Chương 2: 02. Kỹ thuật của anh quá kém cỏi (Cao H)

Cô đau đến chết lặng, thậm chí còn muốn khóc ra, cố nén thân thể đau nhức nắm chặt tay, khiến móng tay hung hăng bấu vào da thịt, ngũ quan trên mặt bị tay hắn đè ép mà biến dạng.

"Mẹ nó, ông bảo cô kêu!"

Hắn như tức giận, lôi kéo nội y yếu ớt cũ nát xuống, hung hăng tát lên bộ ngực non mềm một cái, nóng rát đau đớn.

Đây không phải cưỡng gian, đây là sống không bằng chết, nước mắt bị ép chảy ra, đại não cô dùng hết kiến thức cả đời đi học cũng không nghĩ được nên kêu như thế nào.

"Ô...... A...... Đau."

Tiếng rên rỉ cực kỳ nhỏ yếu lại khiến Liễu Dục nghe được mà hưng phấn trừng lớn mắt, bóp lấy cổ cô, trên ngực còn in năm dấu tay đỏ bừng.

"Cô mẹ nó không phải biết rên đấy sao? Rên lớn lên, nhanh lên! Đừng ép tôi tát cô, cái thân hình này của cô tôi thấy cũng không đáng giá 30 vạn đâu!"

Cô đau đớn rưng rưng lắc đầu, "Anh đã nói, sẽ...... Cho tôi."

"Vậy rên đi!"

Cô há to miệng, dùng sức muốn kêu ra tiếng từ trong cổ họng, côn thịt vừa bị lôi ra một nửa, lại một lần nữa theo máu chảy ra tàn nhẫn cắm xuống.

"A......"

Thanh âm nhè nhẹ nhiêu mị nhưng khiến hắn hưng phấn cực kỳ, "Không phải vẫn rên sao, giả vờ cái gì, tiếp đi! Càng lớn càng tốt!"

Tay hắn không khống chế được, càng dùng sức bóp chặt cổ cô, Vệ Duy Nhất hít thở không thông, sắc mặt đỏ dần sau đó tái nhợt, côn thịt xỏ xuyên qua mang lại đau đớn tựa như dưới địa ngục, đôi mắt cô cũng dần trợn ngược lên trên.

Liễu Dục cười dữ tợn trừng lớn mắt, tóc mái trên trán rũ xuống mày rậm sắc bén, côn thịt thô tráng tốc độ càng lúc càng nhanh, hai chân Vệ Duy Nhất giãy giụa đá đạp lung tung, móng tay xẹt qua mu bàn tay hắn lưu lại vết thương chói mắt.

Nam nhân bị đau đớn làm cho bừng tỉnh buông lỏng cổ cô ra, liếm vú cô.

"Mẹ nó cô dám cào tôi! Có phải tôi cho cô chút mặt mũi, hay đại dương vật thao cô không đủ thoải mái nên mới dám cào ông đây đúng không?"

Cô liều mạng che cổ ho khan, Liễu Dục tách hai chân cô dán lên trên bụng nhỏ, ấn cẳng chân cô bắt đầu tàn nhẫn thao, máu chảy ra bên ngoài ngày càng nhiều, không biết rốt cuộc là do màng trinh bị đâm thủng hay do âm đạo bị thao hư.

Móng tay cô ấn vào lòng bàn tay như sắp gãy, bụng như bị chọc thủng, trán đổ mồ hôi đầm đìa, trên mặt co quắp run rẩy.

"Ô...... A, a ân."

"Thao chết cô, thao chết cô! Cô là đồ đê tiện, tao bức bị tôi thọc hỏng! Mẹ nó còn kẹp chặt như vậy, côn thịt ông đây sắp bị cô bấm gãy rồi, đồ đê tiện trời sinh để đàn ông làm! Thao cô một lần, đời này cô không rời khỏi nam nhân được!"

Vệ Duy Nhất nhắm mắt lại, không muốn nhìn gương mặt tươi cười như biến thái của hắn.

Sau đó lại bị hắn nắm tóc nhắc lên, "Thoải mái không? Hả? Ông hỏi cô thoải mái không! Mở mắt ra cho tôi!"

Hai mắt cô mênh mông nước mắt ngăn lại cảnh ghê tởm trước mặt, cô bị thao đến chút sức lực cũng không còn, "Thoải...... Mái."

"A, tôi biết cô thoải mái mà! Nhìn đại dương vật tiến vào tao huyệt tham ăn của cô này, cắn tôi rất gắt gao, nhìn tao bức cô nhịn không được mà phun nước."

Hắn ấn đầu cô xuống, để cô thấy rõ bản thân bị thao như thế nào, côn thịt trướng tím bị máu nhuộm thành màu đỏ tươi, vật thể cứng rắn như chày gỗ đâm vào hạ thể.

Cô không cảm nhận được dù là một chút khoái cảm, đó không phải phun nước, mà là hộc máu.

Cô như đang kề cận cái chết, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi đến như vậy, lúc này hắn thật sự có thể thao chết cô, Vệ Duy Nhất không dám nhìn, rồi lại không thể không nhìn, chịu đựng cảm giác xé rách trướng đau trong bụng.

Tiền, chỉ cần có tiền, tất cả cô đều có thể nhịn.

Liễu Dục hưng phấn cười, "Mau nhìn xem, ông đem tao bức cô thao đến sắp nhảy ra rồi! Thật sự chưa từng bị thao qua, dương vật lớn không? Hả?"

"Lớn...... Thật lớn."

Côn thịt thô to hơn cả cổ tay cô cắm vào cơ thể, như bị nhét cả bàn tay vào, toàn bộ thân mình đều bị làm đến đau nhức.

Hắn đè nặng đùi cô, hai bên đùi đều bị hắn ép duỗi thẳng chân, cái mông hưng phấn loạng choạng càng lúc càng nhanh, huyệt khẩu dần dần bị hắn căng to xé rách, âm thanh bạch bạch trầm trọng kịch liệt, hắn cũng là lần đầu, không cầm cực nổi, hơn hai mươi phút đã bắn tinh vào âm đạo.

Hai mươi phút địa ngục, toàn thân cô như bị nghiền nát, Liễu Dục bắn xong liền ném hai chân cô xuống sau đó rút côn thịt ra, lượng lớn tinh dịch cùng máu từ trong huyệt chảy ra bên ngoài, bụng bị hắn bắn phồng lên, trên mặt còn cười dữ tợn, từ đầu đến cuối cũng không dừng lại.

"Đồ dâm đãng đê tiện, tinh dịch đều bị cô ăn vào rồi, sướng không?"

"Sướng......" Cô thở thoi thóp nằm trên mặt đất, hô hấp mỏng manh nhìn trần nhà, thiếu chút nữa cô đã cho rằng mình sắp chết.

Liễu Dục cầm giấy tùy tiện lau khô côn thịt còn chưa hoàn toàn mềm xuống hai cái, đến quần cũng lười mặc, sải đôi chân dài đi đến mép giường, từ trong túi lấy ra một hộp thuốc, tiêu sái chuẩn bị châm lửa đốt.

Vệ Duy Nhất không phải chưa từng thấy qua phim cấm, cô cũng từng cho rằng đó là chuyện rất vui sướng, quá trình làm tình sẽ khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng giờ phút này lại hoàn toàn không giống như cô nghĩ.

Cô chống cánh tay, gian nan đỡ thân mình đau nhức ngồi dậy, trước ngực nóng rát đau đớn, phía dưới còn đang cuồn cuộn không ngừng chảy tinh dịch, tái nhợt nhìn hắn.

"Kỹ thuật của anh rất kém cỏi."

'Ca'

Ngọn lửa ở chỗ tàn thuốc loé lên, tay hắn đột nhiên dừng lại, quay đầu.

"Cô nói cái gì?"

Giọng nói lạnh lùng mà cô chưa từng nghe qua, tựa như đang bị dẫn dắt vào bên trong động băng.

Cô mặt vô biểu tình đối diện tầm mắt hắn.

Hắn ném bật lửa xuống, giữa hai ngón tay còn đang kẹp một điếu thuốc cháy dở, dùng một bước đi tới trước mặt cô, nâng chân dẫm đầu cô áp lên sàn nhà, nhìn khuôn mặt cô vặn vẹo, khóe miệng hắn liền hiện ra độ cong dữ tợn.

"Không muốn sống nữa phải không!"

"Cô dám nói ông kỹ thuật kém?"

"A, mẹ nó hôm nay ông làm chết cô!"

Gan bàn chân to rộng hung hăng nghiền nát mặt cô, như muốn đem cô ấn đến chết, tựa như ma quỷ đến từ địa ngục.

Mặt mũi cô bầm dập, cô biết mình nói sai rồi.

Liễu Dục cong lưng, đem tàn thuốc trực tiếp ấn trên ngực cô, làn da yếu ớt không chịu nổi sức nóng liền xuất hiện dấu vết đổ máu, cô đau đến há to miệng, có chút không xong.

Hắn một lần nữa túm mở hai chân cô, côn thịt nóng bỏng lại cứng lên, Liễu Dục tức giận thọc vào, cuốn theo một lượng lớn tinh dịch thao vào bên trong.

"Nếu hôm nay không đem cô thao chết, cô sẽ không biết ông đây lợi hại cỡ nào! Cô dám nói tôi kỹ thuật kém, tôi sẽ cho cô biết cái gì gọi là bò cũng bò không nổi! Để cô quỳ trên mặt đất cầu xin tôi!"

Cô đau đớn hô hấp dồn dập, côn thịt cứng rắn nhét vào bên trong tàn phá miệng tử cung, thịt non bị ma sát không chịu nổi, mỗi một lần thọc vào rút ra đều mang theo máu cùng dịch nhầy, Liễu Dục bóp cổ cô, quá trình cưỡng gian đau đớn gần chết lại tới nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...