Chương 11: 11. Anh là gay?

Cô không thể tin được hắn vậy mà lại thả cô đi.

Vệ Duy Nhất trở lại ký túc xá liền liều mạng đánh răng, nghĩ đến tinh dịch trong dạ dày không khỏi thấy buồn nôn.

Giáo viên gọi cô tới văn phòng một chuyến, muốn dò hỏi thành tích bài thi của cô một chút, chiều nay mới thi xong, cô giáo phê chữa bài thi của cô, thành tích cũng không ngoài dự đoán.

"Sang năm tốt nghiệp rồi, trường học chuẩn bị đề cử em với các xí nghiệp, phải duy trì thái độ này, nỗ lực sẽ được hồi đáp, cô tin em."

"Cảm ơn cô."

Đối với cô mà nói, đáng lẽ ra đây vốn nên là một tin tốt mới đúng, nhưng Vệ Duy Nhất lại hề không hưng phấn, cô đi ra khỏi khu dạy học, cúi đầu nhìn mũi chân mình, không ngừng mê mang sợ hãi nhắc nhở bản thân.

Đây không phải điều cô muốn, cũng không phải mục đích sinh tồn duy nhất của cô.

Nhưng cô không có biện pháp nào khác, Bạch Chi nói không sai, cô thất bại trước hiện thực.

"Hắc!"

Bóng rổ trước mặt rơi xuống đất sau đó bắn lên phát ra âm thanh, Vệ Duy Nhất ngẩng đầu, một nam sinh mặc áo đen cầm bóng rổ đứng trước mặt cô, đầu tóc gọn gàng sạch sẽ nhìn cô đùa giỡn, bộ dáng phản nghịch ăn chơi trác táng.

"Có chuyện gì?"

Cô thật sự lo lắng anh ta cũng nói muốn cưỡng gian cô.

"Không có gì, gần đây có phải cô hay đi cùng Liễu Dục đúng không?"

"Vì sao lại nói như vậy?"

Hắn hít hít cái mũi, "Bởi vì trên người cô và cậu ta có mùi sữa tắm giống nhau."

"Chỉ bởi vì cái này?"

"Đừng xem thường cái này!" Hắn đi tới gần cô hai bước, cúi đầu lại một lần nữa cẩn thận ngửi ngửi hương vị trên người cô, không sai.

"Bởi vì bình sữa tắm này do chính là tay tôi đưa cậu ta."

Ánh mắt Vệ Duy Nhất rốt cuộc cũng có chút biến hóa.

"Cho nên anh là gay?"

"Cái gì! Không không không cô đừng hiểu lầm, tôi không phải gay, thật sự không phải, tôi chỉ tò mò gần đây có phải cô ở cùng cậu ta hay không, bình sữa tắm kia là phiên bản giới hạn tôi tặng vào hôm sinh nhật cậu ta."

Hắn sợ tới mức phản bác liên tục, bóng rổ trong tay cũng rơi xuống đất, vội vàng nhặt lên, "Thời điểm bọn tôi chơi bóng rổ, cậu ta thường xuyên nhắc tới cô."

Vệ Duy Nhất nhìn hắn, "Anh ta nói tôi cái gì?"

"Lớn lên xinh đẹp nhưng lại là mọt sách."

Cô bĩu môi, biểu tình không chút biến hóa, nhấc chân lướt qua hắn.

"Đừng, đừng đi, cô nói cho tôi đi, gần đây có phải cô cùng cậu ta ở bên nhau không? Hai người đang quen nhau? Hay là phát triển thành quan hệ gì rồi?"

"Nếu anh để ý anh ta như vậy, không bằng tự mình hỏi đi."

Hắn gãi tóc cười, "Hỏi như vậy không phải sẽ rất ngượng ngùng sao."

Cô quay đầu, ánh mắt sâu xa nhìn hắn.

Một lúc sau hắn mới phản ứng lại, "Không phải, thật sự tôi không phải gay! Cô tin tôi đi, tôi chỉ tò mò thôi, cô nói cho tôi một chút thôi."

"Tôi không có quan hệ gì với anh ta, cũng không quen."

"Thật hay giả? Tôi còn tưởng Liễu Dục động tâm rồi, gần đây cậu ta nhắc đến cô rất nhiều lần trong lúc cùng bọn tôi chơi bóng rổ, hai người thật sự không quen nhau?"

"Không có."

Giọng nói ríu rít bên tai khiến cô bực bội, Vệ Duy Nhất dừng bước, quay đầu nhìn hắn.

"Anh tên là gì?"

Đối phương giương cao khoé môi mỉm cười, lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng tinh.

"Đường Duệ!"

Vệ Duy Nhất về nhà, chạy chậm lên lầu sáu, nhìn thấy tro bụi đầy đất, cửa lớn cũng bị đá hỏng, vật dụng bên trong hỗn độn bị quăng quật dập nát, cô dẫm lên mảnh vỡ thủy tinh trên đất đi vào bên trong, cẩn thận nhìn xung quanh.

"Ba...... Mẹ?"

Ngay cả bản thân cô cũng không phát hiện giọng nói mình đã trở nên run rẩy, hai tay cô nắm chặt bước vào phòng ngủ, nghe thấy âm thanh mơ hồ bên trong.

"Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi...... Ô ô đừng đánh tôi mà, đừng đánh."

Người phụ nữ ôm đầu run bần bật tránh phía sau sô pha, Vệ Duy Nhất kinh hoảng thất thố trừng lớn mắt nhìn Vệ Xuyên đang không ngừng chảy máu nằm trên mặt đất.

"Ba!"

Trán ông bị vật nặng đập trúng, trên thái dương là dòng máu dữ tợn chảy dài, hơi thở thoi thóp nằm trên đất, Vệ Duy Nhất vội vàng lấy điện thoại gọi xe cấp cứu, ngón tay cô run rẩy không ngừng.

"Alo, là 1...120...... Sao?"

Âm thanh xe cấp cứu vang vọng trong lỗ tai cô, trên đường Vệ Duy Nhất đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại gọi vào máy Vệ Xuyên, đối phương là chủ nợ mà mẹ cô đánh bạc thiếu tiền đang thô tục gào thét.

"Mẹ nó ngày mai mà không có tiền, xem tao có băm ả đàn bà kia ra ném lên núi cho sói ăn không! Không có tiền còn dám đánh bạc, mày xem ông là Bồ Tát à!"

Vệ Duy Nhất lấy tay che lại đôi mắt, thấp giọng hỏi, "Bà ấy nợ các người bao nhiêu?"

"Mày là ai?"

"Tôi hỏi anh bà ấy nợ các người bao nhiêu!" Cô cắn răng đấm đầu gối, nước mắt mất khống chế từ hốc mắt mạnh mẽ chảy ra.

"Mẹ mày miệng ăn cứt chó! Thiếu tiền còn dám mạnh miệng, lãi suất là 68 vạn, ngày mai trả gấp đôi! 136 vạn, không trả tao tiễn cả nhà mày đi gặp Diêm Vương!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...