'Diêm Diêm, anh biết sai rồi, em để ý tới anh đi mà' Đây là tin nhắn thứ 10 Trình Diệc Lan gửi cho Hứa Diêm trong hôm nay.
Sau sự việc bị đụ sướng tới tè dầm hồi cuối tuần, Hứa Diêm đã không cho Trình Diệc Lan chạm vào cậu hai ngày rồi, tuy rằng trước kia bọn họ vẫn luôn giữ khoảng cách, nhưng Trình Diệc Lan đã hưởng qua mùi vị của thịt rồi sao có thể chịu được cảm giác ăn chay, hắn lúc nào cũng muốn dán vào người Hứa Diêm cả.
'Hôm nay em muốn ăn cái gì? Sáng nay anh có hầm thịt bò cà rốt, đợi tới tối sẽ mềm ngon lắm.'
'Được.' Hứa Diêm không phải hoàn toàn phớt lờ Trình Diệc Lan, chỉ là có một vài yêu cầu cậu sẽ coi như không thấy gì, còn những việc khác thì vẫn theo lẽ thường đáp lại.
Trình Diệc Lan khổ sở hai ngày, cuối cùng hắn quyết định hôm nay sẽ dùng mỹ nam kế để quyến rũ Hứa Diêm bỏ qua cho hắn. Suốt bữa ăn hắn không hề đề cập tới hai chữ tha thứ, chỉ chuyên tâm gắp thức ăn cho Hứa Diêm, giống như khoảng thời gian hai người vẫn là bạn bè.
"Diêm Diêm, em ăn thử cái này." Hắn múc một muỗng đậu hủ vào chén Hứa Diêm, "Lúc anh tan làm đã ghé mua một ít đậu hủ nhà làm, đậu không hề có một chút mùi hôi nào cả."
"Ừm, ngon lắm." Hứa Diêm gật gật đầu, trong lòng lại nghi hoặc tự hỏi, 'Sao hôm nay anh ấy không nói xin lỗi nhỉ, mình còn đang định tha thứ cho anh ấy.' Cậu thất thần suy nghĩ, 'Thật ra cậu không hề giận nhiều như vậy, dù sao thì cũng sướng muốn chết, nhưng mà mới lần đầu anh ấy đã dám làm quá mức như vậy, anh ấy tưởng ai cũng mặt dày không biết xấu hổ như anh ấy sao! Thôi, nghĩ lại thì nếu người đó là Diệc Lan, thì làm chuyện quá mức hơn với mình cũng được... Có khi nào anh ấy nghĩ là mình không muốn bị anh ấy chạm vào, muốn quay trở lại thành bạn cùng phòng không?!'
Hứa Diêm có hơi bực bội, chọc chọc đậu hủ trong chén, 'Diệc Lan đáng ghét, mỗi ngày đều khiến em phải lo đông lo tây, hứ!"
Hứa Diêm rửa xong chén, hắng hắng giọng đứng trước của phòng Trình Diệc Lan, cậu cảm thấy bản thân không nên ngang ngược quá.
Bỗng một tiếng 'rầm' vang lên như có vật gì rơi xuống đất, Hứa Diêm theo bản năng đẩy cửa ra. Trong phòng hơi tối, chỉ thấy được một bóng dáng lờ mờ đưa lưng về phía cậu, Hứa Diêm với tay bật đèn, đèn vừa sáng, cậu đã bị khung cảnh trong phòng làm cho hết hồn.
Trình Diệc Lan mặc một bộ đồ âu, cơ thể bị trói quanh nhiều vòng, hai tay để ở phía sau đang cố buộc nút, nhưng bởi vì chỉ có mình hắn nên không dễ dàng gì, dây thừng cứ tuột ra hoài, trước ngực hắn bị ướt một mảng lớn, đại khái là do lúc nãy không cẩn thận chạm đổ ly nước, vệt nước kéo dài từ ngực xuống đũng quần tạo thành một mảng đậm màu.
"Diêm Diêm?" Trình Diệc Lan quay đầu lại, hắn không nghĩ bản thân còn chưa chuẩn bị xong mà Hứa Diêm đã vào tới.
"Anh đang làm gì vậy?"
Trình Diệc Lan nghĩ nghĩ, ngậm một đầu dây thừng tiến tới trước mặt Hứa Diêm, "Bé cưng, anh biết sai rồi, em trừng phạt anh đi, có được không?"
Hứa Diêm nhận dây thừng, cậu thừa nhận bản thân mình hoàn toàn bị dáng vẻ hiện tại của Trình Diệc Lan quyến rũ, cậu nuốt lời nói muốn tha thứ cho Trình Diệc Lan đã chuẩn bị lúc nãy xuống, "Anh muốn bị trừng phạt như thế nào?"
"Trói anh lại, em muốn làm gì anh cũng được." Trình Diệc Lan xoay lưng lại cho Hứa Diêm trói chặt tay hắn, "Em xem, anh bị trói như vậy sẽ không thể làm được gì nữa."
"Em cột xong rồi." Hứa Diêm thắt hai nút liền, kiểm tra sợi dây chắc chắn không thể tuột ra mới đẩy người ngã lên giường.
Cậu cưỡi trên người Trình Diệc Lan, không nhịn được đưa tay sờ mó cơ ngực ướt đẫm của bạn trai. Trình Diệc Lan thường xuyên tập gym, duy trì từ lúc đi học đến tận bây giờ, thân hình cường tráng của hắn hấp dẫn vô số ánh mắt, Hứa Diêm chưa từng nói với anh, cậu cũng là một người trong số đó.
Không biết Trình Diệc Lan kiếm đâu ra đồ vest, rõ ràng trước giờ đi làm anh chỉ mặc áo thun bình thường, bộ âu phục đang mặc bó chặt kaayd cơ thể anh, cơ ngực khiến áo sơ mi căng ra, mấy cái nút áo trông cứ như muốn đứt tới nơi, áo sơ mi trắng ướt đẫm trở nên trong suốt lộ ra vị trí núm vú nâu nhạt, Hứa Diêm vươn ngón tay ra chọc chọc vào đó, cơ ngực theo phẩn xạ nẩy nẩy.
"Ưm ~" Trình Diệc Lan ưỡn ngực như mời gọi Hứa Diêm tiếp tục chơi, cơ ngực căng phồng chính thức làm đứt hàng nút lỏng lẻo.
"Ngực của anh to như vậy mà sao núm vú lại bé thế này?" Hứa Diêm cảm nhận cơ bắp mềm mại trong tay, no đầy lại co dãn, mỗi bên một tay ra sức bóp bóp.
"Ưm... Diêm Diêm se núm vú anh đi, chơi nhiều thì nó sẽ lớn..." Trình Diệc Lan cảm giác như cánh cửa nào đó đã bị mở ra, hắn mong chờ bị Hứa Diêm đùa bỡn.
"Đĩ dâm!" Hứa Diêm hết nhéo núm vú Trình Diệc Lan lại dùng sức ấn nó lõm vào, "Muốn bị người khác chơi vú như vậy à?" cậu cũng không biết bản thân mình tức giận cái gì nữa.
"A! Sướng quá... muốn bị Diêm Diêm chơi... núm vú nứng quá... Diêm Diêm mau chơi hư núm vú anh đi!"
Hứa Diêm lúc này mới vừa lòng, tựa như muốn trấn an mà xoa tròn hai cơ ngực, còn cúi đầu bú nút núm vú người yêu. Cậu giống như một đứa trẻ đang nút vú cao su, liên tục bú chùn chụt, hết bên này rồi tới bên kia, khiến hai cái núm vú cương cứng dựng đứng.
"Ha... núm vú bự lên rồi... đầu ti bị bé cưng bú lớn..." Trình Diệc Lan nhìn xuống hai cái núm vú dựng đứng của mình, nghĩ tới đây là do người yêu bú ra, cả người hắn liền chìm trong sự thỏa mãn không tên.
"Không được phát nứng!" Hứa Diêm nhắm ngay núm vú đánh xuống, trên làn da bánh mật xuất hiện hai vệt đỏ ửng, đánh xong cậu còn âu yếm xoa xoa, cứ như đánh một cái lại tặng cho một viên kẹo, xong rồi mới cúi xuống dùng lưỡi trêu đùa núm vú.
"Vẫn chưa đủ bự." Hứa Diêm lại bú chụt một cái, sau đó dùng hai ngón tay nắm nó kéo mạnh nó dãn ra.
"A... hừ..." núm vú và quần vú đều bị kéo dài ra ngoài, Trình Diệc Lan theo phản xạ la lên nhưng vừa hé môi đã bị Hứa Diêm dùng môi lấp kín, đầu óc hắn như tê liệt, mặc kệ núm vú bị đối xử thô lỗ, chỉ lo tập trung hôn môi với Hứa Diêm.
"A... núm vú dài ra rồi." Hứa Diêm hài lòng buông tay ngắm hai cái núm vú thành quả của mình, núm vú bị kéo ra ngoài chưa kịp co trở về trông có vẻ to hơn lúc nãy một chút.
Trình Diệc Lan thở hổn hển, khoái cảm khiến giọng nói của hắn hơi khàn một chút, "Bé cưng, có thích không?"
"Thích ~" Hứa Diêm không biết tại sao bản thân mình lại hưng phấn như vậy, nhưng chắc chắn một điều cậu đang rất hứng tình, bởi vì quần lót của cậu đã ướt nhẹp. Cậu cởi bỏ dây nịt của Trình Diệc Lan, ở bên ngoài quần lót vuốt ve đùm cặc đã sớm phồng lên, trên đỉnh còn có một ít dịch nhờn rỉ ra, cậu suy tư tự hỏi một chút rồi quyết định cuối xuống hé môi ngậm lấy cặc bự. "Ưm.. bự quá... ưm...ưm..."
Con cặc căng đầy miệng Hứa Diêm, mùi vị đàn ông tanh nồng tràn vào khoang miệng khiến cậu hơi nhíu mày, cậu dùng lưỡi liếm liếm trên đỉnh vài cái mới cởi quần tây và quần lót của Trình Diệc Lan ra.
Cậu học theo Trình Diệc Lan, tách hai chân anh ra tạo thành một tư thế chữ M vô cùng dâm đãng. Người đàn ông bị trói không cách nào nhúc nhích, trên người bây giờ ngoại trừ chiếc áo sơ mi ước đẫm nhăn nhúm nhó thì không còn gì khác. Con cặc cương cứng dán vào cơ bụng hắn, đầu khấc to cỡ trứng gà thấm đẫm nước, không biết là nước miếng của Hứa Diêm hay là dịch cặc rỉ ra nữa.
"Bé cưng... sục cặc anh đi em..." Người đàn ông đáng thương hề hề nhìn Hứa Diêm, nhưng không ngờ cậu lại xoay người bỏ đi đâu.
"Ở đây đợi em."
Cậu chạy vào phòng tắm lấy ra một cái bông tắm, định trực tiếp cọ vào đầu cặc của bạn trai nhưng đột nhiên cậu nhớ tới cần phải thêm dịch bôi trơn, khổ nỗi hai người mới làm có một lần, vẫn chưa có chuẩn bị nhiều lắm.
Hứa Diêm nghĩ nghĩ, xong cậu quyết định cởi quần ra, đem bông tắm cạ cạ vào lồn nhỏ, "Ưm ~ a ~" Cậu không ngờ cạ mới xíu mà sướng tới vậy, nước dâm trực tiếp phun ướt bông tắm.
"Như vậy là đủ rồi." Nói xong cậu bắt đầu đem bông tắm phủ lên đầu cặc nam nhân, chậm rãi kỳ cọ.
"A...!! Ha... bé cưng... sướng cặc quá... ha....!!"
Đầu khấc bóng lưỡn cạ vào bông tắm thô ráp, khoái cảm kịch liệt dâng lên, Hứa Diêm không ngừng cọ xát khắp nơi, mắt nhìn chằm chằm tận hưởng dáng vẻ sung sướng rên dâm của Trình Diệc Lan, tay còn lại lần xuống hai trứng dái phía dưới nhào bóp.
Trình Diệc Lan không nhịn được hẩy cặc, miệng thốt ra lời dâm đãng: "Ưm ~ a ~ cạ cặc... sướng quá... ưm.. a a... muốn bắn!!!
Hứa Diêm nhìn lỗ tiểu trên đầu cặc nở ra, xấu xa lấy ngón tay chặn lại, "Bây giờ chưa được bắn."
Đầu khấc tụ máu sưng đỏ, bị bông tắm bao bọc xoay tròn, cơ thể Trình Diệc Lan không kiềm được run rẩy, "Ha a... muốn bắn... tức cặc quá..."
Tần suất khoái cảm giần giảm xuống, cặc bự giống như đã thích ứng với sự tê dại do bông tắm mang lại, hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi nhưng trán thì đã thấm đầy mồ hôi.
"A!!!"
Hứa Diêm thấy Trình Diệc Lan nghỉ ngơi đủ rồi, cậu tiếp túc tăng mạnh tốc độ cọ xác, lỗ tiểu bị bịt lại không thể phun tinh, khoái cảm không ngừng kích thích đầu cặc khiến nó chỉ có thể rỉ ra một ít dịch nhờn, bụng dưới của Trình Diệc Lan run run, kêu gào đòi bắn tinh nhưng lại không được bắn, chỉ có thể cố gắng chịu đựng cơn sướng tê người.
Lặp đi lặp lại vài lần Hứa Diêm mới chịu buông tay ra, "Bắn đi."
Trình Diệc Lan cuối cùng cũng có thể thả lỏng, nhưng hắn chợt nhận ra, hình như bản thân không bắn không ra.
"Bé cưng... bắn không ra..." Giọng nói của hắn có hơi nghẹn, còn pha lẫn sự khẩn trương.
Hứa Diêm thấy vậy cũng mềm lòng, lo lắng hỏi: "Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?" Nói xong cậu còn vội vàng cuối xuống ngậm cặc bự vào miệng, không ngừng ngoáy lưỡi vào lỗ tiểu hòng khơi thông dòng chảy.
"Ha... đúng rồi... làm như vậy... con cặc hư hỏng quá vô dụng, bé cưng kêu nó bắn nó cũng không bắn được..."
Hứa Diêm không ngờ lúc này Trình Diệc Lan vẫn còn giỡn được, cậu trừng anh một cái, "Cặc dâm." Lòng bàn tay còn không nặng không nhẹ tát cặc bự một cái, không ngờ thật sự tát nó bắn ra.
"A...!!" Con cặc bị đánh lệch về bên trái, thân cặc run rẩy phun ra tinh dịch, có điều không phải phun một lèo như mọi khi mà chỉ rỉ ra từng chút từng chút một, trông cứ như thật sự bị chơi tới trào tinh.
Hứa Diêm ngây ngốc nhìn tinh dịch chảy đầy tay mình, bướm nhỏ ở dưới lại thèm khát phun ra thêm một đợt nước dâm. Cậu quyết định thuận theo ý mình cởi quần lót, cưỡi lên cặc Trình Diệc Lan chà lồn.
"Bé cưng, cởi trói cho anh được không." Trình Diệc Lan gian nan ngẩng đầu hôn cậu, cẩn thận dò hỏi.
Hứa Diêm bị ánh mắt nóng bỏng của bạn trai làm cho bên dưới lại chảy thêm nước, cậu thẹn quá hóa giận cầm cái quần lót vừa cởi phủ lên mặt người yêu, hung hăng ra lệnh, "Không được nhìn em..."
Cậu đỡ cặc người đàn ông dựng lên lên, canh ngay lỗ lồn chậm rãi ngồi xuống, "Ưm ~ ha a..."
Tuy đã từng ăn qua một lần, nhưng bên trong vẫn vô cùng chật hẹp, cũng may tối giờ chơi đùa cơ thể Trình Diệc Lan đã khiến miệng lồn chảy ra không ít nước miếng, bên trong ướt ướt trơn trơn.
"Bé cưng... em nhún đi." Trình Diệc Lan cảm nhận được người yêu chỉ ngồi xuống rồi không làm gì cả thì có hơi buồn cười. Hắn vừa hít thở thì mùi vị tanh ngọt từ quần lót xông vào khoang mũi, "Sao quần lót của bé cưng có mùi dâm quá vậy? Lồn dâm vừa phun nước đúng không, hửm?"
Hứa Diêm cắn môi, không hiểu sao cái người trước mắt đã bị che mặt vẫn có thể nói ra mấy lời cợt nhả như vậy, cậu hung dữ nhổm mông dậy sau đó dập thật mạnh lồn xuống khiến con cặc đâm sâu chưa từng thấy.
"Ô.." Hứa Diêm sướng tới nhũn cả người, hai tay chống lên vai bạn trai, cặc bự khuấy loạn trong lồn cậu, cậu bèn dùng sức thít chặt lồn không muốn nó làm loạn, "Cặc hư không được nhúc nhích... là em đang chơi anh..."
Cậu bắt đầu nhịp nhàng nhấp mông, mép lồn phanh ra hết cỡ lúc thì mút dọc theo thân cặc, mông trắng 'bạch bạch' đập vào háng người đàn ông . Chỗ giao hợp của hai người không ngừng chảy ra nước dịch, còn bị đánh thành bọt trắng sền sệt.
"Ách a!! Ha......" Đầu cặc đột nhiện đâm vào một khối thịt mềm mại, trong nháy mắt Hứa Diêm như bị rút hết sức lực ngã vào người bạn trai, lồn nhỏ vẫn còn ngậm cặc triều xuy phun nước dâm, phun ướt nhẹp cả đám lông cặc rậm rạp của Trình Diệc Lan.
Không biết Trình Diệc Lan đã thoát khỏi dây thừng từ lúc nào, hắn xoay xoay cổ tay bị trói tê trần vài cái rồi bế Hứa Diêm bắt đầu hẩy hông đụ ngược lên.
"Ưm ~ a ~! Dừng lại... sướng quá..." Hứa Diệm bị đụ đến run rẩy, hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác nằm yên sung sướng, dù sao tự mình động cũng rất mệt.
Cuối cùng Trình Diệc Lan cũng được nắm thế chủ động, hắn ôm Hứa Diêm đứng lên, vừa đi vừa đụ, nước dâm tí tách chảy đầy đất.
"Ha a.... lồn Diêm Diêm đụ cặc sướng quá... Ha ~" Trình Diệc Lan lại bắt đầu nói mấy lời thô tục vào tai Hứa Diêm. Hứa Diêm thì sợ té nên ôm chặt lấy bả vai hắn, cơn sướng lồn tê tái khiến cậu không phân biệt rõ bạn trai đang nói cái gì, chỉ biết co bóp thịt lồn phối hợp với anh.
"Ô ~ a ~ lồn nhỏ chịu không nổi... a... chậm... chậm lại...!!!"
"Ha.. thích quá... cặc dâm mê lồn của bé cưng muốn chết... đệch... lồn dâm đụ cặc... sướng cặc quá... ha..."
Trích Diệc Lân ôm cậu không ngừng thúc cặc lên, lúc ra khỏi phòng xuống bậc thang còn tốt bụng báo trước: "Bé cưng, anh bước xuống đây."
Mỗi khi bước xuống một bậc, cặc bự đều đỉnh sâu vào tận cùng, thịt lồn chỉ biết gắt gao xoắn lấy thân cặc, còn không ngừng phun nước dâm. Thang cũng chỉ có ba bậc, nhưng chỉ mới đi hết ba bậc đó cả người Hứa Diêm đã không còn sức lực, từ mũi chân đến môi đều run rẩy, cả người bị ôm không chỗ trốn, chỉ biết chìm đắm trong cơn cao trào.
Trình Diệc Lan xoa xoa lưng Hứa Diêm, dịu dàng bắn tinh dịch sâu vào bên trong, "Lồn bé cưng thật lợi hại, chỉ ba bậc thang đã có thể đụ bắn cặc hư."
"Ưm... anh hôn em..." Hốc mắt Hứa Diêm ươn ướt, chu môi đòi hôn. Trình Diệc Lan cảm giác như trái tim bị nhồi đầy.
-----------------------------------------
Không phản công, không phản công, không phản công. Chuyện quan trọng phải nói ba lần
Bạn thấy sao?