Chương 21
Trong cung không thiếu nô tài to gan lớn mật, giống như Đức phi, hoặc như Vệ thứ phi sinh được bát a ca Dận Tự. Nhưng những nô tài to gan mà lại không đủ thủ đoạn, không được Hoàng đế tiếp nhận thì chỉ có một con đường chết.
"Ha ha." Hoàng đế cười khẽ, ngay sai có lạnh nhạt nói "Truyền khẩu dụ của trẫm, chu di cửu tộc. Thông báo với lục cung, ai có liên quan đế nữ nhân này, xử lý theo quy định."
Dứt lời hắn xoay người rời đi, lúc đi ngang qua Lương Cửu Công, bước chân dừng lại, "Lương Cửu Công, nhớ quét sạch chỗ này, thuận tiện rửa sạch cổ của ngươi luôn đi. Nếu như trẫm biết được có tin đồn linh tinh gì đó, ha ha, chờ kiếp sau ngươi lại hầu hạ ta."
Hoàng đế đi rồi, Lương Cửu Công quỳ rạp dưới đất hồi lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh nổi, cuối cùng hắn mới thả lỏng trái tim đang đập thình thịch như đánh trống xuống.
Hắn chậm rãi bò dậy, đứng dậy, dùng ánh mắt như nhìn người chết liếc nhìn đám cung nhân vẫn đang quỳ dưới đất trong điện, cho dù chuyện này là thật hay giả, bọn họ đều không thể sống tiếp.
Lương Cửu Công hiểu rõ "quét dọn sạch sẽ" trong miệng Hoàng đế là ý gì, ý ngài ấy là quét dọn tất cả bao gồm cả đám cung nhân này.
Hắn dùng ánh mắt thương hại nhìn thoáng qua bọn họ, sau đó nhẹ nhàng phất tay, "Người đâụ"
Các cung nhân quỳ dưới đất đã đoán trước được kết cục của bọn họ, có người nhịn không được khóc nấc lên, ngay sau đó bọn họ bị đám thị vệ cường tráng bịt kín miệng, yên lặng không tiếng động kéo ra ngoài.
...
Hoàng hôn ở Càn Thanh cung.
Lúc này khuôn mặt Hoàng đế lạnh lùng, ngồi ngay ngắn trên bảo tọa, Lương Cửu Công cố gắng khiến bản thân như vô hình.
Bên dưới có một thị vệ đang lẳng lặng cúi đầu quỳ một gối xuống đất.
Một lúc lâu sau, Hoàng đế mới mở miệng nói "Nói như vậy, những gì binh linh tuần tra ban đêm nói chính là sự thật?"
"Bẩm Hoàng thượng, đúng như vậy." Thị vệ kia bình tĩnh quy củ đáp.
Hoàng đế ngả người về sau, nằm ngừa trên ngự tọa, mệt mỏi thở dài, hắn chán nản phất tay, "Lui ra đi."
Thịt vệ cúi đầu đứng dậy, im hơi lặng tiếng biến mất khỏi điện.
Lương Cửu Công nuốt một ngụm nước miếng, hắn càng cố gắng không để bản thân phát ra tiếng.
Hoàng đế mệt mỏi nhéo ấn đường, trong giọng nói tràn ngập sự bất đắc dĩ, "Lương Cửu Công, có phải trẫm đã phạm một sai lầm nghiêm trọng không?"
Lương Cửu Công vội vàng quỳ xuống đất, "Chủ tử, ngài là chủ thiên hạ, sao ngài có thể phạm sai lầm được chứ?"
Hoàng đế nở nụ cười giễu cợt, "Nếu Hoàng tổ mẫu còn sống, chắc chắn vả cho trẫm mấy phát."
Nhắc đến Thái Hoàng thái hậu, Lương Cửu Công nào dám lên tiếng bình thẩm, chỉ có thể nỗ lực tìm cớ giải vây cho Hoàng đế, "Vạn tuế giá, nào có nghiêm trọng như ngài nói. Những kẻ biết việc này đều đã ngậm chặt miệng, đây chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, dù Thái Hoàng thái hậu có biết cũng sẽ không trách cứ ngài..."
Hoàng đế nằm ngửa, tay khoanh lại gác lên mắt phượng không lên tiếng.
"... Huống hồ, huống hồ cho dù binh lính tuần tra ban đêm thấy Tam công chúa, cũng có thể là vì ngày ấy Tam công chúa nhất thời hứng khởi vui chơi ở bên ngoài quên thời gian, nên mới vội vàng về trước giờ khóa cửa cung. Người ngài gặp được ngày ấy, cũng, cũng không nhất định là Tam công chúa..." Lương Cửu Công nỗ lực giải vây cho Hoàng đế, rõ ràng trong lòng hắn biết chuyện này do chính hắn và thân vệ của Hoàng thượng tự mình điều tra, khả năng là thật vô cùng lớn.
Coi như đây là một lý do tự lừa mình gạt người cho Hoàng đế vậy.
Khang Hi bỏ tay xuống, trong mắt lóe lên hàn quan, "Đúng vậy, ngươi nói đúng, không nhất định là Tam công chúa..."
Lương Cửu Công tỏ vẻ tán đồng.
Đột nhiên Hoàng đế đứng dậy, ngữ khí kiên định, "Trẫm muốn đích thân đi xem."
Dứt lời hắn vội vàng đi ra bên ngoài, Lương Cửu Công gấp gáp chạy theo sau, "Vạn tuế gia, không gọi ngự liễn sao?"
"Không cần, chỉ hai chúng ta âm thầm đi thôi." Hoàng đế cũng không quay đầu lại, bước đi kiên định, góc áo tung vay.
Ps Chương sau có h nhẹ sẽ thu phí nha mn, cám ơn Ngọc Ngọc, HN và ice ice đã đề cử truyện, tặng các bạn 1 chương
Chương 22
Điện đằng sau Vĩnh Hòa cung.
Đoan Tĩnh vừa mới rửa mặt chải đầu xong định đi ngủ, thì bị một tiếng động ồn ào đánh thức.
Nàng mê mang xốc rèm giường lên, thì nhìn thấy Lục Y gác đêm bên cạn♄ nàng đang bị Lương Cửu Công che miệng lại lôi ra ngoài.
Đoan Tĩnh phản ứng lại, sau đó vội vàng chất vấn "Lương công công, ông làm gì vậy?"
Lời còn chưa dứt, nàng đã nhìn thấy Hoàng đế mặc thường phụcmàu nâu, khuôn mặt lạnh lùng tiến vào, cửa sau lưng hắn bị đóng lại.
"Hoàng, Hoàng A Mã..." Đoan Tĩnh ngây dại, miệng nàng hé mở, hai mắt trợn tròn, không thể tin được hắn vậy mà xuấthiện tɾong phòng nàng.
"Sao, sao ngài lại đến đây?" Dứt lời, Đoan Tĩnh hoảng loạn kéo chăn gấm đang tuột xuống hông của mình lên, che chắn kín mít trước ngực.
Mùa hè nóng nực, nàng chỉ mặc một lớp lụa xanh mỏng manh, bên dưới là chiếc yếm hoa sen như ẩn như hiện, thấy Hoàng đế đột ngột xông vào, sao nàng có thể không hoảng loạn được.
Hoàng đế thấy vậy thì hai mắt thâm trầm, nhanh ͼhân bước về phía nàng.
Đoan Tĩnh nâng cao giọng "Hoàng A Mã, đừng đến đây, nhi thần, nhi thần mặc rồi nói chuyện với ngài có được không?"
Hoàng đế nghe vậy ánh mắt sâu thẳm, môi cong lên, ngữ khí lạnh băng, "Không cần mặc. Như vậy vừa hay tiện trẫm kiểm tra thực hư."
Dứt lời hắn đẩy rèm châu ra, sải bước đến gần giường nàng, bàn tay to vén rèm ra, nghiêng người về phía nàng.
Đoan Tĩnh bị dọa sợ, không ngừng lùi về phía sau, bàn ͼhân trắng nõn không ngừng quẫy đạp, "Đừng, đừng qua đây "
Nhưng chiếc giường chỉ có nhiêu đó, nàng có thể trốn đi đâu được.
Hoàng đế cúi người, tay nắm lấy cằm nàng, ngữ khí lạnh băng, "Con kêu to lên, để Triệu Giai thị cũng nghe thấy."
Đoan Tĩnh nghe vậy rúc người một chỗ không dám nhúc nhích.
Đúng vậy, ngạch nương ở cách vách, âm thanh lớn một chút sẽ đánh thức bà ấy, nếu như bà ấy thấy cảnh tượng này, nói không chừng sẽ lập tức ngất xỉu, còn Hoàng đế cũng nhất định không bỏ qua cho nàng.
Đoan Tĩnh thấy dáng vẻ này của Hoàng đế, cũng đoán được là đã xảy ra chuyện gì.
Chuyện nàng cẩn thận giấu giếm cuối cùng cũng bị phát hiện rồi.
Sắc mặt của Đoan Tĩnh trắng bệch, nàng cắn môi, không dám lớn tiếng nữa.
Hoàng đế nắm cằm Đoan Tĩnh, nhìn khuôn mặt đáng thươռg của nàng, lần đầu tiên quan sát tỉ mỉ khuôn mặt nàng.
Long mi cong dài, sống mũi cao, đôi mắt xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng, đúng là một mỹ nhân tinh xảo, xinh xắn động lòng người.
Nhưng hắn không kịp đánh giá mỹ mạo của nàng quá nhiều, hiện giờ hắn chỉ muốn nghiệm chứng tiểu cung nữ ngày ấy có phải nàng hay không thôi
Một tay hắn ấn nàng xuống giường, tay kia men theo bụng nhỏ trơn bóng, vói vào sa y, muốn sờ vào tɾong.
Đoan Tĩnh nỗ lực giãy giụa, "Đừng, đừng như vậy... Hoàng A Mã, là con, đừng sờ soạng, là con..." Đoan Tĩnh thấp giọng cầu xin.
Nhưng Hoàng đế căn bản không bị lời nói của nàng ảnh hưởng, hôm nay hắn phải tự mình xác nhận mới bằng lòng bỏ qua.
Một tay hắn giữ chặt hai tay đang giãy giụa của nàng, một tay xé rách sa y dưới hạ thân, một tiếng rẹt vang lên, quần áo bên dưới của Đoan Tĩnh đã bị xé thành từng mảnh nhỏ.
Đoan Tĩnh vội vàng khép hai ͼhân lại, không ngừng cầu xin "Hoàng A Mã, cầu xin ngài, đừng như vậy..."
Hoàng đế ngoảnh mặt làm ngơ, hắn đè người xuống, bao phủ lên người Đoan Tĩnh, một tay ấn hai tay nàng trên đỉnh đầu, tay còn lại dùng sức bẻ hai ͼhân đang khép chặt của nàng ra.
Một người dùng sức khép chặt, người còn lại dùng sức tách ra.
Đoan Tĩnh giằng co với Hoàng đế, mãi đến khi nàng không còn sức lực, hai ͼhân không chịu khống chế bị Hoàng đế banh ra, hắn chen ͼhân mình vào giữa hai ͼhân nàng, dùng sức tách ma͙nh sang hai bên.
"A..." Đoan Tĩnh rên ɾỉ, cuối cùng không cách nào ngăn mọi chuyện xảy ra.
Hoàng đế vươn tay thăm dò vào nơi riêng tư của nàng, bên dưới trơn bóng không một cọng lông, cảm xúc trơn trượt mềm mại, là bạch hổ, hoàng để ngẩn người.
Chương 23
Sau đó hắn vẫn chưa từ bỏ ý định cúi đầu đến gần, hai mắt hắn nhìn chằm chằm hoa huyệt của Đoan Tĩnh, hình dáng tiểu huyệt của nàng vô cùng hoàn mỹ, màu sắc hồng nhạt, vô cùng mê người, là tiểu huyệt xinh đẹp nhất Hoàng đế từng thấy.
Nhưng hắn không có thời gian thưởng thức, hắn vươn ngón tay đẩy hai cánh hoa đỏ bừng của Đoan Tĩnh ra, không màng nàng ngăn cản, hai ngón tay ma͙nh mẽ cắm vào tɾong tìm kiếm thứ gì đó.
"Đaụ.." Đột nhiên bị nhét đầy khiến Đoan Tĩnh trướng đến chịu không nổi, nàng nhíu mày muốn thét chói tai, nhưng sau đó lại vội vàng phản ứng lại, đè nén tiếng rên ɾỉ xuống.
Nàng hung hăng cắn môi dưới, không, không thể phát ra tiếng, ngạch nương còn ở bên cạn♄.
Hoàng đế vừa cắm hai ngón tay vào đã cảm nhận được cái tiểu huyệt này vô cùng nhỏ hẹp, huyệt khẩu liếm mút ngón tay hắn tɾong vô thức, Hoàng đế nhẫn tâm đẩy sâu hai ngón tay vào tɾong, gian nan căng tiểu huyệt non nớt ra.
Đoan Tĩnh vô cùng bi thươռg, nước mắt lưng tròng.
Hoàng đế ghé sát đầu vào, cẩn thận quan sát, mị thịt tươi non mấp máy xoắn chặt lấy ngón tay hắn, Hoàng đế không tự chủ nuốt nước miếng, ngay sau đó cẩn thận thăm dò tiếp.
Quả nhiên, không thấy tấm màng mỏng kia.
Hoàng đế suy sụp rũ mắt, hắn thả bàn tay đang giữ chặt nàng ra, vô lực để mặc bản thân ngã lên thân thể mềm mại ấm áp của Đoan Tĩnh, chóp mũi lại ngửi được mùi hươռg ngọt ngào quen thuộc kia.
Hắn hoàn toàn hết hy vọng.
Không phải đã sớm biết rồi sao?
Tội gì phải lừa mình dối người.
Hoàng đế cảm thấy bản thân rấtbuồn cười, nếu không phải sớm biết tiểu cung nữ kia chính là Tam công chúa, sao hắn có thể không màng tất cả lột quần của nữ nhi mình rồi xem hoa huyệt của con bé chứ?
Trong lòng đã sớm có đáp án, chỉ là hắn vẫn cố chấp mà thôi.
Rõ ràng ngay khi duỗi tay sờ vào tiểu huyệt của con bé hắn đã biết, cực phẩm danh khí, làn da trơn nhẵn, ngoại trừ là tiểu cung nữ ngày ấy khiến hắn nhớ mãi không quên thì còn có thể là ai nữa?
Mệt hắn còn băn khoăn suy nghĩ, gia đình như thế nào mới có thể nuôi dưỡng một tiểu mỹ nhân ôn hươռg nhuyễn ngọc như vậy.
Kết quả vậy mà lại là nhà của hắn.
Đoan Tĩnh lẳng lặng nhìn hoàng đề đang đè trên người nàng bất động, không biết hắn đang suy nghĩ điều gì.
Nhưng trọng lượng cơ thể của hắn đè lên khiến nàng sắp thở không nổi.
Dù nàng biết rõ có thể bản thân không sống nổi đến ngày mai, nhưng cũng không muốn bị đè đến chết thế này, bị truyền ra ngoài thì biết để mặt vào đâu nữa.
Nàng dùng đôi tay vô lực đẩy Hoàng đế vài cái, hoàn toàn vứt bỏ nỗi sợ hãi tɾong quá khứ, dù sao cũng chết, còn để ý nhiều như vậy làm gì?
"Đứng dậy, ngài đè con." Nàng không muốn gọi Hoàng A Mã nữa, một người phụ thân tự thò tay vào kiểm tra màng trinh của nữ nhi mình, thật sự không xứng đáng để nàng gọi một tiếng A Mã.
Hoàng đế nghe vậy ngước mắt lên, khoảng cách gần như vậy, ngay cả hô hấp của cả hai cũng giao hòa bên nhaụ
Trong mắt hắn mang theo sự kinh ngạc, khóe miệng cong lên nụ cười mỉa mai, "Cái gì? Con nói chuyện với trẫm sao?"
Đoan Tĩnh quay đầu đi, không để ý đến hắn.
Hoàng đế cười khẽ, hắn chưa bao giờ gặp phải khıêu khích thế này, hắn chậm rãi đứng dậy, cưỡi lên người nàng, một tay khẽ vuốt ve những cọng tóc mai của nang, sau đó bàn tay thong thả dời về phía cần cổ trắng nõn yếu ớt, sau đó năm ngón tay siết lại, ánh mắt ngạo nghễ lạnh băng.
Nữ nhi này không thể lưu lại, con bé sẽ là vết nhơ lớn nhất tɾong cuộc đời đế vương vĩ đại của hắn.
Nếu như bị người khác phát hiện ra sẽ dẫn đến trời long đất lở, dân tâm hoảng loạn.
Con bé sẽ là nhược điểm để người khác công kích hắn, là vết bẩn duy nhất tɾong cuộc đời hắn
Hoàng đế mím môi thành một đường thẳng, tɾong mắt mang theo sự bình tĩnh và sát ý điên cuồng, tay không ngừng ra sức, thậm chí hắn có thể cảm nhận rõ ràng mạch đập bên dưới cần cổ trắng nõn kia đang đập chậm dần...
Chương 24:
Cảm giác hít thở không thông dần xâm chiếm Đoan Tĩnh, nàng khó nhọc thở dốc, muốn lấy thêm nhiều không khí theo bản năng, cái miệng đỏ bừng của nàng khẽ nhếch lên, bên trên lông mi run rẩy là những giọt nước mắt trong suốt, khuôn mặt cũng đỏ dần lên.
Đoan Tĩnh mở hai mắt nhìn vẻ mặt vô cảm của Khang Hi, ngay sau đó nở nụ cười chua xót, suy sụp buông khăn trải giường đã bị nàng xé rách ra.
Nàng chậm rãi nhắm hai mắt lại, vốn đã đoán được kết cục, nhưng đến thời điểm mấu chốt nàng vẫn muốn sống, vẫn đấu tranh trong vô thức.
Nhớ lại hai kiếp sống của mình, Đoan Tĩnh cảm thấy đúng là nực cười.
Như vậy cũng tốt, chết cho sạch sẽ, không thì lại làm bẩn thanh danh của người phụ thân vĩ đại.
Hắn cho nàng sinh mệnh, muốn lấy lại cũng chẳng sao cả.
Nàng không thể từ chối, cũng không dám từ chối.
Cảm giác hít thở không thông dần dần bao phủ thần trí của Đoan Tĩnh, nàng cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Ngạch nương, thật xin lỗi.
Đột nhiên, cảm giác hít thở không thông biến mất trong nháy mắt, không khí mới mẻ không ngừng trào vào phổi, Đoan Tĩnh há miệng lớn hút khí, hai mắt mê ly mở ra liền nhìn thấy Hoàng đế lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống nàng, ánh mắt như đang nhìn một thi thể.
Ánh mắt hắn phức tạp quan sát nàng trong chốc lát, không biết đang suy nghĩ gì, ngay sau đó lại phất áo rời đi.
Không nói gì đã rời đi rồi.
Đoan Tĩnh vô lực nằm xuống giường, không hề có cảm giác vui sướng sau khi gặp nạn.
Nàng thoát được một kiếp nạn rồi sao? Não nàng chết lặng, thậm chí không còn năng lực tự hỏi nữa.
Không biết qua bao lâu, nàng nghe thấy tiếng Lục Y vọt vào phòng, cẩn thận nâng nàng dậy, vành mắt nàng ấy sưng đỏ, không biết đã khóc bao lâu rồi, "Công chúa, công chúa... rốt cuộc là sao thế này..." Lục Y nhìn Đoan Tĩnh vô lực nằm liệt dưới giường, nước mắt tràn mi.
Đoan Tĩnh nỗ lực nở nụ cười trấn an nàng ấy, giọng nói của nàng khản đặc "Lục Y ngoan, đừng khóc, không phải là đã không còn việc gì nữa sao... khụ khụ..." Dứt lời liền ho sù sụ.
Lục Y vội vàng vỗ lưng Đoan Tĩnh, nàng vất vả lắm mới ngừng ho.
Nhưng nhìn vết hằn xanh tím trên cổ Đoan Tĩnh, nào phải dáng vẻ không có việc gì chứ
"Công chúa, lúc nãy Lục Y đang ngủ, không hiểu sao, vừa mở mắt đã nhìn thất Lương công công đột nhiên xuất hiện giữ chặt nô tỳ, sau đó Hoàng thượng xông thẳng vào..." Lục Y kích động nói.
"Ừm..." Đoan Tĩnh ngắt lời nàng ấy, "Lục Y, ta biết. Không sao cả, đã không sao nữa rồi."
Mặc dù không hiểu sao đột nhiên Hoàng A Mã lại buông tha cho nàng, nhưng nếu hôm nay nàng không chết, vậy sau này hẳn sẽ không còn vấn đề gì nữa.
Lục Y vội vàng gật đầu liên tục, "Đúng, đúng vậy, không có việc gì cả, không có việc gì là tốt, không có việc gì là tốt..." Mặc dù không biết Hoàng đế lên cơn điên gì, nửa đêm nửa hôm xông vào phòng công chúa, nhưng tóm lại đã không có việc gì rồi.
Trong lúc mơ hồ Lục Y có một suy đoán, nhưng điều này thật sự quá hoang đường, nàng ấy không dám phát ngôn bừa bãi.
Nàng ấy lo lắng sốt ruột nhìn chằm chằm Đoan Tĩnh, muốn nói lại thôi, "Công chúa, sao Hoàng thượng lại..."
Đoan Tĩnh cười khổ, có giấu ai cũng không thể gạt được nàng ấy, "Ngươi đoán không sai... là hắn."
Ngữ khí của Đoan Tĩnh nhẹ nhàng, giống như đang nói về một chuyện không liên quan đến mình, vẻ mặt vân đạm phong khinh, cho dù ai nhìn thấy cũng không ngờ nàng vừa mới thoát khỏi tử thần.
Lục Y hoảng hốt, giọng nói run rẩy, tay cầm tay Đoan Tĩnh, "Sao, sao có thể như vậy..."
Đoan Tĩnh cười chua xót "Nói ra thì rất dài... có điều, chuyện đã qua rồi, như vậy cũng tốt, đỡ phải sống cuộc sống cả ngày lo lắng đề phòng. Có điều Lục Y, từ giờ về sau, e rằng chúng ta sẽ trở thành một đôi chủ tớ nghèo túng nhất hậu cung này, cũng không ai dám hỏi thăm nữa."
Dứt lời, Đoan Tĩnh nở nụ cười tự giễụ
Chương 25
Cho dù hôm nay Hoàng đế bộc phát lòng từ bi buông tha nàng, nhưng sau này nàng cũng sẽ không có khả năng ngóc đầu lên nổi, trốn tránh còn không kịp nữa là.
Còn hoàng để để bảo vệ bí mật của mình, sẽ tuyệt đối không cho phép nàng tiếp xúc với bất kỳ kẻ nào.
Lục Y không thèm quan tâm nói "Không sao cả, dù sao trước kia chúng ta cũng không có ai hỏi thăm."
Đoan Tĩnh nghe vậy nở một nụ cười khó nhọc, nàng thoải mái gật đầu đáp, "Ngươi nói đúng, dù sao vốn dĩ chúng ta cũng không có ai hỏi thăm cả."
Lục Y cẩn thận ôm lấy Đoan Tĩnh, "Công chúa, dù sao từ nhỏ nô tỳ đã lớn lên cùng ngài, số mệnh của ngài, cho dù là tốt hay xấu, nô tỳ cũng sẽ ở cạnh bên ngài."
Đoan Tĩnh cảm động vỗ vỗ lưng nàng ấy.
Sau đó Đoan Tĩnh buông nàng ấy ra, vẻ mặt mệt mỏi nói "Lục Y, ngươi quay về ngủ đi, lăn lộn lâu như vậy, hôm nay không cần gác đêm nữa. Ta cũng sẽ nghỉ ngơi một chút... còn về chuyện hôm nay, ta nghĩ Hoàng A Mã sẽ xử lý mọi chuyện gọn ghẽ. Ngươi phải nhớ rõ, không được để lộ chuyện này trước mặt bất kỳ ai một chữ nào... ta, không muốn mất ngươi..."
Trong giọng nói Đoan Tĩnh lộ ra vẻ vô cùng mệt mỏi.
Lục Y gật đầu thật mạnh, lại lần nữa hầu hạ Đoan Tĩnh ngủ, cẩn thận đắp chăn lại cho nàng đàng hoàng, tìm lại đống cao dược bôi tan bầm vô dụng lúc trước, tỉ mỉ xoa bóp vết thương cho nàng, nhìn nàng nhắm mắt đi vào giấc ngủ, mới thổi tắt nến, mang vẻ mặt lo lắng nhẹ nhàng lùi ra ngoài.
Căn phòng rơi vào bóng tối, một mảng yên tĩnh.
Lục Y đi rồi, Đoan Tĩnh lặng lẽ mở mắt ra, nàng ngẩng mặt ngơ ngấc nhìn hoa văn tinh xảo trên màn giường, một giọt nước mắt theo khóe mắt lẳng lặng chảy xuống, yên tĩnh chảy xuống chiếc gối mềm mại, ngay sau đó biến mất không thấy tăm hơi.
Tất cả như Đoan Tĩnh dự đoán.
Ngày thứ hai, Đoan Tĩnh bị nhốt trong phòng, tất cả vật dụng hằng ngày từ ăn uống đến quần áo đều do người của Hoàng đế tự mình mang đến.
Nàng bị cấm túc.
Chuyện ngôn từ của Tam công chúa khiến Hoàng thượng tức giận nhanh chóng truyền khắp Tử Cấm Thành.
Thậm chí có cung nhân trong Vĩnh Hòa cung thêu dệt rằng hắn tận mắt nhìn thấy Hoàng đế nổi giận đùng đùng phất tay áo rời khỏi Vĩnh Hòa cung.
Có người còn đồn rằng, sở dĩ Tam công chúa bị cấm túc là vì nàng giả bệnh tranh thủ tình thương của Hoàng đế, nhưng lại bị phát hiện...
Trong lúc nhất thời đủ các loại bát quái bủa vây, nhưng mấy câu chuyện linh kia nhanh chóng bị đè ép xuống.
Những cung nhân bịa đặt thêm mắm dặm muối cũng bị đánh 30 đại bản trước mặt mọi người, sau đó không còn ai dám nhắc đến chuyện này nữa.
Trong cung mỗi ngày đều có chuyện mới mẻ, chuyện Tam công chúa bị cấm túc đã nhanh chóng bị chuyện khác che đi.
Việc này phải nói từ Hoàng đế.
Không hiểu sao nhiều ngày nay tính tình của Hoàng đế bạo phát, thường xuyên giận dữ, đã vậy còn liên long tinh mãnh hổ liên tiếp gọi mấy phi tần phân vị thấp đến Càn Thanh cung, hằng đêm thâu hoan.
Thậm chí có một đêm, mấy cung nữ may mắn trong Càn Thanh cung cũng bị hắn chơi đến không ra hình người, nghe nói có một đôi tỷ muội tên là Tham Vân, Tham Nguyệt bị chơi đến nhiều ngày không xuống nổi giường.
Có một ngự sử tính tình bảo thủ từ thời tiền triều nghe phong thanh chuyện này, bèn viết tấu sớ khuyên can Hoàng thượng phải khắc chế bản thân, chú ý bồi dưỡng và bảo trọng thân thể.
Mặc dù tâm địa tốt, nhưng ai ngờ Hoàng đế thấy thì vô cùng giận dữ, trước mặt văn chúng bá quan chỉ vào mũi ông ta tức giận mắng một hồi, từ ngữ chỉ trích, "Từ khi nào chuyện hậu cung của trẫm tùy ý để ngươi khoa chân múa tay, tùy ý thám thính Nếu không có việc gì thì đừng làm bộ khuyên can, lấy trẫm ra khuếch trương thanh danh của ngươi "
Khang Hi mắng suốt mười lăm phút, mắng đến khi ngự sử kia mặt đỏ tai hồng, vừa về nhà đã lập tức dâng sớ xin từ chức.
Nhưng sự cáu giận của Hoàng đế cũng không vì vậy mà tiêu tan, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng, hắn bắt đầu đụng đâu chửi đó.
Nghe nói sau khi Hoàng đế trở về Càn Thanh cung, hắn la rầy Lương Cửu Công một trận, trách cứ hắn làm thái giám tổng quản mà không biết làm việc, ngay cả truyện hậu cung cũng truyền đến tai văn võ bá quan trong triềụ Còn đánh hắn mười bản tử, sau đó lại đổi một lượt người trong Thừa Càn cung.
Nhiều ngày trôi qua, khắp nơi trong cung im như ve sầu mùa đông, không khí áp lực, ngay cả cung nhân khi bước đi cũng phải nhẹ nhàng, sợ chọc Hoàng đế tức giận.
Mãi đến khi nghe tin thứ phi Chương Giai thị khám ra hỉ mạch, mới nhìn thấy nụ cười vui mừng trên mặt hoàng đề, sau khi hắn ban thưởng cho Chương Giai thị, các cung nhân mới thở phào nhẹ nhõm.
Chương 26
Lúc Đoan Tĩnh nghe thấy những tin tức này, nàng đang thắt nút hoàn thành tác phẩm của mình.
Mặc dù nàng và Lục Y không được phép bước ra khỏi cửa, nhưng quý nhân Triệu Giai vẫn ở bên ngoài.
Lúc đầu sau khi nghe tin Đoan Tĩnh bị cấm túc, quý nhân Triệu Giai khóc lóc náo loạn mấy trận, sau khi phát hiện không có hiệu quả gì, bà ấy cũng nghĩ thoáng hơn, thường xuyên đứng ở cửa nói những tin bát quái cho Đoan Tĩnh nghe để nàng giải sầu, các cung nhân đứng canh cửa cũng không ngăn cản.
Đoan Tĩnh nghe tin thứ phi Chương Giai thị có thai thì ngẩn người, nàng còn nhớ rõ, kiếp trước phải đến năm Khang Hi thứ 29 Chương Giai thị mới có thai, sau đó ngày 6 tháng 1 năm Khang Hi thứ ba mươi, Chương Giai thị mới sinh ra hoàng thập ngũ ngữ, sau này cũng chính là Đôi Khác công chúa.
Nhưng dường như bởi vì mấy ngày nay Hoàng đế hoang dâm làm càn, nên đứa bé kia mới được ra đời sớm.
Thật ra cũng không sao cả, tóm lại đối với nàng đây là một chuyện tốt.
Một hài tử ra đời gãi đúng chỗ ngứa, chắc hẳn có thể trấn an cảm xúc bùng nổ của Hoàng đế.
Đoan Tĩnh nghĩ ngợi một lúc, sau đó cẩn thận há miệng cắn đứt sợi chỉ. Gỡ khung căng vải thêu ra, vuốt phẳng con bướm đang bay và hoa linh lan được thêu bên trên, mỉm cười nói, "Thật là đẹp mắt."
Nàng lấy thêm mấy chiếc khăn được thêu cẩn thận trong sọt đồ ra, xếp chồng lên nhaụ
Chiếc khăn gấm tinh xảo, mỗi một cái đều được thêu cảnh vật bất đồng, đều là những đóa hoa nàng tự tay phác họa, khá hợp với khí chất ngày thường của Đức phi.
Từng đường kim mũi chỉ đều là tâm huyết của nàng.
Đoan Tĩnh đưa khăn cho Lục Y, "Lục Y, đưa khăn này cho cung nhân canh gác bên ngoài, nhờ họ chuyển cho Tố Mai tỷ tỷ bên cạnh Đức nương nương."
Lục Y nhận khăn, đau lòng nhìn ngón tay trắn nõn nà của Đoan Tĩnh xuất hiện mấy vết kim đỏ thắm, chuyện thêu thùa này, cho dù có cẩn thận cũng sẽ ngẫu nhiên đâm trúng tay.
"Công chúa, chúng ta bị nhốt ở đây đã nhiều ngày, ngoại trừ quý nhân ra, ngay cả mấy tiểu chủ sau điện cũng tỏ vẻ quan tâm đến ngài, nhưng người bên cạnh Đức phi lại chỉ chỉ trỏ trỏ chúng ta, bỏ đá xuống giếng. Xa không nói, chỉ nói chuyện ngày hôm qua Hoàng thượng ở chỗ Đức phi, nghe nói còn ban thưởng cho Thập Tứ a ca và Thất công chúa. Sáng sớm hôm nay người bên cạnh Đức phi còn gấp không chờ nổi đến trước cửa chúng ta khoe khoang. Sao ngài còn thêu khăn tay cho Đức phi nữa... thêu bao nhiêu cũng chỉ như vứt xuống giếng mà thôi..."
"Lục Y." Đoan Tĩnh nhìn nàng ấy một cái, "Sao càng nói càng quá đáng vậy..."
"Vốn dĩ chính là như vậy..." Lục Y tức giận mím môi.
Đoan Tĩnh trấn an, "Nếu đã đồng ý với người ta thì phải làm cho bằng được. Cho dù thế nào, không thẹn với lương tâm là được. Huống hồ chúng ta còn phải sống ở Vĩnh Hòa cung nữa. Bọn họ khoe khoang để Đức nương nương lấy lại mặt mũi hả giận cũng được, để họ làm khó chúng ta ở mọi nơi, vậy mới là xong đời đấy."
Lục Y phồng má, ồm ồm đáp, "vâng, nô tỳ đã biết, lát nữa sẽ dùng chút bạc nhờ cung nhân trông cửa mang qua đó."
Đương nhiên Lục Y biết lời Đoan Tĩnh nói có đạo lỹ, nhưng nàng ấy thấy bất bình khó hạ hỏa được.
Đoan Tĩnh mỉm cười nhìn nàng ấy, ngón tay nghịch ngợm vươn ra chọc lên má nàng ấy.
Lục Y lập tức hạ hỏa, bất đắc dĩ liếc mắt nhìn công chúa đang cười vô cùng thoải mái, "Vậy mà ngài còn cười được Không biết đến bao giờ chúng ta mới hết bị cấm túc nữa."
Đoan Tĩnh nghe vậy ngẩn người, đột nhiên nàng nghĩ đến một sự kiện, ngày 9 tháng 7 năm Khang Hi thứ 28, Hoàng quý phi Đồng Giai sẽ được sắc phong thành Hoàng hậu, hôm sau, Hoàng hậu Đồng Giai thị hoăng , thụy là Hiếu Ý Hoàng hậụ
Hoăng chết.
Thụy tên gọi sau khi chết của vua, quan, hoàng tộc.
Nàng tính toán ngày, còn hai ngày nữa.
Lúc nàng mới vừa trọng sinh, thân thể Hoàng quý phi đã không tốt, nghe nói nhiều ngày đêm mệt nhọc, không dậy nổi, ngay cả cung vụ cũng bị chuyển cho Quý phi Nữu Hỗ Lộc thị.
Tất cả đều không thay đổi, vậy Hoàng quý phi sắp hoăng rồi.
Đoan Tĩnh lẩm bẩm "Nhanh thôi..."
Nàng nhíu mày cảm thấy bất đắc dĩ, thế gian này người có y thuật tốt đều tụ tập trong hoàng cung, nếu họ cũng bó tay không còn cách nào, e là thần tiên cũng khó chữa.
Hoàng hậu hoăng thệ, hoàng tử công chúa đều phải khóc tang, văn võ bá quan mệnh phụ trong triều cũng vậy, đến lúc đó nàng muốn ra cũng không khó.
Nhớ đến tình cảm hòa ái của Đồng Giai Hoàng quý phi đối với mình, Đoan Tĩnh có tâm nhưng vô lực, chỉ có thể vẫy tay nói, "Lục Y, ngươi tự đi đi."
Chương 27
Đêm hôm sau, Vĩnh Hòa cung.
Khang Hi ngăn cung nhân đang định chạy đi thông báo, hắn lại đến chỗ Đức phi nữa.
Mấy ngày nay, hắn đã ngủ với hầu hết nữ nhân trong hậu cung.
Thân thể được phát tiết, nhưng cảm xúc bạo ngược trong lòng càng lúc càng tích tụ nhiều hơn.
Lúc trước có Chương Giai thị hầu hạ khá ổn, có điều hai ngày trước khám ra hỉ mạch, hắn cũng không thể đến đó được nữa.
Cũng may còn có Đức phi dịu dàng, hiểu lòng người, từ trước đến giờ hầu hạ hắn mọi mặt chu đáo, ngoại trừ việc nhỏ nhen thích tranh sủng ra thì cũng khá hợp ý hắn.
Khang Hi vừa mới bước vào cửa cung đã nhìn thấy Tố Mai đang đứng một góc, vẻ mặt tiếc nuối ném thứ gì đó vào chậu than.
"Ngươi đang làm gì vậy?" Khang Hi phẫn nộ, ngữ khí uy nghiêm, "Chẳng lẽ ngươi không biết trong cung không được lén lút hiến tế sao?"
Tố Mai nghe thấy một giọng nói sau lưng mình, sau khi phát hiện ra Hoàng thượng, nàng ta hoảng loạn sợ hãi, vội vàng quỳ xuống đất nói rõ, "Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ biết. Không phải nô tỳ hiến tế cố nhân, mà là, là đang đốt đồ vật..."
"Đốt cái gì?"
Tố Mai khó xử, dâng đống khăn tay còn chưa kịp đốt lên đỉnh đầu, ấp úng nói "Là, là đống khăn cũ của Đức phi nương nương... bởi vì là vật cá nhân, sợ vứt linh tinh ra bên ngoài không hay, nên nô tỳ chỉ có thể đốt..."
Lời này đương nhiên là giả, chiếc khăn tay này được được dệt bằng lụa tơ tằm tiến công năm nay, bên trên còn thêu hoa linh lan đang thịnh hành lúc bấy giờ, sao có thể là đồ cũ được chứ.
Khang Hi duỗi tay nhận lấy lật qua lật lại xem xét, sau đó híp mắt lại.
Kỹ năng thêu thùa thượng thừa, con bướm sinh động như thật cùng với chất vải tơ lụa mát lạnh, những đặc điểm này vô hình chung đều chỉ về một người, người mà hắn đã xếp vào một góc, cố tình quên đi, người cũng đang ở Vĩnh Hòa cung...
Hoàng đế lạnh lùng nhìn lướt qua gương mặt chột dạ của Tố Mai, hắn đã đoán được đại khái tâm tư nhỏ nhen của Đức phi, nhưng Khang Hi cũng không vạch trần nàng ta.
Hắn vung tay ném chiếc khăn vào chậu than, ánh mắt sâu thẳm nhìn ngọn lửa bốc cháy hừng hực, ngữ khí lạnh băng "Nếu khăn này không dùng, vậy lần sau tìm một góc không người đốt đi, đừng làm bẩn mắt trẫm."
Tố Mai lúng ta lúng túng gật đầu, "... Vâng."
...
Đêm lặng.
Khang Hi xoay người đè lên người Đức phi, hắn thẳng lưng tiến công khiến chiếc giường liên tục kẽo kẹt, tiếng rên ɾỉ cũng vang lên không ngớt.
Lúc này đột nhiên Lương Cửu Công lại gõ cửa, "Hoàng, Hoàng thượng "
Lửa giận của Khang Hi vốn không có chỗ trút, lúc này Lương Cửu Công lại đột nhiên xui xẻo đụng vào, vốn dĩ hắn đã không hứng thú lắm, bây giờ hoàn toàn mất hứng.
Khang Hi vô cảm rút ra ngoài, đẩy rèm ra, tùy tiện mặc thêm một lớp trung y, sải bước ra ngoài phòng, một cánh cửa mở ra, hắn giơ chân đạp Lương Cửu Công một cái quát, "Cẩu nô tài Muốn chết à? Kêu la cái gì?"
Lương Cửu Công "ai da" một tiếng rồi vội vàng quỳ rạp xuống đất, một tiểu thái giám bên cạnh đầu chảy đầy mồ hội gấp gáp bẩm báo "Bẩm Hoàng thượng, là Hoàng quý phi. Hoàng quý phi, không ổn rồi..."
"Cái gì?" Khang Hi thoáng chốc bình tĩnh lại.
Đức phi bên kia nghe thấy tiếng động, cũng mặc thêm trung y vào đuổi sát theo sau, bà ta còn đắm chìm trong dư vị vui sướng, đột nhiên Hoàng đế lại rút ra, khiến cho bà ta khó chịu đến cực điểm.
Bà ta giữ chặt góc áo của Hoàng đế, nhu nhược nói "Hoàng thượng..." Ý đồ muốn kéo hắn trở về giường.
Lời còn chưa dứt đã thấy Hoàng đế lạnh lùng liếc mắt nhìn bà ta một cái, Đức phi hậm hực buông tay ra.
Ngay khi nhìn thấy Lương Cửu Công và thái giám đang quỳ dưới đất, bà ta nhanh chóng ý thức được sự tình không đúng.
Đức phi lập tức khôi phục dáng vẻ dịu dàng săn sóc ngày thường, ra vẻ kinh ngạc nói "Hoàng thượng, đây không phải là thái giám của Thừa Càn cung sao? Làm sao thế? Hoàng quý phi lại đổ bệnh à? Vậy ngài nhanh chóng qua đó xem thử, mỗi lần ngài đi, bệnh của Hoàng quý phi lập tức tốt hơn nhiều đấy."
Ps Cám ơn Khuynh Thành, ZyZy đây nè👻, Ice Ice và Ngọc Ngọc đã đề cử cho truyện
Chương 28
Chuyện người của Thừa Càn cung nửa đêm nửa hôm lôi kéo Hoàng thượng ra khỏi nơi ở của phi tần vì bệnh tình của Hoàng quý phi đã không phải một hai lần, có nhiều lần chỉ là sợ bóng sợ gió chứ cũng chẳng bị gì nghiêm trọng.
Từ ngữ của Đức phi nghe thì như là quan tâm, nhưng thật ra lại ám chỉ lần này Hoàng quý phi lại giở trò cũ, mượn bệnh tranh sủng mà thôi.
Hoàng đế nhìn vẻ mặt dịu dàng săn sóc, ra vẻ hiểu lòng người của bà ta, trong đầu bỗng nhớ đến chồng khăn trong chậu than kia, hắn cảm thấy Đức phi dối trá đến cực điểm.
Tâm tình vốn đã cực tệ, hơn nữa còn nghe chuyện về Hoàng quý phi, hiện giờ hắn hoàn toàn không còn tí kiên nhẫn nào, lạnh nhạt nói "Tốt nhất là ngươi nên thu lại chút tâm tư nô tài nhỏ nhen này của mình đi."
Ngay sau đó Khang Hi lại quay qua trách mắng Lương Cửu Công, "Còn không nhanh tay hầu hạ trẫm mặc quần áo? Chờ trẫm mời ngươi đứng dậy sao?"
Lương Cửu Công nghe vậy bèn vội vàng đứng dậy đi theo Hoàng đế vào bên trong.
Tiểu thái giám cũng bò dậy, chạy về Thừa Càn cung nhanh như chớp.
Chỉ còn một mình Đức phi đứng đó, sắc mặt trắng bệch, mãi lâu sau vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
Xuất thân của bà ta là từ nô tài hèn mọn, nên mỗi khi nghe thấy bốn chữ "nô tài nhỏ nhen" này sẽ khiến bà ta hồi tưởng về những ngày tháng làm nô tài bên cạnh Hoàng quý phi ở Thừa Càn cung trong vô thức.
Hôm nay Hoàng đế vậy mà nói thẳng vào mặt bà ta, hắn giựt phăng chiếc mặt nạ cao quý mà bà ta đeo bấy lâu nay, trần trụi phơi bày bản chất của bà ta – một nô tài hèn mọn.
Cả người Đức phi lạnh lẽo, xấu hổ và giận dữ đan xen, bà tay siết chặt hai tay lại, những chiếc móng tay dài được bảo dưỡng kĩ càng đâm mạnh vào lòng bàn tay bà ta rồi gãy rụng.
Cảm giác đau đớn khiến bà ta tỉnh lại trong nháy mắt, ngay sau đó khóe môi Đức phi cong lên thành nụ cười mỉa mai.
Nô tài hèn mọn thì sao hả? Người có thể cười đến cuối cùng mới là người chiến thắng.
Nhìn Đồng Hoàng quý phi mà xem, bản thân không sinh được con, đã vậy còn ôm Tứ a ca của bà ta đi, dù vậy thì thế nào, bây giờ cả ngày cũng chỉ có thể nằm dài trên giường kéo dài hơi tàn mà thôi.
Lần này tốt nhất là đi luôn đi, chết cho sạch sẽ. Đức phi ác độc nghĩ.
Hoàng đế nhanh chóng ăn mặc chỉnh tề vội vã đi ra.
Đức phi thấy thế lập tức khụy gối cung đưa, vẻ mặt bà ta bi thương, ánh mắt cẩn thận nhìn Hoàng đế, không thể nhìn ra sự oán hận mới vừa rồi khi bị Hoàng đế chỉ thẳng vào mặt mắng.
Hoàng đế thấy vậy thì hơi áy náy, dù sao cũng là phi tử hắn sủng ái nhiều năm, còn sinh và nuôi dưỡng hài tử của hắn.
Mặc dù hay chấp nhất, nhưng còn chưa chạm đến điểm mấu chốt của hắn, cũng chẳng phải chuyện gì lớn.
Hắn nghĩ quả thật lúc nãy hắn có nói hơi nặng lời.
Vì thế hắn chủ động xuống nước trước, "Muội rồi, nàng quay về ngủ đi, ngày mai lại đi vấn an Hoàng quý phi."
Đức phi nghe vậy hai mắt rưng rưng, mỉm cười gật đầu, vẻ mặt si tình, cảm động nói "Tạ vạn tuế gia quan tâm."
Hoàng đế gật đầu, sải bước vội vàng rời đi.
Nhưng lần này Hoàng đế có đi thăm cũng không cách nào giữ lại tính mạng cho Hoàng quý phi, coi như lần này Đức phi nói đúng, Đồng Hoàng quý phi bây giờ rất không ổn.
Năm Khang Hi thứ 28, ngày 8 tháng 7, Đồng Hoàng quý phi dậy không nổi, chỉ có thể dựa vào canh nhân sâm kéo dài hơi tàn.
Vì không muốn để bà tiếc nuối, những nghi thức phong hậu rườm rà bị cắt sạch.
Ngày 9 tháng 7, Đồng Hoàng quý phi cố gắng chống người dậy tiếp nhận thánh chỉ, bà ấy được chính thức sắc phong làm Hoàng hậụ
Ngày 10 tháng 7, Đồng Giai hoàng hậu hoăng, tang lễ được tổ chức ở chính điện Thừa Càn cung, linh cữu để trong ba ngày.
Lúc Đoan Tĩnh nghe tin này, nước mắt đột nhiên chảy xuống.
Nàng còn chưa kịp thương tâm đã được thay đồ tang, chuẩn bị khóc tang cùng với các phúc tấn và các mệnh phụ của đại thần, quan viên.
Việc cấm túc nhỏ này giờ đương nhiên không còn quan trọng nữa.
Khang Hi tuyên bố nghỉ triều năm ngày.
Phi tần, cung nhân, hoàng thái tử, hoàng tử đều mặc đồ tang.
Toàn bộ hoàng cung bị màu trắng bao phủ, không khí vô cùng áp lực.
Chương 29
Đêm đến, Tứ a ca Dận Chân mới mười hai tuổi giờ phút này lại vô cùng bi thương, quỳ gối ở Thừa Càn cung chậm chạp không muốn rời đi.
Sau khi Đức phi an ủi hắn trước mặt mọi người vài câu nhưng không có kết quả gì, bà ta đành mang vẻ mặt vừa phức tạp vừa hậm hực rời đi.
Bà ta vui vì nữ nhân đè đầu cưỡi cổ bà ta nhiều năm cuối cùng cũng chết, nhưng lại khó chịu vì nhi tử ruột thịt vậy mà vì đau xót đến tận xương tủy chỉ vì một nữ nhân đã cướp hắn khỏi tay mẹ đẻ mình.
Đức phi nghĩ tầm, e rằng đứa nhỏ này từ bé đã không sống cùng với bà ta nên không thân thiết gì với bà ta.
Trở về cung của mình, Đức phi nhìn thấy Thập Tứ a ca Dận Trinh đang giơ hai tay ra muốn bà ta ôm một cái, trong nháy mắt cảm thấy đáy lòng được an ủi phần nào.
Bà ta duỗi tay dịu dàng ôm lấy Thập Tứ a ca, nhìn nó toàn tâm toàn ý ỷ lại vào mình, đáy lòng mềm nhũn.
Cũng may bà ta còn một nhi tử.
Thừa Càn cung.
Sau khi mọi người thay phiên nhau khuyên nhủ không có kết quả thì ai nấy lần lượt rời đi.
Từ trước đến giờ Tứ a ca Dận Chân vô cùng nghe lời Hoàng thái tử Dận Nhưng, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, Dận Nhưng cũng tận tình chăm sóc cho người đệ đệ này.
Thấy khuyên can không có ít gì, Thái tử an ủi vỗ vỗ vai hắn, "Tứ đệ, cô cũng không khuyên đệ nhiều, có điều đừng để bản thân quá mệt nhọc, khiến Hoàng ngạch nương ở bên kia phải nhọc lòng vì đệ."
Tứ a ca chậm rãi gật đầu, hắn cũng không quay đầu lại mà chỉ tiếp tục quỳ dưới đất hóa vàng cho ngạch nương của mình.
Thái tử thở dài, lắc đầu xoay người rời đi.
Đêm khuya, chính điện Thừa Càn cung yên tĩnh không một tiếng động, các cung nhân gác đêm bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài.
Dường như Tứ a ca có mắt ở sau lưng, hắn lạnh nhạt nói "Lui ra ngoài hết đi, một mình gia canh giữ ở đây là được rồi."
Các cung nhân chần chờ.
"Lui ra đi." Tứ a ca lặp lại một lần nữa.
"Dạ vâng..."
Tiếng bước chân dần nhỏ dần, cửa cung bị đóng lại.
Thừa Càn cung yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Tứ a ca yên lặng nhìn vàng mã trong chậu than, ánh lửa lập lòe phản chiếu trong con ngươi hắn, khiến cho hắn có vẻ vô cùng cô đơn tiêu điềụ
Dù sao cũng chỉ là một hài tử, nước mắt quật cường của Tứ a ca cuối cùng cũng chảy xuôi.
Bờ vai của hắn run lên, nước mắt như hạt ngọc chảy từng giọt xuống mặt đất.
Nỗi buồn dâng trào khi không còn ai ở cạnh...
Đột nhiên, một chiếc khăn trắng tinh đưa đến trước mặt hắn.
Tứ a ca ngây ngẩn cả người, hắn mờ mịt ngẩng đầu, bất mãn nói "Không phải gia đã núi lui..."
"... Tam tỷ tỷ." Tứ a ca thẫn thờ kêu lên.
Đoan Tĩnh nhét khăn tay vào tay hắn, sau đó yên lặng quỳ xuống bên cạnh hắn, nàng móc mấy quyển kinh thư từ trong tay áo ra ném vào trong chậu than.
"Tam tỷ tỷ, sao tỷ lại ở đây?" Tứ a ca ngơ ngác hỏi.
Đoan Tĩnh cúi đầu nghiêm túc đốt kinh văn, "Tỷ vẫn luôn ở đây."
"Sao, sao có thể?" Tứ a ca trợn to hai mắt nhìn.
Đây là lần đầu tiên Đoan Tĩnh nhìn thấy biểu cảm như vậy từ người đệ đệ già dặn này của mình, nàng nhất thời bật cười, thả kinh thư trong tay ra, sờ đầu hắn nói, "Là... Thanh Chi tỷ tỷ bên cạnh Hòang quý... à không, Hoàng ngạch nương nói cho tỷ biết, bên cạnh có một căn phòng trống, tỷ luôn ở đó chép kinh cầu phúc cho Hoàng ngạch nương."
Dứt lời, ánh mắt nàng nhìn về phía đống kinh văn dày cộm bên dưới.
Tứ a ca mím môi, một lúc lâu sau mới nói "Cám ơn Tam tỷ tỷ."
Đoan Tĩnh nhẹ nhàng lắc đầu, thương tâm nói "Hoàng ngạch nương là người tốt... đáng tiếc tỷ cũng chỉ có thể làm được đến thế này thôi."
Sau đó, nàng ở cạnh Tứ a ca, hai người yên lặng đốt hết đống kinh văn trong tay nàng.
"Tam tỷ tỷ, thời gian không còn sớm nữa, tỷ mau trở về đi thôi. Cũng may Vĩnh Hòa cung ở ngay bên cạnh, cũng coi như thuận tiện." Tứ a ca nói.
Đoan Tĩnh mỉm cười đáp, "Chắc là giờ này Vĩnh Hòa cung đã đóng cửa cung rồi, hơn nữa tỷ cũng không tính trở về, chuẩn bị ở đây túc trực bên linh cữu của Hoàng ngạch nương cùng đệ."
Chương 30
Tứ a ca tính nói gì đó.
Đoan Tĩnh ngăn hắn lại, nghiêm túc nói "Đừng nói những lời khách khí đó với tỷ, tỷ thật lòng thương nhớ Hoàng ngạch nương. Đệ cứ coi như thêm một người nữa ở đây cạnh đệ là được. Hơn nữa, còn có thể chứng kiến Tứ a ca nhà chúng ta khóc nhè nữa."
Đoan Tĩnh chế nhạo hắn một câụ
Tứ a ca bất đắc dĩ nhìn nàng một cái, trẻ con nói "Gia không có "
Đoan Tĩnh nhìn hắn, ý cười bên môi không tan đi.
Dường như có người bầu bạn, mọi chuyện cũng không còn bi thương đến vậy nữa...
Hai người cùng nhau chia sẻ với nhau, nỗi buồn như vơi đi phân nửa, trong lòng cũng không còn trống trải nữa.
Cả hai cứ vậy yên tĩnh bầu bạn quỳ gối trước linh cữu, mãi đến khi tia nắng ban mai đầu tiên chiếu vào trong điện, Đoan Tĩnh mới đứng dậy trở về nghỉ ngơi chấn chỉnh trang dung.
Đêm ngày hôm sau, Đoan Tĩnh lại xuất hiện đúng giờ, lẳng lặng đốt kinh văn cả đêm với Tứ a ca.
Đến đêm thứ ba, đã thức trắng hai ngày, cuối cùng đêm nay Tứ a ca cũng chịu đựng không nổi.
Vốn dĩ tuổi hắn còn nhỏ, cộng thêm ưu thương nhiều ngày, khiến cho cả thể xác và tinh thần của Tứ a ca đề mệt mỏi, quầng mắt của hắn đen thui như gấu trúc, khuôn mặt tiều tụy giống như sắp ngất đến nơi.
Nhưng hắn vốn quật cường nên không chịu phơi bày mặt yếu ớt của mình trước mặt người khác.
Vì vậy, Tứ a ca đến chính điện Thừa Càn cung như ngày thường, đêm khuya vẫn cho hạ nhân canh gác lui ra ngoài.
Cung nhân đã quen với hành động của hắn, họ mừng rỡ, tự tìm một xó xỉnh nào đó ngủ gật.
Đoan Tĩnh lo lắng nhìn dáng vẻ mệt mỏi của hắn, "Dận Chân, trở về ngủ đi. Đêm nay tỷ canh gác thay đệ."
Tứ a ca nỗ lực lắc đầu, hắn muốn lấy lại tinh thần, "Không, không được... phải canh gác."
Đoan Tĩnh nhìn thân thể lung lay sắp đổ của hắn, thở dài nói "Ngày mai đệ còn phải đi theo Hoàng A Mã đưa linh cữu của Hoàng ngạch nương ra bên ngoài cổng Triều Dương nữa. Đệ nhìn dáng vẻ này của mình mà xem, sao ngày mai có thể đi đưa tiễn Hoàng ngạch nương được chứ? Mau đi ngủ đi, hôm nay tỷ thay đệ."
Tứ a ca nghe lọt lỗ tai, quả thật ngày mai hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, chuyện đưa tiễn Hoàng ngạch nương hắn không thể không đi được.
Hắn chần chừ "Nhưng mà, Tam tỷ tỷ, một mình tỷ..."
Đoan Tĩnh vỗ vãi hắn, an ủi "Yên tâm đi, theo thông lệ tỷ chỉ cần khóc tang với nhóm phúc tấn một lần mà thôi, lúc nhàn rỗi vẫn có thể nghỉ ngơi một chút. So với đệ, tỷ còn nhiều sức canh linh cữu hơn rồi."
Tứ a ca mím môi gật đầu, bước chân chậm rãi rời đi.
Đoan Tĩnh nhìn hắn rời đi, vô cùng cảm khái.
Người đệ đệ này thật lòng có hiếu với Đồng Giai hoàng hậu, đáng tiếc có được có mất, bên này tình thân sâu đậm, bên kia lạnh nhạt thờ ơ.
Nhớ đến những chuyện sau này của Tứ a ca và Đức phi, Đoan Tĩnh chỉ có thể lắc đầụ
Đoan Tĩnh thầm nghĩ nếu con cái muốn ở chung hòa thuận với cha mẹ, thì vẫn cần một chút duyên phận.
Nghĩ đến đây, Đoan Tĩnh không thể tránh khỏi nhớ đến chuyện của mình, nàng chỉ biết nở nụ cười tự giễụ
Chó chê mèo lắm lông mà thôi.
Tình cảm mẹ con của Dận Chân nhạt nhòa, thì tình cảm cha con của nàng cũng hơn được bao nhiêu đâụ
Đêm càng lúc càng khuya, Đoan Tĩnh trầm mặc quỳ gối hóa vàng mã. Đột nhiên nghe thấy tiếng động từ phía bên ngoài cửa điện.
Đêm hôm khuya khoắt, tiếng động từ đâu mà đến?
Da đầu Đoan Tĩnh tê dại.
Dù sao nàng vẫn chỉ là một nữ hài tử, tiếng động kỳ quái vang lên khiến những suy nghĩ kỳ quái lấp đầy đầu nàng, lông tơ bất tri bất giác dựng thẳng.
Đáng tiếc cung nhân trong điện đã bị Tứ a ca tống cổ ra ngoài sạch sẽ.
"Ai?" Đoan Tĩnh đánh bạo quay đầu lại nhìn.
Không ai đáp lại lời nàng.
Đoan Tĩnh nhăn mày, miệng mím thành một đường thẳng, nàng thuận tay lấy một cái giá cắm nến trên bàn xuống, cẩn thận đi về phía cửa chính.
Nàng nghiêng người tránh ở phía sau cửa, tính thử đẩy nửa cánh cửa ra.
Bạn thấy sao?