Chương 28: Chương 28: Còn không biết kiếm một cô vợ

Đó là mệnh lệnh của tư lệnh, tao với mày đều biết rõ ở trong lòng. Sát Tụng ngang nhiên giơ tay ra ấn chặt bờ vai rộng khỏe khoắn của Hoắc Mãng, thi hành mệnh lệnh là trách nhiệm của quân nhân, anh không sai!

Hoắc Mãng hừ một tiếng, hai tay buông cổ áo của Sát Tụng ra, đồng tử đen láy hung ác nham hiểm bừng lên sự căm hận, lấy một cái xô sắt khác hứng lấy nửa thùng nước lạnh, rào một tiếng đổ toàn bộ chậu nước vào thẳng đỉnh đầu.

Nước lạnh làm kí©ɧ ŧɧí©ɧ cả người từ đỉnh đầu đến tận lòng bàn chân anh, từng giọt nước xuôi theo từng tấc từng múi cơ bắp rõ ràng cứng rắn như thép của anh chảy xuống.

Sau khi cơn tức giận đã nguôi ngoai đi một chút, giọng điệu của người thanh niên cũng dần dần bình tĩnh lại: "Quay về báo cáo với tư lệnh, trận đấu với nhóm lính đánh thuê Afghanistan đó tôi nhất định phải đánh, là sống hay là chết, tôi mới là người có quyền quyết định cuối cùng."

Sát Tụng bởi vì những lời này của anh mà nổi giận đùng đùng, một chân giẫm lõm cái xô sắt đang nằm lăn lóc trên mặt đất, quay người bước nhanh về xe việt giã quân dụng, đóng sầm khung cửa xe lại, tức giận rống to quát chửi hai tên thuộc hạ đang ngồi ngơ ngác ở ghế lái hai câu bằng tiếng Myanmar.

Binh lính lái xe bị dọa cho sợ hãi liền vội vàng khởi động động cơ, quay đầu xe rời khỏi sân, chiếc xe việt giã phía sau cũng vội vàng theo sát, chỉ sợ bị cơn tức giận của trưởng quan liên lụy đến mình.

Hoắc Mãng nhìn theo hướng hai chiếc xe việt giã quân dụng rời đi, đợi đến khi hai chiếc xe đã chạy xa không còn nhìn thấy tăm hơi đâu, mới khom lưng xuống nhặt cái xô sắt vừa bị Sát Tụng giẫm bẹp lên.

Anh đưa một tay đặt vào chỗ bị lõm ở thành trong của xô sắt, tay còn lại thì ấn ở thành ngoài vẫn còn nguyên vẹn, hai lực thô bạo trong ngoài kết hợp lại, nhẹ nhàng dễ dàng ấn xô sắt hồi phục lại hình dạng ban đầu, anh lại đặt nó xuống vòi nước hứng nước.

Hứng đầy nước rồi xách xô nước đổ vào cái thùng lớn ở trong sân, rồi lại hứng nước lại đổ, lặp đi lặp lại không biết mệt mỏi.

Việc này đối với anh mà nói nó không tốn chút sức lực nào, là anh đang cố chấp phân cao thấp với chính bản thân mình, lúc đổ nước còn cố ý làm vương nước chảy xuôi theo thùng nước, cái sân vốn dĩ cũng không được tính là sạch sẽ sau vài lần cố ý làm vương vãi của anh đã biến thành một mảng lõng bõng toàn nước là nước.

Dòng nước trộn lẫn với lớp bùn đất chảy róc rách tràn ra ngoài sân, lúc lan ra bên ngoài chảy qua cô gái xinh đẹp trang điểm đậm đang uốn éo eo đi qua.

Cô gái xinh đẹp nhìn đôi giày mới bị dòng nước chảy thấm ướt, nhớn nhác mắng chửi vài câu tiếng Thái, giậm chân với người thanh niên đang nhìn xa xăm đổ nước trong sân, bỗng nhiên kinh ngạc vui mừng kêu lên một câu tiếng Trung: "Ơ, này, anh trai, anh Hoắc Mãng."

Hoắc Mãng nghe thấy có người gọi tên mình, dừng nhịp đổ nước, đặt xô nước xuống dưới đất, đồng tử đen láy liếc nhìn về phía người phụ nữ nóng bỏng đang uốn éo eo từ ngoài sân đi vào đây.

Kunman, là nữ hoàng đồng bóng lẳиɠ ɭơ, mấy năm trước ở Thái Lan bị bán đến vùng Tam Giác Vàng làm gái mại da^ʍ, không nói được tiếng Myanmar, ngược lại lại nói được hai câu tiếng Trung không lưu loát lắm.

Tạ ơn trời đất, cuối cùng anh cũng từ Đại Lục trở về rồi. Anh đẹp trai người Myanmar này, chị Kunman nhớ anh chết đi được. Cô gái xinh đẹp hưng phấn kích động thậm chí là khoa trương lên, cô mặc bộ váy trễ ngực lộ ra cả đường cong nóng bỏng, đi lên lắc lư trái phải bên cạnh anh, liếc mắt đưa tình với anh, chị Kunman còn muốn đợi anh quay lại, làm người phụ nữ đầu tiên được lên giường với anh đấy. Cẩn thận liếʍ láp cơ bụng cơ ngực này, rồi lại liếʍ đến cái to lớn...

Nói rồi Kunman nghiêng người liếc mắt cười chỉ tay vào viên đạn cộm lên bên dưới chiếc qυầи ɭóŧ.

Người phụ nữ đầu tiên được lên giường?

Người đàn ông trẻ tuổi to lớn người Miến Điện nghe những lời này của nữ hoàng đồng bóng lẳиɠ ɭơ xong, nghe thế nào cũng thấy kỳ cục, hai bên thái dương nổi lên gân xanh, khóe mắt giật giật, vội vàng nắm chặt lấy cánh tay đang duỗi ra của Kunman, da đầu căng lên chuyển chủ đề, cứng nhắc hỏi: "Gần, gần đây làm ăn ở khu đèn đỏ có ổn không?"

"Ổn cái gì chứ." Kunman lại duỗi tay quấn lấy cánh tay của anh, còn giậm giậm chân: "Anh không đến uống rượu, thì chẳng có ai cho tiền boa cả. Những tên quỷ nghèo nàn đó chỉ biết quan tâm trên giường sung sướиɠ la hét như nào thôi, lúc xuống giường xách quần trả tiền thì đều không muốn nhận người nữa."

Kunman thu lại vẻ mặt trêu đùa của anh, cảm thán: "Haiz, vẫn là anh tốt nhất, đến khu đèn đỏ chỉ uống rượu đánh bạc, tiền boa của anh cũng đủ để bọn tôi sống được nửa tháng ấy chứ."

Sau khi đánh thắng một trận quyền anh nhận được tiền thưởng, anh thường đi đánh lớn ở sòng bạc Hoàng Gia, đến khu đèn đỏ uống rượu như một thú tiêu khiển, nhưng từ trước đến nay anh không bao giờ bỏ tiền ra mua gái mại da^ʍ.

Bởi vì trước đây Sát Tụng đã nói với anh, đã đi chơi gái càng là gái xinh đẹp thì càng phải đeo bao.

Anh vừa nghe xong, đối với chuyện muốn tìm gái mại da^ʍ cũng chẳng còn tâm tình gì nữa, buổi tối khi đi ngủ anh còn hiếm khi mặc qυầи ɭóŧ bó buộc, càng huống chi là làm chuyện này mà lại còn vướng một lớp màng ngăn cách.

Hoắc Mãng cảm thấy bỏ tiền ra như vậy thì không xứng đáng, còn không bằng kiếm lấy cô vợ sinh một đứa con sống cuộc sống bình thường, đêm đến làm trận rồi đi ngủ cũng thoải mái rồi.

Cuối cùng thì số tiền mà những năm qua bản thân không bỏ ra ở phương diện này, anh đều đưa hết cho bọn buôn người vào mấy ngày trước rồi.

"Ngày mai anh đến khu đèn đỏ uống rượu không?" Kunman liên tục chớp mắt nhìn anh, ba lớp lông mi giả còn có thể quạt ra một cơn gió nhỏ nữa. "Đi nhé, anh vừa trở lại, chị Kunman mời anh uống rượu nhé, A Tuyền với Sa Di đều rất nhớ anh đấy, dẫn theo cả người anh em sĩ quan quân đội của anh đến vui vẻ luôn."

"Sai Di để lại cho anh một chai rượu ngon rồi."

"A Tuyền nghe anh vào đại lục đánh quyền anh, đã khóc nguyên một buổi tối đấy, thậm chí khách cũng chẳng có bao nhiêu người."

Kunman không cho anh bất kỳ cơ hội nào để mở miệng từ chối, thứ tiếng Trung với giọng điệu kỳ quặc bắn ra liên tục như là pháo dụ dỗ anh đi.

Hoắc Mãng xưa nay đều là người thẳng tính không có văn hóa, cũng không có sợi dây thần kinh nào giỏi giao thiệp với phụ nữ, chứ huống hồ gì trước mặt là nữ hoàng lẳиɠ ɭơ đã thành tinh này chứ.

Trong lòng anh chỉ cảm thấy đẳng cấp đồng bóng lẳиɠ ɭơ của nữ hoàng quả nhiên là không giống người khác, có thể nói bô bô một tràng tiếng Trung xen lẫn tiếng Thái, nói xong thậm chí cũng không thở gấp một hơi nào.

Không có ai để ý đến, cánh cửa nhà kho ở đằng sau đang từ từ mở ra, tiếng cửa kẽo kẹt kinh động đến người ở trong sân.

"Xin lỗi, xin lỗi." Lam Vãn hô nhẹ một tiếng, giơ hai tay lên che mặt, xin lỗi theo bản năng.

Mắt thấy một người đàn ông chỉ mặc mỗi chiếc qυầи ɭóŧ với người phụ nữ ăn mặc hở hang ở trong sân, hình ảnh đập vào mắt chấn động không nhỏ, thậm chí cô còn không kịp nhìn rõ người đứng trong sân là ai nữa.

Hai tay cô che kín cả khuôn mặt nhỏ nhắn lại, mù mịt lùi về phía sau hai bước, liên tục nói xin lỗi: "Xin lỗi, làm phiền rồi, tôi không biết là trong sân có người, xin lỗi, xin lỗi nhé." Nói xong còn đóng chặt cửa nhà kho lại, dựa lưng vào cánh cửa, nhịp tim đập điên cuồng cũng từ từ bình thường trở lại.

Người đàn ông đó là Hoắc Mãng không sai rồi, nhưng vừa rồi ở trong phòng rõ ràng là cô nghe thấy anh nói chuyện với một người đàn ông mà, sao đột nhiên lại biến thành phụ nữ thế này?

Rầm rầm.

Người đàn ông ở bên ngoài đập rầm rầm cánh cửa đến mức cánh cửa chấn động rung lắc, làm cho cô kinh hồn bạt vía.

Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng gào rống vô cùng giận dữ của người đàn ông.

"Mở cửa! Đi ra đây! Nhìn thấy phụ nữ là bỏ chạy, không biết hỏi ông đây cô ta là ai sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...