Chương 65: CHƯƠNG 64: ANH NGHIỆN EM MẤT THÔI.

               WRITTEN BY TERRYBLACKFOX

Sáng hôm sau, cô ta bị một loạt tiếng động làm cho tỉnh.

Phải nói đúng hơn là bị "sướng" đến tỉnh.

Cô ả có chút mờ mịt mở mắt ra nhìn trần nhà. Cảm nhận thấy có vật gì đó đang ngọ nguậy hạ thân khiến hạ thân ẩm ướt đến khó chịu. Cô ta ngẩng đầu nhìn xuống. Một cây dương vật giả đang cắm vào bên trong khe hẹp của cô ta. Dương vật giả đó còn đang cử động vô cùng kịch liệt.

Cô ta sướng đến tê người.

"Tỉnh?"

Bên cạnh truyền đến giọng nói của người đàn ông. Cô ta giật mình nhìn sang.

Thiếu chủ vẫn như bộ dáng thường ngày. Khuôn ngực rắn chắc được áo sơ mi ôm lấy, căng chặt.

Nhưng sắc mặt hiện tại của Thiếu chủ dường như có gì đó không ổn.

Cô ta cũng cảm thấy ngờ vực trong lòng. Cô ta giả vờ cựa quậy thân dưới.

"Ưm... Thiếu chủ, người ta muốn.."

Dường như hiểu được cảm giác của cô ta. Nhưng ngược lại Thiếu chủ lại làm như không hiểu. Hỏi ngược lại.

"Cô muốn gì?"

Ánh mắt Thiếu chủ nhìn gương mặt cô ta. Cô ta chột dạ mà nghiêng đầu về hướng khác. Lấy lại tinh thần, sau đó giọng điệu nũng nịu vang lên.

"Người ta muốn Thiếu chủ làm.."

Hai chân cô ta cố khép lại muốn cọ xát nhưng không thành. Cả hai tay hai chân cô ta đều bị cột vào thành giường thành hình chữ X. Cô ta khó hiểu nhìn Thiếu chủ.

"Thiếu chủ, ngài muốn chơi trò gì nha?"

Thiếu chủ nhếch miệng cười.

"Đúng lúc, tôi cũng muốn!"

Dứt lời, cô tâm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa đến một giây sau, Thiếu chủ đột nhiên vỗ tay. Từ bên ngoài cửa, hai cô nàng nóng bỏng hơn cô ta gấp vạn lần tiến vào.

Ai nấy đều có thể ném xa cô ta về nhan sắc lẫn độ nóng bỏng. Hai cô ả một trái một phải tiến vào, dựa vào lòng Thiếu chủ.

Hắn ta cũng giang tay ôm lấy hai thân thể trắng mịn trần như nhộng vào lòng. Ánh mắt nhìn hai cô ả.

"Ta đây muốn rồi. Hai người lần lượt biết phải phục vụ thế nào rồi chứ."

Dứt lời, hai cô người mẫu một trên một dưới bắt đầu cởi cúc áo, một người cởi quần tây. Nhanh chóng đem thân thể rắn chắc phục vụ chu đáo.

Cô gái nằm trên giường trợn trắng mắt há miệng. Cô ta khó hiểu đột nhiên tại sao Thiếu chủ lại làm vậy. Chẳng phải mới vừa tối qua còn ham muốn cơ thể cô ta hay sao?

Chợt...

Trong lòng cô ta liền dấy lên hồi chuông cảnh cáo.

Cô ta bị phát hiện!

Cô ta lập tức cảm thấy cả người lạnh toát. Thậm chí còn không cảm nhận được dương vật giả đang khuấy động bên dưới.

Trước mặt, một cô gái đang quỳ bên dưới hai chân người đàn ông, rất điêu luyện há miệng ngậm lấy cự vật một cách ngon lành.

Bên trên, cô gái liếm xung quanh yết hầu người đàn ông. Tiến đến hai bên ngực Thiếu chủ. Hai cô nàng phối hợp thực sự rất nhịp nhàng. Một lát sau, phía trước truyền đến tiếng tranh giành.

"Thiếu chủ, người ta ngồi lên đây trước có được không?"

"Thiếu chủ, ngài phải cho em lên trước!"

Hai cô nàng bày ra bộ dáng nũng nịu.

Thiếu chủ ngược lại còn bật cười. Lên tiếng hoà giải.

"Sindy, em ngồi lên trước. Lyly, đưa khối thịt trắng đến đây. Anh khiến em sướng."

Hai cô nàng lập tức vâng dạ. Một người bắt đầu ngồi lên cự vật thô to nóng hổi, bắt đầu động tác lên xuống.

Người còn lại đưa hai khối ngực trắng đến bên miệng Thiếu chủ. Hình ảnh thực sự rất dâm mỹ.

Rất nhanh hai cô nàng liền hiểu ý trao đổi vị trí cho nhau.

Tiếng rên rỉ yêu kiều của phụ nữ và tiếng thở dốc trầm thấp của người đàn ông vang lên.

Một tiếng sau, hai cô nàng thực sự đã lên đỉnh mà ngã xuống.

Một bên này, người đàn ông thong thả mặc lại quần áo. Lúc này mới nhìn đến người phụ nữ đang nằm trên giường. Bên dưới giường chỗ khe hẹp còn bị ướt đẫm một mảng.

Một cô gái nhanh nhẹn lên tiếng.

"Thiếu chủ, cô gái kia là ai? Sao có thể nằm trên giường của Thiếu chủ như vậy?"

"Thiếu chủ, người ta cũng muốn lên nha?"

Hai cô gái lần lượt nói.

Thiếu chủ nhếch miệng cười.

"À. Cô ta chẳng qua cũng chỉ là một món hàng bị tôi chơi chán. Người đâu."

Lập tức, tên trợ thủ đắc lực mở cửa tiến vào.

"Đem cô gái kia cho anh em chơi. Chơi xong liền bảo cô ta cút."

Dứt lời, Thiếu chủ nhanh chóng xoay người ra ngoài.

Cô ả nằm trên giường lúc này mới thét lên.

"Thiếu chủ! Thiếu chủ, em xin ngài. Tha lỗi cho em. Chỉ là em quá yêu Thiếu chủ, cho nên mới, mới.."

Cô ả ngập ngừng. Nước mắt bắt đầu trào ra ngay khi vừa nghe thấy Thiếu chủ bảo ném cô ta cho đám đàn em chơi. Phải biết rằng những ngày qua cô ta cậy quyền mà sai bảo đám đàn em phục vụ làm theo lời cô ta sao? Lúc này mà bảo cô ta đi phục vụ lại đám đàn ông hôi hám thấp bé đó, bọn họ khẳng định chơi chết cô ta!

Vừa nghĩ đến đây, cô ta lập tức bật khóc.

Bên ngoài cửa, Thiếu chủ đứng lại. Hắn ta từ từ nhếch miệng, sau đó không thèm nhìn lấy cô một cái. Xoay người đi thẳng ra ngoài.

Hai cô ả cũng mặc đồ xong, lần lượt đi ra khỏi phòng. Chắc hẳn đi theo hắn ta đợi được khen thưởng.

Cô ả nằm trên giường thầm nghiến răng.

Trong phòng chỉ còn duy nhất tên trợ thủ đắc lực. Hắn ta lắc đầu ngao ngán dọn dẹp "bãi chiến trường".

Hắn ta đoán không sai. Hành vi của Thiếu chủ từ ngày đó tỏ ra rất bất thường nên hắn ta mạo muội xin Thiếu chủ lắp camera gắn trong phòng ngủ. Quả nhiên mỗi lần Thiếu chủ mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ, cô ta lập tức đem ly nước vào phòng tắm đổ đi, sau đó rót đầy đi đặt lại chỗ cũ. Còn về tên sau vặt bị cô ta sai bảo cũng đã bị trừ khử. Đó là tội không thể tha thứ.

"Lão nhị, cầu xin anh thả tôi ra. Tôi phải đi gặp Thiếu chủ. Thiếu chủ chỉ giận tôi thôi. Tôi phải đi gặp Thiếu chủ!"

Cô ta gào thét. Đợi cô ta khóc rồi gào thét đã đời. Hắn ta mới từ từ nói.

"Hẳn là cô không biết. Thiếu chủ ban cho cô kết cục như thế đã là cho cô một con đường sống vì đã phục vụ tốt. Còn nếu cô còn không biết điều, cô biết kết cục của tên thủ hạ bị cô sai đi lấy cắp thuốc kích dục không?"

Cô ả ngờ nghệch lắc đầu nhìn người trước mặt.

Hắn ta từ từ tiến lại. Chậm rãi nhả ra bốn chữ.

Nghe xong, sắc mặt cô ta hoàn toàn trắng bệch. Cả cơ thể run lên từng hồi..

——————

Dạ Anh đang chìm đắm vào ký ức của nhiều năm trước. Đột nhiên bị tiêng chuông điện thoại làm giật mình.

Cô cầm điện thoại, màn hình hiển thị số điện thoại quen thuộc. Cô nhấc máy.

"Em đây."

"..."

"Dương Thần?"

Dạ Anh nhìn màn hình điện thoại hiển thị cuộc gọi vẫn đang còn kết nối. Nhưng lại không nghe được người bên kia nói gì.

Không lẽ anh nhấn nhầm?

Còn có thể nhầm tới tận số của cô?

Dạ Anh tính ngắt máy trước. Sau đó nhắn tin cho Hoắc Dương Thần hỏi thử.

Đột nhiên đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp.

"Anh nhớ em."

"..."

Lần này đến lượt Dạ Anh không biết phải nói gì. Hai má cô đột nhiên ửng đỏ.

"Em còn tưởng anh gọi nhầm số."

Dạ Anh hỏi lại.

"Trong điện thoại duy chỉ có em là nữ."

Hoắc Dương Thần ngay thẳng đáp lại.

Dạ Anh có chút ngoài ý muốn. Không tin được rằng ngoài cô ra còn không có một ai đối tác là nữ.

Chỉ là một vài năm sau cô nhớ lại, quả thật trong điện thoại của Hoắc Dương Thần chỉ có cô là nữ. Còn là hiển thị ưu tiên...

"Có chuyện gì thế? Anh ăn sáng chưa?"

Dạ Anh liếc nhìn đồng hồ. Bây giờ ngoài trời đang tối đen. Nhưng nơi mà Hoắc Dương Thần đang công tác lại đang là buổi sáng.

"Vừa mới ngủ dậy. Ngủ dậy liền nhớ em. Muốn nghe giọng em."

Hoắc Dương Thần quay đầu, nhìn một bàn tài liệu trước mặt. Không có tí gì là vừa mới thức dậy cả.

Đột nhiên nghe một loạt câu thả thính của Hoắc Dương Thần. Dạ Anh có chút không thích ứng kịp. Khuôn mặt cô nãy giờ vẫn còn đỏ.

"Anh mau ăn sáng đi. Em cũng đi ngủ đây. Bye bye."

Nói xong, cô nhanh chóng ngắt điện thoại trước. Áp điện thoại trước ngực, cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập nhanh. Nếu có gương ở đây, chắc hẳn cô còn thấy khuôn mặt cô đỏ lên.

Hoắc Dương Thần nhìn màn hình hiện thị cuộc gọi đã kết thúc. Anh quay trở lại phòng làm việc. Ánh mắt dừng trên bản báo cáo đặt trên bàn còn đang mở, trợ lý đứng trước mặt báo cáo.

"Cậu nói, có người muốn điều tra thiếu phu nhân sao?"

"Vâng. Nhưng chúng tôi đã cho người phong toả toàn bộ tin tức. Đảm bảo đối phương không thể tìm ra được ảnh chụp, càng không thể tra ra được bất cứ thông tin gì."

Trợ lý cung kính báo cáo. Ánh mắt anh ta nơm nớp lo sợ nhìn Lão đại. Sắc mặt Lão đại lúc này đang cục kỳ nguy hiểm. Hắn ta đứng ở trong phòng không bật máy lạnh nhưng lại cảm thấy không rét mà run.

Bản Quyền Thuộc Về Tác Giả Terryblackfox Viết Và Xuất Bản Duy Nhất Tại Wattpad. Nếu các bạn đọc ở nơi khác, vui lòng báo cáo hoặc report vì đó là trang ăn cắp và chưa có sự cho phép đăng tải. Cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ tác giả.

——————

Thoắt cái đã đến cuối tuần,

Dạ Anh lái xe ra sân bay đón Hoắc Dương Thần. Lần trước anh đặc biệt thông báo cho cô biết. Cô dĩ nhiên sẽ đi đón anh.

Đến nơi, Dạ Anh không sai biệt lắm thấy chuyến bay của Hoắc Dương Thần đã hạ cánh. Quả nhiên hai mươi phút sau đã thấy anh từ từ bước ra.

Phong thái lãnh đạm lại nổi bật trước đám đông khiến rất nhiều người nhìn về phía này.

Vừa mới tiến lại, Hoắc Dương Thần liền hôn chụt một cái thật kêu vào một bên má Dạ Anh.

Cô bất ngờ đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm ngược lại.

"Dương Thần, anh tính làm bậy ở nơi công cộng hả?"

Nhìn hai bên má cô từ từ đỏ lên, anh rất hứng thú tiếp tục trêu chọc.

"Anh hôn bạn gái mình còn phải sợ khác cười sao?"

Dứt lời, Hoắc Dương Thần quả thật còn muốn tiến lên hôn lần nữa lại bị Dạ Anh nhanh tay che lại. Sau đó kéo anh ra khỏi sân bay.

Trợ lý kiêm bù nhìn phía sau kiểu: "..."

Vừa lên xe, trợ lý liền rất tự giác ngồi vào vị trí ghế lái.

Hoắc Dương Thần ra phía sau ngồi cùng Dạ Anh. Xe rất nhanh lăn bánh.

"Nhớ anh không?"

Hoắc Dương Thần vẫn nắm chặt lấy bàn tay cô. Mười đầu ngón tay vẫn đan chặt.

Dạ Anh nhìn về phía ghế lái.

Đương nhiên Hoắc Dương Thần nhìn ra cô ngại. Anh lên tiếng.

"Mặc kệ anh ta. Em nhìn anh ta làm gì, Dạ Anh, anh sẽ ghen đấy."

"..."

"..."

Lão đại, tôi cũng không muốn nghe, càng không muốn nhìn có được không!

Rốt cục suốt quảng đường bị Hoắc Dương Thần gặng hỏi. Cho đến khi nghe được đáp án ưng ý, anh mới thôi không hỏi. Tự động chuyển sang chế độ tự khai rằng những ngày qua đi đâu, đi công tác còn không quên tự tay mua quà cho cô.

Chỉ thiếu muốn gắn thêm một chiếc đuôi ngoe nguẩy phía sau cho Hoắc Dương Thần thôi.

"..."

Vừa về đến nhà, trợ lý liền lập tức bắt xe rời đi. Không muốn nán lại thêm phút nào nữa.

"..."

Dạ Anh liếc nhìn người đàn ông vẫn còn rất ung dung xem như chưa có việc gì xảy ra. Còn rất tự giác xách đồ vào trong nhà cho cô.

Vào đến bên trong, anh tự nhiên bước vào phòng bếp. Rót lấy một cốc nước, sau đó mang ra cho cô.

"Nào. Uống nước, nãy giờ đi đường mệt rồi."

"..."

Còn chẳng phải nghe anh lải nhải suốt chặng đường hay sao?

Hơn nữa người cần uống nước là anh mới đúng chứ?

Tuy vậy, Dạ Anh vẫn cầm lấy ly nước, uống một ngụm.

Vừa hạ ly xuống, xém xíu cô đã sặc.

Hoắc Dương Thần chăm chú nhìn cô. Khoé miệng còn nở nụ cười chết người nữa.

Nhớ đến tối nào anh cũng gọi điện thoại nói nhớ cô. Sắc mặt Dạ Anh lập tức đỏ bừng.

Chờ cô uống xong, Hoắc Dương Thần cũng cầm lấy cái ly đó uống hết số nước còn lại. Lại còn ngay chính chỗ son mà cô vừa uống.

"..."

"!!!"

"Nước này không ngon."

Dạ Anh nghe xong lập tức nổi đoá.

"Này còn chẳng phải là nước lọc hay sao mà anh đòi ngon.."

Chưa kịp dứt câu. Khuôn mặt Hoắc Dương Thần phóng tới. Chuẩn xác hôn lên đôi môi mà anh ngày đêm mong nhớ.

Cảm thấy vẫn chưa đủ, Hoắc Dương Thần dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô. Tiến công thần tốc khuấy đảo bên trong khoang miệng. Tiếng môi lưỡi chạm nhau trong không khí khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Rốt cục một lát sau, hai người thở hồng hộc buông ra. Ánh mắt Hoắc Dương Thần nóng rực nhìn người con gái tựa vào ngực mình.

Ánh mắt cô có chút ướt nước. Là vì bị anh hôn đến hít thở không thông, khoé mắt không nhịn được ươn ướt.

Ừm. Có chút đáng yêu.

Hoắc Dương Thần khẽ cười. Sau đó khẽ gục đầu xuống bên vai Dạ Anh. Khẽ nỉ non.

"Anh nghiện em mất thôi."

——————

Lại quay trở lại cuộc sống màu hưởng của đôi trẻ này nha!!

Mỗi chap tối đa 200 sao mình sẽ up chương tiếp theo. Rất mong mọi người ủng hộ ❤️

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...