"Cục cưng ơi ~ ra ngoài chơi đi ~" một giọng nam vang lên, Hứa Diêm luống cuống tay chân tắt đi, nhanh chóng đánh chữ gửi qua: 'Cố Duy, cậu nói chuyện đàng hoàng coi!'
Trình Diệc Lan đột nhiên ngẩng đầu, yết hầu khó khăn phát ra tiếng: "Ai vậy Diêm Diêm, ai mà gọi cậu là cục cưng vậy?"
"Ha ha, có ai đâu, chỉ là một người bạn tớ quen hồi nhỏ thôi à." Hứa Diêm xấu hổ cười cười. "Đúng rồi, hôm nay là cuối tuần, không cần phiền cậu nấu cơm cho tớ, tớ cùng bạn ra ngoài chơi, lâu rồi tớ chưa gặp cậu ấy."
"Được." Trình Diệc Lan trơ mắt nhìn Hứa Diêm phất tay ra cửa, trong đầu không ngăn nổi hoảng loạn, 'Bạn từ nhỏ? Thanh mai trúc mã hả, sao Diêm Diêm lại không cần mình nấu cơm? Ăn ngán rồi? Muốn đổi khẩu vị khác? Thích người đàn ông gọi cậu ấy là cục cưng kia?'
"Anh còn chưa từng gọi em là cục cưng đâu." Trình Diệc Lan có chút ghen ghét nói, "Diêm Diêm nói là bạn thì chắc là bạn thôi."
Trình Diệc Lan ngồi im trên sô pha, trên bàn trà là một dĩa cơm chiên trứng, tay lơ đãng ấn điều khiển TV.
Tiếng thông báo đặc biệt của wechat vang lên, Trình Diệc Lan nhanh tay cầm lấy click mở, là thông báo Hứa Diêm vừa đăng bài lên vòng bạn bè.
'Thật vui.' Ảnh đính kèm là hình hai người chụp chung, dưới ánh đèn tối tăm, một người đàn ông xa lạ choàng tay lên vai Hứa Diêm, mặt hai người ngồi vô cùng gần, Hứa Diêm còn cười tươi tới lộ má lúm đồng tiền, Trình Diệc Lan xem mà cay xè cả mắt.
"Ngồi gần vậy làm gì chứ!" Trình Diệc Lan bắt đầu thấy nóng ruột, hắn cảm thấy mình không thể chờ chết được nữa, dù có thế nào cũng phải tận mắt đi xem coi có chuyện gì.
Hắn mở định vị tìm vị trí Hứa Diêm, đây là một nơi có vẻ thanh nhã, nhưng thông tin bên dưới lại giới thiệu đây chính là một cái gay bar.
Trình Diệc Lan kéo áo khoác chạy ra ngoài, sợ quãng đường xa còn xuống gara lấy một con xe thể thao Hứa Diêm chưa từng thấy đi cho nhanh.
————
Trong quán bar.
"Cục cưng cậu tới rồi! Lâu vậy không gặp có nhớ tui hong ~" Cố Duy dang hai tay ôm bạn thân vào lòng.
"Đừng có động dục nữa Cố Duy." Hứa Diêm bất đắt dĩ đẩy người ra, "Người kia trong nhà rốt cuộc chịu thả cậu ra rồi à?"
Cố Duy uống lên một ngụm rượu, thần thần bí bí kề sát vào tai Hứa Diêm nói: "Tớ trộm trốn ra."
"Ha ha... yêm tâm, anh ấy đi công tác rồi." Cố Duy không để ý nói, "Anh ấy không quản được tớ."
Hứa Diêm đỡ trán nói: "Được rồi, chúc cậu may mắn." Sau một lúc, Hứa Diêm lại có hơi hâm mộ nói: "Tớ cũng muốn có người quản."
Cô Duy vẫy tay gọi thêm một ly rượu, đặt trước mặt Hứa Diêm, "Ai da, đã ra đây chơi rồi, đừng nhắc tới anh ta nữa. Còn cậu thì sao? Lâu như vậy vẫn chưa câu được crush sao?"
Mặt Hứa Diêm đỏ lên, ánh mắt né tránh nói: "Tớ vẫn chưa nghĩ xong phải mở lời như thế nào, với lại cũng chưa chắc anh ấy thích tớ."
"Cũng có lý, nhưng mà hai người đã ở chung một tháng, không có dấu hiệu gì à?" Cố Duy dừng một chút trêu ghẹo nói, "Hay là tên Trình Diệc Lan đó bị liệt dương rồi, ha ha ha?"
"Cậu bớt nói bậy đi!!" Hứa Diêm nâng khuỷu tay chọt chọt bạn mình, "Cái đó của anh ấy rất xịn, tớ đã từng thấy rồi."
"Ghê, cục cưng giỏi lắm." Cố Duy híp híp mắt nở nụ cười nham hiểm, vừa uống rượu vừa nhìn quanh, vừa lúc nhìn thấy Trình Diệc Lan đang tìm kiếm khắp nơi, cả hai bốn mắt nhìn nhau.
"Cục cưng, có muốn có được hắn không, tớ giúp cậu."
"Giúp như thế nào?" Hứa Diêm ngẩng đầu nhìn bạn mình.
"Đừng nhúc nhích." Cố Duy duỗi tay vuốt ve mặt bạn thân, ánh mắt lại xuyên qua đám người nhìn về phía Trình Diệc Lan, khiêu khích nhướng mày, cúi người hôn xuống.
Thật ra lúc hôn Cô Duy đã dùng một ngón tay chặn giữa môi hai người, chỉ là từ góc độ của Trình Diệc Lan, hai người họ thật sự hôn môi, Hứa Diêm còn không có cự tuyệt. Trình Diệc Lan sửng sốt, trên dòng người tấp nập, hắn không biết bản thân mình làm sao có thể tỉnh táo lái xe về được tới nhà.
"Cậu lại lên cơn điên gì vậy?"
Cố Duy là một trong số ít những người bạn tốt biết được tình hình thân thể cậu, bởi vì bọn họ là giống nhau, nên Hứa Diêm cũng đã quen với hành vi thân thiết của bạn mình.
"Chỉ cậu một chiêu, ôm cây đợi thỏ." Cố Duy giảo hoạt chớp chớp mắt, "Tới, bồi tớ uống rượu."
————
"Tớ về rồi đây." Hứa Diêm đóng cửa, phát hiện ra phòng khách đã tắt đèn, "Hôm nay đi ngủ sớm vậy sao? Mình về cũng không trễ mà ta." Cậu nhìn điện thoại, mới có hơn 9 giờ.
"Diệc Lan?" Hứa Diêm gọi lớn, nhưng không có tiếng đáp lại.
Hứa Diêm có hơi lo lắng, vội bước tới mở cửa phòng Trình Diệc Lan, nhưng rồi lại bị một cánh tay mạnh mẽ kéo lên vây trước cửa phòng.
"A!" Hứa Diêm đẩy đẩy, nhỏ giọng hỏi: "Diệc Lan? Cậu làm sao vậy? Tớ về muộn quá hả?"
Trình Diệc Lan không nói gì, hô hấp thô trầm dội vào bên tai Hứa Diêm, hắn gắt gao chôn đầu vào cổ cậu hấp thu hơi thở của người trong lòng.
"Ôm chặt như vậy... không biết đã uống bao nhiêu nữa." Hứa Diêm cố tránh nhưng lại bị ôm thêm càng chặt, "Ưm! Cậu làm đau tớ!"
Nghe vậy người đàn ông mới nới lỏng tay, nhưng vẫn không buông ra, "Diêm Diêm, em đang yêu đương hả?" Hắn không đầu không đuôi hỏi một câu.
"Không có nha." Hứa Diêm tự nhiên có hơi khẩn trương.
'Không có yêu đương, vậy muốn cùng người khác hôn môi hả.' Trình Diệc Lan im lặng nghĩ trong lòng.
"Anh cũng có thể Diêm Diêm, đừng tìm người khác có được không?" Hắn dùng chóp mũi cọ cọ vào tóc thanh niên, nghiêng đầu ngậm vành tai trắng nuột vào miệng.
"Ưm!!" Hứa Diêm có hơi giật mình, cơ thể như mềm ra trong lòng Trình Diệc Lan.
"Có thể cái gì?" Cậu nhìn về phía Trình Diệc Lan, trong đầu nhớ tới lời Cố Duy chúc cậu may mắn nha trước khi tạm biệt.
"Chính là có thể cùng em hôn môi." Trình Diệc Lan không dám ngẩng đầu nhìn Hứa Diêm, chỉ biết ôm người thật chặt, nói ra suy nghĩ trong lòng.
"Diêm Diêm, anh thích em. Thích em từ rất lâu, em có thể.. đừng hôn người khác được không, anh cũng có thể giúp em thoải mái."
Hứa Diêm nghe vậy liền đỏ mặt, lúc này mới hiểu rõ ý của Cố Duy, cậu có hơi ngượng ngùng quay mặt đi, "Có phải anh thấy em và Cố Duy.. Cậu ấy là bạn thân của em."
"Ừ, có thể đừng nhắc tới cậu ta không?" Mắt Trình Diệc Lan có hơi đỏ lên, cảm giác ghen ghét không ngừng bành trướng quấy phá lòng hắn.
"Anh đừng hiểu lầm, chỉ là đùa thôi, không có thật sự hôn." Hứa Diêm nâng mặt lên, có chút chua xót hỏi, "Thích em nhưng chỉ cần hôn em là đủ rồi hả?"
Trình Diệc Lan ngẩn ra, miệng vội vàng phản bác: "Không, không chỉ vậy, muốn hôn em, ôm em, làm tình với em, còn muốn cùng em yêu đương."
Hứa Diêm có hơi kích động, rồi lại bị những lời trắng trợn vừa rồi làm cho thẹn thùng, "Anh nói thích em lần nữa đi."
"Thích em, Diêm Diêm, rất thích em."
"Ừm, em cũng thích anh." Hứa Diêm không đợi Trình Diệc Lan phản ứng, vội vàng nhón lên hôn một cái vào môi người đàn ông, nhưng chưa được một giây đã vội lui ra.
Hứa Diêm muốn chạy, nhưng lại bị kéo lại, hai đôi môi lần nữa dán vào nhau. "Ưm ~"
Trình Diệc Lan nhận được bất ngờ vô cùng lớn, hắn không ngừng xác nhận bản thân không có nằm mơ.
"Diêm Diêm, đừng chạy." Trình Diệc Lan cường thế cạy răng cậu ra, câu lấy chiếc lưỡi mềm mại của thanh niên, 'mềm quá' hắn nghĩ.
Môi răng giao hoà tạo ra tiếng nước khiến người ta đỏ mặt, Trình Diệc Lan ngậm lấy cánh môi tinh tế nghiền nát, hơi thở cả hai hoà vào nhau, hô hấp Hứa Diêm trở nên dồn dập, cậu như sa vào lưới dục, cầm lòng không được câu lấy cổ người đàn ông đáp lại.
"Thở một chút," Trình Diệc Lan thoáng buông Hứa Diêm ra, trán tựa trán, đợi cậu ổn định lại tiếp túc dán lên.
Nụ hôn lần này vừa dịu dàng vừa triền miên, Hứa Diêm cảm giác như nước bọt của mình bị nam nhân hút sạch, hai chiếc lưỡi không ngừng cọ xát quấn quýt liếm láp lẫn nhau, từng cơn tê dại lan ra, khiến gốc lưỡi của cậu như bị điện giật.
"Ừm.. Được rồi.. Anh đã hôn lâu lắm rồi.." Hứa Diêm tựa mặt vào Trình Diệc Lan thở sâu, có chút giận dỗi: "Miệng em bị hôn sưng lên rồi."
Trình Diệc Lan cảm giác trái tim như được lấp đầy, hắn nâng cằm Hứa Diêm lên nói, "Há miệng để anh kiểm tra xem có cắn phải em không."
Hứa Diêm ngoan ngoãn há miệng để người yêu kiểm tra, nhưng Trình Diệc Lan lại mê muội định cúi đầu hôn cậu tiếp, có điều đã bị cậu cản lại: "Đã nói không hôn nữa!! Em muốn đi tắm, cả người đều là mồ hôi."
————————————————————
Trong phòng tắm, Hứa Diêm ôm cánh tay ngồi trong bồn tắm, hơi nước càng khiến làn da cậu trở nên trắng mềm, "Thật sự được tỏ tình hả.. còn có hôn môi.. hôn lưỡi thích thật đó, cảm giác như cả người đều nhũn ra." Khoé miệng cậu không ngăn được tươi cười, "Thì ra Diệc Lan cũng thích mình!!"
"Nhưng mà..." Hứa Diêm có hơi chần chừ, "Anh ấy sẽ thích cơ thể dị dạng của mình sao?" Cậu quyết định đánh cược một phen. "Diệc Lan.. anh tới đây một chút.." Hứa Diêm hướng về cửa gọi to.
"Sao vậy cục cưng?" Trình Diệc Lan vẫn luôn quanh quẩn gần cửa nhà tắm, hắn hưng phấn tới độ không thể ngừng miên man suy nghĩ, chỉ muốn ở gần Hứa Diêm nhất có thể.
"A. Anh ở ngoài à," Hứa Diêm sửng sốt mở ra một khe cửa, "Có thể lấy giúp em khăn tắm được không, em có chuyện muốn nói với anh."
Hứa Diêm nhận lấy khăn tắm, đột nhiên dùng sức kéo Trình Diệc Lan vào bên trong. Cả người cậu trần truồng dán lên cơ thể Trình Diệc Lan, lắp bắp nói: "Thật ra, có chuyện này em vẫn chưa nói cho anh. Nhưng, nhưng mà, em cảm thấy hai người chúng ta đã ở bên nhau.. em nghĩ mình cần phải nói cho anh."
"Em nói đi." Trình Diệc Lan theo bản năng ôm lấy Hứa Diêm, ôn hương nhuyễn ngọc trần trụi trong lòng, Trình Diệc Lan có chút rạo rực, con cặc hư hỏng đội đáy quần thành một túp lều, chọt vào giữa hai chân Hứa Diêm.
Hứa Diêm cầm tay Trình Diệc Lan đặt lên bụng mình rà xuống, đụng vào bướm non của bản thân, cậu dứt khoát nhắm mắt lại thú nhận: "Em.. em là người song tính, anh, anh có thấy ghê tởm không?"
Trình Diệc Lan cũng nghĩ Hứa Diêm sẽ thú nhận với mình chuyện này, nhưng chạm vào chỗ mê người kia vẫn khiến hắn không kiềm được nuốt nước miếng, đột nhiên có một chất lỏng ấm từ mũi hắn chảy ra, hắn vội vàng buông Hứa Diêm ra đưa tay lên che mũi.
Hứa Diêm cảm nhận được bản thân bị buông ra, cả người lạnh lẽo, nhưng khi mở mắt ra cậu lại chỉ thấy được hình ảnh Trình Diệc Lan lúng túng bóp mũi, "Sao vậy.. sao tự nhiên lại chảy máu cam, mau mau lau!"
Vì bị chảy máu do nhất thời xúc động nên máu cũng nhanh chóng ngừng. Trình Diệc Lan vội mở miệng nói: "Sao lại ghê tởm, cục cưng nhìn xem, anh thích nó còn chưa đủ đâu."
Hứa Diêm mãi quan tâm Trình Diệc Lan, quên mất bản thân mình vẫn đang trần truồng, lúc này mới cảm thấy thẹn thùng, xấu hổ quay người, "Vậy.. vậy.. anh đi ra ngoài đi."
Trình Diệc Lan không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, hắn ôm eo bế Hứa Diêm lên, "Anh cảm thấy mình cần phải bày tỏ một chút anh thích chỗ đó tới cỡ nào."
"A.. quần áo!"
"Không sao, có mặc cũng mắc công cởi." Trình Diệc Lan vỗ nhẹ mông người trong lòng, một tiếng 'bang' vang lên, mông thịt núng nín nảy nảy.
"Lưu manh" Hứa Diêm ôm mông muốn bò ra mép giường, lại bị bạn trai nắm chân kéo trở về.
Trình Diệc Lan bẻ hai chân cậu ra, lồn non lộ ra trong không khí, run run rẩy rẩy, khiến người đàn ông si mê nhìn chằm chằm.
"Anh đừng nhìn mà ~" Hứa Diêm chưa từng bị người khác quang mình chính đại ngắm bộ phận sinh dục như vậy, cậu thẹn muốn khép chân lại.
"Đừng sợ, Diêm Diêm cho anh ngắm nó một chút được không." Trình Diệc Lan vờ như mới xem nó lần đầu, còn đưa tay khảy khảy mép lồn, "Ưm!!"
Hứa Diêm vô cùng nhạy cảm, bị đụng vào một chút đã rỉ ra nước dâm. Trình Diệc Lan còn xấu tính dùng ngón tay quẹt một chút rồi đưa lên cho cậu xem, "Diêm Diêm, em ướt." Chất nhầy trong suốt dính vào tay người đàn ông phản sáng lấp lánh, Hứa Diêm đỏ mặt không đáp lại.
"Ngọt quá." Nam nhân liếm ngón tay dính đầy nước dâm cảm thán, Hứa Diêm trợn tròn mắt, "Không được! Anh không được liếm cái đó!!"
"Sao lại không được? Diêm Diêm không cho anh ăn là muốn cho thằng khốn nào ăn?" Trình Diệc Lan vờ tức giận, hung tợn vạch lồn cậu ra, "Anh không chỉ muốn ăn nước dâm trên tay, mà còn muốn trực tiếp húp cái lồn non ở dưới." Nói xong liền cuối xuống ra lưỡi liếm mạnh một cái lên thịt lồn mềm mại mê người.
"Ưm.. a ~" Hứa Diêm cảm tưởng bướm non của mình không còn là của mình, mà là món ăn mỹ vị gì đó bị người đàn ông lặp đi lặp lại liếm nhai.
Đầu lưỡi linh hoạt len lỏi khắp ngóc ngách, nước dâm chảy ra đều bị hút khô, Hứa Diêm nhịn không được muốn đưa tay xuống sờ nhưng bị nam nhân ngăn lại.
"Không được tự mình sờ nha Diêm Diêm."
"Ưm ưm ~ a ~ em khó chịu ~ nứng quá ~" Hứa Diêm nhịn không được ưỡn lồn, cơn nứng khiến cậu không còn tỉnh táo, "Ưm.. Diệc Lan.. liếm .. liếm chỗ đó.."
"Liếm chỗ nào?" Đầu lưỡi xẹt qua mép lồn, hột le, "Ở đây? Hay là ở đây?" Cuối cùng còn ngoáy vào lỗ đụ, "Hay là nơi này? Cục cưng phải nói cho rõ nha ~"
"Hừ a ~~ liếm ~ mau bú hột le...!!!"
"Không đúng, phải là le đĩ của Diêm Diêm! Nói to lên!" Trình Diệc Lan cắn một cái vào đùi non, còn mút mút như trừng phạt.
"Ô.. nứng le qua ~ xin hãy liếm le đĩ của Diêm Diêm ô.." Hứa Diêm kẹp đầu Trình Diệc Lan liên tục hẩy lồn, hòng đút hột le đang cương cứng của mình vào miệng người đàn ông.
"Bé ngoan." Một ngón tay của Trình Diệc Lan nhẹ nhàng đụ vào lỗ lồn, đầu lưỡi thì ra sức liếm láp le múp.
"A ha ~ đừng.. nhanh quá.. A ~~ a!! Đừng cắn!!!" Hứa Diêm nắm lấy tóc của người dand ông , ưỡn háng lên thành một đường cong, hai đùi run rẩy co giật.
Trình Diệc Lan mặc kệ sự ngăn cản của cậu, ngón tay 'phụt phụt' đút vào rút ra, hàm răng khẽ căn hột le cương cứng nhay nhay, được một lúc thì ngậm vào miếng mút chùn chụt, liên tục lặp lại không ngừng.
"Đừng.. tới!! Muốn tới!!! A ~ !"
Dịch lồn trong suốt phun ra, tưới đầy mặt người đàn ông, Trình Diệc Lan vừa mài răng vào hột le vừa húp nước dâm tanh ngọt.
"Được rồi ~ Diệc Lan.. A! Đủ rồi dừng lại.." Hứa Diêm đã đạt cao trào, nhưng người dưới háng vẫn chưa ngừng lại, cậu hoảng loạn kêu to.
Cái lồn trinh chưa từng bị người bú liếm gắt gao co rút mút lưỡi nam nhân, "Bót quá, cặc nứng cũng muốn được đụ cái lồn khít rịt này của cục cưng." Nói xong hắn còn vỗ một cái thật mạnh vào cái lồn đang banh ra, đau đớn nóng bỏng cùng với cơn sướng đột ngột khiến Hứa Diêm sợ hãi kêu ra: "A.. a ~"
Cậu vậy mà vừa phun nước vừa bắn tinh cùng một lúc. Chú chim trắng nõn chưa được chạm vào mà bị cơn sướng ở lồn kích thích cho bắn ra, Trình Diệc Lan nhìn cặc và lồn người yêu đồng thời cao trào thì sững một chút, nhưng sợ bản thân chơi quá trớn nên đành vội vàng an ủi.
"Không sao, không sao đâu cục cưng," Trình Diệc Lan hôn hôn khoé miệng người yêu, rồi cúi xuống ngậm cặc nhỏ của Hứa Diêm vào miệng liếm sạch sẽ tinh dịch, chim nhỏ vừa cao trào vẫn còn giật giật, mãi một lúc Hứa Diêm mới ổn định lại.
Hứa Diêm dùng mu bàn tay che mặt, xấu hổ nói: "Ai mượn anh ăn chứ.. em đã nói là đừng ăn rồi ~"
Trình Diệc Lan đem tinh trùng sót lại hút ra, nâng mắt nhìn Hứa Diêm, "Thích bé cưng, cái gì của bé cưng cũng ngon hết, nếu anh không được ăn sẽ đói chết mất."
Hứa Diêm bị ánh mắt như vậy làm cho mê muội, nhỏ giọng mắng "Háo sắc."
"Nhưng.. nhưng mà cũng không thể chỉ có mình em sướng.." Hứa Diêm hôn Trình Diệc Lan, "Để lồn nhỏ giúp anh bú cặc nha ~"
Bạn thấy sao?