Chương 31: Chương 31: Không nghĩ tới...

Thiếu nữ yếu đuối mềm mại tự biết mình phản kháng không có tác dụng gì, nhưng lần nào anh cũng làm thô bạo như vậy, khiến chỗ giữa hai chân cô vẫn luôn âm ỉ đau đớn vì bị rách ra. Tối qua ngâm nước nóng mới dịu đi được một chút, thân thể non mềm không chịu nổi những lần va chạm thô bạo mạnh mẽ liên tục của anh nữa.

Đôi mắt cô lấp lánh ánh nước, nửa cặp ngực sữa lộ ra ngoài, xương hàm căng lên cảm nhận được dương vật thô 1 tuổi thân, can hoa to sừng sững giữa hai chân, cả người cô đều run hết cả lên.

"Sợ gì?" Hoắc Mãng hơi giận nhíu mày, hông bắt đầu đẩy về trước, dù là cách nhau một lớp vải, nhưng độ cương cứng đáng sợ kia đã tỏ rõ ham muốn tình dục đang thiêu đốt anh.

Lam Vãn cắn chặt môi dưới, khuôn mặt đỏ ửng lên, ngại ngùng khó nói mà cụp mắt xuống. "Nói đi!" Giọng anh hung dữ ra lệnh: "Làm cũng làm rồi, còn sợ gì nữa?"

Cô xấu hổ quay đi, ngần ngừ một lúc trong khí thế lấn lướt chằm chặp của anh, cuối cùng hạ giọng lầm bầm: "Tôi... tôi vẫn còn hơi đau..."

Đau? Rời khỏi sòng bạc Hoàng gia về nhà cũng cả đêm rồi, sao vẫn còn đau?

Người đàn ông này tính nết thẳng thắn bộc trực, rút xuống, theo "ân tay đang giữ cổ tay cô với tay vào muốn cởi quần đùi của cô ra, thoa thuốc lên chỗ bị sưng.

"Đừng mà, xin anh, đừng nhìn." Lam Vãn bối rối níu bàn tay to dày của anh đang với vào trong quần mình, nghẹn ngào cầu khẩn: "Anh để tự tôi nhìn được không? Tôi muốn tự nhìn."

"Mẹ! Mất công ghê!"

Hoắc Mãng quyết đoán không thèm nhiều lời với cô thêm tí nào nữa, mạnh tay ngang ngược kéo chiếc quần đùi lụa của cô ra. Cô

gái nhỏ đang nằm ngửa kẹp chặt hai chân, vặn vẹo giày giụa, , đầu ngón chân đẩy lên vai anh "Đừng mà, đừng nhìn... Anh không được nhìn..."

"Nằm yên, cấm nhúc nhích!"

Anh trợn mắt trừng cô, vừa nghe thấy tiếng quát lớn, cô nhỏ chợt mất hết sức lực mà cong hai chân lên, thút thít hai tiếng, giương mắt nhìn anh lột sạch quần lót của mình, dưới thân mát lạnh, huyệt nhỏ non nớt nơi riêng tư lộ ra toàn bộ trước mắt anh.

Lam Vãn mặt đỏ tới mang tai, hai cánh tay đưa lên che kín mặt, cực kì xấu hổ mà đối diện với sự thật rằng cô đang để cho một người đàn ông thô lỗ kiểm tra cơ thể mình.

Huyệt nhỏ hiện tại như là một đoá hoa được khai bao mà bung nở rực rỡ, Hoắc Mãng nhìn thấy chỗ mềm mại được quần lót bao lấy kia, trong nháy mắt nóng bừng cả người, miệng khô lưỡi đắng, chỉ cần nhìn một tí như này thôi, đã có thể tưởng tượng được phía bên trong đã mu"t mình sướng đến chết đi sống lại như nào.

Huyệt nhỏ hiện tại như là một đoá hoa được khai bao mà bung nở rực rỡ, Hoắc Mãng nhìn thấy chỗ mềm mại được quần lót bao lấy kia, trong nháy mắt nóng bừng cả người, miệng khô lưỡi đắng, chỉ cần nhìn một tí như này thôi, đã có thể tưởng tượng được phía bên trong đã mu"t mình sướng đến chết đi sống lại như nào.

Đúng thật là thế, bên ngoài huyệt nhỏ ửng lên một màu đỏ tươi không bình thường, anh nén nhịn dục hỏa đang muốn bùng cháy, bàn tay đầy vết chai nhẹ nhàng nhấn lên chỗ sưng, cùng lúc đó cũng vang lên hít khí mang theo âm nức nở nhỏ vụn của cô gái.

"Cưng ơi, chỗ này của em sưng lên rồi." Anh lắc đầu, không nghĩ tới kích thước của mình vậy mà làm rách chỗ đó của cô.

Mọi phản ứng của cô đều bị chôn vùi trong cảm giác xấu hổ, nghẹn ngào ừm ùm hai tiếng.

Anh mặc lại đồ lót và quần đùi cho cô, kéo túi du lịch lớn dưới gầm giường, lấy một chiếc áo phông đen và quần, tiếng cài khoá sắt của dây lưng vang lên bên tai cô gái nhỏ.

Cô chậm rãi hạ đôi tay đang che mặt xuống, ngồi dậy ở mép giường, nhìn về phía người đàn ông cao lớn đang nhanh nhẹn mặc áo kéo quần kia.

"Anh đi mua cơm và thuốc." Một bàn tay anh ấn xuống đỉnh đầu cô, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: "Người nào dám chạy ra khỏi đại bản doanh quân đội được trang bị vũ trang ở đây sẽ coi người đó là kẻ xâm nhập đánh chết tại chỗ, cho nên, ngoan ngoãn mà đợi anh ở đây, biết không?"

Cô gái nhỏ bị doạ, đồng tử co rụt lại, lông tơ sau cổ dựng thẳng lên, gật gật đầu, quanh co đồng ý: "Tôi, tôi biết rồi. Tôi sẽ không ra ngoài đâu."

Nhìn được sự ngoan ngoãn thuận theo của cô vợ nhỏ, trong lòng Hoắc Mãng thoải mái hơn nhiều, cúi đầu dán lên cặp môi mềm mại kia một nụ hôn nồng nhiệt, bàn tay đột nhiên nắm lấy bộ ngực cao ngất đẫy đà của cô, ngón cái vuốt ve điểm nhỏ hồng nhô lên sau lớp áo croptop lụa.

Cô hơi sững sờ, miệng nhỏ không đề phòng bị tách ra, môi lưỡi dây dưa triền miên, chẳng được bao lâu, đã thở hổn hển trong sự tấn công của nụ hôn mạnh mẽ đó.

"Em ngủ thêm lát nữa đi, chờ anh về." Hoắc Mãng đỡ lấy chiếc eo nhỏ tinh tế của cô gái, dìu cô nằm lại xuống giường lớn, sau đó mới quay người rảo bước rời khỏi cánh cửa sắt của kho hàng.

Đồng hồ treo trên mặt tường còn chưa tới bảy giờ, cô thu lại ánh mắt đang dán trên bóng lưng của người đàn ông vừa mới rời đi, ngáp nhẹ một cái, lại nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một lúc sau, một chiếc xe việt dã khác lái vào trong sân, tiếng ồn ào khi lốp xe xẹt lên nền đất đánh thức cô dậy.

Cô gái nhỏ nửa mê nửa tỉnh ngồi dậy trên giường, trông về phía cửa, nghe được tiếng đội dẫm vang lên lớp lá sắt trong kho hàng, cô nắm chặt góc chăn co lại vào một góc quạnh quẽ, nhìn chằm chằm người đang tiến tới.

Cô biết người này, đây là sĩ quan hôm nọ đã cãi nhau với Hoắc Mãng.

Trưởng quân Quân độc lập Myanmar nhất định phải chấp hành mệnh lệnh do cấp trên giao phó, vì để kéo người anh em của mình về đội, bất đắc dĩ đành phải vòng về làm ra hạ sách này.

Trưởng quân Quân độc lập Myanmar nhất định phải chấp hành mệnh lệnh do cấp trên giao phó, vì để kéo người anh em của mình về đội, bất đắc dĩ đành phải vòng về làm ra hạ sách này.

Trong lòng Sát Tụng tràn đầy nỗi bực bội khó nén, vẻ mặt u ám vẫy thuộc hạ mình lại, cố ý dùng tiếng Trung chỉ huy, để cô gái nhỏ đang sợ hãi co rúm trên giường có thể hiểu được. "Tìm hai người lại đây, đem cô ấy về Bộ Tư lệnh."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...