Chương 6: Chương 6

Từ bữa tiệc không biết bị

Đường Liệt điên cuồng giữ

lấy, khi tỉnh lại đã là trên

giường lớn, ánh nắng ấm áp

theo cánh cửa thủy tinh bên

ngoài chiếu vào, chiếu lên

trên tấm da nõn nà của

Nhậm Tuyết Nhi, trên da thịt

kia còn lưu có dấu hôn thật

sâu của Đường Liệt.

Thật lâu sau, Nhậm Tuyết

Nhi mở hai mắt, bên trong

không có một bóng người,

quay đầu, bên cạnh đèn bàn

ở đầu giường, có một tờ

giấy nhỏ.

Anh phải đi họp, hai tuần.

Đường Liệt lúc ở bữa tiệc đã

cùng người khác hợp tác,

xuất ngoại để họp, phải đến

hai tuần mới trở về. Nhậm

Tuyết Nhi là trợ lý bên người

Đường Liệt , nếu người lãnh

đạo trực tiếp đi họp, cô

đương nhiên sẽ được nghỉ.

Chính là hai tuần này cô

được phải làm gì? Đường

Liệt cũng không ở bên cô...

A! Cô rốt cuộc là làm sao

vậy? Nhậm Tuyết Nhi đột

nhiên phát hiện, hiện tại

chính mình chẳng những

không giống như trước

không hề kháng cự Đường

Liệt, ngược lại... Ngược lại

đôi khi lại còn nhớ tới đụng

chạm của anh...

A, trời ạ! Nhậm Tuyết Nhi

che khuôn mặt nhỏ nhắn,

hay là, hay là lòng của cô

đã...

Không, không được, Đường

Liệt hiện tại chỉ là tham

luyến thân thể của cô, đến

một ngày anh chán cô, vô

luận như thế nào, cũng

không thể đem tâm đặt lên

cô. Cô đã là món đồ chơi

trong tay Đường Liệt, tâm

không bao giờ động.

Vì không muốn làm cho

chính mình suy nghĩ miên

man, Nhậm Tuyết Nhi đành

phải đi ra hiệu sách gặp

bạn.

Hiệu sách là của một người

bạn thời đại học của cô -

Ngô Cùng Chính . Lúc học

đại học, Ngô Cùng Chính là

đệ thử của người phụ trách

thư viện, cậu ấy thích đọc

sách, càng thích sưu tập

thư, không nghĩ tới sau khi

tốt nghiệp đại học, cậu ấy

mở một hiệu sách cho bản

thân.

Hôm nay, Nhậm Tuyết nhi

đến chỗ của Ngô Cùng

Chính, cũng là muốn hỗ trợ

cho Ngô Cùng Chính, không

biết có thể hay không,

không nghĩ tới Ngô Cùng

Chính không nói hai lời liền

đồng ý .

Nhậm Tuyết Nhi cảm ơn,

quyết định không nhận tiền

lương, coi như là giúp đỡ

bạn bè .

Ngô Cùng Chính cũng không

nói nhiều, cười ha ha liền

đáp ứng.

Nhậm Tuyết Nhi chủ yếu là

sửa sang lại một ít thư trên

giá, đem chúng bỏ lại vị trí

cũ, đôi khi đến phụ trách ở

thu ngân, công việc rất đơn

giản, nhưng đối với Nhậm

Tuyết Nhi mà nói giống như

một công việc mới mẻ,

chẳng những thuận buồm

xuôi gió, mà đã dần thấy

thích .

Những người đến đây đều là

người thích đọc sách hơn

nữa có thể nhất tu dưỡng

văn hóa, Nhậm Tuyết Nhi

trời sinh diện mạo xinh xắn,

có nhiều người thích, rất

nhiều người thấy cô đều

mỉm cười, như bạn bè quên

biết đã lâu.

Vài ngày sau, Nhậm Tuyết

Nhi đối với công việc này

cực kỳ vừa lòng.

"Tuyết Nhi, giúp mình đem

này bản 'thiết kế nghệ thuật'

này đặt ở trên giá hàng khu

nghệ thuật nhé."

Sách mới vừa đến, Ngô Cùng

Chính vội vàng sửa sang lại.

Hắn cầm ra một quyển sách,

đưa cho Nhậm Tuyết Nhi.

Người đến lúc này không

nhiều lắm, Nhậm Tuyết Nhi

đi qua hỗ trợ, đón lấy.

Cô dựa theo lời của Ngô

Cùng Chính đem quyển sách

đến vị trí thích hợp, Ngô

Cùng Chính nhìn thấy cười

nói: "Không nghĩ tới cậu đối

với sách lại có điểm tiếp thu

nhanh như vậy, so với các

học sinh làm part-time

nhanh hơn nhiều."

"Vậy à, mình chỉ là thích mà

thôi." Bị Ngô Cùng Chính nói

như vậy, Nhậm Tuyết Nhi

ngược lại không biết nói

như thế nào cho phải. Có

chút mặt đỏ cúi đầu.

Ngô Chình Chính ha ha cười:

"Nếu không cậu chính là giết

thời gian, mình còn muốn

mướn cậu nữa đấy."

Nhậm Tuyết Nhi cười đạn

không nói.

Lúc này, chuông cửa vang

lên, Nhậm Tuyết Nhi theo

bản năng nói: "Mời vào!"

Nhưng, nụ cười liền dừng

lại trên môi.

Đường Liệt mặt lạnh lùng,

tây trang chỉnh tề, nhìn qua

thực mỏi mệt, nhưng trong

mắt lửa giận đang thiêu đốt

chứng tỏ anh hiện tại chỉ

không đơn giản tức giận mà

là phi thường tức giận.

Nhậm Tuyết Nhi tuy rằng

không biết anh vì sao lại tức

giận như vậy, cô lui về phía

sau vài bước.

Đường Liệt thấy cô sợ hãi lui

về sau, tâm tình lại xuống

đén cực điểm.

Thực ra cuộc họp anh đã rút

ngắn thời gian đến ngắn

nhất trong vài ngày, trong

lòng khẩn cấp muốn nhanh

trở về gặp bảo bối của anh.

Anh nhớ đến thân thể mềm

mại cùng dộ ấm của cô, nhớ

đến mùi vị sạch sẽ thơm

mát của cô. Nghĩ đến liền

khẩn cấp đón chuyến bay

sớm nhất.

Vừa xuống máy bay anh liền

gọi điện thoại về nhà, không

nghĩ tới, quản gia thế nhưng

lại nói nữ nhân làm cho anh

mong nhớ ngày đêm thế

nhưng lại không có ở nhà

chờ anh, mà chạy đi làm

việc?!

Anh liền lệnh cho lái xe hoả

tốc tới chỗ cô làm việc,

không nghĩ tới, vừa vừa

xuống xe liền nhìn đến cô

cùng nam nhân khác tình

chàng ý thiếp.

Nháy mắt lửa giận ập đến,

nhìn thấy cô bởi vì sợ anh

lại càng đổ thêm dâu vào

lửa!

"Liệt... Anh, như thế nào trở

lại?" Nhậm Tuyết Nhi cố

gắng không để ý đến tức

giận của anh, vẫn có chút

hoảng hốt hỏi.

Thân ảnh cao lớn của Đường

Liệt có chút cứng ngắc,

miệng không nói lời nào.

Nhậm Tuyết Nhi có chút xấu

hổ, không dám tiến lên

cũng không dám lui về phía

sau. Bởi vì vừa rồi cô rõ

ràng nhìn thấy khi cô lui về

phía sau trong mắt Đường

Liệt lại có xúc động muốn

giết người.

Một bên Ngô Cùng Chính

cũng không rõ chân tướng,

càng không biết người đàn

ông này tới làm gì, nhưng

thực rõ ràng, người đàn ông

khôi ngô này là quen biết

Nhậm Tuyết Nhi . Chắc là

bạn bè, Ngô Cùng Chính

nghĩ vậy (anh ý coi anh là kẻ

thù đó).

Vì thế, Ngô Cùng Chính giơ

tay lên chào hỏi: "Xin chào,

tôi là Ngô Cùng Chính!"

Căn bản chỉ muốn giảm bớt

không khí căng thẳng,

nhưng Đường Liệt lại không

đẻ vào mắt, Ngô Cùng Chính

xấu hổ cười cười, thu hồi

tay mình đang giơ lên.

"Liệt..." Nhậm Tuyết Nhi thở

nhẹ. Đường Liệt bình

thường tuy rằng đối người

xa lạ cũng là xa cách ,

nhưng phương diện lễ nghĩa

chưa bao giờ bất

thường."Người này là bạn

học của em, em chỉ là ở bên

cạnh giúp đỡ ...!"

Không đợi Nhậm Tuyết Nhi

nói hết lời, Đường Liệt liền

một phen ôm lấy cô hướng

ngoài cửa đi đến.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...