Chương 66: CHƯƠNG 65: MỌI THỨ ĐỀU NGHE EM.

WRITTEN BY TERRYBLACKFOX

Tối đến,

Cả hai dùng cơm xong, Hoắc Dương Thần thu dọn bát đũa, sau đó cho vào máy rửa bát bên cạnh.

Dạ Anh đang lau sạch bàn ăn. Đằng sau truyền đến tiếng động, chưa kịp ngoái đầu lại nhìn liền bị hai bàn tay ôm lấy. Cả cơ thể cô rơi vào khuôn ngực ấm nóng.

Dạ Anh khẽ đẩy khuôn ngực anh.

"Dương Thần. Buông em ra, em đi lấy trái cây cho anh."

Hoắc Dương Thần không tránh. Anh càng siết chặt hai cánh tay.

"Một lát nữa rồi ăn. Cho anh ôm em một chút."

Dạ Anh cảm thấy Hoắc Dương Thần hôm nay có chút dính người. Cả ngày hôm nay anh cứ bám lấy cô không buông. Hở một chút lại muốn ôm cô. Dạ Anh không khỏi cảm thấy nghi hoặc.

"Dương Thần, có chuyện gì sao anh?"

Cô xoay người lại. Hai mắt đối diện nhau.

Hoắc Dương Thần cũng nhìn cô. Một lúc sau, anh mấp máy môi, lời đến bên môi nhưng lại thôi.

"Em dọn đến ở cùng anh có được không?"

Dạ Anh ngơ ngác luôn.

"Sao tự nhiên lại dọn đến ở cùng anh?"

Dạ Anh truy hỏi. Cô vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

"Không có gì. Chỉ là cảm thấy có ôm em cả ngày cũng không đủ."

Hoắc Dương Thần bình tĩnh nói. Sắc mặt không nhìn ra được điều gì khác thường.

"Không đi. Ai lại tự dâng mình đến miệng sói bao giờ."

Dạ Anh lách người ra khỏi vòng tay anh. Chạy vào trong phòng bếp. Chuẩn bị cắt trái cây.

Hoắc Dương Thần nhìn theo bóng lưng cô. Ánh mắt tối lại.

Rốt cục cũng đuổi được cái người bám dai như đĩa này rời đi. Dạ Anh về phòng tắm rửa.

Một bên này, Hoắc Dương Thần sắc mặt thâm trầm.

"Lão đại, có cần thêm người theo bảo vệ thiếu phu nhân không?"

Trợ lý dè dặt hỏi.

"Không cần. Có người đi theo cô ấy sẽ biết. Chuyện này tiếp tục điều tra."

Hoắc Dương Thần hạ lệnh. Anh biết Dạ Anh là sát thủ cấp S. Danh tiếng về Layla trong giới cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là dạo gần đây có một thế lực nào đó đang điều tra thông tin về cô. Nếu không phải Hoắc Dương Thần cho người phong toả, nhưng cũng không thể giấu được lâu.

Hoắc Dương Thần cho xe rời đi. Chuyện này anh đã có tính toán..

—————

Sáng hôm sau,

Dạ Anh bị một loạt tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô nhìn màn hình, thầm nghiến răng. Bắt máy.

"Dương Thần, anh.."

"Anh đang ở dưới nhà em. Xuống đây."

Nói xong, không đợi cô đáp lại đã tắt máy.

Dạ Anh nhìn màn hình. Có chút muốn nổi đoá.

Cô bật dậy, chạy đến bên cửa sổ mở ra nhìn.

Quả nhiên thấy xe Hoắc Dương Thần đậu bên dưới.

Dường như cảm nhận được bên trên, Hoắc Dương Thần cũng ngước lên, bắt gặp cô đang nhìn xuống bên dưới này. Anh giơ tay lên, chỉ chỉ. Ý bảo cô mở cửa.

Dạ Anh đóng rèm ngủ lại. Xoay người xuống lầu mở cửa cho anh.

Cửa vừa mở ra, đập ngay vào mắt anh là khuôn mặt đang còn vẻ buồn ngủ. Hai má trắng nõn hơi ửng đỏ. Vài sợi tóc con rơi xuống trước trán. Trông có chút dễ thương.

Dạ Anh nhìn Hoắc Dương Thần khẽ cười liền cảm thấy khó hiểu.

Chợt, cô nhận ra bản thân chưa có rửa mặt qua liền chạy xuống mở cửa.

Khuôn mặt cô đỏ bừng lên. Xoay người chạy lên tầng.

Hoắc Dương Thần càng cười lớn hơn nữa. Anh bước vào trong, tiện thể đóng cửa lại.

Lát sau, Dạ Anh từ trên tầng bước xuống. Hoắc Dương Thần đang ngồi trên sofa, ánh mắt dừng trên cuốn tạp chí trên bàn cô.

Hoắc Dương Thần nghe thấy động tĩnh liền gập cuốn tạp chí để lại như cũ. Anh nói.

"Đi thôi. Anh dẫn em đi ăn sáng. Sau đó tới một nơi với anh."

Hoắc Dương Thần đứng dậy, rất tự giác nắm lấy tay cô.

Dạ Anh có chút ngờ nghệch.

"Đi đâu cơ?"

"Đi ăn sáng trước đã."

Nói rồi, anh dắt tay cô kéo đi.

Dạ Anh rốt cuộc cũng biết Hoắc Dương Thần muốn dẫn cô tới nơi nào.

Sau khi ăn sáng xong, anh lái xe đưa hai người tới trung tâm mua sắm. Một đường nắm tay cô đi dạo bên trong siêu thị.

Hoắc Dương Thần đang tỉ mỉ lựa chọn rau củ.

"..."

Dạ Anh nhìn xe đẩy đang dần dần bị chất đầy. Nào là rau củ, thịt cá đều được anh cẩn thận chọn lựa. Đến quầy đồ ăn vặt thì lại lướt qua luôn.

"..."

"Dương Thần, em muốn ăn sữa chua."

"Được."

"Mua cái này nữa."

"Được."

"Cả cái này nữa!"

"Được."

"..."

Dạ Anh bắt đầu nổi đoá.

"Dương Thần, anh như vậy là không công bằng. Những thứ này em đều không muốn ăn, em muốn mua bimbim."

Dạ Anh trừng mắt nhìn anh. Đổi lại, Hoắc Dương Thần hoàn toàn ngó lơ cô. Một tay đẩy xe, một tay nắm tay cô.

"Anh mua rau củ sấy cho em. Còn những thứ kia thì em quên đi."

Nói rồi. Hoắc Dương Thần lấy hàng loạt rau củ quả sấy khô trên kệ xuống. Ngũ cốc đẹp da, tốt cho sức khoẻ cũng bị anh lấy hết.

"Nhiều như vậy sao em ăn hết được. Với lại, em có ăn hay không anh không quản được."

Dạ Anh ghét bỏ nói.

"Không phải một mình em ăn."

Hoắc Dương Thần nhàn nhạt nói. Nhìn xe đẩy có chút nặng. Cơ hồ cũng đã đủ thức ăn cho cả tuần. Hoắc Dương Thần đẩy xe đẩy ra khu thanh toán.

Quầy thanh toán có chút đông người. Là bởi vì hôm nay là cuối tuần. Nhưng đại đa số ở đây lại toàn là những bà thím đi chợ mua thức ăn, còn không thì là những cô gái đến đây mua mỹ phẩm.

Bên cạnh truyền đến nói chuyện.

"Khả Khả, cậu nhìn xem anh chàng kia đẹp trai quá."

"Còn phải nói sao. Ban nãy vừa vào tớ đã tia anh ấy rồi."

Hai người trầm trồ khen ngợi. Không giấu nổi kích động. Có người còn tính giơ điện thoại lên chụp hình lại nữa.

Khoé mắt Dạ Anh nhìn thấy hạnh động này. Cô tiến lại, vỗ vào bả vai hai cô gái, nói.

"Xin lỗi hai bạn, phiền hai bạn đừng chụp hình."

Hai cô gái giật mình. Nghe người ta nói mình như thế, cô nàng Khả Khả càng bực mình. Ở đây đâu ai cấm quay chụp. Đang định quay sang phân bua với người ta thì đột nhiên cô bạn đứng bên cạnh lại kéo nhẹ tay áo.

"Khả Khả, mỹ... mỹ nữ nha."

Ánh mắt cô bạn cơ hồ muốn mọc lên trên người Dạ Anh. Mặc dù trước đó khi xuống xe, Hoắc Dương Thần đưa khẩu trang cho cô đeo vào. Cô có hỏi nhưng Hoắc Dương Thần chỉ nói chống bụi, nhưng bản thân thì lại không thèm đeo. Dạ Anh cũng không thèm so đo.

Ấy vậy mà khuôn mặt Dạ Anh chỉ chừa mỗi hai mắt. Nhưng thực chất ánh mắt là điểm đáng tự hào nhất của cô. Dạ Anh sở hữu đôi mắt phượng với màu mắt sáng long lanh. Đôi mắt cực kỳ sắc sảo. Cho dù chỉ hở một đôi mắt cũng đủ khẳng định người nọ rất đẹp.

Khả Khả ngờ nghệt nhìn sang. Quả thực chị gái này có chút xinh đẹp. Mái tóc màu nâu xoắn nhẹ nhàng, khuôn mặt trắng mịn, hai mắt cực kỳ sắc bén đang nhìn hai cô nàng.

"Em... em không có chụp.."

"..."

Dạ Anh nhìn hai cô này ngây ngốc trước mặt đã cất điện thoại vào trong túi xách. Cô gật đầu cảm ơn. Sau đó xoay người lướt ngang qua hai người.

"Chị ơi, đợi một chút."

Dạ Anh đứng lại.

"Có.. có thể cho em add wechat được không? Chị là minh tinh sao?"

"..."

Dạ Anh cúi xuống nhìn hai cái điện thoại đang chờ quét mã trướt mặt. Có chút ngoài ý muốn.

Dạ Anh đang định trả lời, một giọng nói nam tính phía sau bất ngờ truyền đến.

"Không thể. Đi thôi."

Hoắc Dương Thần nói bốn chữ ngắn gọn. Sau đó nắm tay cô ra khỏi khu thanh toán.

"..."

"..."

Hoá ra hai người kia là một cặp!

Chẳng trách!

Mỹ nam mỹ nữ phát cơm chó???

Bản Quyền Thuộc Về Tác Giả Terryblackfox Viết Và Xuất Bản Duy Nhất Tại Wattpad. Nếu các bạn đọc ở nơi khác, vui lòng báo cáo hoặc report vì đó là trang ăn cắp và chưa có sự cho phép đăng tải. Cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ tác giả

Hai người đi thang máy lên đến tầng trên. Tầng này là khu vật dụng, nội thất. Có vẻ hơi vắng người. Nhân viên nhìn thấy hai người vừa tiến vào liền chạy lên tiếp đón. Ánh mắt có chút sáng rực nhìn người đàn ông trước mặt.

"Xin chào quý khách. Tôi có thể tư vấn mua hàng cho ngài được không?"

Đùa gì chứ. Người đàn ông này cô ta chưa nhìn thấy bao giờ. Khẳng định chẳng phải minh tinh ảnh đế. Mà càng khẳng định đẹp hơn minh tinh ảnh đế vạn lần.

Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt đào hoa quyến rũ. Chỉ có khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng sẵn có. Nhưng cô ta bù lại nhìn ra được bộ tây trang đắt tiền của nọ. Càng khẳng định một điều là người này không phú cũng quý.

"Không cần. Để tôi tự nhiên."

Hoắc Dương Thần từ chối lời mời. Một tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn dẫn Dạ Anh vào trong khu gia dụng.

Nhân viên: "..."

Lựa tới lựa lui, Dạ Anh thấy Hoắc Dương Thần không cầm dụng cụ phòng bếp thì lại cầm dụng cụ phòng tắm. Khăn tắm cũng lấy nốt. Đợi đến khi hai người nhìn đến quầy trưng bày cốc đôi. Dạ Anh nói.

"Đừng nói anh muốn chuyển qua nhà em nha?"

Dạ Anh nói ra nghi hoặc trong lòng.

"Không thì sao. Nãy giờ chẳng phải rõ ràng quá rồi hả, bé ngốc."

Hoắc Dương Thần quay đầu lại nhìn cô. Anh khẽ cười.

"Tại sao? Khoan đã. Em đồng ý khi nào cơ chứ."

Dạ Anh đuổi theo. Cô giật lấy hai chiếc cốc Hoắc Dương Thần đang cầm trên tay.

Anh khựng lại. Nhìn cô.

"Em cũng thích hai chiếc cốc này sao. Anh cũng vậy. Vừa nhìn đã thích."

Hoắc Dương Thần nói xong liền tự giác bỏ vào trong xe đẩy khác.

"Dương Thần. Anh nói rõ ràng cho em.."

Giọng nói hai người dần đi xa. Khách trong cửa hàng nhìn hai người tay trong tay trước mặt, người đàn ông cho dù lựa chọn hàng hoá cũng chưa từng buông tay cô gái. Ngược lại cô gái bên cạnh lúc nào cũng lải nhải. Nhưng người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn chỉ mỉm cười cưng chiều. Thỉnh thoảng còn gật đầu thoả hiệp điều gì đó với cô gái. Cô gái vui vẻ nép vào trong lòng người đàn ông.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...