Chương 1: 1. Cưỡng gian (H)

Ngày hôm nay là thứ bảy nhưng cô không thể về nhà, ký túc xá dơ bẩn cũ nát cũng không ở được, Duy Nhất chỉ có thể ở trong thư viện.

Đi ngang qua sân thể dục để vài thiết bị cũ, có mấy học sinh không học vấn không nghề nghiệp đang chơi bóng rổ trên đó.

Bọn họ cao hứng phấn chấn gọi nhau, dù đứng cách rất xa vẫn có thể ngửi được mùi hormone nam trang ngập, bóng rổ bị đập trên đất phát ra âm thanh rung động.

Cô tạm dừng bước chân nhìn trong chốc lát, ánh mắt ngừng trên di động của bọn họ đặt dưới mấy chai nước khoáng.

Tuy học tập không giỏi, nhưng gia thế lại khá tốt.

Đúng lúc cô chuẩn bị thu hồi tầm mắt, trước mặt bỗng có một nam sinh cà lơ phất phơ không biết xuất hiện từ khi nào, dưới cánh tay vạm vỡ đang kẹp bóng rổ dơ hề hề, nghiêng đầu nhìn khiêu khích.

Đại khái là vừa mới đánh bóng rổ xong, mồ hôi còn chưa tan đi khiến tóc mái dính vào trên trán, nam sonh mặc áo vận động màu trắng cùng quần vận động màu đen.

Chỉ là phía dưới bị lộ ra quần lót bên trong.

"A!"

Hắn xoa xoa cằm, hàm dưới góc cạnh rõ ràng, hầu kết đứng thẳng rất gợi cảm.

Vệ Duy Nhất không nói chuyện, bày ra khuôn mặt không có biểu tình, cô không biết nên nói gì đáp lại.

"Tôi để ý cô đã lâu rồi, chúng ta thương lượng chuyện này đi."

Hắn ôm bóng rổ trước ngực đi tới, cách cô càng ngày càng gần, người cô so với hắn thấp bé hơn rất nhiều, cô phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Gương mặt kia đột nhiên áp xuống dưới để sát vào cô, khiến cô càng thấy rõ hơn cặp đồng tử màu hổ phách, mí mắt đơn bạc khơi mào hướng lên trên, lười biếng nhưng cũng rất đẹp.

"Tôi muốn cưỡng gian cô."

Thanh âm quá mức trầm thấp khiến bàn tay cô đang rũ bên người bỗng run rẩy.

Một trận gió nhẹ xẹt qua cuốn lấy những chiếc lá rơi rụng trên mặt đất, tựa như muốn đánh vỡ không khí xấu hổ này.

"Nghe không hiểu à? Tôi nói tôi muốn cưỡng gian cô." Lông mày hắn trở nên hung ác, thẳng sống lưng, "Ra một cái giá đi, nhiều hay ít cũng được, tôi muốn nếm thử cơ thể này, khuôn mặt nhỏ đẹp như vậy, dáng người cũng không tệ."

Thật ra cô không được coi là đẹp, chẳng qua dễ nhìn mà thôi, ngũ quan trên mặt cô thuộc kiểu càng nhìn càng thích, cho nên có lẽ lúc nãy hắn nói cũng không sai.

Hắn đã chú ý tới cô lâu rồi.

Cô không nói lời nào, hắn cũng không nói lời nào, không nhanh không chậm mà chờ đợi, cô nhìn đôi AJ phiên bản giới hạn dẫm trên mặt đất, tro bụi bay lên cũng toàn là hương vị của tiền.

"30 vạn."

Giọng nói trong trẻo dễ nghe kích thích lỗ tai.

Đôi mắt hắn bỗng nhiên trợn to, khóe miệng cũng cười càng sâu.

"30 vạn? Khẩu khí không nhỏ, cô xác định?"

Hắn lại lần nữa cúi đầu, môi mỏng đỏ bừng lúc đóng lúc mở, thanh âm phun ra tựa như đang cảnh cáo.

"Là cưỡng gian đó."

"Được." Không có bất kỳ do dự gì, "Chỉ cần anh cho tôi tiền."

Cô đang cười nhạo hắn không cho được?

"Xì, lá gan không nhỏ, thấy tiền là sáng mắt, chính miệng cô nói, cô cho rằng ông đây không có nổi 30 vạn?"

Liễu Dục ném xuống trái bóng rổ trong tay, kéo lấy tay cô đi tới cổng trường.

Quyển sách trên tay không kịp phòng ngừa rơi xuống, góc sách đập vào quả bóng đang lăn ra xa khiến nó vững vàng dừng lại.

"Anh muốn mang tôi đi đâu?" Cô nghiêng ngả lảo đảo đuổi theo, người trước mặt đi quá nhanh, cô chỉ đành chạy chậm theo hắn.

Liễu Dục quay đầu trừng mắt nhìn cô một cái, "Hiện tại tôi muốn cưỡng gian cô, cô có quyền mở miệng sao?"

Cô ngậm miệng, lựa chọn đóng vai người bị hại.

'Phanh!'

Tiếng mở cửa vang lên thật lớn, thậm chí còn có thể mơ hồ nhìn thấy không khí chấn động, trong phòng khách sạn tràn ngập hơi thở và dấu vết từng có người sống, có lẽ hắn đã ở nơi này được một thời gian, giá phòng ở đây một ngày cô cũng không trả nổi, chứ đừng nói là mấy tháng.

Hắn đảo tay lôi cô tới gần khiến cô rơi vào đáy mắt u tối, sau đó nắm tóc cô ấn lên tường, đầu bị đập vang khiến cô có chút phát ngốc, hormone nam tính phả tới gần, bên tai là tiếng hắn hô hấp khẽ.

"Chuẩn bị xong chưa?"

Hắn giống như đang hạ phán quyết cuối cùng, mặt cô vẫn không chút biểu cảm, trái tim nhảy có chút nhanh, "ừ" một tiếng.

Môi mỏng hồng nhuận vỡ ra ý cười dữ tợn, tay càng thêm dùng sức, đảo mắt một cái liền đem cô ấn trên mặt đất.

Cô yên lặng nhìn trần nhà, quần áo rẻ tiền trên cơ thể đã bị cởi ra không còn một mảnh, lộ ra nội y màu phấn cũ nát.

"Ấu trĩ." Hắn giễu cợt, đem quần lót cởi ra ném xuống, dùng bàn tay vì chơi bóng rổ lâu năm mà xuất hiện vài vết chai vuốt ve làn da bóng loáng của cô, yêu thích không buông, trong mắt bốc lên ý cười hưng phấn.

"Xử nữ à?"

Hai chân bị cưỡng chế tách ra, ánh mắt nóng như lửa đánh giá nơi riêng tư của cô, ngón tay sờ vào môi âm hộ nho nhỏ phấn nộn, sau đó đặt lên chóp mũi ngửi ngửi.

"Chẳng có mùi vị gì, hỏi cô đấy, còn là xử nữ à? Phía dưới từng bị đàn ông thao chưa!"

Cô bị động tác của hắn làm cho đỏ mặt, "Chưa."

"Không có thì tốt, ông đây không muốn thao giày rách."

Hắn quỳ trên đất nhanh nhẹn cởi quần, côn thịt sưng to màu đỏ tươi bại lộ trong không khí, thậm chí còn thô hơn cả cổ tay non mịn của cô, xoa xoa hai cái liền sưng to, đâm vào miệng huyệt phấn nộn, đồ vật thô tráng như vậy, đi vào nhất định sẽ khiến cô đau chết.

Ngẫm lại, trong mắt hắn liền không ngăn được lộ ra dục vọng hưng phấn, độ cung khóe miệng càng lúc càng lớn, nóng lòng muốn đi vào, chuẩn bị trực tiếp đâm thủng màng trinh!

"Chờ, chờ đã."

Hắn ngẩng đầu đối diện với tầm mắt cô, trong mắt cô tràn ngập khẩn trương cùng sợ hãi với đồ vật dưới thân hắn, giống như con dê đang đợi bị làm thịt khiến hắn phát điên bùng cháy dục vọng.

Vệ Duy Nhất nhìn hắn, đôi môi khô ráo lúc đóng lúc mở, "Anh là xử nam sao Phía dưới từng thao phụ nữ chưa?"

Cô đem vấn đề lúc nãy trả lại cho hắn.

Tay Liễu Dục trực tiếp bóp lấy cổ cô, hàn ý tràn lan cười lạnh, "Cô mẹ nó hiểu cho rõ tình trạng hiện tại, ông đây muốn cưỡng gian cô! Ông từng thao phụ nữ hay chưa liên quan cái rắm gì tới cô! Cô đã từ chối đường sống thì nhớ cho kỹ, ông sẽ chính là người đầu tiên phá thân cô!"

Quy đầu cứng rắn to như trứng gà đâm vào giữa hai môi âm hộ khô ráo, nơi tư mật chưa từng được khai phá bỗng nhiên bị căng lớn khó chịu, trên khuôn mặt bình đạm rốt cuộc cũng xuất hiện biểu cảm khác.

Mặc dù khô ráo rất khó đi nhưng hắn cũng không lưu lại cho cô một chút ôn nhu, căng ra nộn huyệt nho nhỏ, đĩnh động mông hung hăng cắm vào, quy đầu cảm nhận được một tầng màng hơi mỏng liền hưng phấn liều mạng chọc thủng.

"A......"

Sắc mặt người dưới thân trong phút chốc đau đến tái nhợt, giữa mày nhăn lại, nước mắt cũng vì thế mà chảy ra, Liễu Dục lại hưng phấn không cầm được, đem dương vật rút ra nửa tấc, trơ mắt nhìn phía dưới cô đổ máu.

"ĐM, đúng là tao! Thật chặt, kẹp ông đây sắp bắn ra rồi, cô thực sự đủ dâm đấy!"

Hắn phấn khởi bóp cổ cô, cảm giác đau đớn thống khổ cùng hít thở không thông đồng thời xảy ra, Vệ Duy Nhất khó chịu ôm lấy cổ tay, dưới thân như bị lưỡi dao sắc bén nóng như lửa hung hăng cắm vào, nếu một lần còn chưa đủ, thì lần thứ hai cô đã đau đến toàn bộ nửa người dưới chết lặng.

Liễu Dục cười tàn nhẫn, lộ ra hàm răng trắng tinh, dương vật thô to thâm nhập bên trong tử cung cô, nhìn vẻ mặt cô thống khổ.

"Rên ra! Rên cho ông! Sao lại không rên? Phụ nữ trong AV không đều rên rất sướng sao? Dương vật tôi lớn như vậy cắm bức cô có khó chịu không!"

Cô cắn chặt răng muốn kêu hắn nhẹ chút nhưng đầu óc đã bị va chạm đến phát ngốc, thanh âm khàn khàn, "Tôi sẽ không...... Sẽ không."

Hắn đột nhiên buông lỏng cổ cô, ngón tay hung hăng bóp mặt cô khiến ngũ quan dường như biến dạng, dữ tợn trừng mắt nhìn cô, ngữ khí hung ác.

"Sẽ không rên hả? Vậy cô mở miệng ra để ăn dương vật sao! Bảo cô rên thì rên cho ông, lắm mồm như vậy! Rên."

Nơi kịch liệt giao hợp dưới thân có máu thêm bôi trơn, côn thịt cơ hồ sưng thành màu tím, nhiễm máu đỏ tươi như con dao nhỏ liều mạng đâm vào hạ thân cô, đem cơ thể yếu ớt chia làm hai nửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...