Trên trán ông quấn băng gạc màu trắng, đôi môi khô ráo môi lúc đóng lúc mở, mỏi mệt không mở hai mắt.
Vệ Duy Nhất nhìn ông, "Ba tỉnh rồi."
"Duy Nhất, đây là đâu?"
"Bệnh viện."
Ông khẩn trương thấp thỏm bất an, "Sao ba lại ở bệnh viện, đừng, mau về nhà, về nhà đi, chúng ta không có nhiều tiền nằm viện, tiền viện phí ở đây bằng cả tháng lương của ba."
Vệ Duy Nhất ấn bờ vai của ông xuống giường, "Ở đây đi, con đã nói qua tình huống của ba với bệnh viện rồi, không đóng tiền cũng không sao, để ba ở đây quan sát hai ngày, đầu có thể sẽ lưu lại di chứng, ba đừng lộn xộn."
Ông mỏi mệt nhìn cô, "Con đừng gạt ba Duy Nhất, bệnh viện sao có thể không cần tiền."
"Đừng nói nữa, ba nghỉ ngơi đi, tiền mẹ thiếu nợ ba đừng lo lắng, con sẽ vay mượn tiền của ông chủ bán vé số, con là khách hàng thường xuyên mua vé số ở đó, ông ấy nói sẽ giúp con."
Vệ Xuyên tất nhiên không tin, bắt lấy tay cô, "Duy Nhất, con nói thật cho ba được không, rốt cuộc con đang làm gì! Tiền của con từ đâu mà có, con nói cho ba, con là con gái của ba, ba không thể nhìn con lầm đường lạc lối."
Hốc mắt cô nóng lên, vội vàng kéo tay ông ra.
"Ba đừng lo lắng, con không có việc gì, đã muộn rồi con phải về ký túc xá, ngày mai còn phải đi học, ba ở đây nhớ nghe lời dặn của bác sĩ, mẹ ở nhà ba cứ mặc kệ, để bà ấy tự sinh tự diệt đi."
Vệ Duy Nhất đẩy ghế đứng dậy, đánh gãy vấn đề vừa rồi, "Con đi trước, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho con."
"Duy Nhất......" Vệ Xuyên giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng cơ thể và đại não không phối hợp, chỉ đành trơ mắt nhìn cô đóng lại cửa phòng bệnh.
"Duy Nhất!"
Liễu Dục dựa vào tường hút thuốc, dưới chân dẫm lên không ít tàn thuốc, sau khi nhìn thấy cô, hắn cắm tay vào túi đi qua.
Vệ Duy Nhất cúi đầu, "Đi thôi."
Cằm bỗng nhiên bị bóp, cô bị ép ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.
Liễu Dục hút một hơi thuốc, cười một tiếng, phun ra khói trắng lượn lờ, "Mắt hồng như vậy? Ông đây giúp em trả nợ, em còn không hài lòng?"
"Không có."
Cô chớp mắt, nỗ lực bình ổn cảm xúc, nắm chặt lòng bàn tay, "Cảm ơn."
Hắn ghét nhất là hai chữ này.
"Không cần cảm ơn, tôi giúp em trả nợ là có mục đích, ông đây không giúp đỡ người nghèo, lên xe đi."
Xe thể thao màu đen bạc trong màn đêm phát ra ánh sáng mờ ảo, Liễu Dục chạy xe vào trong một núi rừng chưa được khai phá, bởi vì sàn xe quá thấp, đi trên con đường gập ghềnh lồi lõm khiến xe bị cọ vài cái, vậy mà hắn cũng không đau lòng chút nào.
Xe dừng lại, đèn pha cũng tắt, chỉ để lại một ngọn đèn trong xe chiếu sáng, xung quanh là rừng cây không một bóng người, hắn túm lấy người trên ghế phụ kéo qua ngồi trên người mình.
"Tôi muốn thao em, tự nghĩ cách làm tôi sướng."
Hắn ấn lên cái nút bên cạnh, ghế xe đột nhiên hạ xuống, Vệ Duy Nhất vội vàng đem tay chống trước ngực hắn.
Cô đương nhiên biết nên làm thế nào.
Dưới ánh đèn tối tăm, cô cúi đầu, tóc dài che hết nửa khuôn mặt, tay chậm rãi kéo quần cùng quần lót hắn, nắm lấy bộ phận sinh dục nóng rực đang chậm rãi biến lớn trong lòng bàn tay cô.
Cô nhón mũi chân, từng chút kéo quần mình xuống, gian nan tới gần cự vật, sau đó tìm đúng vị trí, ngồi lên.
Liễu Dục một tay chống đầu nhìn động tác của cô, duỗi tay sờ soạng giữa háng hai người.
Đúng là một chút nước cũng không có.
Hắn duỗi tay túm lấy áo cô, đem nội y ấu trĩ đẩy lên trên, nắm lấy bộ ngực như con thỏ nhỏ đang nhảy nhót mà xoay tròn.
"Phía dưới nếu không chảy nước thì sẽ bị tôi thao đổ máu, trong xe không có dầu bôi trơn."
Vệ Duy Nhất cắn răng, cảm giác đau đớn dần dần hiện trên trán, nhăn thành một đoàn.
Bàn tay to trước ngực đang cầm chặt ngực cô, dùng đủ loại thủ pháp khiêu khích núm vú, nhưng phía dưới cô vẫn không chút ướt át.
"Xì, người em là cục đá à?"
Hắn nắm lấy hạt đậu mẫn cảm, ngón trỏ nhẹ nhàng xoa cọ, bỗng nhiên cảm giác ngứa ngáy lan tràn khắp người cô.
Liễu Dục đắc ý cười, nắm âm đế cô xoay tròn, Vệ Duy Nhất không chịu nổi mà nhũn cả tay.
Liễu Dục thuận thế ấn cổ cô xuống, ôm cô vào ngực, há miệng cắn lỗ tai cô.
"Tao hóa, tao bức có phản ứng, thả lỏng âm đạo chút, dương vật muốn cắm vào."
Hắn nói lời thô tục không ngừng, nhưng cô nghe được lại có phản ứng, cảm giác ướt át chậm rãi tưới lên quy đầu, bên trong bắt đầu chảy nước.
Liễu Dục đỡ côn thịt, quy đầu đỉnh lên mông cô, tuy có chút gian nan nhưng vẫn có thể cắm vào.
"A......"
Cô nhỏ giọng phát ra một trận nức nở, thiêu cháy hưng phấn trong người hắn.
"Kêu thêm chút! Nhanh lên!"
"Ô...... A."
"Lớn không?"
"Rất lớn......"
"Lớn bao nhiêu?"
"Ngô, lấp đầy, thật lớn."
Từng câu từng chữ vốn nghe không có dâm ý như vậy, lại từ miệng cô phát ra cực kỳ dâm đãng.
"Tự mình động!"
Vệ Duy Nhất chống tay lên ngực hắn, nhón mũi chân thong thả lên xuống, mỗi lần ngồi xuống đều đâm đến chỗ sâu nhất đã rất khó chịu, hắn còn đang nhéo âm đế khiến cả người cô giống như không còn là chính mình.
"Kêu ra! Xung quanh cũng không có ai, thẹn thùng cái gì."
"A...... A ân, thật lớn, a đâm vào rồi, lớn quá..."
Lời nói thô tục sứt sẹo vừa nghe đã biết là vì lấy lòng hắn, nhưng Liễu Dục lại rất thưởng thức bộ dáng này của cô, nảy sinh ác độc đâm chọc lên trên.
"A!" Cô ngửa đầu phát ra tiếng thét chói tai.
"Nhanh lên, đừng ép tôi động thủ!"
Cô cắn răng làm nhanh hơn, thời điểm ngồi xuống thậm chí còn có thể nghe được tiếng dâm thủy, khóe mắt cô rưng rưng, cúi đầu thở hồng hộc, nhíu mày dùng sức gia tăng tốc độ.
Trên mặt cô không có biểu cảm hắn muốn nhìn thấy, ngược lại là bộ dáng nghiêm túc chấp hành nhiệm vụ, cứ đứng đắn như vậy, đúng là mất hứng.
Ánh trăng chiếu xuống rừng cây tối tăm, từ bên ngoài nhìn vào, xe phát ra từng trận tiếng vang, biên độ lay động càng lúc càng kịch liệt, còn có thể nghe được tiếng kêu dâm đãng từ bên trong truyền ra.
Lúc sau, tư thế hai người đã đổi ngược lại, Liễu Dục đè cô dưới thân hung hăng thao, cắn lấy bộ ngực đang loạn hoảng, liếm mút núm vú hồng nhạt.
"Thao chết em thao chết em! Đồ đê tiện, có dâm không? Hả? Bức cũng chảy ra dâm thủy, dâm muốn chết, đại dương vật cắm em thoải mái không? Sướng không!"
Cô cắn răng, chịu đựng cảm giác trướng đau nhắm mắt lại, trên trán toát ra một đống mồ hôi, nghĩ mọi cách từ trong miệng phun ra tiếng rên rỉ, "Sướng...... Sướng quá, thật lớn...... Cắm rốt cuộc...... A."
"Dương vật cũng bị em ăn hết rồi đồ đê tiện! Đem tao âm hộ em thao hỏng, vú còn dâm đãng như vậy là muốn dẫn ai! A... Sướng! Mẹ nó kẹp thật chặt. Không hổ là kỹ nữ bán thân!"
Hắn cố ý nhục nhã cô, Vệ Duy Nhất biết nhưng vẫn phối hợp, ưỡn ngực, đem vú đưa lên lắc lư trước mặt hắn, Liễu Dục cúi đầu ác độc cắn, thiếu chút nữa đem núm vú cô cắn rớt.
"A......"
"Đồ đê tiện, thao chết em!"
Bạn thấy sao?