Chương 71: CHƯƠNG 70: Một Bên Cao Quý, Một Bên Nhiều Tiền.

WRITTEN BY TERRYBLACKFOX

Khách sạn,

Người đàn ông mở cửa bước vào. Đi thẳng vào gian phòng phía trong phòng tổng thống.

Hắn ta từ từ tháo chiếc mặt nạ da người ra, lộ ra một khuôn mặt đầy rẫy những vết thương, ánh mắt nhàn nhạt liếc nhìn chiếc mặt nạ, hắn ta quăng nó lên mặt bàn.

Hắn xoay người, bấm gọi vào số máy khác. Rất nhanh, đầu dây bên kia đã có người nhấc máy.

"Thiếu chủ."

Hắn ta cung kính gọi. Lắng nghe người đầu dây bên kia nói một lúc, hắn ta mới cúp điện thoại. Ánh mắt loé lên tia thâm độc.

——————

Từ lúc hai người không còn hiểu lầm. Hoắc Dương Thần được nước làm tới.

Mỗi buổi sáng trước khi đi làm, Dạ Anh đều phải tiễn anh. Lại còn phải hôn nụ hôn tiễn anh đi làm. Đạt được mục đích, Hoắc Dương Thần mới chịu đi. Sau đó cứ đều đặn tan làm là lại về sớm với cô, không chui vào phòng bếp cùng cô thì lại quấn quýt bên sofa với cô.

"..."

Rốt cục cũng có thời gian rảnh. Hoắc Dương Thần đang ở công ty. Lần trước hẹn tiểu Mễ đi ăn tối nhưng lại xảy ra chuyện. Dạ Anh không thể không hẹn lại cô bạn tiểu Mễ.

Lần này tiểu Mễ lái xe đến đón Dạ Anh.

Lấy lý do là muốn dẫn cô tới trung tâm mua sắm trước. Sau đó mới đi dùng bữa.

Tiểu Mễ thì dễ dàng bị thoả mãn thú vui mua sắm. Nhìn thấy món nào mới ra hoặc đẹp mắt liền quẹt thẻ. Kết quả là hai người hai tay xách đầy túi.

Dạ Anh ngắm nhìn những thiết kế trước mặt, đợt trước Hoắc Dương Thần cho người mang tới những bộ trang phục đủ kiểu dáng cho cô, túi xách, giày cao gót đều có đủ. Hoắc Dương Thần còn cho người mở một gian phòng chỉ để đựng đồ của hai người.

Không có thiết kế quá nổi bật, cũng không thu hút được sự chú ý của cô. Dạ Anh có chút nhàm chán đi loanh quanh, một bên tiểu Mễ cũng đang bận thử váy.

Chợt bên cạnh truyền đến giọng nói.

"Xin lỗi tiểu thư, nhưng quả thực chiếc váy này đã được vị tiểu thư này thanh toán rồi ạ. Cửa hàng còn rất nhiều mẫu thiết kế khác, tiểu thư xem.."

"Nực cười. Rõ ràng cái váy này vẫn còn treo trên giá. Tôi còn nhìn thấy nó trước như thế nào lại bị người ta thanh toán!"

Nhân viên một bên giải thích. Nhưng rõ ràng giọng điệu lại vô ý bênh vực vị tiểu thư kia.

Cô ta cũng nhận thấy từ đầu buổi đến giờ, hai cô gái này bước vào cũng chỉ đi loanh quanh ngắm nghía chứ không mua bất cứ thứ gì. Cô cũng lười tư vấn cho bọn họ.

Đột nhiên ngoài cửa tiến vào hai vị tiểu thư ăn mặc khá sang trọng. Vừa vào cửa liền nhìn trúng bộ váy, thế là quẹt thẻ mua ngay mà không cần nhìn giá.

Ánh mắt cô ta sáng lên.

Nhưng hiện tại lại bị cô gái bước vào trước cũng nhìn trúng. Nhưng trong lòng cô ta cũng biết nên theo phe bên nào. Sản phẩm ở đây bán rồi được ăn lương theo phần trăm, chiếc váy này cũng khá đắt tiền. Lại còn được thanh toán ngay, tất nhiên cô ta thấy ai thanh toán trước thì liền bán cho người đó rồi!

"Có chuyện gì thế?"

Sau lưng tiểu Mễ, Dạ Anh nhẹ giọng hỏi. Tiểu Mễ lập tức kể đầu đuôi câu chuyện cho cô nghe. Nghe xong, cô cũng cảm thấy cách cửa hàng làm không đúng. Nhưng người nọ cũng đã thanh toán, chỉ trách nhân viên cửa hàng không giải quyết ổn thoả.

"Tiểu Mễ, chúng ta đi cửa hàng khác."

Dạ Anh nhàn nhạt liếc nhìn cô nhân viên. Cô ta cũng ái ngại ánh mắt của cô nên vội cúi đầu, cũng không nói lời xin lỗi. Hai cô cũng không thèm so đo, xoay người đi sang cửa hàng khác.

Mắt thấy hai người đi khỏi, cô nhân viên như thoát được khỏi gai mắt. Lập tức quay sang hai cô gái có vẻ sang chảnh bên cạnh. Giọng điệu nịnh nọt rõ ràng.

"Thưa cô, bên này là mẫu mới cửa hàng. Mời cô qua xem thử."

Hai cô gái vừa rồi nhìn trúng chiếc váy liền quẹt thẻ thanh toán. Sau khi để nhân viên cửa hàng giải quyết việc còn lại của vị khách kia mới đi theo nhân viên vào trong cửa hàng tiếp tục xem.

Tiểu Mễ giận điên người. Dạ Anh phải hết lời mới có thể khiến cô nguôi giận không ít. Hai người đi dạo một lúc trên tầng. Đi ngang một cửa tiệm bán xâu chuỗi ngọc, trang trí bên ngoài thoạt nhìn rất sang trọng, vừa trang nghiêm kính cẩn. Dạ Anh không nhịn được dừng chân, sau đó quyết định vào đây.

Quả nhiên chỗ đắc địa của trung tâm, cửa hàng này rộng chiếm gần một phần ba tầng này. Khách hàng bên trong cửa tiệm cũng đông không ít. Nhưng lúc hai người tiến vào chỉ còn lại hai ba vị khách.

Bên trong cửa hàng đá quý phong thuỷ khiến người khác cảm thấy thoải mái. Mùi thơm dịu nhẹ lay chuyển trong không khí.

Vừa vào cửa hàng, nhân viên liền ra tới đón.

"Xin chào quý khách. Tôi có thể giúp gì cho ngài ạ?"

Nhân viên nhìn qua là một cô gái trẻ tuổi, nhìn dáng đứng và cách nói chuyện liền biết là được đào tạo chuyên nghiệp. Trong lòng tiểu Mễ thầm đánh giá cao thêm một sao cho cửa hàng. Bắt đầu ngắm nghía bên trong.

Dạ Anh cũng hài lòng không ít. Cô đang ngắm nhìn chuỗi ngọc, mắt liền bị thu hút bởi chuỗi ngọc bằng đá được điêu khắc khác hẳn với những chuỗi khác, bên trên còn có hình một con khỉ nhỏ.

Rất rõ ràng là vòng phong thuỷ.

Dạ Anh liền bảo nhân viên cho mình xem chuỗi ngọc này. Nhân viên ngay lập tức tiến lại, cả quá trình đều đeo găng tay trắng lấy ra chuỗi ngọc.

Bỗng,

"Tôi cũng muốn xem chuỗi ngọc đó."

Bên cạnh truyền đến giọng nói có hơi quen. Dạ Anh nghiêng đầu nhìn sang. Quả nhiên tránh được mùng một không tránh được mười lăm. Âm hồn không tán.

Là hai cô gái ban nãy.

Trước mặt có hai vị khách đều muốn xem chuỗi ngọc. Nhân viên có chút khó xử.

"Cái này.. Vị tiểu thư này, là cô ấy tới trước, chúng tôi cũng đang lấy cho cô ấy xem. Cô xem, bên trong cửa hàng cũng còn những sản phẩm khác tương tự.."

Nhân viên khéo léo nói. Nhưng không.

"Tôi và cô ta nhìn trúng cái này thì lý nào cô lại bảo tôi xem cái khác. Sở thích của khách hàng nhân viên như cô quyết định được chắc?"

Cô ả có chút lớn giọng nói. Thu hút không ít ánh mắt nhìn sang phía này.

Dạ Anh nhíu mày. Cô gái này có phải hay không là thực sự trơ trẽn như vậy?

"Tôi.. Thực xin lỗi quý khách. Xin lỗi quý khách."

Nhân viên cửa hàng biết mình đắc tội với khách hàng khó tính liền cúi đầu nhận lỗi. Sau đó ánh mắt ái ngại nhìn sang phía Dạ Anh.

Dạ Anh nhếch miệng. Cô từ từ quay sang đối diện với cô gái bên cạnh.

"Vị tiểu thư này, không biết gọi cô là gì?"

Cô gái nghe thấy liền liền đắc ý trong lòng. Cô ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ánh mắt cạo ngạo quay sang nhìn Dạ Anh.

Vừa mới quay đầu, cô ta liền khựng lại. Không thể không nói cô gái này...

Quá mức kinh diễm!

Đôi mắt xếch quyết rũ, lông mày cong cong càng khiến đôi mắt của cô toát lên vẻ đẹp lạnh lùng khó tả.

Cô ta cũng phải ngây người mất một lúc, khí thế của cô ta giảm hẳn đi phân nửa. Nhưng cô ả cũng nhanh chóng hồi phục lại, người như cô gái trước mặt là thứ khiến cô ta ganh tị, lại càng là thứ cô ta ghét nhất. Ánh mắt nhìn Dạ Anh cũng mau chóng không có thiện ý.

Đáng nói, cô gái kia không quay lại thì thôi. Vừa quay sang, Dạ Anh liền nghĩ quả nhiên trái đất này tròn. Gặp ai không gặp, lại gặp cô gái mà cô tha cho một cái mạng mấy năm về trước?

Ha.

Đây chẳng phải là ả tình nhân của tên trùm lão Ming sao? Nhưng sao cô ta lại ở đây? Lẽ nào...

Dạ Anh thoáng nghiêm mặt. Ánh mắt sắc bén nhìn cô ta.

"Cô không cần biết. Hiện tại, tôi muốn chính là chiếc vòng này. Hạng người như cô có muốn xem thì cũng chẳng thể nào thanh toán nổi. Thế nên..."

"Hạng người? Tôi?"

Dạ Anh cười khẩy. Ánh mắt nhìn cô ả chẳng khác nào nhìn một đứa thiểu năng.

Chẳng qua là cô đang hối hận tại sao lúc trước lại không một khắc bẻ gãy cổ cô ta cho rồi.

Cô ả có chút hơi sợ sệt. Vừa nãy cô ta cảm nhận rõ ràng được ánh mắt Dạ Anh nhìn cô ta chăm chú, còn có chút thăm dò... Nhưng đột nhiên lại đằng đằng sát khí như vậy.

"Sally, cô đừng tốn thời gian với những người này. Cứ thanh toán rồi chúng ta đi thôi."

Cô gái đi bên cạnh cô ả lên tiếng. Nghe ra có vẻ như chỉ đi dạo cùng cô ả. Nhưng những món đồ cầm trên tay cô ta đều là do một mình cô ả tên Sally này thanh toán đây mà.

Sally nghe cũng có lý. Cô ta cũng không muốn ở đây đấu mắt đối diện với cô gái này. Cô ta cảm thấy cô gái này không đơn giản, giữa mua thu tiết trời không nóng không lạnh mà cô ta vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.

"Tôi mua chiếc vòng này."

"Tôi mua chiếc vòng này."

Chợt, cả hai cô gái đều lên tiếng.

Nhân viên trong cửa hàng cũng nhìn về phía này không ít. Trái lại, cô nhân viên từ đầu đến giờ đứng giữa hai vị phật gia cũng âm thầm lau mồ hôi.

Một bên cao quý, một bên nhiều tiền.

Tiểu Mễ từ đầu đến giờ đứng một bên nhìn bạn thân. Ban nãy cô ả kia cũng chiếm mất chiếc váy cô thích. Đến lúc này lại còn muốn chiếm cả chiếc vòng tay mà bạn thân cô thích. Phải hiếm hoi lắm mới có thể khiến Dạ Anh nhìn trúng một món đồ ưng ý. Nói gì thì nói, hôm nay tiểu Mễ cô không giành được chiếc vòng này cho Dạ Anh thì quả thật không đáng làm bạn thân!

"Tôi mua. Quẹt thẻ của tôi."

Nói xong, tiểu Mễ rút chiếc thẻ trong ví ra đưa cho nhân viên. Dạ Anh chợt cản lại.

"Không cần đâu. Quẹt thẻ của tôi."

Từ trong túi xách, Dạ Anh lấy ra một chiếc thẻ màu đen. Ngón tay thon dài cầm lấy thẻ đặt lên trên bàn. Đẩy về hướng nhân viên.

Bên cạnh chợt truyền đến tiếng mỉa mai.

"Chậc, còn không biết tự lượng sức mình. Không biết trong thẻ đó còn có thể thanh toán được hết chiếc vòng này không? Hay là phải vay mượn ngân hàng nữa nha?"

Nói xong, cô ả chợt bật cười khinh miệt. Cô ả Sally cũng nhếch miệng cười nhạo.

Nhân viên ngân hàng vừa nhìn thấy chiếc thẻ đen. Trong đầu liền cảm nhận được chuyện không hay. Cô gái nhận lấy chiếc thẻ. Theo lý, Dạ Anh tới trước, thanh toán cũng là Dạ Anh lên tiếng trước. Cô gái cho dù có cảm thấy khó xử nhưng ở đây vẫn còn có camera, cô ta cũng được huấn luyện chuyên nghiệp mới được chính thức làm việc. Theo lý cô ta hoàn toàn không có gì bắt bẻ được.

Chỉ là trong thâm tâm cô ta cảm thấy cô gái có chiếc thẻ đen này có gì đó không hề tầm thường.

Quả nhiên.

Cô nhân viên vừa tra thẻ vào. Tích một tiếng, toàn bộ số tiền chưa đầy năm giây đã được chuyển vào tài khoản cửa hàng.

Lại còn là chuyển một lần duy nhất!

Điều này có nghĩa là gì?

Thẻ đen trong truyền thuyết đó nha!

Người ta là đại gia hàng thật giá thật!

Nhân viên ngay tức khắc mừng rỡ. Nhanh chóng đưa vào trong đóng gói sản phẩm.

"Cảm ơn quý khách đã tin tưởng. Bên trong cửa hàng còn rất nhiều mẫu mã mới. Quý khách có muốn đi dạo thêm một vòng không?"

Cô gái đi theo Sally nhìn thấy nhân viên niềm nở trả thẻ đen lại cho Dạ Anh rồi chuyển chiếc vòng tay cho người khác đóng gói. Cô ả tức giận, hét lớn.

"Cô làm vậy là có ý gì? Cô là đang lựa chọn khách hàng mà phục vụ phải không? Cô khinh thường khách hàng chứ gì? Quản lý đâu? Tôi muốn nói chuyện với quản lý!"

Cô ả giận tím người, bèn trút giận lên người nhân viên.

"Xin lỗi quý khách. Bên trong cửa hàng còn có rất nhiều sản phẩm mới, mời quý khách đi bên này."

Nhân viên khéo léo trả lời.

"Cô có biết tôi là khách VIP ở đây không?"

Nói đoạn, cô ả lấy ra thêm một chiếc thẻ VIP dành cho khách hàng thân thiết. Quả nhiên hai cô gái này rất hay mua vòng tay ở đây.

Cô nhân viên nhìn chiếc thẻ VIP bị quăng trên bàn, bên cạnh còn có thẻ hạn mức kim cương ban nãy cô gái tên Sally đưa ra thanh toán.

Không cần nghĩ cũng biết nên nghiêng về bên nào.

Người ta là thẻ đen trong truyền thuyết. Thẻ hạn mức kim cương thì là cái gì? Hạt bụi trong sa mạc hả? Ha hả?

"Xin lỗi quý khách. Thẻ của quý cô đây là Black Card, còn là thẻ thành viên của tập đoàn đá quý của chúng tôi. Theo thứ tự, hoặc theo thành viên được ưu tiên thì quý cô ở đây mới là người phù hợp."

Nhân viên cũng không nhịn được nữa nói thẳng một mạch. Mà cô cũng chỉ nói sự thật. Chiếc thẻ đen vừa quẹt liền hiện thông tin khách hàng là thành viên của tập đoàn đứng sau cửa hàng đá quý các cô.

"Thành viên" được nhắc đến còn không phải cổ đông thì còn có thể là ai?

Còn vị khách này chỉ là khách hàng được cấp thẻ VIP do mua nhiều sản phẩm của cửa hàng mới được cấp. Hơn nữa thẻ của cô ta cũng chỉ ở hạn mức kim cương.

Sally và cô gái kia vừa nghe đến liền tái mặt. Không ngờ cô gái kia nhìn bên ngoài cao quý, quả nhiên bên trong không hề tầm thường.

Thẻ của Sally cô quả thật có thể thanh toán chiếc vòng tay, nhưng phải quẹt thẻ tới mấy lần mới trả hết. Nhưng thay vào đó cô ta phải kiếm tiền trả lại. Hơn nữa dạo gần đây cô ta ít gặp vị kia nên không thể tiêu xài quá nhiều. Như thế quá nguy hiểm. Cô ta cũng chỉ muốn dằn mặt cô gái này một chút, dù sao với thẻ VIP vị kia cho cô, cô ta mua về rồi đợi một thời gian sau bán lại cũng không sao. Nhưng thật không ngờ lại bị bẽ mặt như thế.

Cô ả Sally tức tối nhìn Dạ Anh, sau đó lại nhìn nhân viên cửa hàng, cô ta giật lấy hai tấm thẻ, sau đó xoay người rời khỏi cửa hàng.

Dạ Anh nhìn bóng lưng cô ta đi khỏi, có chút cười khẩy. Quả nhiên cảm giác lấy tiền đánh người thật tốt.

Hai người cũng không đi xem thêm mẫu mới. Sau khi nhân viên đóng gói xong liền ra khỏi cửa hàng.

Tiểu Mễ chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này có chút khó tin nhìn Dạ Anh.

"Dạ Anh, không ngờ cậu lại có được cả thẻ đen cơ đấy."

Dạ Anh nhìn nhìn Tiểu Mễ. Cô cười.

"Của anh ấy."

Dạ Anh cũng không giấu diếm gì tiểu Mễ. Tiểu Mễ cũng biết cô và Hoắc Dương Thần đã bên nhau. Cô nàng còn chúc phúc cho hai người.

[.........]

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...