Nhận được thông báo của luật sư, đầu tiên Bình An gọi điện đến ngân hàng kiểm tra xem mấy năm qua cô được chia bao nhiêu tiền hoa hồng tổng cộng, bởi cho đến giờ cô còn không biết mình rốt cuộc có bao nhiêu tài sản. Kết quả nhận được hóa ra lại quá lớn, hoàn toàn ngoài dự đoán của cô. Cô biết mẹ để hết tài sản lại cho cô, nhưng cô không ngờ là sẽ nhiều đến thế...
Toàn bộ số tiền 150 triệu này ở kiếp trước cô chẳng thèm để ý, nó do Lê Thiên Thần đầu tư quản lý. Hắn nói với cô chỉ có ba bốn chục triệu gì đó thôi, nên cô đâu nghĩ là sẽ có nhiều như vậy.
Trừ tài sản cố định tại ngân hàng kể trên, cổ phần Tập đoàn Phương Thị mẹ để lại cho cô hàng năm cũng sẽ có cổ tức, còn có những khoản đầu tư khác nữa mà chỉ khi nào cô 22 tuổi mới được nhận, vậy tất cả cộng lại là một khoản tiền lớn biết bao nhiêu? Kiếp trước cô bị nhũn não hay sao mà nhất nhất tin tưởng vào bất cứ lời nói nào của Lê Thiên Thần vậy?
Nếu cô mời người thay cô quản lý tài sản thì cũng không đến nỗi chỉ còn lại ba bốn chục triệu thế kia. Tiên sư nhà anh Lê Thiên Thần, anh chết đi cho khuất mắt.
Bình An càng nghĩ càng giận, càng cảm thấy kiếp trước mình là một kẻ ngu xuẩn cùng cực, bởi đến chết cô cũng không biết Lê Thiên Thần đã cầm bao nhiêu đó tiền của cô đi làm cái gì.
Hít một hơi thật sâu, Bình An buộc mình từ từ ổn định cảm xúc. Chuyện giống vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa, đời này, Lê Thiên Thần đừng mơ lấy được một xu nào của cô. Hiện tại, cô nên suy nghĩ thật kỹ xem nên sử dụng số tiền kia thế nào để càng tăng thêm sức mạnh cho mình.
Cô còn chưa biết việc mua bán đất nông nghiệp thế nào. Người xưa có câu "biết người biết ta trăm trận trăm thắng", trước hết cô phải hiểu cho rõ ràng tình huống rồi mới có thể tiến hành hành động kế tiếp. Đúng rồi, đầu tiên là phải xem xét lại toàn bộ những tài sản này để quen thuộc là có những khoản đầu tư nào, khoản nào có thể lấy ra đầu tư và chi tiêu, khoản nào là không thể động đến, v.v. Cô nhất định phải tự mình hiểu rõ, sau đó sẽ tìm người ký thác có thể tin cậy để thay mặt cô đầu tư kinh doanh quản lý.
Trong đầu cô lập tức xuất hiện một người có thể tuyển dụng được. Thật ra kiếp trước vẫn có người để cô tin tưởng, người này vốn phải mấy năm nữa cô mới biết đến, nhưng giờ thì có thể đi tìm anh trước được rồi. Lúc này anh chắc còn chưa trở thành người đại diện "bàn tay vàng" đâu nhỉ!
Bình An nhìn điện thoại di động, còn có nửa tiếng. 5g cô có hẹn với luật sư Lý, người quản lý di sản của mẹ cô, luật sư Lý sẽ giao tất cả tài liệu cho cô.
Từ làng Đại Học vào nội thành đi mất gần 40 phút, Bình An đến văn phòng luật sư lấy tài liệu xong thì đến nhà Viên lão phu nhân ăn cơm tối, tiện đó sẽ thảo luận với bà ngoại một chút ý tưởng của cô.
Viên Lệ Hoa để lại cho Bình An thừa kế 5% cổ phần Phương Thị; các cửa hàng nằm trên đường vành đai đang thịnh vượng được ghi tên Bình An trên sổ danh bạ, tiền cho thuê hàng năm cũng đạt được một con số rất khả quan; một quỹ đầu tư cổ phiếu cố định; còn có ba căn chung cư rộng trên 150m2. Mười một năm, những thứ tài sản này đã tăng giá trị gấp mấy lần.
"Những năm qua luật sư Lý đã quản lý những tài sản này thay con rất tốt." Xem xong tất cả tài liệu, Viên lão phu nhân nhẹ thở dài.
"Chú Lý làm vì mẹ chứ có phải vì con đâu." Bình An cười nói. Lý Hoằng Sinh là bạn học của mẹ, mẹ là mối tình thắm thiết của chú ấy. Trước khi lâm chung, mẹ phó thác ông thay cô quản lý di sản, cũng hết sức tin tưởng ông.
"Không biết chú ấy sẽ tìm ai để thay con quản lý những tài sản này nhỉ? Hay là con cũng tìm người ký thác để đại diện xử lý thay con đi, một mình con xử lý không nổi đâu." Viên lão phu nhân nói.
"Con cũng có ý này. Nhưng người đại diện kia đã gần về hưu, chắc không cách nào tiếp tục xử lý thay con được. Ý của chú Lý là nên nhờ ba giới thiệu công ty quản lý khác cho con." Lý Hoằng Sinh vì nể mẹ nên đã giúp cô nhiều năm như vậy, giờ cô đã trưởng thành thì không nên làm phiền người ta nữa.
Viên lão phu nhân gật đầu, "Cũng tốt, Lý Hoằng Sinh đã làm cho mẹ con nhiều rồi."
"Mẹ con tin tưởng chú ấy, con cũng tin Chú Lý." Bình An khẽ mỉm cười, dù là kiếp trước hay kiếp này, cha con Lý Hoằng Sinh đều là luật sư cố vấn của Tập đoàn Phương Thị. Cô thì còn chưa quen gì lắm với Lý Kiến Gia bởi chỉ mới gặp qua hai ba lần, chỉ biết anh ta và Lê Thiên Thần là bạn tốt...
Cho dù thế nào, cô cũng nên tự tìm cho mình luật sư riêng đáng tin mới được.
"Bà ngoại, con thấy giờ con cũng không nên phiền Chú Lý nữa, hay là bà giới thiệu cho con một luật sư nào ở Đoàn Luật Sư đi, về sau nếu con có vấn đề gì hoặc muốn ký hợp đồng gì cũng có thể gọi cho người đó cố vấn." Viên lão phu nhân trước kia là Kiểm sát trưởng nên rất quen thuộc với những luật sư hành nghề, nhờ bà giới thiệu dùm cô nhất định rất tốt.
"Đúng là con phải có luật sư riêng của mình." Viên lão phu nhân suy nghĩ một chút, cảm thấy Lý Hoằng Sinh đã là luật sư cố vấn cho Phương Thị, giờ lại kiêm thêm luật sư riêng cho Bình An cũng không thích hợp lắm.
"Đúng vậy đúng vậy, bà ngoại, bà có thí sinh nào tốt giới thiệu cho con không?" Bình An chớp đôi mắt sáng trong nhìn Viên lão phu nhân.
"Mai bà sẽ hẹn người ta ra gặp con. Trước khi bà đi du lịch sẽ làm xong chuyện của con trước." Viên lão phu nhân cười nói.
Bình An vui mừng gật đầu như gà mổ thóc, "Cám ơn bà ngoại."
Ngày hôm sau, sau khi tan học, Bình An đến địa điểm đã hẹn trước. Người được Viên lão phu nhân giới thiệu cho cô là Luật Sư chính của Công ty Luật Đông Phương, một phụ nữ mạnh mẽ hơn 30 tuổi từng là cấp dưới của Viên lão phu nhân tên Quý Thanh, sau này mở riêng một Công ty Luật, luôn kính trọng và xem Viên lão phu nhân như ân sư của mình.
Quý Thanh gặp Bình An một lần, đồng ý làm luật sư riêng cho Bình An.
Bình An cũng có cảm tình với người phụ nữ thành đạt nổi danh trong giới luật sư này. Quý Thanh không đặc biệt xinh đẹp nhưng lại gợi cảm dễ nhìn, hơn nữa trên mặt có một khí chất chính trực, ngôn ngữ trao đổi cũng rất gọn gàng linh hoạt. Nghe bà ngoại nói, Quý Thanh có tới mấy phần phong cách của Viên Lệ Hoa năm xưa, chỉ riêng điểm này đã làm cho cô có thể tin tưởng chị Quý Thanh này.
Quý Thanh cũng không cảm tình lắm với mấy cô thiên kim nhà giàu, hồi đầu còn tưởng Bình An cũng là loại tiểu thư ngang ngược bốc đồng đó nhưng sau khi gặp mặt thì liền đổi cách nhìn, cũng bởi cô bé là cháu gái của bậc bề trên mình tôn kính nhất nên cô đối xử thân tình với Bình An như em gái.
"Sau này nếu em có chuyện gì liên quan đến luật pháp cần cố vấn thì lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho chị. Về phần mảnh đất nông nghiệp thuộc sở hữu tập thể kia, phần lớn quyền quyết định chắc nằm trong tay Ủy ban thôn, chỉ cần chủ nhiệm thôn và thư ký thôn đáp ứng, họ sẽ tự triệu tập đại hội thôn dân để trưng cầu ý kiến, căn bản sẽ không có vấn đề gì lớn nữa. Nhưng phải đề phòng trường hợp thôn dân phản đối khiếu nại, đến lúc đó có thể sẽ vô cùng phiền phức." Quý Thanh có chút kinh ngạc khi nghe Bình An có ý muốn tự đầu tư mua đất nông nghiệp, nhưng vẫn cung cấp ý kiến chuyên môn của mình.
Bình An gật đầu, "Dạ, em sẽ tìm chủ nhiệm thôn để thảo luận chi tiết."
Trong chuyện mua đất này, Viên lão phu nhân không phản đối nhưng vẫn dặn dò, "Con phải làm việc cẩn thận, đừng quá nóng vội đấy."
"Dạ, bà ngoại, con hiểu mà." Bình An cười nói.
Sau khi chia tay Quý Thanh tại quán trà rồi chở Viên lão phu nhân về nhà, Bình An mới lái xe quay về trường học.
Lúc trở lại ký túc xá chỉ thấy mỗi Vi Úy Úy đang lên mạng, Tống Tiếu Tiếu và Kỷ Túy Ý ra cửa hàng độc quyền LKA. Sau khi các cô biết nỗi khổ tâm của Bạch Hàm, tuy trong lòng không hề trách cứ cô bé nhưng ngoài miệng thì dễ gì mà chịu tha, chắc hẳn lúc này đang đi ra đó để ngược đãi Bạch Hàm rồi.
"Ủa, chỉ có cậu ở đây thôi à, ăn rồi hả?" Hè đang dần đến gần, lúc này dù đã gần bảy giờ tối nhưng màn đêm vẫn còn chưa buông xuống, Bình An sau khi vào cửa thì ngồi xuống ghế, cười hỏi Vi Úy Úy.
Vi Úy Úy cười cười nhàn nhạt với cô, "Ăn rồi."
Sau buổi sáng hôm đó, có vẻ thái độ của Vi Úy Úy đối với cô không giống như trước nữa. Hai ngày nay Bình An xoay như chong chóng vì chuyện của mình nên cũng không để ý, hôm nay thấy cô ấy cố ý xa cách như thế thì trong lòng khó chịu đôi chút.
"Úy Úy, hay tụi mình ra ngoài đi dạo chút đi, sẵn cũng tìm bọn Tiểu Ý luôn." Bình An cất giỏ của mình xong thì nói với Vi Úy Úy như vậy.
"Tớ..." Vi Úy Úy muốn từ chối.
"Tụi mình đã lâu không ra ngoài đi dạo rồi, hôm nay khí trời tốt lắm." Bình An không để cho cô từ chối.
Vi Úy Úy tắt máy vi tính, "Được rồi, vậy đi ra ngoài dạo một chuyến."
Bình An thầm thở phào một hơi, sóng vai cô ấy đi ra ký túc xá, cùng lúc nhắn tin cho Kỷ Túy Ý hỏi các cô đang ở đâu.
Kỷ Túy Ý nhắn trả lời rất nhanh, các cô vẫn còn đang ở cửa hàng độc quyền LKA, một lát Bạch Hàm muốn mời mọi người đi hát karaoke, kêu Bình An cũng mau mau chạy tới đây.
"Mình đi hát Karaoke đi, bọn Tiểu Ý đang đợi đấy." Bình An cười, nói với Vi Úy Úy.
Vi Úy Úy vẫn đi tới phía, bước chân từ từ chậm lại, vẻ mặt khổ sở nhìn Bình An, muốn nói gì đó lại thôi.
Bình An quay đầu lại, mỉm cười nhìn cô, "Sao vậy?"
"Bình An, cậu không cảm thấy tớ rất buồn cười, rất đáng ghét à?" Mắt Vi Úy Úy hơi đỏ lên, cô nghĩ kiểu gì cũng không thông tại sao Bình An còn có thể đối xử với cô y như lúc ban đầu. Không phải Nghiêm Túc đang theo đuổi cô ấy sao? Mình yêu mến hâm mộ Nghiêm Túc rõ ràng như vậy, cô ấy không thấy ghen sao?
"Cậu đáng ghét chỗ nào?" Bình An cười hỏi.
"Tớ biết rõ Nghiêm Túc đang theo đuổi cậu, ấy vậy mà không thể khống chế yêu thích của tớ với anh ấy. Vậy không làm cậu tức giận à?" Vi Úy Úy hỏi.
Bình An nở nụ cười, đi tới khoác tay Vi Úy Úy cùng nhau chầm chậm bước về phía trước, "Tớ từng xem qua một đoạn văn, điều có thể phản ánh rõ nhất về trình độ thưởng thức của một phụ nữ không phải là quần áo của cô ấy, không phải sở thích riêng, cũng không phải là chiếc xe cô ấy đang lái, loại sách mà cô ấy đọc hay trang trí trong nhà, mà là cô ấy yêu một người đàn ông như thế nào. Cho dù sự thưởng thức của cô ấy trên các phương diện khác đều tao nhã, nhưng nếu yêu một người đàn ông kém cỏi thì xem như mọi công sức đều đổ sông đổ biển. Nghiêm Túc là một người đàn ông rất ưu tú, muốn yêu thương anh ấy thật sự quá dễ dàng. Úy Úy, cậu còn trẻ nên chuyện có ảo tưởng về tình yêu là bình thường, cũng bởi vì trẻ tuổi nên mới có thể dễ dàng động lòng. Thích Nghiêm Túc chẳng có gì là không tốt cả, tương lai khi cậu chín chắn rồi thì sẽ thấy đây là một kỷ niệm vô cùng đẹp đáng để nhớ lại."
"Bình An, đừng dùng cái giọng người lớn nói chuyện với tớ, tớ trẻ, chẳng lẽ cậu không trẻ sao?" Vi Úy Úy nói, thanh âm có chút nghẹn ngào.
"Đúng vậy, tớ cũng trẻ như cậu, nhưng tớ đã từng yêu." Bình An nói vô cùng thản nhiên, "Úy Úy, tớ sẽ không vì cậu thích Nghiêm Túc mà đưa ra lời bảo đảm rằng tương lai tớ sẽ không xảy ra quan hệ gì đó với anh ấy, nhưng tớ thật sự không thích chỉ vì vậy mà trở nên xa cách với cậu."
Nói xong, cô nhìn thẳng vào mắt Vi Úy Úy. Đúng vậy, cô sẽ không đảm bảo với Úy Úy bất cứ cái gì, Nghiêm Túc là một người cô không cách nào nhìn thấu được, cho dù cô có muốn tránh xa anh thì chưa chắc anh đã buông tha cô.
Vi Úy Úy sững sờ nhìn Bình An, trước giờ cô vẫn cảm thấy Bình An là một đứa bé chưa trưởng thành... Nhưng hôm nay nghe những lời này thì thật không giống với những lời mà cô nghĩ cô ấy sẽ nói ra.
"Chúng ta cứ thuận theo tự nhiên đi, được không?" Bình An chân thành nhìn Vi Úy Úy. Mối tình đầu luôn luôn tốt đẹp, hy vọng Vi Úy Úy chỉ là si mê nhất thời với Nghiêm Túc thôi, sẽ có một ngày thanh tỉnh.
4Eq
Bạn thấy sao?