Chương 18: Chương 19

Sau khi ngồi lên chiếc Rolls Royce của Cố Tu Niên, Cố Liên vẫn cảm thấy đầu óc mơ màng, một chút tinh thần cũng không có.

Sau khi về đến văn phòng, càng mệt đến mức trực tiếp nghiêng người ngủ gật trên sô pha.

Cố Tu Niên ngẩng đầu nhìn cô từ đống văn kiện chất đống như núi, thấy bộ dáng ċһán nản của cô, nhíu mày hỏi "Con làm sao vậy?"

Cố Liên chống đầu, mơ hồ nói "Đau đầu, khó chịu quá."

"Chỗ nào khó chịu?"

Cố Tu Niên buông bút xuống, rời khỏi bàn làm việc đi về phía cô.

"Toàn thân đều khó chịụ"

Cố Liên mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn nói

"Ba ơi, hình như con bị bệnh rồi. "

Cố Tu Niên đem bàn tay dán lên trán cô, chợt cảm thấy lòng bàn tay nóng bỏng

"Con phát sốt rồi."

Lập tức lấy đïện thoại di động ra, bấm số của bác sĩ tư nhân, gọi người tới công ty một chuyến.

Cố Liên mềm nhũn nằm nghiêng trên sô pha, khóe mắt bất giác tràn ra một giọt nước mắt, cô khó chịu lau mặt, nhỏ giọng nói

"Con nhớ mẹ rồi."

Lúc trước sinh bệnh, đều có mẹ sẽ ở cùng với cô, ôn nhu chăm sóc cho cô, không nghĩ tới lần này mẹ vừa vặn đi ra ngoài cô liền sinh bệnh.

"Sáng nay bà ấy đã lên máy bay, lúc này hẳn là đã đến thành phố L."

Cố Tu Niên nói.

Cố Liên càng ủy khuất, ngước mắt lên nhìn hắn, nhỏ giọng nói

"Ba ơi..."

"Ừm?"

"Muốn ôm..."

Cố Tu Niên "..."

Nũng nịu nói muốn ôm một tiếng, khiến Cố Tu Niên cứng đờ tại chỗ, hắn vẫn cho rằng con gái sợ hắn, bình thường cùng hắn nói chuyện đều có chút rụt rè sợ hãi, không nghĩ tới sinh bệnh, lại là một bộ dáng mềm mại triền người đến như vậy.

Cố Liên nằm trên sô pha, vẫn là một bộ dáng đáng thươռg hề hề, thấy ba cô nửa ngày không đưa ra phản ứng, trong lòng cô khó chịu muốn chết, trong ấn tượng của cô, mỗi lần cô sinh bệnh, một đám người trong nhà đều vây quanh cô, hỏi han ân cần, hiện tại cả người cô đều khó chịu, còn muốn ở trong sô pha cứng rắn này, muốn ôm không chiếm được.

"Ba ơi..."

Cô lại nhỏ giọng gọi hắn.

Trong lòng của Cố Tu Niên dao động đến lợi hại, cơ hồ muốn mềm lòng cúi người xuống ôm cô, bất quá đïện thoại vừa vặn vang lên, hắn liền xoay người đi đón, là bác sĩ gọi về, hỏi tình trạng bệnh cụ thể bây giờ của Cố Liên.

Cố Tu Niên cúp đïện thoại, đi rót một ly nước ấm cho Cố Liên, trầm giọng nói

"Kiên ℭường một chút."

Theo hắn cảm thấy, con gái của Cố Tu Niên hắn, không nên yếu ớt như vậy.

Nhưng một bên cảm thấy không nên, một bên vẫn là đau lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia nhăn thành một đoàn, hẳn là thật sự khó chịụ

Cố Liên thấy ba cô không muốn ôm cô, trong lòng ủy khuất đến không chịu nổi, khó có được bày ra sắc mặt trước mặt hắn, quay đầu không muốn để ý tới hắn, ngay cả nước cũng không muốn uống.

Cố Tu Niên "..."

Bác sĩ đến rấtnhanh, hỏi thăm tình hình bệnh của Cố Liên, lại đo nhiệt độ cơ thể cho cô, cuối cùng nói

"Nhanh đến 39 độ, nên tiêm thuốc hạ sốt cho tiểu thư, khi đó nhiệt độ giảm xuống thì không sao."

Cố Liên nghe được muốn tiêm thuốc , thiếu chút nữa muốn khóc ra tiếng, lắc đầu nói

"Uống thuốc là được rồi."

Vị bác sĩ này là bác sĩ gia đình của Cố gia, đối với tình hình thân thể của Cố Liên rấthiểu rõ, cô bình thường không bị bệnh gì, nhưng một khi bị bệnh phát sốt, không tiêm là không thể lui cơn hạ sốt xuống.

"Tôi..." Cố Liên còn muốn mặc cả, Cố Tu Niên ở một bên xoa xoa huyệt thái dương, nói

"Tiêm thuốc đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...