Cô che lại phần bụng bị phồng lên, sớm đã mất đi cảm giác thẹn thùng, chậm rãi bò từng bước xuống giường tới chỗ hắn.
Liễu Dục chỉ vào dương vật giữa háng, "Liếm cho sạch sẽ."
Bên trên dính đầy nước tiểu, mã mắt còn đang tiết tinh dịch, Vệ Duy Nhất nhất quyết không mở miệng.
"Sao hả? Không muốn tiết thứ trong bụng ra?"
"Muốn......"
"Vậy còn không liếm nhanh lên?"
Cô chịu đựng cảm xúc buồn nôn, đầu chậm rãi tới gần háng hắn liền ngửi được mùi vị vừa tanh vừa tao. Cô ngừng thở, há to miệng, chậm rãi ngậm lấy côn thịt hoạt động trên dưới, đem côn thịt bẩn thỉu liếm sạch sẽ.
"Tê, miệng nhỏ thật tao, lại cứng rồi, em khiến làm nó cứng lên thì phải phụ trách khiến nó mềm xuống."
Mục đích của hắn rốt cuộc cũng lộ ra, chẳng qua chỉ muốn cô giúp hắn khẩu giao mà thôi, cũng không biết đã làm tới khi nào, bụng cô đau không chịu được, giữ chặt cẳng chân hắn xin tha.
"Cho tôi bài xuất ra...... Bài xuất ra liền giúp anh khẩu giao, cầu xin anh, bụng đau quá."
Liễu Dục vuốt vú cô, một đường vuốt từ cổ cô xuống đến bụng, đột nhiên ấn lên.
"A......"
"Liếm!"
Hắn ra lệnh, cô không còn bất kỳ con đường sống nào khác, Vệ Duy Nhất há to miệng, ngậm lấy côn thịt, dùng nước miếng làm sạch.
Cổ họng vốn đã bị thương, giờ phút này lại không rảnh lo nhiều như vậy, cô dùng sức kẹp chặt quy đầu giúp hắn khẩu giao, cảm giác muốn nôn ra bên ngoài lần lượt trào dâng, lại không thể nôn ra mà nghẹn trong cổ họng.
"Oẹ...... Oẹ."
Liễu Dục nắm tóc cô nhấc lên, híp mắt nhìn mặt cô đỏ hồng.
"Cổ họng không muốn phải không?"
Vệ Duy Nhất trong mắt tràn ngập nước mắt, "Cho tôi xuất ra...... Cầu xin anh."
"Liếm!"
Hắn không lưu tình ấn côn thịt vào miệng cô, "Không được dùng yết hầu, dùng đầu lưỡi liếm cho tôi."
Cô quỳ trên mặt đất, bụng thật sự nhịn không nổi, duỗi dài đầu lưỡi liếm vòng quanh gân xanh trên thân gậy, Liễu Dục cúi đầu nhìn cô dâm đãng dùng lưỡi xẹt qua địa phương mẫn cảm.
Côn thịt vỗ lên mặt cô, Vệ Duy Nhất nhắm mắt lại hút mã mắt trên quy đầu, kích thích hắn hít hà một hơi.
"Em cho rằng côn thịt ông đây là ống hút, hút một cái liền tiết tinh dịch ra?"
"Tôi chịu không nổi, anh tha cho tôi đi...... Thật sự rất khó chịu."
Cô ô ô lắc đầu khóc lóc, Liễu Dục chống má cười, lại không cẩn thận đụng phải bên mặt vừa bị tát, sinh đau mà vội vàng bỏ tay ra.
"Em đừng ép tôi ra tay, ông đây không tát em, nhưng biện pháp tra tấn em lại có rất nhiều."
Cô nhắm mắt chịu đựng, nhẫn nại đã đạt tới cực hạn.
"Còn không nhanh liếm đi!"
Giây tiếp theo, cô đột nhiên đứng dậy liều mạng chạy vào WC, Liễu Dục chửi một tiếng, trực tiếp vươn chân khiến cô vấp. Vệ Duy Nhất không kịp tránh, cả người ngã mạnh, trán cũng đập lên mặt đất lạnh lẽo phát ra tiếng vang to, khiến trái tim hắn run lên.
"Em con mẹ nó chạy cái gì! Có tin tôi khiến em nghẹn chết cũng không để em xuất ra không hả!"
Hắn rống giận nhấc cô từ trên mặt đất kéo lên, nhìn trán cô đang đổ máu không ngừng, cô cũng đau đến khóc ra. Hắn ngây người một giây, sau đó buột miệng chửi ầm lên.
"Em chạy cái gì chứ! Muốn tìm chết phải không, muốn chết như vậy có tin ông đây lộng chết em không, không muốn có đầu nữa, hay là bị lừa đá mất rồi! Tôi bảo em nghe lời chút, mẹ nó em bị thiểu năng trí tuệ nên không nghe hiểu à?"
Chân Vệ Duy Nhất mềm tới mức muốn quỳ xuống, một giây trước khi đầu gối chạm sàn nhà, cô đã bị nhấc dậy kéo vào WC. Mà dương vật Liễu Dục vốn đang cứng lại bị lửa giận làm cho mềm xuống, hắn để cô quỳ gối bên cạnh cống thoát nước, sau đó rút nút bình.
Lượng lớn hỗn hợp nước tiểu cùng tinh dịch chảy ra bên ngoài, toàn bộ bụng vì được phóng thích mà trống rỗng muốn cao trào. Vệ Duy Nhất che lại bụng, cảm giác thất thoát khiến cô không biết làm sao, trán vẫn luôn đau làm cô không ngừng khóc lóc, nước mắt ngăn không được mà rơi xuống, máu trên trán cũng lan tràn.
Không biết cô đã khóc bao nhiêu lần, chỉ cảm giác như đã đem nước mắt cả đời chảy ra. Liễu Dục vừa hận vừa đau lòng, bóp cổ cô ấn trên mặt đất, dùng vòi nước hướng về phía hạ thân cô.
"Bẻ bức ra! Rửa sạch tao bức cho em, nhanh lên!"
Cô đau đầu, thậm chí không nghe rõ hắn đang nói gì, chỉ cảm thấy bên tai nôn nóng, đại não cũng mơ mơ hồ hồ.
"Em muốn tôi bóp chết em phải không! Đừng ép tôi tức giận, có tin tôi lộng chết em không!"
Sức lực trên cổ ngày càng chặt, rất nhanh cô đã không thể hô hấp, cảm giác muốn chết.
Chỉ thấy cô tuyệt vọng nhắm hai mắt, Liễu Dục thiếu chút nữa đã không đè lại nổi trái tim đang nhảy lên.
"Mẹ nó thật là đậu má, đời trước là em thiếu tôi!"
Hắn thay cô súc rửa hạ thân, mở vòi hoa sen đến mức lớn nhất, phun vào âm đạo, lại dùng lực ấn bụng, chất lỏng vẩn đục bên trong liền xuất ra, sau khi đã sạch sẽ, hắn dùng khăn tắm bọc cô đi ra ngoài.
Mặc quần áo cho cô xong, tròng lên cái áo hoodie to rộng của hắn, Liễu Dục mặc lại quần, kéo áo khoác ôm cô đi ra cửa, dùng khăn giấy che lại trán cô đang không ngừng đổ máu, tìm bệnh viện gần đây nhất.
Hắn vừa ôm chặt cô vừa mắng, há mồm nói lời thô tục không thèm dừng, mà Vệ Duy Nhất một câu cũng không nghe rõ hắn đang nói gì, giấy màu trắng rất nhanh liền bị máu nhiễm ướt.
Mồ hôi lạnh trên trán Liễu Dục chảy xuống, một đường ôm cô chạy tới bệnh viện yêu cầu khám gấp.
Kết quả là hắn quá chuyện bé xé ra to, chỉ là đầu bị thương, đâm có hơi tàn nhẫn, băng bó trán một chút thì không sao nữa, cũng không bị chấn động não.
"Yết hầu cô ấy thì sao! Anh xem yết hầu cô ấy sao lại thế này!"
Bác sĩ cầm đèn pin soi một chút, quay đầu lại nhìn hắn, "Việc này phải hỏi cậu."
Dù sao hắn cũng là người rõ ràng nhất, ai liếc mắt một cái cũng có thể thấy. Hắn cúi đầu dựa vào tường, lung tung gãi tóc.
Nam bác sĩ nhìn người đang ngủ trên giường, lại nhìn hắn, trong lòng nổi lên nghi ngờ.
"Vết thương trên mặt cậu là sao? Hai người có quan hệ gì, có phải cậu cưỡng bách cô ấy nên bị cô ấy đánh?"
Liễu Dục ngẩng đầu cắn răng mở miệng, "Tôi tự mình tát!"
——————————
Liễu Dục quỳ gối trên mép giường kêu rên: "Vợ ơi tỉnh lại đi, bằng không em tát anh mấy cái cho bớt giận được không, hay là anh tự mình tát, dù sao sức lực của anh rất lớn! Không tin em nhìn xem!"
'Bang!'
Một nửa mặt bên kia sưng lên.
Ngụy Thừa Trạch: Nam chính ngốc nghếch _ (: D ) ∠ ) _
Bạn thấy sao?