Sáng sớm ngày 13 tháng 2, Liễu Dục sắp xếp xong xuôi toàn bộ lịch trình. Vì đây là lần đầu tiên hắn và cô cùng nhau trải qua Lễ Tình Nhân, cho nên tuyệt đối phải lưu lại ấn tượng hoàn mỹ.
Trong ghi chú trên di động là một đống điều cần phải làm, từ buổi sáng 8 giờ rời giường, cho đến tối làm tình đến rạng sáng. Hắn nghĩ thật sự rất đẹp, buổi tối ôm mỹ nhân thơm tho ngào ngạt ngủ một giấc chờ tới ngày mai.
11 giờ giữa trưa ngày hôm sau, hắn tỉnh......
Mờ màng mở to mắt, nhìn bên cạnh giường sớm đã không còn ai, sau đó xem thời gian trên di động, một câu con mẹ nó phun ra khỏi mồm, cầm điện thoại gọi qua.
"Vệ Duy Nhất em đi đâu rồi! Hôm nay là Lễ Tình Nhân em không biết à, sáng sớm đã ném anh ở nhà rốt cuộc có ý gì, cùng tên khác ra ngoài lêu lổng có phải không, em đi đâu! Có phải buổi tối còn muốn đi theo hắn thuê phòng đúng không? Ông đây đã mua áo mưa rồi, em còn muốn đi theo nam nhân khác dùng có phải hay không!"
Một tràng ngôn ngữ khiến người ta thấy thẹn từ trong miệng hắn nhảy ra.
Vệ Duy Nhất che lại ống nghe, áy náy cười với giáo sư trước mặt, nghiêng đầu che môi thấp giọng nói, "Anh bị tâm thần hả! Hiện tại đã là giữa trưa rồi, hôm qua em đã nói với anh hôm nay em có việc phải tới tìm giáo sư học tập, anh có bệnh thì uống thuốc đi, đừng làm em nổi điên!"
Bên kia tức giận không nhẹ, truyền tới âm thanh thở dốc từ ống nghe, trực tiếp nằm trên giường la lối khóc lóc rống to.
"Anh mặc kệ anh mặc kệ! Hôm nay là Lễ Tình Nhân em phải có thời gian, anh mẹ nó mặc kệ! Em ở đâu, anh qua tìm em, nếu tìm không thấy, anh sẽ xé toàn bộ luận văn của em! Có tin anh đổ nước lên máy tính của em không!"
"Anh ——"
Cô nghiêng đầu nhìn giáo sư mang kính lão đối diện, ông cũng đang ngẩng đầu lên nhìn, cô chột dạ thu hồi tầm mắt.
"Được rồi, em đang ở trường, chút nữa anh qua đây."
"Được!" Liễu Dục nhảy ra khỏi giường, vô cùng cao hứng đi rửa mặt.
Cô cúp điện thoại, tràn đầy áy náy nhìn người đối diện, "Xin lỗi giáo sư, nhà em có người phát bệnh, em phải trở về xem một chút, nếu không thì lần sau chúng ta nói về vấn đề này một chút?"
Giáo sư già cười, "Hôm nay là ngày gì đương nhiên thầy biết, người trẻ tuổi mà, đi thôi, bạn trai em thầy cũng từng gặp qua, thời điểm nói chuyện tuy không buông tha cho người khác, nhưng đối với em vẫn khá tốt."
Cô vội vàng gật đầu nói cảm ơn.
"Ai, ngày mai đừng quên nộp luận văn cho thầy."
"Vâng, đêm nay em sẽ viết, em đi trước."
"Đi đi."
Cô thu dọn laptop vội vàng rời khỏi phòng học, cầm di động nhìn nhìn thời gian, dọc đường đi gặp không ít sinh viên có đôi có cặp, vừa kéo tay nhau vừa nói giỡn, khóe miệng cô cũng không tự giác nhếch lên.
Năm phút sau, cô nhìn thấy một người đang đứng trên đường cái, trong tay còn cầm hai ly trà sữa.
Đầu xuân có hơi lạnh, trên cổ là khăn quàng cổ màu xám cô đưa cho hắn, Liễu Dục mặc áo hoodie cùng áo khoác màu đen, dây xích trên quần túi hộp rung động khắp nơi.
Hắn ngó nghiêng đầu nhìn hai bên đường, sau khi xác nhận không có xe liền nhanh chóng chạy tới, dây xích va vào nhau tạo ra tiếng rất vang, mang theo ôn nhu xuân phong ngừng trước mặt cô, đưa ra một ly trà sữa vị khoai môn.
"Đây, hôm nay anh đã hỏi qua, người ta không có đậu đỏ, anh tìm vài cửa tiệm khác bọn họ cũng nói bán hết rồi, anh nhớ cái này em cũng rất thích uống."
"Cảm ơn." Cô nhận trà sữa, Liễu Dục cầm túi máy tính trong tay cô, cúi đầu, đồng tử màu hổ phách chiếu sáng lên đôi mắt cô.
"Hôn anh một cái."
Vệ Duy Nhất nhìn trái phải, xung quanh có rất nhiều người.
"Nơi này không tốt lắm..."
Hắn nhăn lại mày kiếm sắc bén, biểu tình khó chịu ủy khuất dậm chân, tức phát khóc, "Có gì mà không tốt! Đây là bước đầu tiên trong kế hoạch, buổi sáng 8 giờ rời giường phải cho em một cái hôn, ai mẹ nó biết anh sẽ ngủ đến 11 giờ chứ, nhanh lên nhanh lên, ông đây muốn hôn em a a a!"
Cô banh miệng đang cười, nhón mũi chân đè ép đôi môi phấn nộn lên môi hắn một chút, Liễu Dục đắc ý nở nụ cười.
"Ấu trĩ."
"Đi đi đi, đi xem phim đi!" Hắn cầm lấy tay cô, hai người mười ngón tay giao nhau cùng đi về phía trước, Vệ Duy Nhất cầm trà sữa đuổi theo.
"Xem phim cái gì, đã giữa trưa rồi, không phải nên ăn cơm trưa trước sao?"
"Không được, kế hoạch của anh là xem phim sau đó mới ăn cơm trưa, anh mặc kệ, em nghe anh đi."
Cô nhíu mày, "Hôm nay là Lễ Tình Nhân, người tới xem phim nhất định rất nhiều, xem xong phim tới tiệm cơm còn nhiều hơn nữa, em khuyên anh nên bỏ ý định này đi."
Liễu Dục quay đầu biểu tình nghiêm túc, "Anh mặc kệ! Anh nói nghe anh thì cứ nghe anh đi, hôm nay thiếu chút nữa em cho anh leo cây, nếu không phải anh gọi điện thoại cho em, có khi em còn không định cùng anh qua cái Lễ Tình Nhân này đâu!"
Vệ Duy Nhất không tiếp tục ngăn cản hắn.
Không khác cô nói là bao, trong rạp chiếu phim chật ních người, phải đổi tới vài chỗ mới thỏa mãn được nhiệm vụ của hắn.
Thời điểm ăn cơm còn hơn thế, hai người phải đợi mất một tiếng mới có bàn.
Nhìn bộ dáng hắn nghẹn khuất muốn hỏng, Vệ Duy Nhất lại nhìn luận văn trên di động, thở dài lắc đầu, "Em đã nói mà, ai bảo anh không nghe."
Hắn ngồi trên ghế đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt ủy khuất khiến người ta hít thở không thông. Vốn cô còn cho rằng hắn sẽ trực tiếp mắng lời thô tục cho cô nghe, kết quả hắn giữ lấy đầu cô, nổi điên cắn xé môi.
Xung quanh có rất nhiều cặp tình nhân, tuy không có vấn đề gì, nhưng cũng tránh không được sẽ có người nhìn, Vệ Duy Nhất vội vàng đẩy hắn ra.
"Làm gì thế, lại phát điên cái gì?"
"Ông đây chính là yêu em phát điên! Thao, kế hoạch gì chứ, căn bản không thể dùng, vĩnh viễn không theo kịp biến hoá phát sinh, thật là c......"
'Bang!'
Tay cô trực tiếp chặn miệng hắn cảnh cáo, "Còn nói tục em sẽ đánh anh."
Hắn mặt đầy không phục trợn trắng mắt, ngậm miệng lại.
Lịch trình buổi chiều còn xem như khá hoàn mỹ, hai người tới địa phương có ít người nhất là công viên, Liễu Dục để cô ngồi trên ghế dài, còn hắn không biết chạy tới nơi nào, trực tiếp tặng cho cô một bó hoa hồng, khiến cô vừa kinh hỉ (Kinh ngạc + vui mừng) lại bị dọa sốc.
Hắn cười như tên ngốc, "Thích thì tốt, đêm nay trở về báo đáp anh!"
Vì để có không khí ngày lễ, hắn trực tiếp đặt một bữa tối dưới ánh nến trong phòng tổng thống ở khách sạn. Quả thực mệt hắn cũng nghĩ ra được.
"Có phải lúc anh lên kế hoạch đã đọc trúng tiểu thuyết ngốc nghếch gì không?"
Hắn ngạc nhiên cười, "Sao em biết anh đọc tiểu thuyết?"
Vệ Duy Nhất cười đến tận mang tai, "Ngốc."
"CMN em dám mắng anh ngốc? Ông đây vất vả lắm mới tìm được cách, vậy mà em lại mắng anh! Em đã không hôn anh còn mắng anh, anh mẹ nó...... Mẹ nó!"
Mắt thấy hắn sắp tức điên, Vệ Duy Nhất buông dao nĩa trong tay, đứng dậy đi tới ôm cổ cúi đầu cắn môi hắn.
Thú tính quá độ khiến nam nhân nháy mắt nổ mạnh, ôm lấy eo cô bắt đầu há to miệng xâm nhập. Nước miếng cùng nước miếng giao hợp, đầu lưỡi tham luyến thăm dò khoang miệng cô, ôm cô bước nhanh đi tới phòng ngủ cách vách.
Nhẹ nhàng thả cô trên giường, miệng hai người vẫn gắt gao dán chặt, hắn nắm lấy cổ tay cô hướng dưới thân sờ soạng.
"Em sờ đi, cứng quá rồi, đau quá." Giọng nói khàn khàn ở bên tai cô thấp giọng câu dẫn.
Vệ Duy Nhất liếm khóe miệng hôn cổ hắn, bụng đột nhiên căng thẳng, hắn vô cùng lo lắng cởi quần, một tay kiên quyết để cô nắm lấy côn thịt, tay kia cởi áo lông trên người cô, cả khuôn mặt chôn trước ngực cô cọ cọ.
"Duy Nhất, Duy Nhất, muốn thao chết em, cứng quá, nhanh lên, nhanh để anh thao."
"Anh cứ như 800 đời chưa được chạm qua phụ nữ vậy."
"Mặc kệ mặc kệ! Ông đây muốn thao em, mẹ nó cứng đau quá, anh muốn cắm vào!"
Hắn túm quần lót kéo xuống, ý đồ muốn cởi quần cô, đôi mắt từ đầu đến cuối nóng như lửa nhìn chằm chằm cô, tách hai chân cô ra, đỡ côn thịt cách quần lót cọ xát môi âm hộ.
"Tê, chịu không nổi, anh muốn cắm vào!"
Vệ Duy Nhất ôm cổ hắn cười, Liễu Dục liền kéo quần lót xuống.
Đột nhiên cô nhớ ra cái gì, trừng lớn mắt đẩy hắn.
"Trời ạ, thiếu chút nữa đã quên đêm nay em phải viết đại cương! Dậy dậy, ngày mai phải nộp rồi, em không có thời gian cho anh nháo."
Liễu Dục khiếp sợ nhìn cô, bắt lấy cổ tay của cô, "Không phải, quần cũng cởi rồi, cho anh nói cái này......"
"Biến đi!"
Cô sốt ruột muốn tránh thoát liền đạp hắn một cái, chân lỡ dẫm lên vận mệnh hắn.
"A!"
Hắn đau đến xé tâm kêu gào, Liễu Dục cuộn tròn thân mình che lại nửa người dưới, Vệ Duy Nhất quay đầu nhìn thoáng qua, áy náy cười làm lành.
"Không, ngại quá, em thật sự sốt ruột, lần sau, không, ngày mai, ngày mai em bồi anh!"
Nói xong liền kéo lại quần chạy nhanh ra ngoài lấy máy tính.
"Em mẹ nó,...... Đứng lại, đứng lại......"
Để lại một mình hắn thống khổ che nửa người dưới đổ mồ hôi, đau quá, đau quá! Cứng lên bị đá càng đau!
10 giờ 1 phút tối ngày 14 tháng 2.
Tiểu Liễu Dục nghoẻo.
Bạn thấy sao?