Edit: Mỡ
Beta: Su
Nếu Du Hạo Nam chỉ dùng một từ để mô tả bữa ăn này, thì nó phải giống như là nghẹn ở họng.
Tả Ninh càng ăn càng vui vẻ, biểu hiện càng thoải mái bao nhiêu thì anh càng thấy khó chịu bấy nhiêu.
Trước khi gặp lại Tả Ninh, điều anh sợ nhất là cô hận anh, không chịu tha thứ cho anh.
Nhưng hiện tại, anh đặc biệt hy vọng Tả Ninh có thể cho anh một chút thù hận, dù chỉ là một chút oán hận cùng trách cứ thì điều đó ít nhất cũng cho thấy anh vẫn có một vị trí trong lòng cô.
Tuy nhiên, cô có thể ngồi đối diện với anh, trò chuyện với anh một cách hòa bình, mỉm cười với anh, thậm chí thỉnh thoảng còn trêu chọc anh. Nhưng, không có oán hận, không có hận thù, cũng không còn tình yêu.
Cô chỉ coi anh như một người bạn cũ ngày xưa, thậm chí là ngay cả bạn cũng không phải, anh chỉ như một người cô quen biết mà thôi.
Ăn cơm trưa xong, công nhân theo giờ dọn dẹp nhà cửa, Tả Ninh ngồi trên sô pha nhàn nhã ăn trái cây, Du Hạo Nam ngồi xuống bên cạnh cô, cười nịnh nọt: "Ninh Ninh, không phải em luôn muốn mua tòa nhà biệt thự Hoa Sen Khê Bạn bên kia sao? Tôi sẽ chuyển nhà sang tên em sau khi tôi quay trở về, có được không? "
"Nhưng bây giờ tôi không còn muốn căn biệt thự đó nữa, bởi vì chấp nhất lúc trước đã không còn."
Nhìn người đàn ông có chút thất vọng, Tả Ninh thấp giọng thở dài: "Du Hạo Nam, anh không cảm thấy việc anh luôn nhớ nhung một Tả Ninh của tuổi 18 cũng là một loại chấp nhất vô vị sao? Nếu anh thực sự yêu cô ấy, thì cho dù 7 năm sau khi cô ấy xuất hiện lại bên cạnh anh, anh nên nhận ra cô ấy mới đúng, nhưng anh thậm chí còn không xác định được cô ấy là ai, vậy... anh có chắc đó là tình yêu không? "
"Không cần biết lúc đó có phải là chấp nhất hay không, nhưng tôi chắc chắn rằng tôi yêu Tả Ninh của tuổi 25 khi xuất hiện bên cạnh tôi sau này."
Tả Ninh cười khúc khích lắc đầu: "Nhưng mà, bây giờ tôi đã 27 tuổi rồi, không phải bộ dáng anh nhớ thương khi tôi 18 tuổi, và cũng không phải một Tả Ninh thích làm ra vẻ và hay suy nghĩ lung tung khi còn ở tuổi 25."
Thấy Du Hạo Nam còn muốn nói gì đó, Tả Ninh dứt khoát quay sang nói với Văn Khải An trước: "Tối nay tôi muốn ăn cá hấp. Đầu bếp có chuẩn bị được không?"
Văn Khải An gật đầu: "Muốn ăn gì nữa thì cứ để cho đầu bếp nấu."
"Không, tôi buồn ngủ rồi, tôi muốn chợp mắt một lát."
Tả Ninh ngáp một cái xong trở về phòng của Văn Khải An, hai người đàn ông cũng không quấy rầy cô, nhưng cho đến tối cô vẫn chưa chịu dậy.
Văn Khải An cảm thấy có gì đó không ổn nên liền mở cửa nhìn vào, bên trong sao lại không có dấu vết nào của cô? Ngay cả cái chăn bông cũng đã lạnh, ước chừng cô đã rời đi lâu rồi.
Mãi đến lúc đó anh mới nhớ ra, thời điểm lúc chiều, Du Hạo Nam có cuộc họp video với nhân viên trong phòng làm việc, anh vì làm đổ cốc cà phê nên vào phòng tắm để rửa.
Tả Ninh có lẽ đã lặng lẽ rời đi vào lúc đó, họ thực sự không nghĩ rằng cô sẽ rời đi, vì cô còn cố ý nói cô sẽ ăn tối.
Điểm khác biệt duy nhất là lần này, Tả Ninh đã trả lời tin nhắn WeChat của anh.
Văn Khải An: Em đã đi đâu?
Tả Ninh: Tiếp tục du lịch để tìm cảm hứng. Xin lỗi, khi tôi rời đi đã không chào tạm biệt anh trước.
Miễn là cô sẵn sàng trả lời tin nhắn WeChat của anh, vậy cũng không đến nỗi nào. Văn Khải An chỉ có thể tự an ủi mình như thế.
Đều nói rất nhiều đàn ông đều vô tình, Tả Ninh cảm thấy mình hiện tại không kém họ là bao, ngủ xong không chịu trách nhiệm, phủi mông rời đi, không biết mình như vậy có được gọi là tra nữ hay không.
Nhưng có sao đâu? Chẳng sợ có người đến chỉ vào mũi cô mà mắng to, cô cũng không quan tâm.
Thế là cô lại bắt tay vào cuộc hành trình, tìm đến một trấn nhỏ có phong cảnh tốt để an cư lạc nghiệp, bắt đầu hoàn thành cuốn tiểu thuyết vừa mới bắt đầu của mình.
Lúc đầu, cô không viết gì đó để kiếm tiền, mà chỉ đơn giản là dùng lời nói để ghi lại khoảng thời gian hạnh phúc trong nhà họ Giang, lừa mình dối người để làm mình tự sa vào, tìm chút an ủi.
Sau đó, căn bệnh trầm cảm dần được chữa khỏi, cô bị ám ảnh với việc kiếm tiền mua lại biệt thự nên ngày đêm viết chữ, trở thành tác giả siêng năng nhất trong lòng độc giả.
Giờ đây, cô đã hết ám ảnh, viết lách đối với cô chỉ là một thú vui thuần túy, thú vui này có thể mang lại cho cô một khoản thu nhập kha khá, để cô có đủ vốn mà tận hưởng cuộc sống, đó cũng là một vòng tuần hoàn tốt.
Khoảng hơn một năm trở lại đây, cô đã hoàn thành bộ tiểu thuyết lấy bối cảnh Chiến Quốc mà trước đó cô đã từng đề cập với Du Hạo Nam, nhưng cô không viết và xuất bản như thường lệ mà lưu lại toàn bộ bản thảo.
Cô muốn thực hiện một nỗ lực mới, đó là bỏ qua ý kiến của tất cả độc giả và làm theo ý tưởng của riêng mình.
Trước đây, cô luôn không đủ quyết đoán và không thể không nhìn vào bình luận của độc giả. Xu hướng cốt truyện cũng sẽ vô tình bị ảnh hưởng bởi độc giả. Nhưng bây giờ, cô viết bất cứ thứ gì mình muốn. Cô cũng sẽ không quan tâm đến những lời khoe khoang hay chửi bới của người khác.
Sau khi ở trấn nhỏ gần một tháng, một ngày nọ, khi cô đang viết về mối hận trong quá khứ của vị anh hùng thì cô đột nhiên bị bí ý tưởng, dù viết như thế nào cô cũng cảm thấy không ổn.
Vô tình lướt liên lạc điện thoại di động, nhìn thấy ba chữ "Cảnh sát Doãn", đột nhiên khiến cô sững sờ.
Đây là người đã gọi cho cô khi cô vẫn dùng số trước đó, sau này đổi di động và thẻ sim, cô không nhịn được mà giữ lại thông tin liên lạc này.
Sau chuông báo cuộc gọi, có một giọng nói hòa ái của một người đàn ông nọ vang lên từ đầu bên kia: "Xin chào."
"Thanh tra Doãn, tôi là Tả Ninh, người mà anh đã liên lạc vào 2 năm trước để cho Trịnh Thành Hoa tại ngoại để chữa bệnh."
Bên kia rõ ràng là sửng sốt vài giây: "Cô Tả? Bây giờ cô..."
"Ông ta còn sống không?" Trong miệng thì hỏi như vậy, nhưng câu trả lời thực sự đã có, nếu người đó chết thì tất nhiên sẽ có báo chí đưa tin.
"Vẫn còn sống, nhưng nghe nói tình trạng không được tốt lắm, hẳn là sống không được bao lâu nữa."
Tả Ninh cuối cùng cũng trở về thành phố S, khi xuống máy bay, cô đến nơi gọi là "Bệnh viện trại giam trung ương", vì đây là nơi thăm tù nhân nên không tránh khỏi có nhiều thủ tục.
Khi đi theo nhân viên đến khu nhà nội trú, cô phát hiện có người đang đợi ở cửa.
Phương Kinh Luân mặc một bộ vest đen, cả người có vẻ chững chạc hơn một chút so với lần gặp trước, nhìn thấy Tả Ninh, anh rất tự nhiên chào hỏi: "Em về rồi?"
"Làm sao cậu biết tôi ở đây?"
"Gia đình tôi là một tập đoàn về y tế. Nếu hợp tác với bệnh viện này thì nhiều ít cũng sẽ có qua lại, trùng hợp là anh có biết một vài người làm ở đây, thế cho nên đã nhờ bọn họ, nếu em đến, họ sẽ báo cho tôi biết đầu tiên."
"Cậu chắc chắn tôi sẽ đến gặp Trịnh Thành Hoa sao?"
"Không có cách nào chắc chắn, nhưng cũng có thể." Phương Kinh Luân tiến lên, nắm chặt tay cô: "Đi thôi, tôi sẽ cùng em đi gặp ông ta, thủ tục của tôi cũng đã hoàn tất rồi."
Nếu là trước đây, Tả Ninh thực sự cần người đi cùng, mà cho dù có người ở bên cạnh, cô cũng sẽ không muốn nhìn thấy người đó.
Nhưng bây giờ, cô có thể thản nhiên đối mặt, nhưng nhìn bóng dáng cao lớn trước mặt, cô cũng không từ chối.
Bạn thấy sao?