Chương 30: Chương 30: Thương xá Meibo

Hôm sau, Bình An mới vừa rời giường liền nhận được điện thoại của Lê Thiên Thần, hỏi sao tối qua cô không nói với anh ta là phải về trường mà lại để Chú Đinh đưa cô. Bình An thản nhiên trả lời rằng không muốn làm phiền anh ta.

Bên kia, Lê Thiên Thần trầm mặc một lúc lâu rồi mới dịu dàng hỏi Bình An buổi tối có thời gian không, muốn cùng nhau ăn cơm.

Bình An bây giờ đã không còn hận Lê Thiên Thần mãnh liệt như ban đầu nữa nên không cự tuyệt anh ta ngay lập tức, mà tìm lý do rằng tối nay phải ra ngoài với bạn học, khéo léo từ chối lời hẹn của Lê Thiên Thần.

Nếu muốn trả thù Lê Thiên Thần thì đâu phải chỉ không để ý đến anh ta như vậy là đủ, mà cô còn muốn đuổi Lê Thiên Thần ra khỏi Tập đoàn Phương Thị, nên không thể trở mặt với anh ta vào lúc này! Ba là người coi trọng nhân tài, mà năng lực làm việc của Lê Thiên Thần lại không thể bắt bẻ, nên dù ba có thương cô thế nào thì chắc hẳn cũng sẽ không nghe lời cô một cách phiến diện mà đuổi việc Lê Thiên Thần, huống chi hiện tại ba còn tín nhiệm Lê Thiên Thần như vậy.

Nghe điện thoại xong, Bình An liền cùng các bạn đến lớp. Hai tiết đầu buổi sáng là tiết của giáo viên chủ nhiệm, còn hai tiết buổi chiều có thể không đi. Sau khi tan học, Bình An cầm phong thư đã chuẩn bị sẵn giao cho Lâm Tĩnh Tổ Ngoại giao, nhờ cô ấy phụ trách việc trả số tiền phụ cấp cho các bạn học lúc trước đã giúp họ làm quảng cáo.

Lần quảng cáo này được làm rất tốt, các siêu thị khu Làng Đại Học đều bắt đầu tiêu thụ loại bánh bích quy "Lắc lắc" này và chúng rất được các nữ sinh yêu thích. Người phụ trách làm việc với Bình An phía Công ty Đại Phán cũng tỏ vẻ rất hài lòng.

Đây là lần đầu tiên Bình An làm tốt công tác của Tổ Ngoại giao, cảm giác thỏa mãn và thành tựu này đã khiến cô tràn đầy lòng tin đối với tương lai. Không phải cô không làm được, mà là trước kia không dụng tâm. Cô không tin mình là một khúc củi mục!

Lúc ở bệnh viện tâm thần, Đỗ Hiểu Mị không chỉ một lần mắng thẳng vào mặt cô rằng cô là đồ vô dụng, là khúc củi mục!

Bốn cô gái trẻ ăn cơm trưa xong thì đã sắp mười hai giờ, vì vậy đều chia nhau ra làm việc. Bình An và Kỷ Túy Ý cùng đi đến thương xá Meibo cách trường nửa thành phố.

Mới vừa ra tới cổng chính trường học, Bình An liền lấy điện thoại di động ra, "Hôm nay tớ không lái xe, mình gọi taxi đi đi."

Kỷ Túy Ý lập tức giật lấy di động của cô, trêu, "Đại tiểu thư, bây giờ cậu đang muốn gây dựng bằng chính đôi tay mình, cậu có biết đi taxi từ đây đến thương xá Meibo tốn bao nhiêu tiền mồ hôi nước mắt không? Cậu lại không muốn dùng tiền của ba cậu, vậy cậu có bao nhiêu tiền để có thể lãng phí?"

Khóe miệng Bình An giật giật, "Bình thường cậu ra cửa cũng nhất định đòi gọi taxi đó thôi!"

Tình huống nhà Kỷ Túy Ý cũng khá tốt, cha mẹ đều công tác trong cơ quan nhà nước. Mặc dù không tính là con cái nhà quan nhưng từ nhỏ cô ấy cũng chưa từng chịu khổ, ghét nhất chuyện chen chúc trên xe buýt của Thành phố G bởi cảm thấy đó là cái hộp cá mòi, nên lúc bốn người các cô ra ngoài dạo phố thì hoặc là Bình An lái xe, hoặc là gọi taxi. Sao lúc đó không thấy con bé nói là đang lãng phí tiền mồ hôi nước mắt nhỉ?

"Đâu có giống nhau! Tớ làm vậy là sử dụng phí sinh hoạt, còn giờ cậu đang phải lấy kinh nghiệm, mà đã lấy kinh nghiệm thì chỗ nào tiết kiệm được thì phải tiết kiệm chứ!" Kỷ Túy Ý giảng đạo Bình An. Thường khi ra ngoài dạo phố thì đại đa số đều do Bình An tự lái xe, số lần gọi taxi không nhiều, hơn nữa đường đi cũng không xa như đến thương xá Meibo lần này nên dĩ nhiên các cô có thể xài sang được.

"Được rồi, vậy giờ làm sao? Ở đây có xe đi thẳng đến thương xá Meibo không?" Cách nửa thành phố lận đó, tuy cô chưa từng đi xe buýt nhưng cũng biết con đường này không dễ đi chút nào.

"Xe điện ngầm! Tuyến số 3 rồi chuyển sang tuyến số 1 sẽ đi thẳng đến thương xá Meibo." Kỷ Túy Ý nói như đinh đóng cột, như đã có chuẩn bị trước rằng hôm nay nhất định phải mang Bình An đi thể nghiệm cách sống của dân chúng bình thường vậy.

"... OK!" Trong lòng Bình An thật ra đang muốn nói thời gian rất quý giá, gọi taxi có thể tiết kiệm được nhiều thời gian hơn, chút tiền xe này thật không đáng vào đâu. Nhưng rồi cô lại sợ bị dạy dỗ nặng tay nên đành theo Kỷ Túy Ý đi bộ mười lăm phút để đến ga tàu điện ngầm.

"Có thẻ thông hành toàn thành phố không?" Kỷ Túy Ý cầm tấm thẻ màu đỏ hỏi Bình An. Đây là loại thẻ thông minh, xe buýt và xe điện ngầm đều dùng được.

Bình An lắc đầu. Bình thường cô đâu có ngồi xe buýt và xe điện ngầm, làm sao có sẵn loại thẻ này được?

Kỷ Túy Ý dùng ánh mắt mình-biết-ngay-mà khinh bỉ nhìn Bình An, lôi cô đến cửa hàng 7-11 mua thẻ thông hành toàn thành phố. Hai cô vào trạm xe điện ngầm, rồi há hốc mồm nhìn lượng người xếp hàng dài trước cửa kính xe điện ngầm.

"Tiểu Ý à, đây có khác gì chen chúc trên xe buýt đâu?" Mà còn hơn (người) chứ không kém nha! Làng Đại Học có mười trường đại học nổi tiếng cả nước, số lượng sinh viên đông đến thế nào đương nhiên có thể tưởng tượng được, cộng thêm gần đó còn có một khu công nghiệp, nên dù hôm nay không phải Chủ nhật thì dòng người cũng không ít a.

Kỷ Túy Ý ảo não nhìn chằm chằm vào dãy người, "Hôm nay đặc biệt nhiều người!"

"Cậu thường xuyên đi xe điện ngầm à?" Không phải Bình An không nể mặt, nhưng thật sự hoài nghi sau khi cô ấy đến Thành phố G thì đã đi xe buýt và xe điện ngầm được mấy lần.

"Bình thường ra cửa không phải đều có cậu sao?" Kỷ Túy Ý lườm cô một cái, "Đi, chen một lần cũng không chết được."

Bình An phản xạ có điều kiện cúi đầu nhìn phía trước ngực không được kiêu ngạo lắm của mình, rồi lại nhìn về phía trước rất kiêu ngạo của Kỷ Túy Ý, trong đầu thầm nghĩ, cứ để cho con bé này bị ép từ cúp D sang cúp A đi!

Năng lực dung nạp của xe buýt và xe điện ngầm Thành phố G tuyệt đối là vô cùng vô tận, Bình An bị Kỷ Túy Ý lôi kéo chen vào cửa khoang, hai cô thiếu chút nữa thì bị đè ép đến dán bẹp cả mặt lên cửa xe luôn.

Kỷ Túy Ý chịu đựng đủ các loại mùi hỗn tạp chung quanh, nghĩ nhẫn nhịn thêm chút nữa rồi sẽ được lui vào bên trong. Nhưng người lên xuống xe điện ngầm cứ ra ra vào vào, đụng cho các cô ngã tới ngã lui. Vất vả lắm mới chen được từ cửa đến chính giữa, nhưng lại càng chịu thêm tra tấn. Người đàn ông đứng kế các cô trên người có mùi thuốc lá nồng nặc, lúc nói chuyện cùng người bên cạnh thì miệng anh ta thối đến mức làm cho người ta phát nôn.

"Trạm sau ra ngoài gọi taxi đi!" Kỷ Túy Ý kéo Bình An lần nữa chen đến bên cửa xe.

Bình An hạ mắt nhìn ngực cô ấy bị đè chặt lên cửa xe, suýt thì nói toẹt ra 'hay cứ đi vầy đến Meibo luôn đi, chắc chắn sẽ biến của cậu thành cup A!' Nhưng cô bị đám người phía sau chen lấn cũng khó chịu nên đành phải gật đầu.

Một tiếng sau, rốt cuộc hai cô cũng tới được thương xá Meibo!

Thương xá Meibo ở Thành phố G là một trung tâm lớn chuyên buôn bán mỹ phẩm chuyên nghiệp do Công ty TNHH Phát triển Kinh tế Meibo Secret của Úc đầu tư xây dựng. Hiện tại, đây là trung tâm giao dịch và triển lãm mỹ phẩm tiên tiến nhất, cấp bậc cao nhất, quy mô lớn nhất tại thị trường Châu Á.

"Lần đầu tiên mình tới đây đó!" Bình An đứng trước cánh cửa kính khổng lồ của Meibo thở dài cảm thán.

"Nói nhảm!" Kỷ Túy Ý khinh bỉ liếc nhìn cô một cái, rồi kéo cô đi vào trong.

Kiến trúc của Meibo hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn thương xá hiện đại hóa tiên tiến, nhìn bên ngoài đã có cảm giác khí thế, bên trong lại vô cùng tráng lệ. Hai cô đứng ở trung tâm hình tròn nhìn màn hình điện tử siêu lớn. Dân buôn tới đây lấy hàng rất nhiều, người đến người đi nườm nượp, trong lúc hai cô lại không biết nên bắt đầu xem từ chỗ nào.

"Hay mình xem bảng giới thiệu mỗi tầng đi. Cậu nhìn nè, tầng trệt là tầng sản phẩm cho tóc, lầu một là cho chăm sóc tay chân. Chắc mỗi tầng đều có loại hình sản phẩm riêng." Bình An cẩn thận quan sát một lúc thì phát hiện tầng dưới bán toàn những sản phẩm bảo dưỡng tóc, kích thích mọc tóc và nhuộm màu cho tóc; tầng mà các cô đứng đều là sơn móng tay và nước hoa. Có thể lầu hai thì khác nữa.

Kỷ Túy Ý gật đầu. Hai cô tìm được trước cửa thang máy bảng giới thiệu từng tầng, lầu ba mới là nơi chuyên doanh về sản phẩm bảo dưỡng và trang điểm.

Hai cô gái trẻ hoàn toàn không có kinh nghiệm sau khi lên đến lầu ba liền bắt đầu vào từng cửa hàng một để nhìn ngó. Các khách hàng khác vào thì được nhân viên nhiệt tình chào hỏi, chỉ có hai cô là bị họ xem như trong suốt.

"Coi tụi mình giống như kẻ tạp vụ nên mặc kệ nhỉ." Kỷ Túy Ý căm giận bất bình thì thầm bên tai Bình An.

Bình An cắn cắn môi, cầm một chai mỹ phẩm dưỡng da lên rồi liếc nhìn xem một vị khách khác nói chuyện với chị chủ cửa hàng thế nào, sau đó kéo Kỷ Túy Ý đi sang một gian hàng khác.

Lần này vào cửa hàng rồi thì Bình An không đi xem sản phẩm trước, mà hỏi gần đây có sản phẩm mặt nạ nào mới không. Cô chủ nhìn hai cô rồi hỏi, "Cô muốn mở thẩm mỹ viện sao?"

Bình An lắc lắc đầu, "Không phải thẩm mỹ viện!"

"Chỗ chúng tôi chỉ chuyên doanh sản phẩm độc quyền về thẩm mỹ viện." Chị chủ cười nhìn Bình An, "Các cô muốn mở cửa hàng nhỏ phải không?"

Hiếm khi gặp được chị chủ hòa ái dễ gần như vậy, Bình An gật đầu lia lịa.

"Ở khu Tây bên kia có khu vực dành riêng cho mỹ phẩm trang điểm, các cô có thể đến đó nhìn xem."

Bình An và Kỷ Túy Ý mặt mày hớn hở, cám ơn liên tục, sau đó đi sang Khu Tây.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...