Chương 8: Chương 8

Là vì đâu, cô chắn hẳn là nữ

nhân anh muốn tìm, thực

dịu ngoan, làm theo anh, ỷ

lại anh, nhu thuận mềm

mại.

Còn có trên người cô luôn

có một loại hương vị ngọt

ngào gọi người, mỗi khi hôn

môi hương vị có thể kích

thích thần kinh của anh.

Trước kia không nghĩ đến có

gì đặc biệt, cùng nữ nhân

khác lúc hôn môi, nữ nhân

kia trên người dày đặc mùi

nước hoa làm cho anh buồn

nôn, anh chán ghét đẩy nữ

nhân đó ra, vài giây, nữ

nhân tự động dâng hiến,

anh cũng không cự tuyệt

làm sao có thể chủ động yêu

thương nhung nhớ nữ nhân.

Nhưng vào lúc ban đêm, lúc

tiếp xúc đến môi ngọt ngào

của Tuyết Nhi, toàn thân dục

vọng cũng nhịn không được.

Vào lúc ấy liền đem Tuyết

Nhi hung hăng mà yêu.

Hiện tại nghĩ đến, đây hẳn

gọi là yêu.

Chỉ cần ôm âu yếm nữ

nhân, lại nhiều nữ nhân đều

không nghĩ được.

Suy nghĩ như vậy, Đường

Liệt dần dần cười rộ lên.

Nhưng khi anh nhìn đến

người dưới than, thầm hít

thật sâu muốn giảm bớt đau

đớn cho Tuyết Nhi, mày

nhíu lại.

"Tuyết Nhi..." Đường liệt

thấp giọng gọi, "Đáng chết,

đều là anh không tốt, làm

đau em."

Người chưa từng xin lỗi ai

như Đường Liệt, lập tức

không biết nên an ủi Tuyết

Nhi bị mình làm thương như

thế nào, chỉ im lặng hạ môi

mềm xuống. Ở trên mặt,

trên mí mắt, miệng, sau đó

là xương quai xanh, vẫn hạ

xuống.

Tuyết Nhi chậm rãi mở to

mắt, thấy Đường Liệt trong

ánh mắt lệ khí đều biến

mất, lại nghe thấy anh mềm

nhẹ an ủi, cảm thụ anh khẽ

hôn tinh tế, trong lòng lập

tức như bị cái gì đó bế tắc,

khó chịu phát nghẹn.

"Liệt... Em, không có..."

Nhậm Tuyết Nhi khóc thút

thít , "Anh đi rồi... Em không

biết làm thế nào... Ô ô ô,

em là nhớ tới anh... Mới đi

làm việc, để không nghĩ tới

anh, nhưng anh lại hiểu lầm

em... Ô ô ô... Đau!"

Đứt quãng, Nhậm Tuyết Nhi

cũng không biết chính mình

muốn nói gì, rất nhiều lời

đều nói ra, toàn bộ khẩn

cấp muốn nói cho Đường

Liệt, không có trình tự

không có trước sau.

Nhậm Tuyết Nhi chỉ là khóc ,

khóc thút thít .

Nhưng Đường Liệt lại nghe

hiểu được, rất rõ ràng, tiểu

nữ nhân này không thấy anh

liền nhớ tới anh, không biết

làm như thế nào mới đi làm

công việc thủ thư.

Kết quả lại bị anh đột nhiên

trở về rồi hiểu lầm.

Nguyên lai tiểu nữ nhân này

đã yêu anh say đắm!

"Tốt lắm, Tuyết nhi, đừng

khóc... Ngoan, đều là anh

không tốt." Nụ hôn anủi

dường như lại hạ xuống,

bàn tay to duỗi đến chỗ hai

người ái ân nhẹ nhàng vỗ về

chơi đùa, giảm bớt thống

khổ cho Tuyết Nhi.

"A... Liệt..." Nguyên bản bởi

vì đau đớn vì áp lực dục

vọng,anh ôn nhu như vậy,

toàn bộ đánh úp lại. Làm

cho Tuyết Nhi vô lực chống

đỡ.

"Liệt, chúng ta đứng lên mà

nói, không cần bộ dạng

này..." Như vậy căn bản cái

gì cũng đều nói không rõ

ràng.

"Không được." Anh ỷ vào ưu

thế than thể, dễ dàng liền

đem cô chế phục ở dưới

thân, khóe miệng nhẹ nhàng

mỉm cười.

"A?" Tựa hồ không biết anh

nói cái gì, mê say nhìn anh

lơ đãng cười."Liệt, anh thật

sự hiểu lầm em, Ngô Cùng

Chính là bạn thời đại học

của em, chúng ta... Ô "

Anh che khuôn mặt nhỏ

nhắn của cô, cúi đầu hôn

mmoi đỏ mọng xinh đẹp. Nụ

hôn mang theo bá đạo giữ

lấy.

"Mặc kệ hai người là quan

hệ gì, anh cũng không thích

từ trong miệng của em nhắc

đến nam nhân khác."

"Tuyết Nhi, em là của anh,

ai cũng đừng nghĩ trong tay

anh cướp em đi." Môi mỏng

phun ra lời nói kiên định,

anh không ngừng nhấm

nháp vị ngọt của cô.

Bàn tay to không an phận

nâng váy cô, âu yếm da thịt

nõn nà, lại chậm rãi tham

tiến vài đùi cô, cách quần

lót trêu đùa chỗ mẫn cảm

nhất của cô.

"Ân... Ngô..." Nhậm Tuyết

Nhi giật mình, toàn thân

giống như có lửa, cô khó có

thể khắc chế tiếng rên rỉ

phát ra, cảm giác được mồi

lửa nam tính còn tại trong

cơ thể, âu yếm như vậy

không thể nghi ngờ lại gia

tăng tình dục.

Đường Liệt bừa bãi ở da thịt

non mềm của cô ấn xuống

vô số dấu hôn, để sát vào

bên tai cô thấp giọng nói:

"Tuyết Nhi, giãy giụa của

em, phản kháng của em,

đều làm cho anhcàng thêm

hưng phấn, càng muốn em,

đem em toàn bộ nuốt vào

trong bụng... Em đây là mời

anh sao?"

Nhậm Tuyết Nhi vô lực lắc

đầu, tay nhỏ bé vô lực phụ

giúp bờ vai của anh.

"Không có! Anh... Anh đứng

lên... Ô ô... Thật đáng giận...

Chỉ biết khi dễ em "

"Anh chỉ là không cho phép

em cùng nam nhân khác

than mật." Anh gầm nhẹ, dễ

dàng kéo quần lót cô ra khỏi

đùi.

"Không ... " Nhậm Tuyết Nhi

có chút sợ hãi, thân thể run

nhè nhẹ.

"Tuyết Nhi." Anh hô tên của

cô, tay thô ráp trực tiếp

chạm đến đóa hoa nữ tính

kiêu ngạo, tìm kiếm hoa

hạch mẫn cảm của cô.

"A!" Nhậm Tuyết Nhi cả

người run run, bị Đường Liệt

khiêu khích làm thân thể

run rẩy.

"Tuyết nhi... Anh muốn em,

thân thể của em đã mới

anh, cho dù anh đáng giận

khi dễn em, nhưng em

không được rời khỏi anh."

Anh kiêu ngạo tự tin khuôn

mặt có chút mị hoặc.

"Ngô..." Đáng thương cho

Nhậm Tuyết Nhi nói không

ra lời, cô bị anh nắm lấy,

không chỉ có thân hình mất

đi tự do, ngay cả tâm cũng

từ lúc nào tyiến về phía

anh, lại như thế nào có thể

giãy khong nằm trong tay

anh? Tay anh không ngừng

mà tra tấn cô, ở chỗ tư mật

tiết mùi thơm nồng đậm,

hoa tâm dần dần dễ chịu.

Nguyên bản đau đớn đã

sớm tình dục hóa thành

mãnh kiệt, dần dần ăn mòn

thần trí của Nhậm Tuyết

Nhi.

"Liệt..." Cô nhẹ nhàng gọi

tên của anh, ý thức từng

chút từng chút bị phá hủy.

Anh đứng dậy, đem quần áo

cởi toàn bộ, thân hình tinh

tráng tuấnmĩ lại phủ trên

thân hình non mềm của cô,

mười nón tay tà ác nhanh lẹ

xé quần áo của cô, hai

người trần trụi như nhau.

Anh cẩn thận ngâng cằm của

cô, đầu lưỡi không khí

phách tham nhập trong

miệng cô, hút lấy đinh

hương trong khoang miệng,

muốn cô hoàn toàn thừa

nhận thừa nhận nắm lấy của

anh.

Anh muốn cô cảm thụ anh,

anh muốn cô chỉ có thể cảm

giác được anh.

Nhậm Tuyết Nhi nức nở , bị

động cùng anh dây dưa, làm

cho hơi thở của anh chiếm

lĩnh hô hấp của cô, tùy ý

anh muốn làm gì làm.

"Trừ bỏ anh, ai cũng đừng

giành lất em." Đường Liệt

kiên định tuyên bố, đại tay

nắm giữ một bên nhũ tuyết

nộn của cô, trừng phạt nắm

lấy.

"A a..." Nhậm Tuyết Nhi nhăn

lại mày thở dốc. Không ngờ,

Đường Liệt gầm nhẹ một

tiếng khuôn mặt tuấn tú phủ

xuống dưới, hàm trụ nhũ

tiêmmê người của cô.

"Liệt... Hừ ân..." Ngực cô

giống như muốn nổ tung,

khó có thể hô hấp. Lời lẽ

khiêu khích của anh làm cho

Nhậm Tuyết Nhi điên cuồng,

thân thể của cô không

ngừng mà run run, giữa hai

chân mật dịch lại dừng

không được, nhất thanh sở

động, đã ươn ướt cô cũng

như đã ươn ướt anh.

"Muốn sao, Tuyết Nhi?"

Thanh âm nam tính khàn

khàn hỏi, cố ý làm cho nam

tính thật lớn ở gần cô đọng

đưa, nắm lấy từng hô nhỏ

của cô.

"Ngô... Ân hừ..." Cô cắn môi,

khuôn mặt nhỏ nhắn, ủy

khuất chảy ra lệ, dùng ánh

mắt vụng trộm chỉ trích tàn

nhẫn của anh.

"Tuyết Nhi, chỉ cần em nói,

anh liền cho em." Trong

giọng nói mang theo mệnh

lệnh.

"Ô ô ô..." Nhậm Tuyết nhi

khóc ra, chịu không nổi tra

tấn của anh.

Vì sao đối cô như vậy? Đùa

bỡ cô, anh mới vui sao, lòng

của cô đã thất lạc, không trở

lại, nhưng cô không nghĩ

trong cảm nhận của anh, cô

chính là nữ nhân thủy tinh,

anh biết rõ khiêu khích của

anh đối cô mà nói không

thể kháng cự, mà anh lại

một lần một lần đùa giớn

cô, làm cho cô khóc cầu xin

tha thứ.

Rõ ràng anh có lỗi, rõ ràng

anh hiểu lầm, vì sao còn

muốn khi dễ cô?

Cô chính là ngu ngốc, nhiều

nam nhân như vậy, vì sao lại

thương anh.

Càng nghĩ càng cảm thấy ủy

khuất, cô lại thương tâm

khóc lên, khuôn mặt đỏ lên

dính nước mắt, chọc Đường

Liệt trong lòng lại một trận

phiền muộn. Nguyên vốn là

muốn cô bỏ qua đau đớn

vừa rồi, không nghĩ tới lại

làm cho cô khóc.

Nhìn mặt cô, thâm thúy xẹt

qua một tia ảo não, trầm

giọng quát khẽ: "Đừng khóc

."

Nhậm Tuyết Nhi dừng không

được, vẫn khóc, nước mắt

tràn ra.

Đột nhiên, Đường Liệt cúi

người, chặt chẽ che lại cặp

môi thơm của cô, lại một

lần nữa khắc sâu hôn trụ cô,

cũng ngăn chặn cô khóc nức

nở.

Tiếp theo, anh trầm hạ thắt

lưng, nam tình nóng rực

ngang nhiên tràn ngập cô,

chiếm lĩnh thân thể của cô.

Chậm rãi luận động.

"Ngô - " Cô không khỏi mở

mắt ra, thình lình làm cho

cô cả người run rẩy, toàn

thân giống như muốn hòa

tan.

Cố nén dục vọng lâu như

vậy một khi động vào, ngay

cả Đường Liệt chính mình

cũng đều khó có thể khống

chế. Anh ngăn chặn thân thể

mềm mại xinh đẹp dưới

thân, thẳng tiến, một chút

lực, làm cho hoa huyệt mềm

mại kia không ngừng phun

ra nuốt vào nam tính của

anh, anh muốn đoạt lấy

toàn bộ cô.

"Cảm nhận được sao? Tuyết

Nhi... Tuyết Nhi của anyh...

Còn có nam nhân nào có

thể gây cho em khoái hoạt

như vậy?" Anh động tác tràn

ngập, mồ hôi da thịt nóng

không ngừng mà tích lạc

trên người cô.

Hơi thở của anh cứ như vậy

cường hãn vây quanh cô,

làm cho cô quên mất ủy

khuất cùng rụt rè, hôn lại

cái miệng nhỏ nhắn khoe

khoang tài giỏi, hai chân

thon dài kẹp chặt anh, như

cầu xin anh càng nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...