WRITTEN BY TERRYBLACKFOX
Cô ta nhìn lưỡi dao ngay trước mắt. Sắc mặt không khỏi trắng bệch.
Cô ta vừa run rẩy vừa hỏi.
"Ngươi... ngươi là ai?"
Dạ Anh không trả lời cô ta. Trước mắt phải hỏi cho ra chỗ tên trùm kia đang ở. Bởi vì ban nãy cô đã chạm mặt tên chủ trọ. Hắn ta cũng đã thấy cô. Cô không thể không giết hắn. Xác của hắn được cô kéo lê xuống chân cầu thang. Nơi đó hẳn là rất nhanh bị phát hiện. Cô cần phải nhanh hơn.
"Tên trùm khủng bố kia đang ở đâu?"
Giọng nói lạnh lẽo của cô truyền đến khiến cô gái giật nảy mình. Cô ta nhận ra người kề dao vào cổ mình là nữ. Nhưng giọng nói lại lạnh băng đến cực điểm. Hơn nữa thân thủ còn rất nhanh nhẹn. Cô ta cảm thấy lưỡi dao chắc chắn đã cắt trúng động mạch chủ mình, cô ta cơ hồ cảm thấy hơi khó thở, càng cảm nhận được máu đang ồ oạt chảy ra.
"Tên... tên trùm nào. Tôi không biết gì hết! A."
Nhận được câu trả lời không vừa ý. Dạ Anh càng đè dao nhỏ vào động mạch chủ cô ta.
"Cô đừng hòng lừa gạt tôi. Vừa rồi cô đã nói gì với hai tên ban nãy."
Dạ Anh càng nói càng ấn sát mũi dao khiến máu chảy dọc xuống bộ ngực lớn của cô ta. Cô ta khó khăn đáp.
"Đó... đó là Thiếu chủ. Tôi không biết gì về trùm khủng bố hết. Xin cô, xin cô tha cho tôi."
Cô ta ứa nước mắt cầu xin Dạ Anh tha cho mình. Bản thân cô ta còn muốn sống, còn muốn hưởng vinh hoa phú quý. Sợi dây chuyền kim cương còn chưa kịp đeo lên cổ thì sắp phải lìa đầu khỏi cổ.
"Vậy tên Thiếu chủ đó đang ở đâu?"
Dạ Anh hỏi tiếp. Cô phải nhanh chóng giải quyết cô ả này. Cô cảm giác nán lại đây lâu càng tốn công vô ích.
"Ở... ở căn phòng phía cuối.."
Vừa dứt lời. Dạ Anh đập mạnh vào gáy cô gái khiến cô ta ngất xỉu.
Dạ Anh biết cô ả này rốt cục cũng chỉ là công cụ để tên Thiếu chủ kia phát tiết. Cô ta sống cũng không thể nào gây phiền toái đến cô. Mà cô ta lại càng không nhìn thấy rõ mặt cô.
Sau khi giấu cơ thể cô ta vào một góc, đảm bảo cô ta không thể tỉnh lại nhanh như thế tránh gây phiền toái. Dạ Anh tính toán xem phải đối phó với hai tên ban nãy thế nào. Bởi vì phòng thí nghiệm này cách rất gần với nơi tên Thiếu chủ kia đang ở. Động tĩnh bên này rất có thể khiến tên Thiếu chủ kia chú ý. Đặc biệt là thính lực của sát thủ cấp S.
Dạ Anh nhìn sang cầu dao tổng bên cạnh. Ánh mắt cô chợt loé.
Năm phút sau, toàn bộ điện bên trong toà nhà đồng loạt tắt. Cả đám đồng bọn nháo nhào cả lên. Người bắt đầu chạy lên tầng bảo vệ Thiếu chủ, người chạy lên tầng kiểm tra.
Một bên này, đội trưởng nhờ đèn bên trong phòng tắt hẳn đã xử gọn một lúc ba tên. Tạm thời chỉ còn vài tên bên ngoài canh gác. Bên trong toà nhà này hẳn không còn tên thuộc hạ nào.
Hai tên đang pha chế thuốc thấy đột nhiên bị mất điện liền giật mình. Hắn nhanh chóng chạy sang phòng bên cạnh kiểm tra cầu dao điện.
Vừa bật cầu dao điện lên. Bên cạnh đột nhiên xuất hiện thân thủ nhanh như chớp đá về phía này.
Chỉ là Dạ Anh không ngờ tới thân thủ tên này có chút lợi hại. Nhưng cho dù có lợi hại đến đâu cũng phải chịu thua trước đòn vừa nhanh vừa hiểm của cô.
Cả hai tên thân thủ cũng được cho là khá mới có thể ở gần Thiếu chủ, vậy mà đều bị Dạ Anh đánh vào chỗ hiểm tới chết. Cảnh tượng máu me đầm đìa.
Dạ Anh bước ra ngoài. Chắc chắn trên tầng này đã không còn ai nữa mới bắt đầu đi về phía cuối hành lang.
Thiếu chủ Ming vừa hưởng khoái lạc xong, bên cạnh liền truyền đến cuộc gọi nhỡ. Hắn bắt máy.
"Thiếu chủ, không xong rồi!"
Cùng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở.
Dạ Anh thân thủ nhanh nhẹn nhảy vào bên trong. Mượn bức tường đạp xoáy vào trong không khí. Đồng thời dao găm hai bên hông cũng cắm về phía tên trùm khủng bố.
Tên Thiếu chủ cũng không chịu đòn, thân thủ nhanh nhẹn của hắn bật ra khỏi ghế. Thành công né tránh được đòn của Dạ Anh. Hai người giao đấu một lúc trong phòng.
Một lúc sau, cả hai thở hồng hộc tách nhau ra. Ánh mắt cả hai đều mang ý thù địch nhìn đối phương.
Thiếu chủ Ming đánh giá nhầm lẫn về sát thủ được cử đi lần này. Thân thủ người này có chút đáng gờm.
Hắn vừa giao đấu với người này một lúc liền biết người này thân thủ không những nhanh mà còn chuẩn. Đòn nào đòn nấy hiểm ác không chừa một đường sống.
Dạ Anh cũng suy nghĩ về tên này không kém.
Quả nhiên là trùm khủng bố khét tiếng. Thiếu chủ Ming trong giới ngầm không ai không biết. Chỉ là "diện kiến" với người này rồi mới biết, hẳn là cái danh Thiếu chủ không phải chỉ để không.
"Thân thủ không tồi. Nhưng hôm nay khiến cậu thất vọng rồi. Tôi phải ra khỏi đây."
Thiếu chủ nhàn nhạt lên tiếng. Ánh mắt vẫn quan sát tên sát thủ trước mặt. Nhìn có chút quen mắt.
"Hừ! Nghĩ cũng đừng nghĩ!"
Dứt lời, Dạ Anh tung đòn tấn công tới.
Tên Thiếu chủ mặc dù thực lực ngang bằng nhưng luận về đánh bền bỉ thì Dạ Anh lại chiến thắng.
Mắt thấy đòn đánh của hắn ta có chút chậm lại, sau đó chuyển thành thế bị động, Dạ Anh tung chiêu cuối cùng.
Quả nhiên hắn ta bị đá bay ra tới khung cửa sổ. Trong miệng trào ra một ít máu.
Đã lâu rồi hắn ta không giao đấu với ai. Cho dù có đấu cũng chỉ tốn một phần sức lực như tập luyện ngày thường. Quả nhiên là hắn đã khinh thường sát thủ lần này.
Dạ Anh từ trên cao nhìn xuống tên trùm khủng bố. Từ trong túi móc ra khẩu súng giảm thanh. Cô lên nòng, nhắm ngay trán hắn.
Một giây trước khi nổ súng. Cánh cửa sau lưng đột nhiên bật mở. Một tên thủ hạ cầm súng bắn về phía Dạ Anh.
Cô lật người nhanh chóng né. Nhưng cho dù có nhanh đến mấy cũng không kịp họng súng.
Một bên vai bị viên đạn sượt qua, rỉ một chút máu.
Tên trùm thấy có người đến chi viện. Hắn ta lập tức đứng lên chạy tới bên bàn làm việc.
Chỉ là chưa kịp chạy tới bàn, Dạ Anh cầm súng bắn vào chân hắn ta khiến hắn ta ngã khuỵ xuống. Bên ngoài cửa, tên thủ hạ bắn liên tiếp về phía sau ghế sofa.
Đợi một lúc lâu, không thấy động tĩnh của Dạ Anh. Tên thủ hạ chạy tới bên Thiếu chủ đỡ hắn ta chạy ra ngoài.
Vừa ra tới ngoài liền chạm mặt đội trưởng. Hai bên đồng loạt giơ súng bắn về phía đối phương.
Thiếu chủ bị thương ở chân nên không may bị bắn ngay ngực. Gục xuống tại chỗ. Tên thủ hạ không còn cách nào khác phải kéo lê Thiếu chủ vào một góc.
Hai bên đang ở thế giằng co.
Chợt, Thiếu chủ giơ tay, chỉ chỉ về một phía. Tên thủ hạ gật đầu. Bắt đầu di chuyển.
Một bên này, Dạ Anh bắt đầu đuổi theo. Cô và đội trưởng cùng hướng súng về phía Thiếu chủ.
Chợt, giọng nói tên trùm vang lên.
"Cho dù thân thủ các ngươi có lợi hại đi nữa. Thì hôm nay các ngươi cũng đừng hòng rời khỏi đây!"
Dạ Anh biến sắc.
Cô thầm cảm thấy không ổn.
Cô mượn ánh sáng phản chiếu của tấm kính cửa sổ. Lờ mờ thấy được tên Thiếu chủ chỉ ngồi một mình.
Tên thuộc hạ!
"Đội trưởng, cẩn thận!"
Vừa dứt lời, tiếng súng cũng đồng loạt vang lên.
Tên thuộc hạ bắn một phát từ phía sau đội trưởng, anh khó khăn gục xuống, máu từ trong miệng nhanh chóng tràn ra.
Dạ Anh không kịp nghĩ ngợi nhiều. Liền trực tiếp chạy qua đó.
Liên tục nả súng về phía tên thủ hạ khiến hắn gục xuống tại chỗ. Hai mắt trợn đứng. Cả người dính nhiều vết đạn.
Cô quay đầu. Tên trùm khủng bố không biết đã bỏ chạy từ lâu. Hiện tại đuổi theo có lẽ cũng không kịp. Bởi vì ban nãy ánh sáng đèn xe bên dưới rọi đến nên hắn ta mới chỉ điểm cho tên thuộc hạ đi đánh lạc hướng.
Dạ Anh âm thầm nghiến răng.
Cô nhanh chóng chạy lại bên cạnh đội trưởng. Sắc mặt anh lúc này đã không còn giọt máu. Đồng thời rơi vào hôn mê. Dạ Anh vội vã khoác anh lên trên lưng, nhanh chân chạy ra bên ngoài.
Bản Quyền Thuộc Về Tác Giả Terryblackfox Viết Và Xuất Bản Duy Nhất Tại Wattpad. Nếu các bạn đọc ở nơi khác, vui lòng báo cáo hoặc report vì đó là trang ăn cắp và chưa có sự cho phép đăng tải. Cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ tác giả.
Hai ngày sau,
Sắc mặt đội trưởng lúc này đỡ hơn không ít. Vết thương ngay ngực trái cũng đã hồi phục, chỉ chờ xuất viện nhưng Dạ Anh một mực từ chối.
"Đội trưởng, ở lại thêm ít hôm nữa. Bác sĩ bảo huyết áp của anh không ổn."
Dạ Anh một bên gọt táo, nói.
Lian bên cạnh cũng chen miệng vào.
"Đúng đó đội trưởng, anh có xuất viện cũng không thể đi đâu được. Chi bằng ở lại đây nghỉ ngơi đi. Ở căn cứ có mọi người lo."
Anh ta nói thì nhiệt tình lắm. Nhưng thực chất đang mong đội trưởng đừng quay lại thì hơn. Bởi vì nhiệm vụ lần này xem như là thất bại, danh tiếng của căn cứ bị ảnh hưởng không ít. Bởi vì căn cứ đã cử đi sát thủ cấp S mạnh nhất. Sau này không biết ai đã đồn ra ngoài rằng ngoài sát thủ cấp S, còn có đội trưởng của đội cấp S. Tin đồn nhanh chóng lan truyền trong giới khiến lãnh đạo bên trên đang khiển trách.
Đội trưởng vừa liếc mắt đã đọc được suy nghĩ của Lian. Anh hẳn đã biết lần nhiệm vụ này thất bại, chỉ là chờ sau khi anh xuất viện, cả hai người họ sẽ phải chịu hình phạt.
"Layla."
Dạ Anh ngừng tay. Ngẩng lên nhìn đội trưởng.
(Layla là tên của Dạ Anh lúc còn ở căn cứ cho bạn nào quên.)
"Hình phạt lần này cứ để anh lo. Không phải lỗi của em."
Dạ Anh hiểu anh đang nói gì.
"Đội trưởng, lần nhiệm vụ này là em không hoàn thành tốt. Lỗi của em. Em nên chịu hình phạt. Anh đừng lo."
Dạ Anh cười cười. Tiếp tục gọt táo cắt nhỏ bỏ vào đĩa. Sau đó đưa đến cho anh.
Đội trưởng cũng không từ chối. Nhận lấy.
Cấp dưới này của anh. Tính tình ra sao anh hiểu rõ hơn ai hết.
——————
Sau khi nhiệm vụ thất bại, tin đồn lan đến ngay cả con kiến trong giới cũng biết. Tất nhiên rất nhanh đã đến tai tên trùm.
Hắn ta tức giận hất đổ mọi thứ xuống đất. Đồ đạc vỡ tanh bành.
Hắn ta nghiến răng nghiến lợi.
Mặc dù biết là người trong giới sát thủ cử đến nhưng lại không thể nào điều tra ra là ai. Căn cứ nào. Thuộc tổ chức nào. Nhưng hắn ta có thể khẳng định tên sát thủ giao đấu khiến hắn gục xuống, ra tay bắn hắn lại là một đứa con gái.
Điều này khiến hắn tức điên mấy ngày trời.
Cô gái đang ở một bên phục vụ tên trùm cũng bị giật mình không ít. Cô ta chính là cô gái lần trước bị tên sát thủ cứa dao vào cổ rồi đánh ngất.
Cũng may là tên sát thủ đó còn giữ lại cái mạng cho cô ta. Nhưng tất nhiên cô ta không dám khai ra là chính mình nói nơi ở của Thiếu chủ ra. Còn không phải vừa nói là cô ta sẽ bị Thiếu chủ một phát bắn chết hay sao.
Cô ta đợi tên trùm dần ổn định lại. Thân thể trần như nhộng bước đến bên cạnh, cánh tay nhỏ nhắn trắng mịn khẽ vòng qua cánh tay đang bị thương của hắn.
"Thiếu chủ. Ngài bớt giận. Chẳng phải ngài đã an toàn trở về rồi sao. Còn nữa, ban nãy tên kia cũng đã báo cáo, tên sát thủ đó sau khi trở về khó mà thoát khỏi hình phạt. Thiếu chủ còn lo sao."
Cô ta vừa nói vừa lắc cho hai khối thịt trắng trước ngực khẽ cọ lên cánh tay hắn.
Khuôn ngực phập phồng lên xuống của tên trùm vừa rồi kịch liệt rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Hắn nghiêng đầu nhìn cô ả trong ngực.
Cô ta lần trước may mắn thoát nạn chạy xuống dìu hắn lên chiếc xe mới thành công trốn thoát được. Quả nhiên khiến hắn hài lòng không ít.
Mấy ngày qua hắn cũng đã cho cô ta không ít vàng bạc châu báu, còn đặc cách cho cô ta ở lại ngày đêm hầu hạ.
Cô ta còn rất biết điều rằng mỗi lần hầu hạ đều cởi hết quần áo. Chỉ mặc độc một bộ áo lót hình tam giác che đủ đoá hồng trước khối thịt trắng. Quần lót ren hình cánh bướm không đáy khiến hắn rất hài lòng.
Cả mấy ngày phải nằm trên giường bệnh dưỡng thương nên hắn không thể phát tiết. Hôm nay vừa vặn tâm trạng đang bực bội, lại có cô ta tự mình dâng sẵn nên hắn ta không thể không đáp ứng.
Cánh tay bị cô gái ôm trong ngực đột nhiên di chuyển xuống khe hẹp giữa hai chân cô ta. Ngón tay người đàn ông thô bạo chạm vào hoa huyệt.
"Ưm..."
Cô ta không nhịn được khẽ rên. Ánh mắt mê ly nhìn Thiếu chủ. Hai chân cố ý cọ sát vào ép chặt lấy ngón tay hắn ta.
Cô ta một bên vừa vui sướng vừa thầm đắc ý trong lòng.
Phải nói hành động này cũng là hành động chủ động hiếm hoi của Thiếu chủ. Không uổng công cả mấy ngày qua cô ta khổ cực ngồi bên giường bệnh túc trực. Khi thấy người đàn ông tỉnh dậy đã ân cần chăm sóc. Đến khi thấy Thiếu chủ đỡ hẳn, cô ta trong lúc vô tình nghe được tên thủ hạ thân cận nói chuyện điện thoại rằng có ý muốn mời thêm vài cô nàng y tá đến đây tiện bề chăm sóc. Cô ta không nói hai lời liền lập tức vào phòng ngủ, chỉ mặc độc một bộ áo ngủ đã đi tới phòng ngủ của Thiếu chủ. Khi thấy đũng quần của Thiếu chủ dựng thành một cái lều nhỏ, cô ta vờ như vô tình mà cố ý luôn khiêu khích Thiếu chủ khiến ánh mắt hắn ta luôn đặt trên người cô. Sau đó đặt cách cho cô ta ở lại phòng ngủ.
Cô ta một bên dìu Thiếu chủ ngồi xuống giường. Ngón tay Thiếu chủ đã chui vào trong khe hẹp nhỏ của cô ta mà khuấy động. Cô ả không vội.
Cơ thể nóng bỏng bắt đầu lắc lư trước mặt Thiếu chủ. Chợt, cô ta rút ngón tay của Thiếu chủ ra khỏi người mình. Cô ta tiến tới cuối giường ngủ.
Thiếu chủ có chút bực bội. Hai hàng mày hắn nhíu chặt. Hắn tính lên tiếng bảo cô ta lại đây bắt đầu vào việc thì chợt cô ả nắm lấy cây cột thành giường. Vừa khêu gợi vừa dâm đãng ngồi dọc xuống. Khe hẹp thoắt ẩn thoắt hiện phía sau cây cột.
Hắn ta nhệch miệng cười.
Hắn dịch cơ thể về phía đầu giường ngủ, hai tay gác lên sau đầu. Ánh mắt nóng rực chăm chú dõi theo từng động tác của cô ta.
Cô ta xuất thân là con gái của giáo viên dạy múa nên có một cơ thể dẻo dai, lại còn biết múa. Chỉ một vài động tác khêu gợi, cô ta liền thấy đũng quần của Thiếu chủ giật giật liên hồi. Bản thân cô ta không kém là bao, bên trong khe hẹp thật sự rất khó chịu. Nhưng cô ta càng muốn Thiếu chủ phải nhớ cô ta nhiều hơn nữa.
Cô ta mang giày cao gót. Giẫm lên trên giường, xoay lưng lại với người đàn ông. Hai chân thon dài lập tức xuất hiện ngay trước mắt. Hắn ta giơ tay vuốt ve đôi chân trắng thon dài, ngón tay đang tính hướng lên trên thì liền khựng lại.
Bởi vì cô ta đột nhiên thằng lưng cúi người xuống. Hai tay bám vào cây cột cuối giường, khe hẹp xinh đẹp lập tức xuất hiện trước mắt Thiếu chủ. Hắn ta ngơ ngẩn nhìn một màn này trước mặt.
Cô ả lắc lư vòng ba khiến khe hẹp rung rinh lay động trước mắt Thiếu chủ, cô ta tính làm động tác tiếp theo thì đột nhiên một vật ấm nóng ập tới.
Cô ta bất ngờ hét lên. Vừa quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt Thiếu chủ đang vùi vào khe hẹp của cô ta.
Cô ta vội vã bịt miệng nhưng cũng lập tức thả ra. Để bản thân rên rỉ dâm đãng.
"Ưm... Thiếu chủ!"
Hắn ta không nhịn được áp cái lưỡi vào khe hẹp ấy một lần. Nơi mà hắn luôn dùng côn thịt to lớn hung hăng chà đạp.
Chợt, bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa. Khuôn mặt tên trợ thủ đắc lực lọt vào. Hắn lên tiếng.
"Thiếu chủ, có chuyện gì..."
Hắn ta vừa nghe thấy tiếng thét trong phòng liền chạy vào. Nhưng hắn ta nhìn cảnh tượng trước mắt mà trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Thiếu chủ của hắn đam mê dục vọng nhưng chưa bao giờ chủ động với ai lại đột nhiên đang vùi mặt vào...
Hắn ta rất thức thời mà đóng cửa lui ra ngoài. Mọi người đồng loạt chạy lại hỏi hắn có chuyện gì. Hắn xua tay bảo mọi người không có việc gì thì đừng làm phiền Thiếu chủ. Bản thân cũng xoay người xuống lầu.
Bên trong phòng, cô ả vừa rồi tất nhiên nhìn thấy khuôn mặt tên trợ thủ đắc lực kinh ngạc nhìn cảnh này. Cô ta thầm đắc ý trong lòng. Hẳn là sau hôm nay, cô ta thực sự trên vạn người mà dưới một người.
Nói rồi, cô ta chuyên tâm vào công việc.
——————
CHƯƠNG SAU H+ NÊN CẦN 200 SAO CỦA MỌI NGƯỜI Ạ ❤️
Bạn thấy sao?