Chương 69: CHƯƠNG 68: BỘ DÁNG HOẮC DƯƠNG THẦN THẾ NÀY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN (H+)

WRITTEN BY TERRYBLACKFOX

Hoắc Dương Thần một đường kéo tay cô về đến nhà. Trên đường về, sắc mặt anh thâm trầm. Cho dù có bị cô ầm ĩ đến cỡ nào cũng không dừng lại. Chiếc xe cứ thế mà tăng hết tốc độ.

"Á."

Về đến nhà, Hoắc Dương Thần ôm ngang cô lên. Chân sải bước vào phòng ngủ, anh thô bạo ném cô xuống giường. Sau đó anh cũng áp cơ thể đè lên cô.

"Dương Thần, em.."

Hoắc Dương Thần đột ngột cúi xuống, mạnh bạo hôn lên môi cô. Dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô. Động tác không một chút lưu tình khuấy đảo bên trong khoang miệng cô.

Sắc mặt Dạ Anh đỏ lên. Cô giơ tay chống đẩy cả cơ thể anh ra. Kết quả lại bị anh một tay dễ dàng khống chế hướng lên trên đỉnh đầu.

"Ưm.."

Hoắc Dương Thần nhìn cô. Ánh mắt tối đen như mực. Nhận thấy cô vì thiếu khí mà khuôn mặt đỏ bừng, ngay cả khoé mắt cũng đỏ lên, ánh mắt trừng lớn nhìn anh.

Hoắc Dương Thần vẫn mặc kệ. Anh rời khỏi đôi môi cô, dùng lưỡi phác hoạ khuôn mặt cô, một đường đi từ vành tai xuống cái cổ thơm mịn.

"Hoắc Dương Thần, anh điên rồi. Buông em ra!"

Rốt cuộc cũng được giải thoát cho đôi môi. Cô khó khăn hít lấy không khí, khuôn ngực phập phồng lên xuống. Hai tay bị trói trên đỉnh đầu nên Dạ Anh chỉ biết lách người né tránh những chiếc hôn ẩm ướt của anh.

Chợt,

Xoẹt một tiếng.

Dạ Anh sững người. Có chút khó tin nhìn người đàn ông trước mặt.

Anh mạnh bạo xé quần áo trên người cô.

Đôi gò bồng đảo trắng mịn lập tức hiện ra, hơi lạnh bên ngoài phả vào khiến cơ thể cô run lên.

"Hoắc Dương Thần, anh đủ rồi! Anh làm loạn cái gì."

Hoắc Dương Thần nhấc người dậy. Dạ Anh những tưởng người đàn ông này buông tha cho cô. Chợt,

Cạch một tiếng,

Tiếng khoá thắt lưng vang lên. Dạ Anh sững sờ nhìn Hoắc Dương Thần rút dây thắt lưng ra, sau đó tóm lấy hai bàn tay cô, cột chúng lại với nhau rồi hướng lên trên đỉnh đầu.

Anh nhanh chóng áp người xuống. Chiếc lưỡi nóng hổi áp vào khe rãnh lạnh băng của cô.

"Á. Hoắc Dương Thần anh điên rồi!"

Dạ Anh vùng vẫy. Nhưng cho dù cô có vùng vẫy cỡ nào cũng không cởi trói được, càng không thể thoát khỏi hành động bên dưới của người đàn ông.

Chẳng mấy chốc, trên người cô bị anh lột sạch.

Cơ thể vì nhiễm lạnh mà run rẩy. Hai chân cô vừa co lại lại bị anh mạnh mẽ tách ra. Chợt, hành động tiếp theo của anh làm cô điếng người.

Ngón tay Hoắc Dương Thần đang chạm vào chỗ...

"!!!"

"Tên biến thái! Anh buông tôi ra. Anh như vậy là quấy rối tình dục đó Hoắc Dương Thần!"

Động tác người đàn ông dừng lại. Anh cười khẩy.

"Quấy rối? À, phải rồi. Hành động của anh là quấy rối tình dục. Còn của hắn ta thì là em tự nguyện có phải không!"

Dứt lời, ngón tay Hoắc Dương Thần cắm thẳng vào bên trong khe hẹp. Vì quá đột ngột nên Dạ Anh không kịp chuẩn bị nhưng cũng đã muộn. Ngón tay Hoắc Dương Thần cắm sâu vào bên trong hoa huyệt. Cô há miệng kinh ngạc, hai mắt trừng lớn nhìn người đàn ông. Khuôn mặt Dạ Anh lập tức đỏ bừng.

Ngón tay Hoắc Dương Thần vừa cắm vào liền bắt đầu chuyển động, liên tục đâm sâu rồi rút ra. Hai chân cô quẫy đạp trong không khí liền bị Hoắc Dương Thần nắm lại, tách ra hai bên.

"Hoắc Dương Thần, tôi cảnh cáo anh. Buông ra!"

Mắt thấy người đàn ông cởi sạch quần áo. Bàn tay với khớp xương to lớn nắm lấy cổ chân cô tách ra.

Dưới ánh sáng lờ mờ trong căn phòng ngủ, Dạ Anh trừng mắt nhìn người đàn ông áp người xuống, đem vật thô to nhấp vào trong khe hẹp.

Hai mắt cô trống rỗng.

Dạ Anh điếng người, cơn đau lập tức ập đến.

Người đàn ông cũng không khá hơn là mấy, anh khó khăn nhấp vào hoa huyệt của cô. Ánh mắt không một chút hơi ấm nhìn người con gái nằm dưới thân mình. Không kịp đợi cô thích ứng, hạ thân bên dưới anh đã bắt đầu luận động.

"Á!"

Chỉ trong chốt lát, bên trong căn phòng phát ra âm thanh rên rỉ của người phụ nữ.

"Hoắc Dương Thần, cầu xin anh. Đau quá.."

"A."

Hoắc Dương Thần nhìn người con gái nằm dưới thân anh, hai mắt ướt đẫm nhìn anh. Hoắc Dương Thần cũng không vì vậy mà dừng lại. Động tác bên dưới ngày càng mãnh liệt.

Bản Quyền Thuộc Về Tác Giả Terryblackfox Viết Và Xuất Bản Duy Nhất Tại Wattpad. Nếu các bạn đọc ở nơi khác, vui lòng báo cáo hoặc report vì đó là trang ăn cắp và chưa có sự cho phép đăng tải. Cảm ơn các bạn đã đọc và ủng hộ tác giả.

——————

Dạ Anh không biết bản thân vì đau mà ngất xỉu từ lúc nào.

Hai mắt cô rã rời nhìn trần nhà. Khi tiêu cự dần xác định. Cô đảo mắt nhìn khắp phòng. Trong phòng không một bóng người, bên cạnh càng không có hơi ấm, Dạ Anh mới từ từ ngồi dậy.

Không cử động còn đỡ, cô chỉ mới nhấc người ngồi dậy liền cảm nhận hạ thân bên dưới đau âm ỉ. Cả cơ thể đau nhức khắp nơi.

Cửa phòng ngủ từ bên ngoài mở ra, Hoắc Dương Thần quần áo chỉnh tề bước vào. Ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

Dạ Anh không khỏi có chút rùng mình. Hai chân vô thức cọ sát vào nhau.

"Hoắc Dương Thần.."

"Sao nào? Bây giờ tìm được người cũ liền gọi anh như thế?"

Giọng nói Hoắc Dương Thần có chút châm chọc. Anh tiến lại phía giường, từ trên cao nhìn xuống cơ thể không một mảnh vải bên dưới chiếc chăn mỏng.

Da thịt trắng mịn lại có thêm nhiều dấu hôn ám muội.

"Em không có. Anh nghe em giải thích.."

"Chính mắt anh nhìn thấy, chính tai anh nghe được hai người tình tứ anh anh em em còn muốn giải thích sao? Dạ Anh, em rốt cuộc coi tôi là cái gì?"

Hoắc Dương Thần lập tức cắt ngang lời cô. Bộ dáng cực kỳ kích động, hai mắt đỏ bừng nhìn cô.

"Không phải như anh nghĩ đâu. Em.. em.."

Dạ Anh ấp úng nhìn anh. Cô hiện tại không thể nói thật là bản thân đang tìm người quen cũ. Càng không thể giải thích lý do tại sao lúc đó lại kích động như thế.

Quả thật chuyện này có chút hiểu lầm.

Chưa kịp nói tiếp. Hoắc Dương Thần đã xoay người ra khỏi phòng. Trước khi đóng cửa, anh nói.

"Tạm thời anh cấm em ra khỏi đây nửa bước. Nếu để anh biết được. Hậu quả thế nào tự em biết."

Dứt lời, Hoắc Dương Thần đóng sầm cửa lại. Xoay người đi mất.

Dạ Anh ngây ngốc ngồi trong phòng. Nhìn cánh cửa đóng lại trước mặt, cô cũng không phản ứng lại. Ánh mắt như có như không dõi theo bóng lưng ấy..

——————

Quán bar Ainsley,

Hoắc Dương Thần mở thêm một chai rượu khác. Bộ dáng chẳng khác nào muốn say chết.

Đến khi Lạc Trình đến nơi thì nhìn thấy bộ dáng này của anh.

Anh ta tiến vào trong phòng, ánh mắt rơi trên chiếc bàn vứt lăn lóc vỏ chai rượu trước đó. Sau cùng mới nhìn tới người đàn ông vừa rồi còn nhắm hai mắt, chưa tới năm phút sau liền đưa tay rót thêm rượu.

Lạc Trình giơ tay ngăn lại động tác của anh. Cầm chai rượu bỏ qua chỗ khác.

"Cậu uống nhiều rồi."

Anh ta nhàn nhạt lên tiếng.

"Tiếp tục rót rượu.."

Giọng nói Hoắc Dương Thần đã ngà ngà say, nhưng cơ thể vẫn còn vững vàng ngồi trên ghế. Ngay cả sắc mặt cũng chưa từng đổi một lần.

"Có chuyện gì với cậu à? Dạ Anh?"

Chợt, cơ thể Hoắc Dương Thần run lên. Sau đó lập tức đoạt lấy chai rượu của Lạc Trình. Tiếp tục rót rượu.

Nhìn biểu hiện này, xem ra Lạc Trình anh đã đoán trúng.

Quả nhiên con người ta có cao siêu đến mấy nhưng khi vướn vào tình yêu liền có thể thay đổi thành con người khác như vậy.

Lạc Trình đánh giá người đàn ông trước mặt.

Là anh em với nhau bao năm. Lạc Trình anh cũng chưa từng thấy bộ dáng Hoắc Dương Thần say bí tỉ đến như thế. Càng đừng nói đến tình yêu.

Đối với Hoắc Dương Thần trong quá khứ. Chỉ có đặt công việc lên hàng đầu. Bọn họ tụ tập cũng chỉ bàn việc làm ăn.

Nhưng lần này lại có thể chứng kiến một Hoắc Dương Thần như thế..

Lạc Trình có chút buồn cười. Nhưng nghĩ lại câu chuyện ra sao anh ta còn chưa biết. Chưa biết chừng người có thể khiến Hoắc Dương Thần say đến mức này còn ly kỳ hấp dẫn hơn nữa.

"Chuyện gì xảy ra à?"

Lạc Trình lên tiếng hỏi. Anh ta không phải không biết Hoắc Dương Thần có bạn gái. Còn không phải cô gái đi cùng Hoắc Dương Thần đến tiệc rượu lần trước à.

"Cô ấy vẫn còn yêu người cũ.."

Trong phòng chợt tĩnh lặng. Không khí cũng âm xuống vài độ. Lạc Trình kinh ngạc nhìn anh. Tưởng chừng như bản thân nghe nhầm.

"Sao cơ?"

——————

Hoắc Dương Thần về đến nhà, vừa mở cửa ra, đèn trong phòng khách không bật. Anh lần mò công tắc trên tường, đèn phòng khách sáng lên.

Hoắc Dương Thần lập tức nhắm mắt lại, chờ cho hai mắt dần thích ứng. Anh nhìn phòng khách không một bóng người. Trong đầu nghĩ đến điều gì đó, anh xoay người, hướng phòng ngủ đi tới.

Cửa mở, anh nhìn một chỗ nhô lên trên giường. Hai chân bất giác tiến vào nhẹ nhàng hơn.

Vừa nằm lên giường, Hoắc Dương Thần giơ tay muốn ôm Dạ Anh vào lòng. Chợt, giọng nói lạnh lùng của cô vang lên trong đêm tối.

"Hoắc Dương Thần, chúng ta chia tay đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...