Lam Vãn nhìn thấy mấy đĩa đồ ăn Trung Quốc bày trước mặt mình, xấu hổ cúi đầu, ngại ngùng rụt cổ lại, gia giáo tu dưỡng suốt mười mấy năm đã khiến cô không thể nào cầm bát đũa lên ăn cơm được.
Khi tới quân doanh này, chỉ trong một thời gian ngắn, Hoắc Mãng đã hút đến hai điếu thuốc, trong khi lúc ở với mình, anh chưa từng rút ra một điếu nào cả.
Da đầu đột nhiên run lên, cô cảm nhận được một ánh mắt tang thương sắc bén nhìn chằm chằm về phía mình, trong nháy mắt, Tư lệnh già đã dùng tiếng Trung lưu loát hỏi cô: "Con gái, con đến Bắc Myanmar được mấy ngày nay, đã thấy quen chưa?"
Cô giật mình một cái, ngập ngừng đáp: "Vẫn... vẫn ổn ạ."
"Bắc Myanmar không an toàn như nước con, khắp nơi đều là hổ báo sói dữ, con đã kết hôn rồi, đừng tuỳ tiện đi ra ngoài." Tư lệnh già dặn dò một câu đơn giản, rồi bắt đầu cầm đũa lên, nói với hai người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh: "Nào, hai đứa nếm thử, trong doanh vừa đổi đầu bếp, thịt rắn này ăn cũng khá ngon đấy."
Thịt rắn! Lam Vãn kinh ngạc ngước mắt, phóng mắt nhìn tới, quả nhiên trừ mấy đĩa thức ăn Trung Quốc trước mặt mình ra, mấy còn lại đều không nhìn ra được là thịt gì, giữa bàn còn bày một tô canh thịt rắn hầm bọ cạp thật lớn.
Bảo sao lại chuẩn bị thêm mấy món ăn Trung Quốc trên bàn.
Cơm canh của bọn họ, cô không ăn được.
Tiến một bước vào nội địa Bắc Myanmar, cô gái nhỏ mười bảy tuổi càng hiểu rõ thêm độ lạc hậu chưa được khai hoá ở nơi này.
Đường biên giới trong rừng sâu núi thẳm hoang tàn mà vắng vẻ, ma tuý dần ăn mòn mọi khu đất theo từng hơi thở, buôn người đã là chuyện thường ngày, đến cả Tư lệnh cũng cho rằng, chuyện Hoắc Mãng bỏ tiền mua mình về làm vợ, thậm chí là kết hôn, cũng chẳng có gì sai trái.
Bởi vì bọn họ đã bắt đầu ăn, cô cũng gắp lên một miếng trứng tráng nhỏ bỏ vào miệng nhai.
Mùi vị món ăn Trung Quốc tươi ngon thấm vào vị giác, cô nhai cực chậm, dần dần như nghẹn ở cổ họng, đôi mắt đau nhức, bất giác nhớ mùi vị trước kia, mẹ cô hay nấu cơm cho cô ăn.
Về nhà, cô vẫn muốn về nhà, trở về thành phố phồn hoa rực rỡ kia, trở về bên cạnh ba mẹ mình.
Phía nam Trung Quốc, tỉnh Y.
Ở khu cư xá dành cho viên chức cấp cao của một Đại học trọng điểm nào đó.
Công an cảnh sát phân công canh giữ suốt ngày đêm, hàng xóm chung quanh lo lắng, lại càng vây chặt hàng lang đến chật kín như nêm, mặt cỏ dưới lầu, nhân viên cứu hỏa đang gấp rút thổi phồng đệm khí cực lớn.
Hòn ngọc quý duy nhất trong nhà được Lam giáo sư nâng trên tay đã mất tích nửa tháng, bặt vô âm tín.
Cô gái nhỏ mới mười bảy, lực học vô cùng ưu tú, xinh đẹp hiểu chuyện, dịu dàng ngoan ngoãn lại rất nghe là cô tiểu thư khuê các được tất cả các giáo viên giáo sư trong khu cư xá trông coi lớn lên.
"Mấy thứ phế vật vô dụng các ngươi! Trả Vãn Vãn lại cho tôi!" Bên trong cánh cửa vọng ra tiếng khóc phụ nữ đau đến thấu gan: "Con gái của mẹ, mẹ có lỗi với con, mẹ không nên đi họp, không nên bảo con về nhà một mình... Mẹ sai rồi, mẹ mua cho con búp bê thuỷ tinh mà con thích nhất rồi này, con về báo mộng gặp mẹ một chút đi, gặp mẹ đi con..."
"Được rồi, Tiểu Mai." Người đàn ông trung niên mang kính gọng vàng, nho nhã nửa đời, lại không phòng được tai vạ bất ngờ xảy ra trong nhà mình, ông lau khoé mắt, lại nhìn về người vợ đang ngồi trên lan can ban công: "Cảnh sát đã đồng ý sẽ nhanh chóng phá án, em xuống đây đi, Tiểu Mai, gia đình chúng ta không thể chịu đựng giày vò tiếp nữa đâu."
"Tôi mặc kệ!" Một người mẹ mất đi con gái, tinh thần đã nằm trên bờ vực sụp đổ, quát to lên với chồng mình: "Anh bắt bọn họ đi tìm Vãn Vãn cho tôi, không thì tôi sẽ cùng chết với con gái cưng của tôi."
"Giáo sư Lam, trạng thái tinh thần của vợ ông đã rất không ổn định rồi." Tai nghe Bluetooth trong tai truyền ra tiếng khuyên nhủ của bác sĩ tâm lí của đội cảnh sát: "Ông nhất định phải trấn an được cảm xúc của bà ấy, cảnh sát chúng tôi sẽ leo lên ban công của hàng xóm, cố gắng không làm kinh động đến bà ấy."
Trong lòng giáo sư Lam đau khổ khó nén, kính mắt phủ đầy hơi nước, ông liếc mắt sang người cảnh sát đang buộc dây an toàn bên ban công nhà hàng xóm, cố gắng trấn an người vợ đang đau đớn đến không thiết sống: "Tiểu Mai, em nghe anh nói, Vãn Vãn chưa chết, không chừng con bé đang ở nơi nào đó chờ chúng ta tìm nó, em nhất định không được nghĩ quẩn nhé."
Có lẽ là lời an ủi của chồng đã thuyết phục được người vợ tinh thần thất thường, đôi mắt của người mẹ đang chìm vào nhung nhớ và áy náy điên cuồng dần mất đi tiêu cự: "Ừ, ừ, em muốn tìm con gái, em muốn tìm con gái em, Vãn Vãn, con đừng sợ, mẹ đến đưa con về nhà đây..."
Giáo sư Lam nghe theo chỉ lệnh trong tai nghe Bluetooth, cẩn thận chú ý khuyên nhủ vợ mình: "Tiểu Mai, em đừng kích động, chỉ cần có tin tức, anh nhất định sẽ dẫn em đi tìm con gái."
"Mẹ sai rồi, Vãn Vãn, con đang ở đâu? Con gửi cho mẹ một phong thư đi, gọi điện thoại cũng được..." Người phụ nữ lớn tuổi vì kêu khóc trong thời gian dài mà mệt mỏi mất sức, yếu ớt tự lẩm bẩm, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Các đồng nghiệp lo lắng vây xem dưới lầu cùng hít vào một ngụm khí lạnh, nhao nhao la lên với người trên lầu năm: "Đừng nhảy! Giáo sư Tần, chị không được nhảy nhé!"
"Vãn Vãn sẽ quay về thôi, mọi người đều sẽ cố gắng giúp chị tìm con gái, chị đừng nghĩ quẩn nha!"
Tần Mai nắm tay đấm đấm vào tim, mơ màng lắc đầu, tự trách bản thân mình vì đã làm một người mẹ vô trách nhiệm.
"Vãn Vãn nó nghe lời lắm, trước giờ chưa từng khóc nháo, là tôi! Là tôi!" Người mẹ đang bị bao phủ bởi sự tuyệt vọng khôn cùng không còn nhìn thấy chút hi vọng nào, nửa thân trên đột nhiên chùng xuống, đột nhiên hoảng hốt, mũi chân phải rời khỏi mặt đất, cả người chợt nghiêng ra bên ngoài ban công.
Trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, cảnh sát cứu viện thừa dịp Tần Mai đang chới với, lập tức kéo căng dây an toàn, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai nhảy qua khoảng đất trống trên ban công, túm lấy bả vai Tần Mai kéo về trong phòng, đẩy vào phòng khách, tay không ngừng kéo dài dây an toàn được khoá chắc từ ban công phía bên kia.
Giáo sư Lam vội vàng rảo bước chạy tới đỡ được người vợ đang thất thểu, bác sĩ tâm lí của đội cảnh sát cầm một hộp thuốc y tế tiến vào phòng, giúp giáo sư Lam khống chế người mẹ đang đau đớn giãy giụa khóc lóc, vội vàng tìm tĩnh mạch bên tay Tần Mai tiêm vào một mũi thuốc an thần.
Bác sĩ đội cảnh sát tiêm xong, hết sức thông cảm mà nhìn về người mẹ vừa mất đi con gái đang ngồi rụt trên sô pha, lại đề nghị với người đàn ông trung niên: "Giáo sư Lam, vì sự an toàn của vợ ông, chúng tôi đề nghị ông và vợ mình nên tạm thời dọn đến nhà ở dành cho người thân của đội cảnh sát."
Con gái vừa mất tích, vợ còn muốn nhảy lầu, người đàn ông trung niên vừa làm chồng vừa làm cha, trong lòng cũng đau đớn khổ sở mà không thể nói ra, gật đầu liên tục: "Được được, bọn tôi đi, bọn tôi đi."
Bạn thấy sao?