Chương 72: CHƯƠNG 71:

WRITEN BY TERRYBLACKFOX

Tối đến,

Bên ngoài gara truyền đến tiếng xe, không đến năm phút liền truyền đến tiếng mở cửa. Sau đó là giọng nói trầm ấm của anh.

"Anh về rồi."

Hoắc Dương Thần thay giày, anh đưa mắt tìm kiếm trong ngoài phòng khách. Không thấy bóng dáng Dạ Anh đâu.

Bên trong phòng bếp cũng không có.

Hoắc Dương Thần ngẩng đầu nhìn lên trên tầng. Vừa bước lên vừa đưa tay nới lỏng cà vạt.

Anh đẩy cửa phòng ngủ, Dạ Anh không có ở đây.

Chợt, bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy.

Hoắc Dương Thần cười cười. Hai tay nhanh chóng cởi áo vest bên ngoài, rồi đến hai cúc áo trên cùng. Ánh mắt dán chặt lên cánh cửa phòng tắm.

Bên trong phòng tắm, Dạ Anh thoải mái nằm bên trong bồn tắm lớn có sức chứa tới bốn năm người, bọt xà phòng trắng xoá nhẹ nhàng phủ kín trên người cô.

Bên dưới lớp xà phòng là làn da trắng ngọc ngà, vì nãy giờ cọ xát mà hơi ửng đỏ khiến người nhìn mặt đỏ tim đập.

Hoắc Dương Thần vừa vặn chứng kiến hết cảnh này.

Yết hầu anh nặng nề rơi xuống.

Anh tiến lại không một tiếng động, đợi đến khi chỉ còn một bước cuối, Dạ Anh đang nằm nghiêng trong bồn tắm chợt bắt lấy tay anh, nhanh chóng kéo anh ngã vào trong bồn tắm.

Bọt xà phòng nhanh chóng bị tràn ra ngoài. Hai cơ thể cũng bị ướt đẫm.

Một mảng xà phòng lớn đọng trước đôi gò bồng đảo của Dạ Anh. Hoắc Dương Thần thâm trầm nhìn vào bọt xà phòng đó. Ánh mắt có chút cay nghiệt.

"Em..."

"Anh..."

Cả hai đồng loạt lên tiếng. Dạ Anh nhìn vào mắt anh. Cô vẫn luôn quan sát cử động của anh từ khi bước vào. Tất nhiên cửa phòng tắm cũng là cô cố ý để mở, đều nằm trong kế hoạch của cô.

Dạ Anh nhìn yết hầu người đàn ông cứ liên tục lên xuống. Ánh mắt gần như muốn ăn sạch cô ngay bây giờ. Cơ bắp cũng trở nên căng chặt hơn một vòng.

"Em giúp anh tắm nhé?"

Dạ Anh nhẹ nhàng thổi hơi vào bên tai Hoắc Dương Thần. Khỏi phải nói, đầu óc Hoắc Dương Thần như muốn nổ tung.

Anh để mặc ngón tay cô lướt trên da thịt mình. Cô chậm rãi mở từng cúc áo sơ mi của anh. Cơ bắp bên dưới nhanh chóng hiện lên dưới lớp bọt xà phòng.

Chợt, vạt áo bên dưới bị thắt lưng giữ lại. Không còn cách nào khác, cô phải cởi cả thắt lưng ra. Nhưng Dạ Anh loay hoay mãi vẫn không thể ấn mở được khoá thắt lưng, Hoắc Dương Thần nhìn động tác gấp gáp của cô, thỉnh thoảng còn vô ý đụng chạm xuống bên dưới. Hoắc Dương Thần vừa tức vừa buồn cười.

Vẫn phải để anh ra tay.

Cạch một tiếng.

Khoá thắt lưng bằng kim loại rơi ra, Dạ Anh cởi bỏ thắt lưng cho anh. Chợt, bàn tay cô đụng đến thứ gì đó cưng cứng.

Cô khựng lại.

Ánh mắt không thể tin được nhìn Hoắc Dương Thần. Chỉ mới chưa được mười phút mà anh đã...

Dạ Anh lại không hề hay biết. Ngay khi cô chạm vào người anh em của anh, Hoắc Dương Thần đã muốn lật cô xuống làm cô ngay tại chỗ. Chỉ là đôi mắt ngấn nước của cô hơi đỏ ướt át nhìn anh. Cánh môi anh đào hơi hé mở.

"Sao không cởi nữa?"

Thanh âm trầm thấp của Hoắc Dương Thần vang lên. Vừa khàn đục vừa gợi cảm.

Dạ Anh cô không biết rằng Hoắc Dương Thần đã phải cắn răng nhẫn nhịn từng giây như thế nào.

Dứt lời, Dạ Anh đưa tay kéo khoá quần tây. Chẳng mấy chốc, quần áo của anh rơi đầy trên mặt đất. Hai người ngồi đối diện nhau.

Nghĩ đến kế hoạch cô cần làm, Dạ Anh cả gan bất chợt nhấc người ngồi lên đùi anh, hai chân cô mở rộng vòng qua eo anh. Hai cánh tay Hoắc Dương Thần cũng không thong thả. Một tay anh gác lên thành bồn tắm, một tay cố định eo cô, nhưng ngón tay lại như có như không lướt trên da thịt mềm mại của Dạ Anh.

Dạ Anh cúi đầu. Cô nhẹ nhành hôn lên đôi môi mỏng người đàn ông. Hơi thở nóng ấm của người đàn ông nhanh chóng xâm chiếm lấy cô.

Ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng đặt lên ngực người đàn ông. Sau đó chậm rãi ve vuốt, cuối cùng dừng lại trước hai đỉnh hồng đậm trước ngực anh.

Dạ Anh cảm nhận rõ ràng ngay khi ngón tay cô dừng trên vị trí đó, vật lớn bên dưới đột nhiên giật một cái , khẽ cọ vào mông cô.

Dạ Anh thoáng chốc đỏ mặt.

Hoắc Dương Thần sắc mặt tối lại. Anh nhìn chăm chăm vào Dạ Anh. Cô gái mà yêu nhất, từ trước đến nay không hề thay đổi.

Ngay khi bàn tay cô chạm tới bụng dưới của anh, chuẩn bị tiếp xúc phía bên dưới. Hoắc Dương Thần đột ngôt nắm chặt tay cô kéo lên khỏi mặt nước. Ánh mắt đen thẳm nhìn không thấy đáy. Hai hàng mày nhíu lại.

Anh không nói một lời liền đứng dậy, rời khỏi bồn tắm.

Cơ thể Dạ Anh cứng đờ, cô nhìn Hoắc Dương Thần nhanh chóng rửa sạch bọt nước trên người. Sau đó với lấy khăn tắm bên cạnh quấn quanh hông rồi ra ngoài. Cả quá trình không nhìn lấy cô một cái.

Hoắc Dương Thần bước ra ngoài phòng tắm. Anh không mặc lại quần áo mà ra khỏi phòng, hướng phía quầy bar đi tới.

Anh khui nắp chai rượu, không rót ra ly mà ngửa cổ uống một hơi.

Phía sau đột nhiên bị ai đó ôm lấy.

Hoắc Dương Thần khựng lại. Anh cúi đầu nhìn cánh tay trắng tuyết vòng qua thắt lưng anh. Sau lưng cơ hồ còn cảm nhận được vật mềm mại khiến sống lưng anh tê dại. Bên dưới khăn tắm chẳng mấy chốc đã nhô lên lần nữa.

Hoắc Dương Thần kéo tay cô ra khỏi người mình, nhưng Dạ Anh cũng không chịu buông tha, một mực ôm chặt lấy thắt lưng anh. Cô còn lớn mật vòng ra phía trước, hai tay ôm lấy cả người anh.

"..."

"Em..."

Hoắc Dương Thần có chút khó đỡ. Hiện tại hai khối mềm mại đang vô tình chạm vào ngực anh. Vừa ấm vừa mềm...

"Anh không yêu em nữa sao?"

"..."

Hoắc Dương Thần khựng lại. Anh có chút khó hiểu nhìn cô gái nằm trong ngực. Anh khẽ kéo cô ra, cười hỏi.

"Sao thế em? Sao lại nói vậy?"

Dạ Anh có chút hờn dỗi đáp lại.

"Anh không muốn em nữa còn gì."

Hoắc Dương Thần nhìn cô. Cô ngẩng đầu nhìn anh. Hai ánh mắt nhìn nhau một phút đồng hồ. Dạ Anh rốt cục cũng nhìn ra ánh mắt anh ban nãy rõ ràng là cực kỳ muốn cô nhưng đột nhiên lại thay đổi, thay vào đó là ánh mắt đượm buồn.

"Không có chuyện đó đâu. Ngoan, mặc quần áo vào, đi ngủ..."

"Anh không nói rõ ràng thì đừng hòng đi ngủ!"

Dạ Anh vùng vẫy thoát khỏi.

Hoắc Dương Thần có chút bất lực. Anh thở dài. Bờ môi mấp máy một hồi lâu cũng không thốt lên được.

Thấy anh một lúc lâu vẫn không nói. Dạ Anh xoay người bỏ đi. Hoắc Dương Thần nhanh chóng bắt lấy tay cô, kéo cả người cô lại.

"Anh..."

Hoắc Dương Thần ôm lấy cô. Anh chần chừ.

"Em học mấy cái đó ở đâu?"

Hoắc Dương Thần chợt hỏi. Dạ Anh khựng lại, khó hiểu nhìn anh.

Bỗng, cô nghĩ đến điều gì. Cô buồn cười nhìn anh.

"Anh nói mấy cái trong phòng tắm sao?"

Dạ Anh cười hỏi. Quả nhiên, Hoắc Dương Thần gật gật đầu.

Cô một phen phì cười. Thầm cảm thấy anh quả nhiên nhỏ nhen.

Ban nãy cô cũng nghĩ mãi mới cảm thấy lý do tại sao anh đã muốn nhưng lại dừng lại. Nghĩ đi nghĩ lại cũng không ra lý do. Trừ phi anh nghĩ cô đã làm việc này với ai khác.

Cô cười đến mức khoé mắt hơi ướt. Hoắc Dương Thần thì đen mặt nhìn Dạ Anh. Cô không những không giải thích mà còn cười anh. Sắc mặt anh có chút không vui. Anh liếc cô.

"Ừm, quả thật em cũng là lần đầu tiên tắm chung với người khác. Còn... còn ban nãy là do em xem..."

"Em xem cái gì?"

Hoắc Dương Thần bắt được mấu chốt trong câu nói của cô. Anh híp mắt nguy hiểm nhìn cô. Bàn tay bên dưới cũng bóp lấy mông cô, ép sát vào người anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...