn họ là lạ, bình thường luôn luôn mang theo sát khí, hôm nay lại có thể hòa hợp như vậy, thật sự là làm cho người ta tò mò. Hơn nữa gần đây Three cũng lạ, luôn tránh mặt cô, hơn nữa sắc mặt cũng không được tốt, chẳng lẽ là bị bệnh lạ gì sao? Không không không, Âu Tiểu Thiển lắc lắc đầu, không dám nghĩ tiếp! "Đúng rồi, bà xã, sau khi ăn cơm xong, chúng ta đi dạo phố!" Hàn Đông Liệt đột nhiên ra tiếng, phá vỡ không khí quái dị này. "Tôi không có thời gian, hơn nữa. . . . . . Không nên gọi tôi là bà xã, tôi không phải là bà xã của anh!" Cô đột nhiên rống to, cả phòng ăn đều vang lên tiếng của cô. Hàn Đông Liệt để đồ ăn xuống, quay đầu nhìn cô cười nói: "Vậy cũng được, em đã từ chối, vậy lát nữa chúng ta sẽ xuất phát!" "Cái gì?" Trong nháy mắt Âu Tiểu Thiển nổi trận lôi đình. Người đàn ông đáng chết này, chẳng lẽ không nghe rõ ràng cô vừa nói gì sao? Anh lại còn dám bá đạo như vậy, thật là làm cho người ta tức giận. Mà Three lẳng lặng nhìn hai người, ánh mắt lộ ra vẻ ưu thương, nhưng khóe miệng lại nở nụ cười dịu dàng, bỗng nhiên ở nơi nào đó trên người bắt đầu đau đớn kịch liệt, anh cố gắng cắn răng thật chặt! Đã chống đỡ được bao nhiêu ngày rồi, nếu như cứ tiếp tục như vậy thì nhất định sẽ bị cô phát hiện, cho nên trước khi cô phát hiên . . . . . . rời đi! Một tiếng đồng hồ sau, bên trong xe BMW Âu Tiểu Thiển vẻ mặt hờn dỗi nhìn Hàn Đông Liệt ngồi ở chỗ ngồi trước, tâm tình khó chịu vô cùng. Mà người ngồi ở bên cạnh của cô, lại là một gương mặt với tinh thần sảng khoái, dáng vẻ vui vẻ đến mức đứa ngốc cũng nhìn ra. Âu Tiểu Thiển quay mặt về phía cửa sổ, không nhìn tới anh, mà những cảnh vật kia vừa thoáng qua trong mắt cô, bỗng nhiên cô kinh ngạc kêu lên: "Dừng xe, dừng xe, dừng xe!" Xe lập tức dừng lại, cô mở cửa xe, lại bị Hàn Đông Liệt kéo tay. "Em muốn làm gì đây?" Anh hỏi. Âu Tiểu Thiển quay đầu lại nhìn anh, không lịch sự nói: "Tôi rất gấp, đi vệ sinh được không?" Hàn Đông Liệt nhíu lên hai hàng lông mày, hoàn toàn không tin tưởng lời của cô..., nhưng lại buông tay ra nói: "Mau trở lại!" Âu Tiểu Thiển nở một nụ cười kì lạ với anh, nhắm lại một con mắt nói: "Ok!" Lần đầu tiên thấy vẻ mặt nghịch ngợm như vậy của cô, Hàn Đông Liệt đột nhiên sửng sốt, một hồi lâu cũng không có phản ứng, nhưng chờ anh phản ứng thì cô đã đi rất xa. Âu Tiểu Thiển đi mấy vòng, cuối cùng đi vào một nhà thuốc. Nhìn cô y tá mặc đồng phục màu trắng trong nhà thuốc, cô mở miệng nói: "Cho tôi hai viên thuốc tránh thai và một ly nước!" “Được, tiểu thư, xin chờ một chút!" Cô y tá mặc đồng phục không có một chút kinh ngạc, mỉm cười đi lấy thuốc. Khi thuốc và nước ở trong tay của cô, lúc cô muốn uống thuốc, đột nhiên có một cánh tay bắt được tay của cô, nhỏ giọng nói: "Em ở đây làm gì?" Âu Tiểu Thiển mắt liếc nhìn Hàn Đông Liệt, nhẹ nhàng như thường mà nói: "Không phải anh không muốn có đứa bé, cho nên tôi muốn làm biện pháp phòng ngừa!"
Bạn thấy sao?