WRITTEN BY TERRYBLACKFOX
"Hoắc Dương Thần, chúng ta chia tay đi."
Trong phòng chìm trong im lặng. Hô hấp bên cạnh đột nhiên giảm xuống mấy độ, lạnh thấu xương.
Một lát sau, Hoắc Dương Thần làm như không nghe thấy. Giơ tay ôm cô vào lòng. Giọng nói trầm thấp vang lên.
"Ngủ đi."
Dạ Anh tránh thoát khỏi vòng tay anh.
"Em sang phòng khách ngủ."
Dứt lời. Cô ôm gối ngồi dậy chuyển sang phòng khách ngủ. Cô mới vừa ngồi dậy, phía sau truyền đến giọng nói của anh.
"Em ngủ đi. Anh sang phòng khách ngủ."
Cô khựng lại. Trong ánh sáng lờ mờ trong phòng ngủ, bộ dáng Hoắc Dương Thần có chút cô đơn, tim cô chợt thắt lại. Cô muốn nói nhưng lại thôi.
Không phải Dạ Anh không biết Hoắc Dương Thần vừa uống rượu về. Hơi rượu nồng nặc phả vào trong không khí. Bây giờ cô có muốn giải thích chuyện tối qua là điều không thể, tránh lại khiến người đàn ông này nổi điên lên.
Dạ Anh thở dài.
Lại nằm thêm một lúc nữa. Cô không thể nào chìm vào giấc ngủ. Mỗi tối đều có Hoắc Dương Thần ôm cô ngủ đã thành thói quen, hiện tại anh không có ở đây khiến cô không tài nào trở lại giấc ngủ như trước.
Vừa mở cửa phòng, cô tính xuống bếp tìm chút sữa ấm. Khoé mắt liếc thấy người đàn ông đang nằm trên sofa ngoài phòng khách. Cánh tay gác lên trên mắt, tư thế ngủ có chút không thoải mái, sofa so với người đàn ông này có chút chật chội.
Cô tiến lại gần, hơi thở người đàn ông đều đặn, cúc áo mở ra hai nút trên cùng, áo sơ mi cũng cởi ra bỏ ngoài quần tây. Bộ dáng có chút nhếch nhác khác hẳn mọi ngày.
Dạ Anh xoay người rời đi.
Lát sau, cô quay lại, trên tay cầm thêm tấm chăn mỏng. Đang mở ra đắp lên người anh, bàn tay đột nhiên bị nắm lấy, một giây sau liền bị người đàn ông kéo xuống, cô ngã nhào nằm trên người anh.
"Hoắc Dương Thần, buông em ra.."
Dạ Anh khó chịu tránh khỏi móng vuốt của tên đàn ông này. Anh tỉnh dậy lúc nào? Lại còn cố ý lừa gạt cô.
"Là em tự mình chạy ra đây, sao còn muốn anh buông ra? Hm?"
Dạ Anh nằm trên ngực anh. Hai mắt đối diện với ánh mắt anh. Bất quá, ánh mắt của anh quá mức ái muội, cơ hồ muốn kéo cô vào trong đó.
"Anh buông em ra trước đã."
Dạ Anh vừa mới cử động. Hoắc Dương Thần đã rên lên một tiếng. Cô cứng người. Hỏi lại.
"Có chuyện gì thế anh? Anh sao thế?"
Dạ Anh lo lắng hỏi.
Hoắc Dương Thần nhìn cô hỏi tới tấp. Anh tỏ vẻ đáp.
"Ngoài phòng khách lạnh lắm. Có lẽ anh cảm rồi."
Nói xong còn cố ý ho vài tiếng. Dạ Anh sao không nhìn ra chiêu trò này của anh. Cô đập lên ngực anh, thấp giọng cảnh cáo.
"Anh đừng hòng giở trò lừa gạt em. Hoắc Dương Thần em cảnh cáo anh.. Á."
Chưa kịp nói xong. Hoắc Dương Thần xoay người đè cô xuống sofa. Hai cánh tay rắn chắc chống sang hai bên cạnh cô, ánh mắt nóng bỏng từ trên cao nhìn xuống. Anh nói.
"Sao nào? Em muốn cảnh cáo cái gì?"
Giọng nói có chút ngả ngớn. Dạ Anh tức muốn điên lên. Cô trừng mắt nhìn anh, cô bị móng vuốt của sói trói chặt thiếu điều chỉ đem lên miệng cắn nuốt, giờ cô mở miệng chỉ có rước hoạ vào thân.
"Em.. Ưm.."
Dạ Anh vừa mở miệng. Hoắc Dương Thần liền lập tức áp người xuống, chuẩn xác hôn lên môi cô.
Khoang miệng bị người đàn ông này bừa bãi khuấy đảo, hơi thở anh nóng rực, nụ hôn có chút cuồng dã.
"Á."
Hôn được một lúc, cô giật mình cảm nhận phía bên dưới Hoắc Dương Thần không đứng đắn sờ vào bên ngoài quần lót. Dạ Anh đỏ mặt, cô giữ chặt cánh tay người đàn ông.
"Anh đáng ghét.. Ưm.."
Hoắc Dương Thần không cho cô nói. Động tác bên dưới ngày càng lớn mật hơn, ngón tay anh men theo viền quần lót thâm nhập vào bên trong. Vừa chạm vào nhuỵ hoa, Dạ Anh như bị điện giật giật nảy người, hai chân bên dưới kẹp chặt cánh tay anh.
"Kẹp chặt anh như thế? Muốn sao?"
Hoắc Dương Thần thổi hơi nóng hổi vào tai cô. Thị lực trong bóng tối của anh cực kỳ tốt, anh nhìn thấy tai cô đỏ rực lên, hơi thở cũng gấp gáp. Cô khó chịu vặn vẹo thân người, hai chân kẹp chặt không cho động tác của anh tiếp tục.
Đáng tiếc, Hoắc Dương Thần nhìn ra ý đồ của cô liền một tay nắm lấy cổ chân cô kéo ra, gập lại thành hình chữ M.
"Á. Hoắc Dương Thần!"
Dạ Anh xấu hổ nhìn anh. Một tay cô đẩy thân thể cao lớn của Hoắc Dương Thần, một tay giữ chặt lấy cánh tay đang càn quấy bên dưới cô. Nhưng sức lực giữa đàn ông và phụ nữ khác nhau. Cô có tốn bao nhiêu sức lực đi nữa đều bị Hoắc Dương Thần nhẹ nhàng giữ chặt hai tay cô, anh nhếch môi, nhìn hoa huyệt yêu kiều trước mặt, bên dưới chính là khe hẹp mà anh yêu thích.
Tư thế của cô hiện giờ có chút xấu hổ, hạ thân bên dưới bị người đàn ông nhìn chằm chằm, Dạ Anh nhìn thấy yết hầu anh lên xuống liên tục. Nghĩ đến điều gì đó, cô ra sức vùng vẫy thoát khỏi.
"Hoắc Dương Thần em cảnh cáo anh. Á!"
Hoắc Dương Thần nhìn khe hẹp khó khăn nuốt trọn ngón tay của mình. Hình ảnh có chút ái muội, anh lập tức cúi người, đôi môi áp lên khe hẹp, ngón tay bên dưới cũng nhanh chóng chuyển động.
"Ưm.."
Dạ Anh giật nảy người. Cô có thể cảm nhận được lưỡi anh chuyển động bên trong hoa huyệt của cô. Tốc độ xoa nắn hạch nhỏ tăng lên, dục vọng trong nháy mắt cũng ngày càng tăng lên.
"Ưm.. A~"
Dạ Anh bị anh giày vò khiến toàn thân mềm nhũn, nhưng cô không dám lên tiếng, chỉ hướng đôi mắt long lanh nhìn anh, nửa như muốn xin tha, nửa như muốn khát cầu dục vọng.
Hoắc Dương Thần nhếch miệng cười. Anh nhanh chóng cởi đồ cô ra, chẳng mấy chốc trên người cô không còn một mảnh vải, làn da trắng mịn sáng lên trong đêm tối.
Hoắc Dương Thần nhìn cơ thể trần trụi nằm bên dưới, thân hình quyến rũ khẽ cựa quậy, ngón tay anh vẫn còn cắm sâu trong khe hẹp nhỏ, bên dưới đã ướt đẫm.
Không để cô chờ lâu, anh cởi quần tây đen, nhanh chóng thả cự vật thô to đang căng trướng. Anh tách chân cô ra, mạnh mẽ cắm cự vật sâu vào trong hoa huyệt.
"Á ~ "
Tiếng rên rỉ của cô vừa bật ra lập tức bị cô dùng tay bịt chặt lại, miễn cưỡng nuốt về. Nhưng Hoắc Dương Thần quá nhanh quá mạnh, anh đè hai chân cô xuống dứt khoát ra vào, kích thích hoa huyệt khiến cô sướng không thôi.
Tiếng da thịt phóng túng truyền vào trong không khí, vô cùng ám muội.
Dạ Anh không ngừng vặn vẹo, tay chân lại bị anh giữ chặt không thể cử động, đành phải để anh nổi thú tính lần nữa.
"Dạ Anh, anh không muốn chia tay."
Hoắc Dương Thần đột nhiên nói ra. Dạ Anh ánh mắt mê man ngước lên nhìn anh. Động tác cắm vào rút ra của anh vẫn rất đều đặn, vừa nhanh vừa mạnh mẽ. Dạ Anh còn lầm tưởng tai mình nghe nhầm. Cô sực tỉnh, thì ra anh để ý câu nói ban nãy của cô, cho nên vừa rồi mới muốn trừng phạt cô như vậy.
Dạ Anh không biết nên khóc hay nên cười. Nhưng lí trí chưa kịp suy nghĩ thì lại bị động tác mạnh mẽ của anh làm cho đầu óc mê man, nhanh chóng quên đi suy nghĩ mà tập trung cùng anh trầm luân.
Rốt cục Hoắc Dương Thần cũng buông tha cho cô. Sau khi dày vò cô từ trên ghế sofa, anh nhấc bổng cô lên đặt lên bàn ăn, một lần nữa "ăn" sạch. Cuối cùng, đến khi cô cầu xin anh buông tha, anh mới nhấp thêm vài trăm cái nữa mới chịu phóng thích chất dịch đặc vào sâu bên trong cô.
Dạ Anh mệt lã người ngã vào trong lòng anh. Hoắc Dương Thần vẫn không rút cự vật ra, anh để như vậy rồi ôm cô lên, bước về phía phòng ngủ.
Dạ Anh nép người vào vòng tay anh. Được một lúc, tưởng chừng cả hai mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, trong phòng truyền đến giọng nói êm ái.
"Dạ Anh, chúng ta làm hoà có được không?"
Hoắc Dương Thần có chút cầu xin nói. Anh nói xong, cánh tay ôm cô càng siết chặt, anh tham lam hít lấy mùi thơm của cơ thể cô. Anh tình nguyện đắm chìm vào trong đó.
"Được."
Hoắc Dương Thần bất ngờ, anh mở mắt nhìn cô trong bóng tối.
"Em.."
"Thực ra..."
Cả hai cùng lúc nói. Hoắc Dương Thần dừng lại.
"Hm?"
"Thực ra, tối hôm đó chỉ là hiểu lầm. Em.."
"Anh biết."
Hoắc Dương Thần cắt ngang lời cô. Dạ Anh kinh ngạc.
Anh biết chuyện gì cơ chứ?
Ban nãy ở quán rượu, trợ lý đã điều tra xong báo cáo cho anh biết. Người đàn ông kia lý lịch trong sạch, vừa tới đây du lịch, càng không có quan hệ gì với Dạ Anh. Anh cũng có nghĩ cô nhìn nhầm..
Nhưng cô đã nhìn nhầm với ai cơ chứ?
Hoắc Dương Thần rơi vào trầm tư. Anh thực chất rất muốn hỏi cô. Anh muốn ích kỷ một lần. Muốn cô chỉ có một mình anh, yêu anh.
"Dương Thần?"
Dạ Anh khẽ gọi. Hoắc Dương Thần khẽ giật mình. Anh mỉm cười.
Dạ Anh nghi ngờ nhìn anh. Đột nhiên nói anh biết. Rồi lại rơi vào trầm tư suy nghĩ, cô gọi hai ba lần anh mới nghe thấy.
"Ngoan, đi ngủ."
Hoắc Dương Thần khẽ nói. Dạ Anh cũng không nghĩ nữa.
"Ngủ ngon."
"Ngủ ngon.."
Anh yêu em.
Bạn thấy sao?