Chương 26: 26. Con gái ông tên gì?

Liễu Dục đi tới công trường, tro bụi bay đầy trời, vẻ mặt hắn ghét bỏ. Liễu Dục vòng qua phía mấy ván gỗ liền nhìn thấy đám người đứng ở đó, một người đàn ông đang khom lưng chắp tay xin tha, chính là Vệ Xuyên.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy người đàn ông này, vừa nhìn vừa đi qua.

Ngô Đoạn thấy hắn tới liền chỉ vào hắn nói, "Đây là đại ca của bọn tôi, ông có gì thì nói với anh ấy, tiền cũng là anh ấy cho ông mượn, tôi không làm chủ được."

"Sao thế?" Hắn ngậm thuốc lá đi qua, người đàn ông kia đột nhiên quỳ xuống, bộ dáng nghèo kiết xác.

"Cầu xin cậu cho tôi thêm mấy tháng! Tôi cầu xin các người, tôi thật sự không lấy ra được nhiều tiền như vậy, tôi chỉ ở công trường làm công tích cóp, bây giờ cơm cũng không có mà ăn, xin mấy người rủ lòng thương xót, tôi nhất định sẽ trả tiền!"

Liễu Dục cười lạnh dựa vào Minibus phía sau, cầm lấy điếu thuốc trong miệng, "Không có tiền trả, mẹ nó mượn tiền làm cái gì, ông tưởng tôi làm từ thiện à? Tôi cho ông thời gian một tháng, bây giờ đã qua hai tháng rồi, ông còn muốn tôi chờ tới khi nào?"

Vệ Xuyên ngẩng đầu, trên mặt tràn đầy bụi đất chật vật không thôi, "Nhưng, nhưng tôi đã trả xong tiền vốn rồi......"

"Tiền vốn là tiền vốn, tiền lãi không phải tiền chắc? Ông cho rằng tôi cho ông vay sẽ không lấy nốt một phân còn lại? Mẹ nó nào có chuyện tốt như vậy? Tôi nói cho ông, nếu trước ngày mai vẫn không có tiền, tôi sẽ bắt người nhà ông làm thế chấp, bán vào xưởng đen kiếm tiền!"

Ông sợ tới mức muốn dập đầu, "Đại ca, cậu buông tha cho người nhà tôi đi, tôi cầu xin cậu, cậu muốn tôi thế nào cũng được, nhưng đừng động tới bọn họ, tôi vay tiền là để mua phòng cho con gái của tôi, không ngờ lại bị vợ lấy đi đánh bạc rồi thiếu một đống nợ, cầu xin cậu, tôi xin cậu!"

Liễu Dục nhướng mày, hút sâu một ngụm thuốc liền phun ra khói trắng.

"A, không ngờ ông còn có con gái, đúng lúc lắm, tôi thấy Ca Vũ gần đây rất thiếu người, bán vào nơi đó khẳng định sẽ được trả một cái giá tốt."

"Đại ca à không được, tuyệt đối không được, tôi cầu xin cậu, xin cậu! Tôi dập đầu với cậu, tôi xin lỗi thực xin lỗi, tôi nhất định sẽ nghĩ cách, cậu không thể làm như vậy, cầu xin cậu!"

Ông thậm chí kích động đến nỗi muốn tiến lên ôm chân hắn. Liễu Dục ghét bỏ trốn sang một bên, cảnh thê ly tử tán không phải hắn chưa từng thấy qua, chẳng qua ông ta xem con gái mình như bảo bối, cũng coi như hắn đã tìm được điểm uy hiếp.

Hắn ngồi xổm xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào ông cười, lông mi nồng đậm hạ xuống, trong mắt có vẻ hưng phấn.

"Nói cho tôi biết, con gái ông tên là gì."

Vệ Xuyên mất khống chế lắc đầu, liền dập đầu cầu xin, "Không thể đụng đến con gái tôi, cầu xin cậu cầu xin cậu, cậu muốn giết muốn xẻo tôi đều được, bán tôi đi đâu tôi cũng không có một câu oán hận, nhưng không thể động vào con bé...... Đừng động vào con bé."

Khóe miệng hắn nứt vỡ ra độ cung càng lúc càng lớn, nhìn rất dữ tợn, "Để tôi đoán xem, có phải cô ta cũng họ Vệ giống ông không? Cái gì Vệ?"

Vệ Xuyên mở to hai mắt nhìn, dập đầu trên mặt đất cứng rắn đầy sỏi đá, phát ra tiếng vang vụn vặt.

Liễu Dục thờ ơ dập thuốc, "Nếu không nói, tôi sẽ tìm tìm người điều tra, sau đó mang cô ta đi bán ngay lập tức, tôi thấy toàn bộ gia sản của ông, thứ đáng giá nhất cũng chỉ có cô ta."

Vệ Xuyên mất khống chế khóc lớn, "Không được đâu đại ca, xin cậu thương xót tôi đừng làm như vậy, tôi dập đầu xin cậu, không được!"

Liễu Dục cười, "Không nói đúng không, Ngô Đoạn, đi tra một chút, tra ra liền kéo đi bán."

Nam nhân thân mình cuộn tròn quỳ trên mặt đất run rẩy rống to, bắt lấy quần hắn, "Đừng, đừng đừng! Đại ca đại ca, xin lỗi thực xin lỗi, tôi nói, cậu đừng như vậy, tôi nói, con gái tôi tên Duy Nhất, Duy Nhất...... Con bé là Duy Nhất của tôi, tôi chỉ có một mình con bé, cầu xin cậu, cầu xin cậu!"

Khóe miệng Liễu Dục bỗng nhiên cứng đờ.

"Duy Nhất?"

"Vệ Duy Nhất?"

Vệ Xuyên khóc lóc gật đầu, cầu xin hắn đừng tổn thương cô.

Ngô Đoạn do dự hỏi, "Anh Liễu, còn muốn đi bắt người không?"

"Bắt con mẹ mày!"

Hắn bỗng nhiên rống to một tiếng, dọa ông một trận run run. Hắn ném điếu thuốc trong miệng xuống, đứng dậy kéo cửa xe, chỉ vào Vệ Xuyên nói, "Chờ ông đây xác nhận một phen lại nói tiếp, nếu ông dám lừa tôi, điều đầu tiên tôi làm là đem con gái ông lộng chết!"

"Đợi với, anh Liễu!"

Ngô Đoạn vội vàng đuổi theo, kéo cửa xe nhảy vào trong.

Hắn như muốn đem chân ga dẫm nát, điên cuồng tăng tốc đi về trước, người ngồi phía sau cẩn thận hỏi, "Anh Liễu, không, không lấy tiền nữa sao?"

Liễu Dục nắm chặt tay lái, "Ông ta sao có thể còn tiền?"

"Đã, đã đưa em thẻ ngân hàng rồi, không có chủ hộ, bên trong có mấy chục vạn, thẻ ngân hàng còn đang ở trong túi em."

Cậu lấy ra đưa lên cho hắn xem.

Con mẹ nó kia chính là thẻ của hắn! Thẻ mà hắn cho Vệ Duy Nhất!

"Mẹ nó còn cái rắm! Nói cho ông ta không cần nữa, ông đây không cần tiền lãi!"

Ngô Đoạn không biết vì sao hắn thay lòng đổi dạ nhanh như vậy, chột dạ nói, "Không phải vừa rồi anh còn nói không làm từ thiện sao?"

"Ông mẹ nó thích làm từ thiện thì làm sao!"

Màng nhĩ bị quát cho sắp điếc, Ngô Đoạn nhụt chí "À" một tiếng. Tâm anh Liễu, đúng là như kim dưới đáy biển.

Hắn ngừng xe dưới lầu khách sạn, vội vã lên lầu lấy thẻ dự phòng mở cửa, lại nhìn thấy trong phòng một mảnh trống rỗng.

Người chạy rồi.

Liễu Dục tức giận bật cười, cầm lấy điện thoại trên tường gọi đi.

"Lần cuối phòng 1320 đóng cửa là khi nào?"

"Xin chào, lần cuối phòng 1320 đóng cửa là 25 phút trước."

25 phút.

Rất tốt, tôi muốn xem 25 phút này em có thể đi tới đâu, trở về tôi liền lộng chết em, dám chạy?

"Ngô Đoạn, liên hệ với mấy người, từ trung tâm khách sạn tìm những nơi có thể đi đến trong vòng nửa giờ, tìm cô gái trên ảnh cho tôi!"

Hắn nhanh chóng lên xe đóng cửa, ném di động cho cậu, bên trên là sườn mặt của một cô gái ngồi trong phòng học. Nếu nhớ không lầm thì đây là vị lần trước cùng hắn chơi dã chiến.

"Anh Liễu, anh còn có sở thích chụp lén à?"

Cậu hì hì cười, giống như phát hiện ra chuyện động trời, kết quả nghênh đón là một đế giày đạp tới.

——————————

Liễu Dục: Một khi tôi tàn nhẫn thì ngay cả vợ mình cũng bán!

Ba giây sau, ôm lấy đùi vợ ngao ngao kêu, "Anh sai rồi, xin lỗi em, anh sẽ dập đầu trước bố vợ!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...