Chương 67: CHƯƠNG 66: CHINH PHỤC ĐÀN ÔNG TỪ BAO TỬ. CHINH PHỤC PHỤ NỮ TỪ ĐÂU?

             WRITTEN BY TERRYBLACKFOX

Vừa về đến nhà, thực sự không khiến cô thất vọng.

Dạ Anh nhìn tốp người đang từ từ "vận chuyển" từng thùng đồ vào bên trong nhà cô. Vừa nhìn liền biết tác giả là ai.

Dạ Anh liếc mắt sang bên cạnh.

Hoắc Dương Thần đang phân phó người mang túi đồ bọn họ vừa càn quét trong trung tâm mua sắm vào trong nhà. Phân phó xong xuôi. Anh nắm tay dẫn cô vào bên trong.

Không vào thì thôi. Vừa vào liền khiến Dạ Anh kinh ngạc.

Từ phòng khách đến phòng bếp của cô mặc dù đã được coi là không thiếu thứ gì nhưng hiện tại, nhìn mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp, lấp đầy những kệ trống. Cô mới cảm giác được bản thân bao năm qua đã sống đơn giản đến thế nào.

Cô có chút thất thần nhìn ngắm mọi thứ. Nhân viên vận chuyển dường như đến ngay vào lúc hai người bọn họ rời đi. Cho nên khi hai người vừa về đã xong xuôi hết mọi thứ. Hiện tại chỉ có một vài người đang sắp xếp thêm những món đồ bọn cô vừa mang về.

Hoắc Dương Thần từ phía sau khẽ ôm lấy cô. Anh nói.

"Sao thế? Nhìn đến thất thần như vậy?"

Anh khẽ cọ vào bên má cô. Khuôn mặt thấm hơi lạnh từ bên ngoài của anh lập tức hoà cùng với nhiệt độ ấm áp của cô, cảm giác dễ chịu khiến anh thích thú.

"Không có. Chỉ là thấy mấy năm qua em thực sự sống quá tẻ nhạt."

Hoắc Dương Thần khựng lại. Điều này cũng là điều mà anh cảm thấy hối tiếc. Anh cảm thấy có lỗi vì đã tìm thấy cô quá muộn.

"Sau này anh cùng em sống một cuộc sống bình yên thế này, được không em?"

Hoắc Dương Thần khẽ nói. Anh thực rất muốn bù đắp khoảng thời gian trước đây. Anh bỏ lỡ quá nhiều. Bỏ lỡ người con gái anh ngày đêm nhung nhớ. Gần ngay trước mắt lại xa tận chân trời. Anh thực sự muốn cùng cô tự tay khép lại quá khứ, cùng cô tạo nên một tương lai từ tình yêu của hai người.

Đến bữa trưa, Hoắc Dương Thần xung phong xuống bếp làm bữa.

Dạ Anh có chút khó tin nhìn anh. Nhưng lát sau, có lẽ cô đã nhầm.

Anh một chút trục trặc còn chẳng có. Thành thục cắt rau củ, rửa sạch, cho vào xào nấu. Rất nhanh trong bếp liền toả ra mùi hương khiến người khác thèm muốn.

Dạ Anh tựa người vào cửa phòng bếp. Ngắm nhìn bóng lưng rộng lớn thẳng tắp của Hoắc Dương Thần.

Cô có chút nhớ lại lời hai cô bé sáng nay nói. Đồng thời có chút cảm khái.

Người đàn ông hoàn mĩ như vậy. Thế mà lại là bạn trai cô.

Dạ Anh không chút để ý rằng mặt mình đã đỏ bừng lên. Hoắc Dương Thần vừa vặn thấy cảnh này. Anh nhíu mày. Lại gần cô hỏi.

"Em sao thế? Đói bụng không? Ngồi vào bàn đi, anh xong ngay đây."

Hoắc Dương Thần xoa đầu cô. Đẩy cô ra khỏi khu vực phòng bếp. Anh không muốn cô vướng mùi dầu.

Dạ Anh ngồi vào bàn ăn. Không tới ba mươi phút sau liền thấy Hoắc Dương Thần mang từng món ra. Hai món mặn, một món canh. Sau cùng là hai bát cơm của hai người.

Dạ Anh nhìn một bàn thức ăn trước mặt.

Dĩa đôi, chén bát đôi. Ngay cả muỗng đũa cũng là đồ đôi.

"..."

Nhìn thế nào cũng có cảm giác vợ chồng son nha?

"Ăn thôi."

Hoắc Dương Thần gắp một miếng thịt sườn bỏ vào trong bát cho cô. Màu sắc óng ánh khiến người khác muốn ăn ngay. Dạ Anh cũng không khách sáo nữa.

Suốt cả quá trình Hoắc Dương Thần gắp đồ ăn, Dạ Anh phụ trách ăn.

Ăn xong, anh tự giác mang bát đũa vào máy rửa bát. Nhanh tay hơn cô chụp lấy cái khăn lau bàn lau toàn bộ bàn ăn lần nữa.

"..."

Bản Quyền Thuộc Về Tác Giả Terryblackfox Viết Và Xuất Bản Duy Nhất Tại Wattpad. Nếu các bạn đọc ở nơi khác, vui lòng báo cáo hoặc report vì đó là trang ăn cắp và chưa có sự cho phép đăng tải. Cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ tác giả

Tối đến,

Dạ Anh vừa đánh răng rửa mặt xong, vừa mới bước ra ngoài, cảnh tượng trước mắt khiến cô suýt nữa trượt chân té ngã.

Bên cạnh giường, Hoắc Dương Thần ngồi trên ghế trang điểm của cô. Chiếc ghế dành cho nữ có chút nhỏ không phù hợp với anh lắm. Nhưng đến khi anh ngồi vào lại cảm thấy đáng yêu cực kỳ.

Ánh mắt anh nhìn vào đống chai lọ trên bàn trang điểm của cô. Hai đầu mày nhíu chặt.

"Sao anh lại ở đây?"

Dạ Anh đi tới hỏi. Cô nhớ không nhầm phòng dành cho khách tạm thời được anh chiếm luôn. Bên trong cũng đầy đủ đồ dùng. Anh qua phòng cô làm gì cơ chứ?

Hoắc Dương Thần nghe tiếng cô bèn quay lại. Ánh mắt dừng trên bộ đồ ngủ màu trắng bằng lụa của cô.

Anh có thể tưởng tượng được phía sau lớp áo lụa mỏng manh đó là đường cong mà anh yêu thích.

Hoắc Dương Thần có chút thất thần.

Nhận thấy anh nhìn về phía cô mà không có trả lời. Ánh mắt Dạ Anh nhìn theo ánh mắt anh. Lại phát hiện anh lại còn đang nhìn vào chỗ...

"..."

"Hoắc Dương Thần, anh cút ra ngoài."

Dạ Anh chộp lấy gối nằm bên giường ném vào người anh. Hoắc Dương Thần thành công đỡ được.

Ánh mắt anh có chút lưu manh.

"Bé ngốc. Là em tự xuất hiện trước mặt anh, anh không thể nào không nhìn em nha.."

Chưa kịp dứt câu, một cái gối khác liền bay tới.

Gối trên giường bị cô ném hết sạch. Dạ Anh trừng mắt nhìn người đàn ông đang từ từ tiến về phía cô.

"Anh đứng lại. Anh mà bước qua đây em sẽ.. Á."

Chưa kịp nói hết câu, Hoắc Dương Thần đã ôm lấy cô đang tính chạy trốn. Cả hai cùng ngã xuống giường.

Hoắc Dương Thần nằm bên cạnh, hai tay ôm lấy eo cô. Dạ Anh nằm trên ngực anh. Hơi thở thơm mát của cô khẽ vấn vít quanh không khí. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì tức giận.

"Hoắc Dương Thần, anh buông em ra."

Dạ Anh thử cử động hai tay. Kết quả, người đàn ông này lại chẳng mảy may di chuyển. Lại còn được đà lật người đè cô xuống dưới.

"Anh..!"

Hoắc Dương Thần từ trên cao nhìn xuống.

Mái tóc nâu anh yêu thích hiện tại tán loạn trên gối. Vài sợi tóc yêu kiều rơi xuống trước trán. Ánh mắt mở to nhìn anh không chớp, miệng nhỏ khẽ mấp máy...

Giây tiếp theo, Hoắc Dương Thần không nhịn được cúi đầu hôn xuống. Đem cái miệng nhỏ nhắn mút một cách mạnh bạo.

"Ưm.."

Dạ Anh đánh tay lung tung sau lưng anh. Được một lúc liền bị Hoắc Dương Thần chế trụ sang hai bên.

Anh rời khỏi môi cô.

"Hoắc Dương Thần, anh.."

Hoắc Dương Thần tiếp tục cúi xuống. Anh hôn lên môi cô khiến cánh môi cô ướt đẫm, sau đó một đường hôn dọc từ má xuống chiếc cổ trắng mịn thơm tho. Dừng lại trên xương quai xanh, Hoắc Dương Thần để lại dấu hôn đỏ lên đó.

"Á."

Làm xong. Anh ngẩng đầu thưởng thức "kiệt tác" vừa mới làm. Ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng.

Dạ Anh những tưởng Hoắc Dương Thần làm trò xong liền rời khỏi. Thật không ngờ anh còn mặt dày ôm cô thêm nữa.

Lần này Dạ Anh thực sự tức giận. Cô giơ chân đá một cú vào người anh.

Hoắc Dương Thần thừa sức biết chiêu này của cô nhưng lại cố ý không tránh để cô đá trúng. Sau đó...

Còn có sau đó sao?

Dạ Anh đẩy Hoắc Dương Thần ra khỏi phòng. Đóng sập cửa ngay trước mắt anh.

Hoắc Dương Thần nhìn cửa phòng đóng chặt. Khoé miệng khẽ nhếch lên.

Không vội. Ngày tháng còn dài.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...