WRITTEN BY TERRYBLACKFOX
Cuộc sống bình dị của hai người cứ thế lẳng lặng trôi qua hơn một tháng,
Buổi sáng Hoắc Dương Thần dậy trước cô. Tự tay anh chuẩn bị đồ ăn sáng.
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi mới bắt đầu công việc mà anh yêu thích.
"Bé ngốc, dậy ăn sáng nào."
Dạ Anh trừng mắt nhìn người đàn ông lần thứ N sáng nào cũng viện cớ gọi cô dậy mà vào phòng cô. Mặc dù cô đã khoá cửa nhưng thực ra Hoắc Dương Thần từ ngày chuyển tới đã đánh sẵn một chìa khoá dự phòng khác.
"..."
Hoắc Dương Thần cho cô đúng một phút. Nếu cô không dậy thì anh rất quang minh chính đại mà bắt nạt cô.
Anh ngồi xuống mép giường. Đưa tay thò vào trong chăn. Chuẩn xác nhéo lấy mũi cô.
Chưa tới một phút sau, người trong chăn rốt cuộc cũng thò đầu ra. Ánh mắt ai oán nhìn người đàn ông.
"Cầm thú."
Dạ Anh lẩm bẩm. Cô vòng sang giường bên kia rồi xuống giường, vào phòng vệ sinh rửa mặt. Bên ngoài, Hoắc Dương Thần phá lên cười.
Đợi đến khi cô ra ngoài. Hoắc Dương Thần đã không có trong phòng. Chăn mền khỏi cần nghĩ cũng biết ai đã xếp. Căn phòng cũng được mở toang rèm cửa. Ánh nắng ấm áp chiếu vào.
Dạ Anh không tự chủ được mỉm cười.
"Tối nay em có hẹn ăn tối với tiểu Mễ. Có lẽ sẽ về trễ một chút. Anh ăn cơm trước nhé."
Trước khi ra cửa. Dạ Anh thông báo cho Hoắc Dương Thần biết. Anh khẽ gật đầu.
Mặc dù trong lòng cực kỳ không thích càng không muốn để cô đi nhưng lại không thể nào nói. Bé ngốc của anh vẫn cần có thời gian bên ngoài.
Hoắc Dương Thần hôn lên môi Dạ Anh một cái. Sau đó xoay người rời khỏi nhà.
Dạ Anh cả ngày không cần đến công ty. Hiện tại cô chỉ cần ở nhà phụ trách ra quyết định. Chuyện công ty đã có nhân viên chuyên nghiệp lo.
Đây đều là nhân viên ưu tú Hoắc Dương Thần điều từ công ty mẹ sang cho cô. Dạ Anh cũng hoàn toàn tin tưởng vào những người này.
——————
Dạ Anh đến nhà hàng trước giờ hẹn.
Có lẽ đến khá sớm nên khách trong nhà hàng không nhiều. Chỗ ngồi của bọn cô vừa vặn ngay sát cửa sổ kính sát đất. Bên trong có thể nhìn ra đường phố bên ngoài.
Nhân viên phục vụ đưa tới menu cho cô. Cô cầm lên, lật mở trong khi chờ tiểu Mễ tới.
Chợt, bên ngoài truyền đến cãi vã.
Dạ Anh ngước mắt lên nhìn một màn này. Đại khái cũng chỉ là chuyện tình yêu nam nữ hợp tan. Nhưng người nữ này có chút không cam lòng nên đứng mắng chửi có chút khó nghe. Giọng nói khá lớn khiến vài vị khách bên kia cũng nhìn sang bên phía này. Cô khẽ nhíu mày.
Chợt, ánh mắt cô dừng trên một người đứng cách đó không xa.
Ánh mắt người nọ cũng nhìn về phía này. Nhưng không nhìn về cô.
Dạ Anh hốt hoảng. Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh người đàn ông mà cô luôn tìm kiếm. Không kịp nghĩ ngợi nhiều, cô cầm túi xách chạy ra khỏi nhà hàng.
Vừa ra tới cửa. Tiểu Mễ cũng vừa đến, thấy Dạ Anh xách túi chạy ra ngoài, tiểu Mễ có chút ngạc nhiên hỏi lại.
"Dạ Anh, cậu đi đâu thế?"
Tiểu Mễ níu lấy tay Dạ Anh. Nhìn sắc mặt hoảng hốt của cô.
"Xin lỗi tiểu Mễ, hiện giờ tớ đang gấp. Hẹn cậu lần sau có được không?"
Nói xong, cô nhìn lại hướng ban nãy, sau đó xách túi chạy đi mất.
——————
Hoắc Dương Thần giải quyết xong công việc. Nhìn lại đồng hồ trên cổ tay cũng đã hơn tám giờ tối.
Ở nhà không có cô, anh cũng không có hứng thú về sớm. Cô lại còn nhẫn tâm bỏ đói anh. Đã thế anh tăng ca luôn ở công ty.
Hoắc Dương Thần ngẫm nghĩ. Hiện tại lái xe tới chỗ hẹn mà cô nói ban sáng, vừa vặn tiện đường đón cô về.
Càng nghĩ càng cảm thấy ý kiến quả thực không tồi. Hoắc Dương Thần với tay lấy áo khoác vắt trên ghế. Một tay cầm điện thoại ấn gọi cho Dạ Anh.
Điện thoại đổ chuông một lúc lâu nhưng lại không có người bắt máy. Hoắc Dương Thần khẽ nhíu mày gọi lại.
Những cuộc gọi về sau càng không gọi được. Hoắc Dương Thần có chút không vui.
Nhân viên trong công ty được biết tổng giám đốc hôm nay tăng ca liền không một ai dám ra về. Vừa thấy động tĩnh phòng giám đốc mở ra, mọi người được phen bất ngờ.
Đã lâu lắm rồi Hoắc tổng không tăng ca. Nhưng mà một khi đã tăng ca thì làm tới sáng.
Đột nhiên thấy bóng dáng Hoắc Dương Thần bước ra từ phòng làm việc, ai nấy đều bất ngờ.
Hoắc Dương Thần ngẩng đầu. Ngoài ý muốn thấy hàng loạt nhân viên phòng thư ký, phòng trợ lý cấp cao nhìn anh.
"..."
"Giám đốc, ngài tan làm sao? Ngài đi thong thả."
Vẫn là phó phòng thư ký có mắt nhìn. Anh ta lập tức đon đả cúi người chào tổng giám đốc. Những người khác cũng lục tục chào theo.
"Mọi người tan làm đi."
Hoắc Dương Thần hiếm khi đáp lại. Sau đó xoay người về hướng thang máy.
Hàng loạt nhân viên: "..."
"Tổng giám đốc vừa mới bảo chúng ta tan làm sao?"
"Tôi cũng nghe vậy đó!"
"Thật không thể tin được."
Bản Quyền Thuộc Về Tác Giả Terryblackfox Viết Và Xuất Bản Duy Nhất Tại Wattpad. Nếu các bạn đọc ở nơi khác, vui lòng báo cáo hoặc report vì đó là trang ăn cắp và chưa có sự cho phép đăng tải. Cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ tác giả.
——————
Hoắc Dương Thần lái xe đến nhà hàng. Ngoài ý muốn không nhìn thấy Dạ Anh ở đây. Anh hỏi nhân viên phục vụ liền biết được Dạ Anh chưa kịp dùng bữa đã ra về. Bộ dáng còn rất gấp gáp.
Hoắc Dương Thần nhíu mày nhìn camera. Sau đó xoay người rời khỏi nhà hàng.
——————
Dạ Anh đuổi theo người đàn ông. Đợi đến khi cô đuổi tới bên kia đường, anh ta cơ bản là đã lên xe đi mất.
Dạ Anh cũng vội bắt chiếc xe taxi gần đó. Đuổi theo chiếc xe phía trước.
Đi được một quãng đường. Tài xế dừng đèn đỏ nên chiếc xe bị mất dấu. Đến khi đèn chuyển sang màu xanh, chiếc xe kia hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Dạ Anh.
Cô hoảng hốt, sắc mặt có chút nuối tiếc.
Cô bảo tài xế lái xe đi theo đoạn đường phía trước, cứ tăng hết tốc lực. Cô một mực muốn gặp người đàn ông này.
Khuôn mặt đó, không thể nào cô nhầm lẫn được.
Tài xế lái suốt một tiếng. Bao nhiêu đường lớn cũng đi qua. Hiện tại đã cách khá xa nhà hàng ban nãy. Vậy mà cô gái kia cũng không muốn dừng lại. Nhưng nhìn thấy số tiền đang không ngừng tăng lên bên cạnh, tài xế cũng bất đắc dĩ tiếp tục chạy.
Đến một ngã rẽ khác, Dạ Anh chợt bảo dừng lại.
Cô vội vàng mở cửa xe lao xuống. Ngay cả túi xách cũng không kịp mang theo. Nhanh chóng chạy vào một khách sạn gần đó.
Hoắc Dương Thần nhìn định vị trên điện thoại cô đột nhiên di chuyển. Nhưng lại di chuyển đến một địa điểm cách rất xa nhà hàng.
Đến khi xe anh dừng lại trước chấm đỏ. Ngoài ý muốn nhìn thấy khách sạn của thằng nhóc Lưu Gia Khương.
Nhưng chấm đỏ chỉ dừng lại chỗ này. Nơi này là khu nhà của giới chính phủ. Xa xa mới tờ mờ thấy được một căn biệt thự. Xung quanh còn lại là rừng cây bãi cỏ.
Hoắc Dương Thần xuống xe. Khi đi ngang qua chiếc taxi đang đỗ gần đó. Hoắc Dương Thần chợt khựng lại. Ánh mắt nhìn vào chiếc túi xách có chút quen mắt. Anh lập tức tiến lại nhìn gần.
Tài xế đang ra ngoài đứng hóng mát, sẵn tiện đợi cô gái kia thanh toán tiền rồi trở về. Đột nhiên có một người xông tới trước cửa xe hắn ta. Hắn ta lập tức truy hô.
"Anh kia. Anh làm gì đó."
Tài xế xe tiến lại. Mắt thấy bộ dạng người này có vẻ giàu có, hắn ta liếc nhìn về phía sau lại thấy được chiếc Maybach đen bóng đỗ ngay phía sau xe hắn.
Còn không phải xe anh ta nữa sao?
Nhưng người này lại một mực nhìn vào chiếc túi xách đặt trong xe. Không nói hai lời liền mở cửa lấy chiếc túi xách ra ngoài. Sau đó lấy ra chiếc điện thoại.
"Cô ấy đâu?"
Hoắc Dương Thần gấp gáp hỏi. Tài xế liếc mắt liền nhận ra ngay rằng có lẽ ông chồng này tới đây bắt gian. Cô gái kia chẳng phải ban nãy còn đuổi theo một tên đàn ông vào trong khách sạn kia sao?
Nhưng vì hắn ta muốn nhanh chóng lấy số tiền nên đáp.
"Cô gái này bắt taxi tới đây rồi chạy vào trong kia rồi. Khoan đã. Anh thanh toán cho tôi trước đi đã."
Chưa kịp nói hết câu, Hoắc Dương Thần đã tính chạy vào bên trong khách sạn. Tài xế xe cũng bất đắc dĩ kéo anh lại.
Quả nhiên người đàn ông này rút ra từ trong ví một xấp tiền dày. Không cần đếm liền quăng cho ông ta. Sau đó xoay người về phía khách sạn.
Vào đến khách sạn. Quản lí vừa liếc mắt đã nhận ra anh.
"Hoắc tổng, sao ngài lại tới đây?"
"Vừa nãy có một cô gái chạy vào đây. Cô ấy đang ở đâu?"
Hoắc Dương Thần vừa nói vừa đưa mắt tìm kiếm một lượt dưới tầng.
Quản lí cũng rất nhanh chóng biết được người Hoắc tổng tìm là ai.
"Hoắc tổng, cô gái này phải không? Cô ấy lên tháng máy tầng năm.."
Quản lí giơ máy tính bảng lên trước mặt Hoắc Dương Thần. Vừa dứt lời, Hoắc Dương Thần liền xoay người về hướng thang máy.
"..."
Tầng năm khách sạn,
"Chờ một chút."
Người đàn ông kia vẫn không dừng lại. Tiếp tục đi về phía trước.
"Đội trưởng!"
Dứt lời, người đàn ông trước mặt dừng lại.
Dạ Anh dừng lại động tác. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng quen thuộc. Ánh mắt dường như không thể tin được.
Cô chạm rãi bước về phía người đàn ông. Đợi đến khi chỉ còn cách người đàn ông một bước cuối cùng, cô dừng lại.
Dạ Anh có chút khó khăn mở miệng.
"Đội trưởng, là anh sao?"
Người đàn ông từ từ xoay người lại. Đợi đến khi đối diện với cô. Hai mắt Dạ Anh mở lớn.
"Anh.."
"Cô tìm ai?"
Dạ Anh có chút khó tin.
Trước mặt, người đàn ông này có khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính. Nhìn xa thực sự rất giống đội trưởng. Nhưng nhìn kỹ mới thấy hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau. Ngay cả giọng nói cũng khác hẳn.
"Anh... tôi có thể hỏi, anh tên gì không?"
Ánh mắt Dạ Anh có chút thất vọng. Cô hỏi tiếp.
"Có việc gì không thưa cô? Hình như, tôi không biết cô."
Dạ Anh có chút đờ đẫn. Nơi ngực trái không hiểu sao lại đau âm ĩ. Rõ ràng là anh ta nói đúng. Hai người không quen biết nhau. Nhưng tại sao cô lại có cảm giác đau lòng thế này?
Chợt, Dạ Anh muốn tiến lại gần người đàn ông, muốn mượn ánh sáng hành lang để nhìn cho rõ , nhưng có lẽ do đầu óc không chú ý, hai chân không tự chủ được đứng không vững. Trọng tâm đột nhiên đổ dồn về phía trước.
Người đàn ông theo quán tính đưa tay đỡ lấy cả người cô. Bàn tay chạm vào làn da mềm mịn. Cả người cô dựa vào anh.
"Hai người đang làm gì?"
Bất chợt, một giọng nói lạnh như băng từ phía sau ập tới. Sống lưng Dạ Anh chợt cứng ngắc. Hai bàn tay của người đàn ông nắm chặt lại..
Bạn thấy sao?