Written By Terryblackfox
Dứt lời, Dạ Anh âm thầm khinh bỉ tên háo sắc này.
Cô cố gắng kiềm chế bản thân không xử lí hắn ta ngay tại chỗ. Nghĩ vậy, cô cười duyên dáng rồi đáp lại.
" Thì ra là Vu tổng. Uy danh của ngài... Quả thực không ai không muốn.."
Vừa nói, ngón tay Dạ Anh di chuyển trên đôi vai mập mạp của ông ta. Sau đó dừng hẳn ở cổ.
Thang máy vừa kịp lúc mở ra.
Dạ Anh uyển chuyển bước ra ngoài.
Vu tổng thấy vậy lập tức bước ra theo, mặc dù chưa đến tầng ông ta muốn lên, nhưng vì mỹ nữ đẹp động lòng đến thế, ông ta không màng đến công việc sắp tới mà chạy tới bên cô.
" Mỹ nhân, không biết anh có thể liên lạc với em bằng cách nào a? "
Hắn ta vội vàng gọi với theo. Giọng nói lộ rõ vẻ ham muốn dâm tục.
Dạ Anh dừng lại. Cô nghĩ nghĩ một lúc rồi xoay người lại, nói :
"Số phòng của em.. Ngài muốn biết thì đâu có gì khó? "
Dạ Anh giả vờ nháy mắt với ông ta.
Hành động này của cô thành công khiến hắn ta lọt bẫy. Nếu không vì mối làm ăn lớn sắp tới ông ta đã không dễ dàng tha cho cô vậy rồi. Nghĩ lại, ông ta đột nhiên có chút đề phòng. Hắn ta rút ra điện thoại, rất nhanh, người bên dưới phòng tiếp tân đã tiếp nghe.
" Vu tổng, ngài có gì phân phó? "
Nhân viên tiếp tân bên dưới lễ phép đáp lại.
" Trong vòng một giờ nữa không được để một cô gái mặc bộ váy đen ra khỏi khách sạn. Sẵn tiện tìm ra số phòng của cô gái mới tiến vào thang máy cùng tôi. "
Nói xong, không kịp đợi nhân viên lễ tân đáp lại, hắn ta đã vội vàng cúp máy rồi xoay người vào trong thang máy.
Nhân viên lễ tân bên dưới ngớ ngẩn nhìn màn hình điện thoại vừa tắt.
Anh gác điện thoại, bàn tay nhanh chóng click vào máy quay theo dõi. Nhưng đến khi anh ta quan sát thì không khỏi giật mình. Tất cả các camera vẫn hoạt động bình thường, duy chỉ có camera ở trước thang máy dẫn đến phòng tổng thống thì lại bị hư.
Trên màn ảnh xuất hiện duy nhất một vệt đen bên trong thang máy đó. Anh ta không khỏi khó hiểu.
Nghĩ rằng camera bị hư hỏng nên anh ta bấm số cho nhân viên sữa chữa đến sửa lại.
Lian ngồi bên trong xe nhìn lên màn hình máy tính không khỏi nhếch miệng.
Tên Vu tổng này cũng thật cáo già.
Hắn ta vậy mà lại gọi cho nhân viên ngăn chặn Dạ Anh lại.
Nhưng nhanh làm sao qua mặt được đại thần Hacker trong truyền thuyết như anh chứ. Anh sớm đã cho nhiễu camera bên trong ngoài thang máy, tiện thể bật thiết bị ghi âm mà ban nãy Dạ Anh gắn lên người ông ta lên. Bên trong xe nhanh chóng phát ra giọng nói của Vu tổng.
" Ha ha ha. Xin lỗi vì để mọi người đợi lâu. Bên ngoài đột nhiên có việc. Nào, chúng ta bắt đầu thôi! "
Hắn ta bước vào trong phòng, bên trong có hơn năm người ngồi chờ ông ta. Sắp tới đây hắn ta bàn một hợp đồng vô cùng quan trọng nên ai trong phòng cũng ra sức cảnh giác. Ngay cả phụ nữ bồi rượu cũng không được phép vào.
" Vu tổng đến là được rồi. Chúng ta bắt đầu. "
Bên trong căn phòng, Lian có thể đoán ra được những người bên trong phòng là những nhân vật đại phú. Chắc chắn là có liên quan đến nhiệm vụ sắp tới.
" Vu tổng, nhờ có ngài mà toàn bộ những việc làm ăn của chúng ta ngày càng thuận lợi. Sắp tới đây, hiệu trưởng trường The Air sẽ rót vào chúng ta một số tiền lớn. Hơn nữa, nhà máy chế tạo thuốc đang trong giai đoạn sản xuất a! Nếu lần này thành công, e là số lượng thuốc bán ra cực kì có lời!"
Nói xong, cả phòng đồng loạt phá lên tiếng cười thật lớn.
Dạ Anh và Lian nghe xong còn không khỏi nhếch miệng cười.
Mấy tên cặn bã này đã tham nhũng không ít tiền của. Đến khi tra xét ra thì toàn bộ giấy tờ đều là hợp pháp. Dạ Anh không khỏi tức giận.
" Xem ra, tên hiệu trưởng này cũng quá ngu ngốc đi. "
" Là do ông ta không chịu hợp tác với chúng ta. Chúng ta chỉ còn cách... Tìm đường sống trong đường chết thôi. Ha ha ha! "
Giọng nói gian xảo của Vu tổng vang lên. Cả phòng đồng loạt cùng phá lên tiếng cười.
Dạ Anh ngồi trong phòng của khách sạn. Ánh mắt cô tối sầm xuống khi nhìn thấy hơn mười chiếc xe đen bóng chia nhau ra đứng một góc. Nhìn ra là đang bảo vệ chiếc xe chính chủ của Vu tổng.
Phải là nhân vật lớn đến mức nào mới cần nhiều vệ sĩ như thế chứ!
" Hừ! Để xem các ngươi đến hộ tống ai! "
Dạ Anh xoay người kéo rèm cửa sổ.
Ánh mắt cô lúc này đã không còn vẻ trong sáng xinh đẹp như ban nãy nữa. Thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng có thể giết người bất cứ lúc nào.
Lian bên dưới cũng nhìn thấy thế trận này.
Trong đầu còn không khỏi khen ngợi đầu óc nhìn xa của hắn ta. Nhưng cũng thầm khinh bỉ hắn. Sắp chết đến nơi rồi mà còn bày binh bố trận hoành tráng cái gì. Không chừng là đến ' đưa tiễn ' ông ta chắc!
Nghĩ đến đây, khuôn mặt lãng tử của Lian không khỏi muốn phá lên cười. Bàn tay bên dưới cũng không quên hành động.
Bên trong phòng tổng thống. Một người đàn ông đột nhiên mở miệng, nói :
" Vu tổng, ngài xem. Đây là toàn bộ tư liệu về mảnh đất phía Đông. Nếu ngài không chê thì xin nhận chút lòng thành này. Mong ngài chiếu cố cho con trai cả của tôi... Nó vừa mới đi du học bên nước ngoài. Nếu được vào công ty của ngài thì còn gì bằng! "
Vừa nói, hắn ta vừa đẩy tập hồ sơ đến trước mặt Vu tổng.
Hắn ta ra sức nịnh nọt tên Vu tổng này hòng cho con trai hắn ta dễ dàng đi cửa sau.
Sở dĩ ông ta phải bỏ ra cái bánh lớn này là do chỉ cần vào được công ty Vu tổng, hợp đồng làm ăn của ông ta không những có lời ngay tức khắc mà còn lời gấp mấy lần. Bỏ ra chút tiền ít ỏi này thì có là gì chứ.
Thấy vậy, những người khác cũng bắt đầu nhốn nháo lên. Lần lượt nịnh nọt tên Vu tổng.
Dường như Vu tổng hoàn toàn lường trước được việc này.
Sở dĩ ông ta nhận lời đến đây còn không phải vì những tên giàu có mà ngu si này sao? Tiếng tăm của ông ta, dù sao cũng chỉ cần bỏ ra chút tiền là có thể tâng bốc bao nhiêu cũng được. Thật không ngờ lại dụ dỗ được bao nhiêu con hời lớn như vậy.
Chỉ có điều khiến hắn ta mong đợi nhất chính là con chip của Lâm tổng.
Đó cũng chính là mục đích chính của hắn ta đến đây. Lần trước Lâm tổng gặp may mua được con chip ngàn vàng đó. Bên trong là toàn bộ tài liệu về đường dây buôn bán xuyên quốc gia.
Chỉ cần có con chip đó, ông ta có muốn thống lĩnh cả Thượng Hải cũng không thành vấn đề.
Chỉ là ông ta đợi đến cuối giờ vẫn chưa thấy Lâm tổng đá động gì đến. Hiện nay Lâm thị còn chẳng phải thiếu trước hụt sau sao? Còn tỏ ra cao sang cái khỉ gì?
Nghĩ vậy nhưng trong đầu ông ta rốt cục cũng bắt đâù sốt ruột nhìn người đàn ông ngồi trước mặt.
Ngàn vạn tính cũng không bằng trời tính. Ông ta có lẽ không nên hấp tấp vội vã như vậy. Nghĩ vậy, ông ta cầm lấy ly rượu, từ từ ngửa cổ uống cạn sạch chất lỏng trong ly.
Từ trên màn hình máy tính. Lian ngồi bên dưới vẫn đang quan sát đột nhiên thấy từ bên trong phòng tổng thống được đẩy cửa ra, lần lượt từng người ra ngoài.
Duy chỉ có mỗi mình Vu tổng vẫn chậm chạp lề mề bước chân. Lian không khỏi nhíu mày....
Khỏi phải nói, Vu tổng trong lòng cũng không khá là bao. Ông ta đã cố tình đề cập chuyện con chip không ít lần nhưng đổi lại, tên Lâm tổng này cứ như vậy nhãn nhã nhấm nháp hết ly rượu khiến ông ta có chút bực bội. Toan tính xoay người đi thì Lâm tổng phía sau đột nhiên gọi với lại.
" Vu tổng, ngài chờ một chút. "
Dứt lời, Vu tổng thiếu điều muốn nhảy dựng lên. Nhưng ông ta trái lại lại càng ra sức không một chút để ý. Ông ta chậm rãi xoay người, nói :
" Lâm tổng, ngài có chuyện gì sao? "
Nói vậy chứ thật ra trong lòng Vu tổng đã sớm nhổ nước bọt vào mặt Lâm tổng rồi. Còn giả bộ cao sang làm cái thá gì.
" Không giấu gì Vu tổng. Quả thực tôi có chút chuyện muốn nhờ ngài. Không biết bản hợp đồng làm ăn sắp tới của Lâm thị và Vu thị có được ... thông qua hay không? "
Nói đến câu cuối, Lâm tổng đột nhiên rút ra một chiếc hộp nhỏ.
Lập tức, ánh mắt Vu tổng sáng hoắc lên. Đây chẳng phải chiếc hộp chứa đựng thành phố thu nhỏ của Thượng Hải hay sao?
Vu tổng cười lớn. Nói :
" Ha ha ha. Khách sáo cái gì. Chắc chắn rồi. Mong rằng hợp tác sắp tới được thuận lợi! "
Nói rồi, ông ta đưa tay ra cầm lấy chiếc hộp. Chỉ thiếu mức muốn nhanh chóng cất đi rồi mang về nhà nữa thôi.
"Vậy phải nhờ vào Vu tổng rồi!"
Lâm tổng cười cười. Sau khi xã giao xong xuôi thuận lợi. Ông ta xoay người bước đi trước.
Chỉ là ngay khi Lâm tổng vừa bước đi, nụ cười tươi rói trên mặt Vu tổng ngay lập tức biến mất. Thay vào đó là ánh mắt khinh bỉ nhìn bóng lưng Lâm tổng đang rời đi.
" Hừ! Hợp tác sao? Lâm thị các người nằm mơ! "
Dứt lời, ông ta hắng giọng, cặp mắt xảo quyệt nhìn trái nhìn phải rồi mới đút chiếc hộp vào bên trong túi áo khoác. Hắn ta mau chóng mở cửa phòng rồi xoay người về hướng thang máy.
Đứng đợi thang máy khoảng một lúc lâu, đến khi ông ta sắp hết kiên nhẫn. Đối với bảo vật đang mang trong người này ông ta nóng lòng không hết, cứ nghĩ đến sáng mai toàn bộ hệ thống tài chính thương nghiệp đều thuộc về tay ông ta thì ông ta không khỏi mừng huýnh lên. Mọi chuyện từ đầu đến cuối đều bị ông ta bỏ ra sau đầu.
Thang máy cuối cùng cũng mở ra. Ông ta không một chút để ý bước vào bên trong. Ngay khi thang máy vừa khép lại, ông ta rút ra di động gọi vào số của lễ tân ban nãy để hỏi số phòng mỹ nhân. Nhưng lạ thay bên trong thang máy lúc này hoàn toàn bị mất sóng.
"Ban nãy chẳng phải vẫn gọi được sao!"
Hắn ta đang cúi đầu bấm điện thoại, đột nhiên thân hình nhanh nhẹn ở trên đầu ông ta nhẹ nhàng nhảy xuống đứng ra đằng sau. Không một chút động tĩnh, Vu tổng vẫn không hề hay biết rằng bản thân sắp phải đối mặt với cái chết cận kề. Cho đến khi ông ta ngẩng đầu lên thì không khỏi giật bắn người.
Từ gương chiếu hậu trước mặt của cửa thang máy xuất hiện một bóng người màu đen.
Mái tóc dài xoã xuống khiến ông ta chết sững.
Ánh mắt của hắn ta nhìn chăm chăm vào ông. Ánh mắt muốn giết người đó mang đến cho ông ta cảm giác nghẹt thở. Cả cơ thể mập mạp của ông ta bắt đầu run rẩy kịch liệt.
" Ngươi... Ngươi... "
Ông ta ấp úng mãi. Lời nói chẳng thể nào bật thốt ra khỏi cổ họng. Nuốt vào cũng chẳng được. Nói ra cũng không xong. Mồ hôi nhễ nhại trên trán lăn dài xuống cặp mắt ông ta.
Chưa gì Dạ Anh đã thấy bộ dạng chật vật của ông ta, điều này khiến cô chán ghét càng thêm chán ghét.
" Vu tổng, chúng ta lại gặp nhau rồi! "
Dứt lời, Dạ Anh tháo khăn bịt mặt đen xuống. Để lộ khuôn mặt kiều diễm ban nãy. Vu tổng nghe thấy giọng nói quen thuộc thì lập tức nhớ ra. Nghĩ đến đây, trong lòng ông ta không khỏi thả lỏng.
" Thì ra bảo bối a~ Anh xin lỗi vì đã quên em. Nào, đến đây. Tối nay tâm trạng anh cực kì tốt. Không chừng sáng mai còn cho em nhiều tiền a ~ "
Nói rồi, ông ta vội vã chồm tới.
Nhưng chưa kịp chạm vào cô. Bàn tay đang giơ lên không trung của ông ta đột nhiên rớt xuống. Lìa khỏi cánh tay mập mạp của ông ta.
Không biết bằng cách nào. Chưa kịp định hình, Dạ Anh đã xuống tay bằng cách nào không ai hay biết.
Đến khi cổ tay truyền đến cảm giác trống rỗng cùng đau đớn, ông ta lúc này mới nhìn xuống thì đã thấy bàn tay của mình nằm lăn lốc dưới sàn rồi. Máu cũng từ cổ tay mà bắn ra như thác.
Thoáng chốc, mùi máu tanh nhanh chóng xộc vào trong khoang mũi Dạ Anh. Cô khẽ nhíu mày.
" Cô... Mày... Mày dám ... Mày dám chặt đứt cánh tay tao. Con điên này... Cứu, cứu tôi! "
Vừa nói, ông ta lập tức quay sang đập cửa thang máy.
Rất tiếc, mắt ông ta liếc lên liền nhìn thấy thang máy đang dừng ở tầng 22.
Không một chút suy nghĩ, ông ta mở cửa thang máy. Nhưng đến khi chân trái ông ta vừa mới mở ra thì không khỏi điếng người. Trước mặt ông ta hoàn toàn là tường gạch. Là nơi giao giữa tầng 21 và 22 chứ vốn dĩ chưa lên đúng tầng 22. Suýt nữa thì ông ta đã bước ra rồi.
Ánh mắt ông ta hoảng sợ nhìn xuống bên dưới. Khi chỉ nhìn thấy một màu tối đen như mực bên dưới, huyết áp của ông ta sớm muốn tăng lên. Ông ta không tự chủ được mà liên tục lùi về sau. Thân hình mập mạp ra sức thở gấp.
" Mày... À không. Cô muốn gì? Nói đi. Tôi có thể cho cô hết. Chỉ cần cô thả tôi đi. Tôi hứa! Tôi hứa mà! "
Ông ta ngẩng đầu nhìn Dạ Anh. Nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của cô thì càng thêm run rẩy. Ông ta bắt đầu giở giọng cầu xin.
Đổi lại, Dạ Anh không động thanh sắc. Cô khinh bỉ liếc nhìn tên cặn bã dưới sàn.
Đáng ra cô sớm đã xử lí hắn ta ngay khi hắn ta vừa mới bước vào thang máy. Nhưng vì hắn ta hết lần này đến lần khác trêu đùa không ít nạn nhân.
Chẳng trách, Dạ Anh lần này chỉ là thay mặt họ giáo huấn tên cặn bã háo sắc này một tí thôi a ~
Nói đoạn, cô từ từ ngồi xổm xuống. Giọng nói lạnh lẽo như ma vương đến từ địa ngục.
" Tiền của ông sao? Ha ha. Tôi lại chỉ có hứng thú ... Với mạng của ông thôi. "
Dứt lời, khuôn mặt của tên Vu tổng lập tức trắng bệch. Ông ta lắp bắp cầu xin.
" Xin... Xin cô... Xin cô tha cho tôi. Tôi... Tôi có bảo vật này muốn đổi với cô. Đổi lại cô tha cho tôi ... Có được không? "
Ông ta thật không ngờ. Khi ông ta vừa nói xong đã hận không thể tát vào mặt bản thân mình. Nhìn sắc mặt Dạ Anh cũng đủ biết.
Dạ Anh từ từ ngẩng đầu lên đối diện với khuôn mặt ông ta. Giọng nói trầm thấp của cô vang lên.
" Ông, không có quyền ra điều kiện với tôi! "
Dứt lời, máu từ trong miệng ông ta đột nhiên ào ạt phun ra. Nhìn xuống bên dưới mới thấy, trước ngực ông ta đã có một con dao không biết cắm từ khi nào.
Ông ta há hốc mồm, máu từ trong miệng phun ra cũng ngày càng nhiều. Đến khi ông ta ý thức được bàn tay của Dạ Anh lần vào bên trong áo khoác vest. Sau đó rút ra một tập hồ sơ cùng một chiếc hộp nhỏ.
Ý thức mặc dù mơ hồ nhưng vì hành động này của cô mà trở nên tỉnh táo. Hắn ta ra sức cầm lấy bàn tay cô. Dạ Anh vừa nhìn thấy hành động của ông ta, đáy mắt cô thoáng lạnh lại, đứng lên.
Cô ngẩng đầu nhìn vào camera. Lập tức, Lian ngồi bên dưới nhìn thấy ánh mắt này cũng phải giật nảy mình.
Ai bảo nãy giờ chăm chú quá a~ Tay nghề con nhóc này cũng quá là hơn trước rồi đi.
Nghĩ vậy, Lian nhanh chóng thực hiện nhanh một vài thao tác trên bàn phím. Rất nhanh trên màn ảnh xuất hiện dấu tick xanh lá. Đồng thời thang máy bên trong khách sạn cũng bắt đầu mở ra.
Dạ Anh không một chút lưu tình bước ra bên ngoài. Chỉ là, khi chỉ còn một chút nữa bước ra, cổ chân cô đột nhiên bị níu giữ lại.
Dạ Anh khẽ nhíu mày, xoay đầu. Ánh mắt tối sầm nhìn xuống bàn tay bên dưới đang bấu víu vào cổ chân mình. Cô lạnh mặt.
" Tiền... Tiền của tôi... Tiền... Ực.! "
Chưa kịp nói hết câu, Vu tổng đang lải nhải cũng phải im bặt lại. Bàn tay bên dưới cũng nới lỏng ra. Dạ Anh ung dung bước về phía trước. Không một lần ngoảnh đầu lại.
Một lát sau, từ bên hông khách sạn. Một bóng người đang di chuyển về phía chiếc Audi đang đậu.
Lian mở cửa xe cho cô. Dạ Anh cẩn thận ngó trước ngó sau rồi mới ngồi vào trong.
Cô đưa tập tài liệu cùng chiếc hộp cho Lian.
Lian tiếp nhận, ánh mắt anh không kìm chế được nhìn cô.
Mặc dù từng cùng nhau nhận nhiệm vụ nhưng lần này quả thực Lian đã chứng kiến Dạ Anh ra tay nhanh chóng đến như vậy. Tốc độ của cô hẳn là nhanh lên không ít. Nhưng điều khiến anh suy nghĩ chính là tại sao ban nãy cô lại chần chừ? Đối với tính cách của cô mà nói, hẳn là lần này tên Vu tổng kia đã chết không toàn thây. Nhưng hắn ta cũng lắm chỉ bị chặt tay và một nhát dao đâm ở ngực...
Rất không giống tác phong của cô như trước!
Nhưng, thần sắc lạnh lẽo của con bé mới đây mà đã... Trở lại bình thường rồi sao?
Lian âm thầm quan sát cô.
Trở mặt cũng quá nhanh chóng!
Dạ Anh lấy khăn ướt lau dấu vết trên cổ chân ban nãy do Vu tổng để lại rồi ngẩng đầu lên. Bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình chăm chú của Lian.
Cô chớp mắt.
Lian giật mình rồi xoay mặt sang chỗ khác. Khuôn mặt có chút không tự nhiên mà lúng túng.
" Ừm... Em làm tốt lắm! "
Lian khẽ xoa đầu cô rồi cười nói.
" Em nghĩ mình nên đi thôi. Nếu không một lát nữa sẽ khó thoát!"
Dạ Anh liếc mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Một vài nhân viên không biết có chuyện gì chạy nhanh về thang máy dẫn lên phòng tổng thống. Cô đoán chắc cửa thang máy đã mở ra rồi.
Lian nghe Dạ Anh nói vậy cũng không quên ngẩng đầu lên nhìn.
Quả thật càng lúc có thêm nhiều người chạy về hướng đó. Anh khẽ nhếch miệng cười. Định nói gì đó với Dạ Anh thì đột nhiên điện thoại của cô vang lên.
Dạ Anh rút ra điện thoại. Cái tên quen thuộc cùng dãy số đó đã hơn một tuần chưa từng có lấy một lần gọi cho cô. Vậy mà ...
" Chuyện tụ họp với mọi người chắc là không được rồi. Em có chuyện phải về nhà. Xin lỗi anh nhé. Để lần sau em nấu ăn, mời các sư huynh đến dùng."
Nói rồi, Dạ Anh khẽ nở nụ cười xinh đẹp. Lian nhìn cảnh này, thật không biết phải nói như thế nào. Cuối cùng, anh đành phải gật đầu. Mở cửa cho Dạ Anh.
Đến khi mắt thấy xe Dạ Anh đã rời đi xa. Bên trong xe, Lian lúc này mới rũ mắt, khuôn mặt lãng tử trở nên bất đắc dĩ. Miệng thì thầm nói :
"Tiểu Thất, từ khi nào em lại nói dối anh chứ!"
Bạn thấy sao?