Chương 49: Chương 49: Say

Cuối cùng, Bình An vẫn ăn thêm không ít sushi, khiến cái bụng nhỏ biến thành tròn vo, đã vậy còn uống một ly rượu nhẹ, sau đó liền rơi vào trạng thấy ngây ngây ngô ngô.

"Không ăn nữa sao?" Nghiêm Túc thật sự rất đói bụng, bữa sáng anh chỉ ăn vội được mấy miếng bánh bao rồi sau đó ở suốt tại Forest để xử lý một số rắc rối, bận đến mức không có thời gian ăn cơm, đang định kêu trợ lý đi mua bữa trưa thì nhìn qua cửa sổ thủy tinh thấy cô đứng ven đường nên liền đi xuống.

Bình An mở to mắt nhìn anh, ba giây sau mới gật mạnh đầu, giọng khề khà, "No rồi."

Nghiêm Túc lúc này mới phát hiện đôi mắt vốn trong suốt không gợn sóng của cô giờ như phủ lên một màn sương, thoạt nhìn giống y như một con mèo nhỏ mới vừa tỉnh ngủ, "Em say à?"

Bình An trừng mắt nhìn, lắc đầu, "Không có!"

"Em uống bao nhiêu vậy? Đây chỉ là rượu nhẹ mà!" Nghiêm Túc cầm lấy bình rượu nhỏ trước mặt cô lắc lắc, thấy nó cũng chưa được uống hết, đừng nói là cô bé con này một giọt rượu cũng không dính đó nha?

Bình An hơi hơi nheo lại hai mắt, cô muốn đi ngủ.

Nghiêm Túc nhịn không được bật cười, kêu phục vụ vào thanh toán.

"Để tôi!" Bình An giật lấy hóa đơn, đột nhiên nhìn Nghiêm Túc lom lom, "Nói rõ nhé, lần này là tôi mời, tôi sẽ trả tiền."

Rốt cuộc cô say hay tỉnh vậy? Nghiêm Túc mỉm cười nhìn cô.

"Tôi mời anh lần này xem như không nợ gì anh nữa, về sau anh đi đường anh tôi đi đường tôi, gặp mặt thì coi như không quen đi." Bình An vừa mở balo lệch vai ra tìm tiền, vừa lẩm bẩm.

Đầu Nghiêm Túc đầy vạch đen, chẳng lẽ tiếp xúc với anh khó chịu đến vậy sao? Anh rút trong bóp ra mấy tờ 100 tệ đặt lên khay của phục vụ, "Không cần thối lại."

"Cám ơn Ông Nghiêm." Phục vụ mập mờ liếc Bình An một cái, lần nữa lui ra ngoài.

Bình An chu miệng, "Tôi nói tôi trả tiền mà."

"Anh đưa em về nhà nhé!" Nghiêm Túc cười lắc đầu, "Lần sau sẽ để cho em mời."

Bình An lung lay đứng lên, "Còn có lần sau à?"

Không muốn gặp anh đến thế sao? Cho tới bây giờ không có cô gái nào kháng cự việc anh tiếp cận như vậy, tự ái đàn ông của Nghiêm Túc bị đả kích trầm trọng, "Đi với anh ra ngoài làm em thấy mất mặt hả?"

"Vô cùng mất mặt." Bình An mặt không chút thay đổi gật đầu rồi đi thẳng tới cửa. Nếu Nghiêm Túc không kéo cô lại, chắc chắn cô đã đâm thẳng đầu vào cửa rồi.

Nghiêm Túc ôm hờ cô, tức giận hỏi, "Anh làm gì khiến em cảm thấy mất mặt chứ?"

Bình An cũng không giãy giụa, cứ như vậy bị anh ôm đi ra ngoài, "Ai muốn ra ngoài với người có tánh như anh chứ."

"Cái gì có tánh?" Nghiêm Túc tò mò hỏi, vì ánh đèn bên ngoài khá mờ nên anh nắm hông cô, cẩn thận đỡ cô đi.

"Phong lưu thành tánh!" Bình An nhỏ giọng hét.

Nghiêm Túc dở khóc dở cười, thôi, không nên cãi nhau với bé con này nữa.

Một cánh cửa dọc theo hành lang trước mặt họ lúc này đột nhiên mở ra, bên trong đi ra một đôi nam nữ xuất sắc. Khi chàng trai kia vô tình quay đầu lại thấy Bình An dựa vào lòng Nghiêm Túc thì lộ vẻ kinh ngạc, sau đó trong mắt hiện lên hai luồng lửa giận, nếu không phải vì ánh đèn quá mờ thì chắc hẳn có thể nhìn ra sắc mặt của anh ta đã trở nên xanh mét.

Người đàn ông này không phải ai khác mà chính là trợ lý của Phương Hữu Lợi, Lê Thiên Thần. Nghiêm Túc đã gặp anh ta trong không ít trường hợp nhưng chưa từng nói chuyện nhiều với nhau, nhìn Lê Thiên Thần lúc này cứ y như một ông chồng bắt được quả tang bà xã đang yêu đương vụng trộm, dùng ánh mắt có thể giết anh một trăm lần để nhìn anh.

"Anh làm gì Bình An đó?" Lê Thiên Thần đi đến trước mặt họ, dùng giọng điệu chất vấn hỏi Nghiêm Túc.

Nghiêm Túc nhướn nhẹ đôi mày kiếm, lãnh đạm mà kiêu căng nhìn quét qua Lê Thiên Thần một cái, "Liên quan gì tới anh?"

Nếu đổi thành người khác thì có lẽ Lê Thiên Thần còn có thể tỉnh táo để bình tĩnh tự hỏi, nhưng người anh đang đối mặt lại là Nghiêm Túc, một đối thủ dù so thế nào anh cũng so không lại. Xuất thân cao quý của Nghiêm Túc làm cho anh ta có một loại tự tin bẩm sinh, huống chi anh ta còn là một trong những CEO đầu đàn tại Thành phố G. Khí thế vương giả trời sinh kia cũng đủ để đè bẹp anh.

Nếu như Nghiêm Túc cũng thích Bình An, muốn theo đuổi Bình An, thì Lê Thiên Thần anh sẽ giống như một thằng hề.

Anh không muốn thừa nhận rằng đã lâu vậy rồi mà tới nay anh vẫn không có tiếp nhận tình cảm của Bình An là vì tự ái và tự ti của anh đang xung đột, rằng nếu người ngoài nhìn vào thì trừ năng lực cùng bề ngoài ra anh còn có cái gì xứng đôi với Bình An?

"Anh chuốc say cô ấy? Anh có ý đồ gì?" Lê Thiên Thần thấy Bình An nép vào ngực Nghiêm Túc như một con chim nhỏ, tư thế lệ thuộc và tin tưởng như vậy hoàn toàn làm cho lý trí của anh hóa thành lửa ghen hừng hực.

Bình An là người thích sạch từ nhỏ, cũng không thích người không quen đụng vào cô ấy, nếu cô ấy không uống say thì làm sao có thể để cho Nghiêm Túc ôm?

Nghiêm Túc liếc xéo Lê Thiên Thần, "Anh Lê, anh cho rằng tôi có ý đồ gì?"

"Trả cô ấy lại cho tôi!" Lê Thiên Thần không muốn cãi cọ cùng Nghiêm Túc, anh chỉ muốn đòi Bình An về.

"Anh ta là bạn trai em à?" Nghiêm Túc cúi đầu hỏi Bình An, vòng tay quanh eo cô bất giác xiết chặt lại.

Bình An khẽ mở mắt nhìn Lê Thiên Thần một cái rồi mềm mại nói với Nghiêm Túc, "Nghiêm Túc, anh đưa tôi về nhà đi."

Cho dù hơi say, nhưng cảm giác căm ghét hận thù đến khắc cốt ghi tâm của Bình An đối với Lê Thiên Thần vẫn không hề giảm bớt. Cũng may cô còn có chút lí trí, chứ nếu không thì làm sao còn có thể đè nén nỗi oán hận tận đáy lòng kia, mà đã sớm nhào tới chất vấn Lê Thiên Thần tại sao phải phản bội cô, tại sao phải hại ba...

Bởi nghe được giọng nói tin tưởng của cô nên Nghiêm Túc cảm thấy thật vui vẻ, khẽ mỉm cười nói với Lê Thiên Thần, "Anh Lê, xem ra anh nhận lầm người, cô ấy không phải là bạn gái của anh."

Lê Thiên Thần cảm giác mình sắp nổ tung lên rồi, đưa tay kềm lấy cổ tay Bình An, "Bình An, đi về với anh, em như vậy Chú Phương sẽ lo lắng lắm."

"Buông tôi ra!" Bình An hất mạnh tay anh ta ra.

Nghiêm Túc ôm Bình An vào bảo vệ trong ngực mình, mặt lạnh xuống nhìn Lê Thiên Thần, "Anh Lê, xin nhường đường."

Bạn gái đi cùng Lê Thiên Thần dường như đợi hết kiên nhẫn nên từ bên kia đi tới, tư thế quyến rũ phong tình đó trừ Đỗ Hiểu Mị ra thì còn có thể là ai? Cô ta đi tới bên cạnh Lê Thiên Thần, khi nhìn thấy Nghiêm Túc và Bình An thì trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, "Thiên Thần, gặp người quen à? Sao nói chuyện lâu vậy? Ủa, thì ra là Bình An và Ông Nghiêm à, ôi chao, Bình An, sao em lại uống tới thế này?"

Nghiêm Túc chỉ thản nhiên quét mắt nhìn cô ta một cái. Cho dù lối đi này không có đèn đuốc sáng ngời đi chăng nữa thì với một khoảng cách như vậy cô nàng này mới vừa rồi làm sao lại không nhận ra bọn họ cho được.

"Lê Thiên Thần, tiếp tục hẹn hò đi, đừng đến làm phiền bà đây." Bình An bấm đùi mình một cái thật mạnh để cho mình có thể tỉnh táo lại một chút, sau đó ra sức vỗ vỗ vào ngực Lê Thiên Thần, lớn tiếng kêu lên.

"Bình An, không phải anh hẹn hò, mà là vì..." Lê Thiên Thần bắt được tay cô, gấp gáp giải thích.

"Vậy cũng không liên quan tới tôi." Bình An lạnh lùng cắt ngang, quay đầu lại nhìn Nghiêm Túc nói, "Chúng ta đi thôi."

Nghiêm Túc cười cười. Lê Thiên Thần còn muốn kéo Bình An lại nhưng lại bị Nghiêm Túc cản, "Anh Lê, đừng làm mất phong độ quân tử ở chỗ này."

Đỗ Hiểu Mị cũng đè vai anh ta lại, "Thiên Thần, chỗ này là nơi công cộng." Nếu cứ tiếp tục lôi kéo như vậy nhất định sẽ làm người khác chú ý.

Đáy mắt Lê Thiên Thần thoáng hiện một tia chua xót nhìn Bình An cùng Nghiêm Túc ôm nhau rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...