Chương 60: Chương 54

Sau khi toàn bộ sứ thần đều đã dâng tặng lễ vật xong thì tới lượt các vương tử lần lượt tiến đến chúc thọ. Sau đó là màn thể hiện tài năng của các công chúa, quận chúa cùng các vị thiên kim. Yến tiệc mừng sinh thần của hoàng đế thực ra lại là một dịp để các vị thiên kim thể hiện tài năng để gây ấn tượng với các vị vương tôn công tử. Thân là tứ vương phi Hạ Quốc, Mạn Tuyết cũng không tránh khỏi bị người ta gọi tên để biểu diễn tài nghệ.

Người đề xuất ra ý kiến này là quận chúa của hầu phủ. Người Hạ Quốc đều biết vị quận chúa này đối với tứ vương gia là có tình ý, đương nhiên sẽ đối nghịch với tứ vương phi.

Trời biết, đất biết Mạn Tuyết nàng từ nhỏ theo sư phụ học y thuật, làm gì biết tài nghệ? Vị quận chúa kia rõ ràng muốn làm nàng mất mặt. Mạn Tuyết lặng lẽ ở dưới gầm bàn đưa tay ra nhéo hông người bên cạnh một cái. Hạ Thư Đình bị nàng nhéo đau lại nở một nụ cười dung túng, dang tay ôm lấy nàng, tay gắp cho nàng một miếng thịt bò. Sau đó hắn mới ngẩng đầu lên nhìn Hạ Thư Kiến ở phía chính diện. "Tuyết nhi lần này vốn có chuẩn bị một vũ khúc muốn dâng cho hoàng huynh thưởng thức. Nhưng nàng lại vừa mới mang thai, không thích hợp cho mấy chuyện vận động này lắm, mong hoàng huynh thứ lỗi!"

Hạ Thư Kiến gật đầu một cái. "Chuyện tốt như vậy thì nên chúc mừng tứ đệ!"

Mạn Tuyết đỏ mặt nhéo hắn một cái sau đó thì thầm vào tai hắn. "Chàng thực là nói dối không chớp mắt! Chín tháng sau không có đứa bé xem chàng phải giải thích thế nào?"

Hạ Thư Đình cười nhẹ sau đó lại nói nhỏ với nàng. "Chúng ta cố gắng là được không phải sao?"

Khuôn mặt Mạn Tuyết lại càng đỏ hơn, người này càng lúc càng biết đùa giỡn lưu manh. Hai người cứ thì thầm với nhau trong mắt người ngoài thành ra âu yếm tình tứ. Còn đối với vị quận chúa hầu phủ thì rõ ràng là chọc tức.

Hạ Thư Kiến lúc này mới đưa mắt nhìn Vũ Nhi. "Sương nhi, lần trước một khúc đàn của muội khiến cho mọi người kinh ngạc, trẫm vốn muốn nghe lại một lần nữa, không biết muội có thể đàn một khúc không?"

Vũ Nhi đứng dậy, nhún người một cái. "Có thể khiến hoàng thượng thấy hứng thú là diễm phúc của thần muội! Sẵn đây thần muội cũng muốn thay Mạc Quốc gửi tới hoàng thượng lời chúc chân thành nhất!"

Rất nhanh sau đó tiếng đàn lại vang lên trong niềm kinh ngạc của mọi người. Những quan viên của Hạ Quốc lần trước đã chiêm ngưỡng qua một lần thì lần này lại càng mong đợi hơn. Quả nhiên, tiếng đàn chỉ vang lên một lúc ngoài cửa điện lại xuất hiện một đàn chim bay tới. Nhưng lần này chúng không nhảy múa ngoài cửa điện nữa mà mạnh dạn bay vào trong điện, con thì đậu lên vai Vũ Nhi, con thì nhảy đến trước mặt mọi người hót líu lo theo tiếng đàn. Khi tiếng đàn đã kết thúc đàn chim vẫn luyến tiếc bay đến bên cạnh Vũ Nhi một lượt rồi mới rời đi. Vũ Nhi lúc này mới đứng dậy hành lễ một cái rồi trở về chỗ ngồi, tiếp sau đó là toàn bộ đại điện đều vỗ tay khen ngợi. Vị thái tử phi Mạc Quốc này đúng là tài sắc hơn người.

Yến tiệc đến nửa đêm mới kết thúc, các sứ thần trở về tẩm điện được bố trí của mình, quần thần lục tục ra về. Vũ Nhi nhìn thấy Hạ Thư Đình cùng Mạn Tuyết còn chưa rời đi liền tiến đến chúc mừng hai người họ.

Nhận được lời chúc của nàng Hạ Thư Đình thì cười sảng khoái cảm ơn, Mạn Tuyết thì chột dạ đỏ mặt. Nàng làm gì mang thai mà chúc mừng chứ? Nhận thấy người bên cạnh đang cười cảm ơn một cách sảng khoái thì phẫn nộ đạp mạnh lên chân hắn một cái rồi xoay người bước ra cửa. Hạ Thư Đình bị đau nhưng vẫn cố cười giải thích. "Nàng ấy có thai nên hơi nóng tính!". Sau đó nhanh chóng đuổi theo Mạn Tuyết. Vũ Nhi nhìn theo hai người họ bất giác nhớ đến Mạc Thiên Lãnh rồi thở dài một cái. Lần này trở về nàng muốn thử sống thật hoà hợp với hắn. Nàng bất chợt nhận ra bản thân đối với hắn đã buông lỏng thù hận.

Trở về Tuyết Sương cung, nàng thấy Tiểu Xuyên cùng Huyễn Hắc ngồi sánh vai nhau ở trước cửa phòng của nàng. Tiểu Xuyên chống cằm nhìn lên trời nói gì đó, Huyễn Hắc lắc đầu phản đối một cái liền bị nàng nhéo tai một cái đành phải gật đầu lia lịa. Sau đó Vũ Nhi không thể tin vào mắt mình bởi vì nàng nhìn thấy Huyễn Hắc ngày thường mặt lạnh mà giờ đây lại cười lấy lòng, còn bóp vai cho Tiểu Xuyên. Nàng cười lắc đầu, thế sự xoay vần, hai người này bất giác cũng thành một cặp rồi.

Thấy Vũ Nhi tiến lại gần Tiểu Xuyên cùng Huyễn Hắc vội vàng đứng dậy, vờ như không có chuyện gì xảy ra. Sau đó Huyễn Hắc vội lấy cớ đi tuần tra mà chạy mất. Tiểu Xuyên thì lúng túng nhìn Vũ Nhi. "Thái... Thái tử phi... để... để nô tỳ hầu hạ người đi ngủ!"

Vũ Nhi gật đầu để mặc Tiểu Xuyên giúp mình mở cửa sau đó im lặng đứng một bên chờ nàng giúp mình trải giường. Sau khi Tiểu Xuyên giúp nàng thay đồ xong nàng mới nằm lên giường nhìn theo bóng lưng nha đầu đang lúng túng muốn ra khỏi cửa kia chậm rãi buông một câu. "Tiểu Xuyên, làm mãnh thê thực sự không tốt nha!"

Tiểu Xuyên đỏ mặt đầu cũng không dám quay lại. "Thái... thái tử phi... người... người... ngủ đi ạ! Tiểu Xuyên lui xuống trước!". Sau đó lập tức chạy ra cửa đóng cửa lại rồi chuồn mất.

Như cũ, đ li vote và cmt đ nhn chương mi nhá. Há há! 😌😌

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...