Sau đó mười ngày, Mạc Thiên Lãnh giữ đúng lời hứa tới đón nàng. Gần nửa năm không gặp hắn gầy đi không ít. Nàng để mặc hắn ôm mình, để mặc những sợi râu mọc lún phún ở cằm hắn chọc vào người ngưa ngứa. Chuyện quốc sự khiến hắn đau đầu chắc không ít, như thế nào một con người anh tuấn lại trở nên tiều tuỵ như thế?
Hắn ôm nàng một lúc thật lâu sau đó không thoả mãn buông ra, thở dài một hơi. "Mạc Vũ Nhi, làm sao đây, bổn thái tử muốn nàng!"
Vũ Nhi đỏ mặt, không cần trắng trợn yêu cầu thế chứ? Không kịp đợi nàng ý kiến, hắn đẩy nàng ngả xuống giường sau đó trực tiếp đè lên người nàng, những nụ hôn liên tiếp rơi xuống trên khắp khuôn mặt nàng rồi trượt dần xuống cổ. Bàn tay của hắn cũng sờ loạn bên eo nàng, đem đai lưng cởi ra sau đó thành thục tiến vào bên trong vạt áo.
"Lãnh, bây giờ còn là ban ngày!". Vũ Nhi xấu hổ.
"Có ai quy định chuyện này phải ban đêm mới làm sao?". Mạc Thiên Lãnh ngẩn người ra mấy giây sau đó cười trêu chọc nàng.
"Bên ngoài còn có cung nữ..."
"Ta và nàng là phu thê, còn sợ bọn chúng đàm tiếu sau lưng sao?". Hắn ngang ngược nói. Sau đó lại nhanh nhẹn cởi từng lớp xiêm y của nàng.
Vũ Nhi biết người này chính là đói bụng quá lâu nên sinh ngang ngược đành để mặc cho hắn hành sự. Mạc Thiên Lãnh quả thực rất đói bụng, muốn nàng không biết bao nhiêu lần, cho đến khi Hạ Thư Kiến cho người mời dùng thiện hắn mới luyến tiếc buông nàng, giúp nàng mặc lại từng kiện y phục. Sau đó hắn mới phát hiện ra loại tình huống được nhìn mà không được ăn này còn khó chịu gấp bội, hắn giận dỗi dúi y phục vào tay nàng. "Nàng tự mình mặc đi!". Sau đó cũng quay lưng tự mặc lại y phục của chính mình.
Vũ Nhi có phần ngơ ngác, nàng đâu có ép hắn giúp mình mặc y phục, hắn tự nhiên giận dỗi cái gì thế? Nhìn bộ dáng tức giận mà không nói lời nào của hắn cũng thực buồn cười. Nàng nhanh chóng mặc y phục của mình sau đó lại phát hiện ai kia nãy giờ thắt đai lưng mãi không xong, nàng liền tiến đến giúp hắn một tay. Nhìn y phục của hắn dựng thành "lều trại" ở một góc nào đó nàng đành vỗ vai hắn tỏ vẻ cảm thông. "Chàng mau mặc y phục, thiếp đến thiện phòng trước!"
Mạc Thiên Lãnh nhìn theo bóng lưng nàng, còn nghe rõ nàng lẩm bẩm hắn sao ăn mãi không no. Hắn cười khổ, hắn nhịn suốt nửa năm qua mới bù lại có vài giờ nàng bảo hắn làm sao no được đây? Vấn đề bây giờ là... hắn nhìn xuống nơi nào đó vẫn đang dựng đứng lên, thở dài một hơi gọi Huyễn Hắc. "Hắc, chuẩn bị cho ta một thùng nước lạnh!"
"Thái tử, người cần dùng nước lạnh để làm gì?"
"Tắm!"
Huyễn Hắc nhìn trời, bây giờ đã là đầu đông, thời tiết se lạnh, thái tử lại muốn tắm nước lạnh, đây là có ý gì chứ? Chê thời tiết chưa đủ lạnh sao? Nhưng lệnh của chủ tử hắn nào dám trái nhanh chóng cho người chuẩn bị nước lạnh.
Mạc Thiên Lãnh chịu đựng xối nước lạnh toàn thân sau đó đến thiện phòng dùng bữa. Hôm nay Hạ Thư Kiến vốn muốn dùng yến tiệc đón tiếp hắn nhưng hắn lại ngại phiền phức nên trực tiếp xin bỏ qua vì thế bữa ăn hôm nay có thể nói là một bữa cơm gia đình bình thường. Ngồi trong bàn có Hạ Thư Kiến cùng hoàng hậu của mình, còn có Hạ Thư Đình cùng Mạn Tuyết, thêm hắn và Vũ Nhi nữa. Tất cả ngồi quây tròn quanh bàn cơm, xung quanh có một vài cung nữ hầu hạ.
"Thái tử, sức khoẻ của Mạc Quốc hoàng đế đã khá hơn chưa?". Hạ Thư Kiến xem như quan tâm hỏi một câu.
Mạc Thiên Lãnh chắp tay, gật đầu. "Đa tạ hoàng thượng quan tâm, sức khoẻ của phụ hoàng đã hoàn toàn bình phục!"
Chuyện hoàng đế Mạc Quốc đột nhiên ngã bệnh, thái tử chấp chính đã là một bí mật công khai trong cả sáu nước. Phải biết rằng Mạc Thiên Lãnh mới nắm giữ quyền hành, trật tự triều cương còn chưa vững vàng, đây chính là cơ hội tốt nhất để tấn công Mạc Quốc. Nhưng sáu nước, Mạc quốc lại có mối liên hôn với Hạ Quốc và Tuyền Quốc, ba nước kia dù có muốn cũng không dám xuất binh. Phải biết rằng Mạc Quốc là cường quốc trong sáu nước, lại có sự hỗ trợ của Hạ Quốc cùng Tuyền Quốc, bọn họ muốn khởi binh e rằng sẽ là tự chuốc lấy thất bại.
Mạc Thiên Lãnh đã nói hoàng đế Mạc Quốc bình phục Hạ Thư Kiến cũng không hỏi nhiều, cả bàn cơm lại chìm vào im lặng, chỉ có tiếng lách cách của chén đũa. Mạc Thiên Lãnh gắp một ít thức ăn vào chén của Vũ Nhi. "Ăn nhiều một chút, tránh mới hoạt động một chút đã mất sức!"
"Khụ!". Vũ Nhi đang ăn bị nghẹn. Nàng đương nhiên hiểu ý hắn muốn nói là gì.
Mạc Thiên Lãnh lại đưa đến một ly nước. "Vội vàng làm gì, đâu có ai ăn tranh với nàng?"
Vũ Nhi nhận lấy ly nước uống xong một hơi thì lườm hắn. Tại ai mà nàng mắc nghẹn chứ?
Mọi người nhìn thấy hai người bọn họ như vậy thì cười ồ lên một tiếng. Đúng là tiểu biệt thắng tân hôn, tình cảm của thái tử cùng thái tử phi quả thực là mặn nồng.
Hiếm có dịp gặp lại vị nhị sư huynh lúc nào cũng chứa trong bụng đầy thuốc nổ này, Mạn Tuyết làm sao có thể ngồi im được chứ? Được rồi, bây giờ có mặt hoàng đế ở đây nàng không thể chọc hắn, đợi lát nữa dùng bữa xong sẽ bám theo Vũ Nhi đến Tuyết Sương cung chơi, khiến hắn nghẹn chết thì thôi. Nghĩ đến đây nàng không khỏi cao hứng, khoé môi nhếch lên vẻ gian tà.
Hạ Thư Đình ngồi bên người nàng cúi đầu nói nhỏ. "Đừng tưởng rằng ta không biết nàng nghĩ cái gì!"
"Hả? Thiếp nghĩ cái gì chứ?". Mạn Tuyết bị hắn vạch trần thì giật mình.
Hạ Thư Đình bóc vỏ tôm xong, đặt một con tôm hoàn mĩ không còn chút vỏ nào vào trong chén của nàng. "Lát nữa ăn xong lập tức về vương phủ!"
Mạn Tuyết bĩu môi không phục, nàng còn muốn đi chơi a! Nhưng cái ý nghĩ này chỉ loé lên trong đầu nàng, không dám nói ra với hắn. Bởi nếu nàng dám phản kháng, hắn nhất định ăn nàng đến mẩu xương cũng không còn.
Bạn thấy sao?