Mạc Thiên Lãnh mới sáng sáng sớm đã được triệu vào cung, đến trưa vẫn chưa ra khỏi ngự thư phòng được. Bên trong ngự thư phòng, không khí vẫn thập phần căng thẳng, quần thần đứng thành hai hàng cúi thấp đầu e sợ. Mạc Thiên Kỳ mặt đã đen đến cực điểm, chân mày cau chặt lại, xem ra vẫn vì sự biến mất của Vũ Nhi mà đau đầu.
"Đến bây giờ vẫn chưa có tin tức của bọn chúng?". Mạc Thiên Kỳ đập mạnh bàn một cái khiến chồng tấu thư đổ đầy xuống đất. Toàn bộ mọi người được một phen giật mình.
"Hoàng thượng bớt giận!". Tể tướng đương triều vội đứng phía trước nói. "Dù sao cũng có Mạn Tuyết cô nương thay thế, việc tìm người có thể thong thả..."
"Thong thả? Ngươi bảo trẫm làm sao thong thả? Hạ vương nổi tiếng tài trí hơn người, người là giả ngươi nói xem bao lâu hắn phát hiện ra?". Mạc Thiên Kỳ ngược lại càng giận dữ hơn khiến lão tể tướng im lặng.
"Tránh ra cho ta vào!"
"Hỗn xược, hoàng thượng cùng các vị đại thần còn ở bên trong bàn nghị sự, ngươi là kẻ nào muốn đến làm loạn?"
Ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào khiến mọi người chú ý. Mạc Thiên Lãnh kính cẩn cúi đầu. "Phụ hoàng, là người của nhi thần!"
Mạc Thiên Kỳ gật đầu một cái, thái giám đứng bên cạnh mới cất giọng the thé. "Cho vào!"
Cửa mở ra, một nam tử trẻ tuổi chạy vào, quỳ xuống trước mặt Mạc Thiên Lãnh. "Hoàng thượng, thái tử, sáng nay đã tìm thấy Tam công chúa ở bìa rừng, cả người bẩn thỉu, có lẽ bỏ trốn được khỏi bọn cướp. Thần đã đích thân đến xác minh và cho người giúp công chúa sửa soạn lại sau đó hộ tống đến Hạ quốc, ngày mai sẽ đến nơi!"
Mạc Thiên Kỳ cười hài lòng một cái, mọi người lúc này mới dám thở hắt ra.
"Lãnh nhi, lần này tất cả là nhờ công lao của con. Đợi nửa tháng nữa, Hạ vương cùng vương phi sẽ đến Mạc quốc, lúc ấy ta mong con sẽ giúp ta sắp xếp chu toàn!"
Mạc Thiên Lãnh cúi người. "Nhi thần tuân chỉ!"
Sau đó mọi người rời đi, Mạc Thiên Lãnh cũng ra khỏi cung, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nguy hiểm. Vũ Nhi, ta cực kì trông chờ vào biểu hiện của ngươi khi ấy!
Mà lúc này, Vũ Nhi đang ngồi hóng gió dưới mái vọng lâu khẽ rùng mình một cái, nàng xoa nhẹ tay. Chẳng lẽ nàng bị cảm rồi?
"Tam công chúa!"
Một giọng nam nhân bỡn cợt vang lên khiến nàng giật mình ngẩng đầu nhìn. Tử Phong cười cười với nàng, nhảy từ trên cây xuống, ánh mắt màu tím sâu thăm thẳm dán chặt trên người nàng.
"Công tử, ngươi lầm người rồi, ta tên Mạn Tuyết!". Vũ Nhi hơi bất ngờ khi nhìn thấy hắn nhưng nhanh chóng cụp mắt xuống tỏ ra xa cách. Mạc Thiên Lãnh có lẽ sắp về, nàng không muốn xui xẻo của mình làm hại Tử Phong.
"Nhầm?". Tử Phong cười tiến lại gần chỗ nàng, chưa chờ nàng mời đã tự mình ngồi xuống. "Vậy Mạn Tuyết muội muội, có thể mời vị sư huynh này uống một chén trà không?"
Vũ Nhi vẻ mặt có chút si ngốc nhìn hắn. "Ngươi quen ta sao?"
"Aiz...". Hắn thở dài. "Ta nói sư muội như ngươi có phải sau khi xuất cốc liền bị ngã rồi tổn thương ở đầu không? Ngay cả ta mà cũng không nhớ ra, thực làm cho sư huynh đau lòng không nguôi!"
"Mạn Tuyết là sư muội của ngươi sao?". Lại hỏi ngốc.
"Chúng ta cùng là đệ tử của Điệp Cốc chủ, Điệp Ảnh chân nhân! Từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, hiểu rõ tính cách của đối phương hơn ai hết!". Tử Phong gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt nàng. "Vậy nên tam công chúa, người muốn giả dạng muội muội này của ta... tất nhiên là không qua được khỏi mắt của ta!"
"Điệp Ảnh chân nhân sao? Là phụ thân của đương kim hoàng hậu?". Vũ Nhi tròn mắt kinh ngạc.
"Đúng, thái tử đương triều cũng chính là nhị đệ của ta!"
"Hừ, thật là lắm lời!". Mạc Thiên Lãnh không biết trở về lúc nào, nghe được hai người nói chuyện liền hừ lạnh một cái, tiến lại ngồi xuống bên cạnh Vũ Nhi. "Huynh tới làm gì?"
"Nhị đệ, đã lâu không gặp, ngươi vẫn lãnh khốc như vậy a!". Tử Phong cảm thán. "Sau khi ngươi đưa Mạn Tuyết rời khỏi Điệp Cốc, ta cả ngày nhàm chán liền xin sư phụ cho ra ngoài du ngoạn. Thực là nhớ ngươi nên muốn đến tìm ngươi!"
Mạc Thiên Lãnh vẫn kiên trì giữ vẻ mặt lạnh như băng ngàn năm, chỉ liếc mắt nhìn Vũ Nhi một cái. "Nhớ cả nữ nhân của ta?"
"Ha, nàng là ta quen không lâu về trước. Có thể coi là vừa gặp đã yêu!". Tử Phong không thèm để ý thái độ của hắn, ngược lại cười thâm tình nhìn Vũ Nhi.
"Ngươi trở về phòng đi! Chờ ta đuổi được hắn sẽ đến tìm ngươi tính sổ!". Mạc Thiên Lãnh hướng Vũ Nhi gằn giọng ra lệnh, chờ nàng đi rồi mới liếc mắt nhìn người trước mặt. "Nói!"
"Không có gì, ta hôm qua ghé qua Hạ vương phủ, vừa hay gặp được Mạn Tuyết. Muội ấy có vẻ rất tịch mịch nha, Hạ Thư Đình dù đối với muội ấy vô vàn sủng ái nhưng dường như chưa hề chạm vào muội ấy một lần, đối với muội ấy còn có chút đề phòng.". Tử Phong uống một ngụm trà rồi đứng dậy, phi thân một cái lên cành cây trước mặt, còn để lại một câu nói. "Ta nghĩ, Hạ vương này cũng không phải dễ đối phó!"
Mạc Thiên Lãnh vuốt nhẹ miệng chén trà một cái, ngoắc tay gọi Huyễn Hắc từ phía sau lại gần.
"Hắc, ngươi đem nha đầu tiểu Thanh đến Hạ vương phủ, nói phải hầu hạ tốt cho tam công chúa!"
"Vâng, chủ tử!"
Đợi khi Huyễn Hắc phụng mệnh đi rồi ánh mắt hắn lóe lên một tia nguy hiểm. Khó đối phó sao? Hắn lại thích!
P/s: xin lỗi vì một tuần không có truyện. Tuần trước ta bận chút việc, không có thời gian viết truyện được. Tuần này lại post truyện theo lịch nhé ;)))))
Bạn thấy sao?