Chương 3: Chương 3

Bên ngoài văn phòng tổng

tài, tất cả mọi người đều

làm việc đến sức đầu mẻ

trán, ở chỗ làm việc rộng

lớn như vậy, vẫn như cũ

nhìn đến dòng người lui tới,

mỗi người đều vội vàng làm

xong công việc, ai cũng sẽ

không chú ý tới, ngay tại

cách bọn họ không xa, tổng

tài Đường Liệt trong văn

phòng, một tiểu bạch thỏ

chịu đủ loại khi dễn của sói

hoang.

Cửa sổ cao cấp che khuất

đại bộ phận ánh sang bên

ngoài, ánh sang mỏng manh

theo rèm cửa sổ trong khe

hở chiếu vào.

"A... A..." Hai tay bị trói ở

trên sô pha, Nhậm Tuyết

Nhi phát ra thở dốc dồn

dập, cặp đùi trắng noãn

rộng mở cũng không tự chủ

liên tiếp mở bụng, đơn giản

là hai ngón tay đang trong

cơ thể cô tàn sát bừa bãi,

khống chế toàn bộ thần kinh

của cô.

Nhậm Tuyết Nhi trên người

Đường Liệt, lưỡi linh hoạt

lưỡi true đùa nhũ hoa. Anh

dùng lực hút, trêu đầu nhũ

hoa.

"Bảo bối, đã ẩm ướt như vậy

sao." Anh chuyển đọng hai

ngón tay đang trong cơ thể

cô, cảm giác từ trong cơ thể

cô tuôn ra dục triều phối

hợp cùng ngón tay của anh

phát ra thành âm dâm mỹ.

Anh dùng ngón cái ngăn

chận âm hạch của cô, lặp lại

xoa nắn ma sát, không

ngừng kìm, kỹ xảo cao minh

làm dưới thân Tuyết Nhi

phát ra càng mạnh liệt thở

dốc cùng thét chói tai.

"Không... Không cần... Cầu

anh... Em chịu không nổi...

A... A a..." Cô hút một ngụm

khí, cô căn bản là không

phải đối thủ của anh.

Đường Liệt từ trong cơ thể

cô rút ra ngón tay, cũng

đem ngón tay dính đầy dịch

ẩm ướt thâm nhập vào

miệng cô, mang theo biểu

tình đùa bỡn nhìn cô hút

ngón tay mình, ánh mắt

đãng tứ tà khí.

"Bảo bối, em nếm thử tư vị

khát vọng của anh." Anh ôn

nhu nói.

Anh xoay người nâng than

thể của cô, dùng sức tách

hai đùi của cô, làm cho nơi

riêng tư ướt sũng chống lại

hạ phúc nam tính của anh,

sau đó anh rất nhanh kéo

khóa quần, phóng thích

chính mình dâng trào, dùng

sức thả hung hăng đem

phúc hạ nóng thiết xuyên

vào chỗ sâu nhất của cô.

"A -!" Tiếng thét điên cuồng

chói tai lập tức phát ra

trong văn phòng. Tuyết Nhi

đùi run run ở trên thắt lưng

của anh, lại tìm không thấy

điểm chống đỡ.

Đường Liệt không chút do

dự đem hai chân thon dài

của Tuyết Nhi danbs chặt

trên lưng anh, trong nháy

mắt mông liền triển khai

động tác, hai tay nắm giữ

vòng eo của cô, một lần lại

một lần thẳng đảo nhập vào

trong cơ thể cô.

"A... Liệt... Rất... rất nhanh ...

A..." Cô run giọng cầu xin ,

hai mắt xinh đẹp đáng

thương nhìn phía anh, hai

đồng tử thủy tinh chứa

đựng một tầng nước.

"Anh thích em bộ dáng dưới

thân." Đường Liệt hướng tới

da thịt tuyết trắng phun khí,

tựa tiếu phi tiếu ngẩng đầu,

hai mắt tinh quang bức

người gần gũi nhìn cô, "Em

không nên có dũng khí công

khai kháng cự anh?"

Nhậm Tuyết Nhi bị dục hỏa

hừng hực nam tính của anh

va chạm khóc không ra nước

mắt, căn bản không biết

nên trả lời vấn đề của anh

như thế nào.

"Em, Em không có... A!"

"Nói dối." Anh trừng phạt

hai vú của cô, ngón cái cùng

ngón trỏ bỗng nhiên nắm

đỉnh mẫn cảm, đùa bỡn."

Vừa rồi ở mọi người trước

mặt mọi người chỉ trích

anh, hiện tại như thế nào

không nói?"

Nhậm Tuyết Nhi không tự

chủ được hút không khí, tay

nhỏ bé khoát lên trên vai

rộng lớn của anh, tưởng đẩy

được anh, khí lực như con

kiến.

"Em... Em chỉ là cảm thấy

bọn họ rất đáng thương... A

... !"

Đường Liệt nghe được trả lời

của cô, lại hung hăng đỉnh

tiến. Nhậm Tuyết Nhi hô

hấp càng ngày càng dồn

dập, cô tái nhợt mặt bản

thân bị dần dần đưa lên

cao, nhiệt độ cơ thể nhuộm

thành màu hồng, búi tóc tao

nhã cũng buông ra, sợi tóc

mềm mại làm tô đậm khuôn

mặt tinh xảo, đẹp làm cho

nam nhân tâm động lại càng

động hơn.

Anh cũng là một nam nhân

bình thường, cũng sẽ bởi vì

mị lực của cô mà tâm động.

Nhưng anh tức giận, nữ

nhân ở trong lòng anh thở

gấp cư nhiên dám bởi vì

nam nhân khác mà cùng anh

nói chuyện!

Được rồi, anh thừa nhận, cô

phản kháng đối với anh căn

bản không đáng nhắc tới,

nhưng hắn cũng không biết

vì sao, nghĩ đến cô vì người

khác mà cùng anh lý luận,

khuôn mặt nhỏ nhắn bên

trên tràn đầy khẩn trương

lại một bộ dáng bất khuất,

cô có biết hay không cái

dạng này cảu cô có bao

nhiêu mê người, mà nữ

nhân không biết trời cao đất

rộng này cư nhiên dám ở

trước mặt nhiều nam nhân

lộ ra vẻ mặt mê người như

vậy!

Càng nghĩ càng giận, anh

nhìn tiểu nữ nhân ở dưới

thân rên rỉ, khuôn mặt xinh

đẹp quật cường lại yếu ớt,

ánh mắt Đường Liệt thâm

trầm.

Cô là tình nhân dài nhất, lâu

nhất trong danh sách của

anh, theo anh suốt ba năm.

Tuy rằng ngay từ đầu chỉ là

vì cô nhất thời xông tới thấy

anh đang làm tình nhìn thấy

con thỏ nhỏ ánh mắt chịu

đủ kinh hách mà muốn trêu

cợt cô, liền đem cô ở bên

anh, nhấm nháp khẩu vị

không chút true đùa. Không

nghĩ tới sau khi ở với cô,

thường nêm tự vị ngọt lành

của cô, anh liền không

muốn xa rời hương vị này.

Lấy diện mạo cùng bối cảnh

của anh, có rất nhiều nữ

nhân cam tâm tình nguyện

vì anh mà hai chân ra, chờ

anh đến phát tiết, nhưng

đổi qua từng người, anh

cảm thấy đần độn vô vị,

cũng chỉ có cô, mới có thể

khiến cho anh nổi lên hứng

thú cùng "Tính thú" .

"Anh phát hiện..." Anh âm

điệu trầm thấp, khởi động

nửa người trên, đem cô vây

ở trên sô pha dài, "Em càng

ngày càng thích hợp anh ."

Anh lạnh như băng cười,

làm cho cô không khỏi run

run.

"Tuyết Nhi..." Anh gọi , cố ý

đong đưa phần eo nhẹ

nhàng va chạm vào hoa

huyệt của cô.

"Ngô... Ân..." Cô nhíu mi thở

phì phò, hai vú cao ngất

cuộn sóng, xuân thủy ướt át

lại không kiêng nể gì mà

tuôn ra.

"Tuyết Nhi, nhũ tiêm của em

lại hồng lại vừa cứng, anh

rất muốn nhấm nháp nó. Em

ở câu dẫn anh sao?"

"Em không có..." Cô nức nở ,

cả người phảng phất lửa.

Nhiệt độ cao liên tục hướng

lên đỉnh điểm, Nhậm Tuyết

Nhi mất lý trí, ngọn lửa vô

hình đưa cô đốt thành tro.

"Không có?" Anh tà tà cười,

con người lưu chuyển kỳ dị,

"Bảo bối chỉ biết nói dối."

Nói xong, thắt lưng Đường

Liệt bắt đầu phóng đãng

luật động, lửa đạn toàn bộ

khai hỏa va chạm dưới thân

thể mềm mại.

"A, a, a..." Mỗi một tiếng

nhộn nhạo tâm hồn Nhậm

Tuyết Nhi khéo léo chu môi,

nam nhân trừu sáp mỗi một

lần đều lực lớn như vậy,

nếu không anh bắt lấy vòng

eo của cô, nâng lên, không

ngừng đem cô hướng anh

cầu xin, cô sẽ bị lực bá đạo

kia đưa đến đỉnh điểm.

Rất kích thích, rất nóng, anh

muốn dung phương thức thô

bạo mà cuồng dã cô, căn

bản không hiểu che chở.

Anh cường hãn đoạt lấy

mêm mại nọt ngào mềm

mại của cô, đem đùi ngọc

thon dài của cô nâng đến

trên vai, bắt đầu một trận

kịch liệt.

Nhậm Tuyết Nhi khóc kêu,

trong cơ thể mật thủy lien

tục xuất ra, anh quá lớn,

cũng làm cho anh đang

trong thân thể mềm mại của

cô, không ngừng phát ra

thanh âm làm người ta thẹn

thùng vạn phần.

"Liệt... A... A..." Cô bất lực

kêu tên của anh, rơi lệ càng

nhiều, cao trào tập kích

thích cô, làm cho bản thân

cô bất lực run rẩy.

"Bảo bối, còn không chấm

dứt, người nói dối sẽ bị

trường phạt." Thanh âm của

anh càng ngày càng thấp,

nhiệt khí phất qua da thịt

bởi vì tình dục mà phiếm

hồng.

"Ô... Không cần..." Cô van

xin, run run vẫn đang tiếp

tục , bắt tại trên vai anh,

chân vô lực buông xuống,

giống như búp bê khí lực bị

biến mất, chỉ có thể để anh

đùa nghịch.

"Không cần? Tuyết Nhi của

anh, em như vậy là không

ngoan." Lời nói của anh

mang theo ý cười, vùi vào

giữa hai chân cô tốc độ

càng dâng trào, sửa lấy nội

dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu,

trước tiên lui ra một chút,

vừa mạnh mẽ thẳng tiến.

Anh liếm cắn lỗ tai của cô,

thống khoái đầm đìa mê

người trong thân thể của cô

phát tiết tinh lực.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...