Chương 3: 03. Dập đầu, cầu xin tôi buông tha cho cô

Cuối cùng cô gần như ngất đi, hơi thở cũng trở nên thoi thóp, lần đầu tiên cô cách cái chết gần đến vậy, toàn thân đau đớn chết lặng.

Liễu Dục nhấc cô lên, sau đó ấn cô quỳ trên mặt đất, toàn bộ sức lực đều tập trung ở cánh tay, tinh dịch trong huyệt vẫn cứ chảy ra, cả người đều có đồ vật thuộc về hắn, quỳ gối dưới thân hắn.

"Dập đầu cho tôi, cầu xin tôi buông tha cô."

Hắn cao cao tại thượng cười lạnh, côn thịt dính đầy máu xử nử đặt trên đỉnh đầu cô.

Cô quỳ gối ở nơi đó, chậm rãi cúi đầu, cái trán dán lên mặt đất lạnh lẽo, giọng nói suy yếu, "Buông tha cho tôi đi."

Cô không có bất luận biểu tình gì nói ra một câu, giống như đang làm nhiệm vụ.

Hắn kéo khóe miệng, 'Sách' một tiếng, dùng chân dẫm lên đầu cô tiếp tục ấn xuống, đem cả khuôn mặt cô đều chôn trên mặt đất, "Là xin tha! Không phải ra lệnh, nói lại lần nữa."

Ngũ quan mềm mại bị biến dạng, âm sắc khàn khàn rốt cuộc cũng có chút biến hóa, "Cầu xin anh...... Buông tha cho tôi."

Hắn nghe thấy dễ chịu, nâng chân lên.

Sau đó ném ra trước mặt cô một tấm thẻ.

"Rất vừa lòng, nhiều nhất cũng chỉ cho cô năm vạn, mật mã là sáu chữ số sau thẻ, cút đi."

Nhục nhã giống như kỹ nữ sau khi bán thân.

Tóc dài hỗn độn rơi xuống trên vai, cô dùng sức nắm chặt thẻ trong tay, ngẩng đầu hỏi, "Tôi có thể tắm rửa không?"

Dương như cô là người trời sinh không thay đổi biểu cảm, rõ ràng có đôi mắt to tròn nhưng lại như mắt cá chết, không chút ánh sáng.

Hắn quay đầu đi không thèm nhìn, "Tắm nhanh rồi cút!"

"Cảm ơn."

Ai mẹ nó muốn cô cảm ơn!

Liễu Dục cắn răng, nhặt bật lửa từ trên mặt đất lên, cởi quần áo vận động ra, để lộ mấy khối cơ bụng rõ ràng, sau đó thay sang một bộ áo ngắn tay quần đùi màu xám, bắt chéo chân ngồi trên ghế bập bênh hút thuốc.

Dựng thẳng lỗ tai, đem tiếng nước trong phòng tắm nghe rõ ràng.

Hắn châm thuốc vô tình khiến ngón tay bị bỏng, bỗng nghe tiếng cửa phòng tắm được kéo ra.

"Cảm ơn."

Cô nói xong, mở cửa, sau đó đóng lại.

Liễu Dục ném tàn thuốc xuống, "Ai mẹ nó muốn cô cảm ơn, đời này ông cũng chưa được người nào cảm ơn đâu! Ông đây cưỡng gian cô đấy!"

Hắn quay đầu lại, người đã sớm không còn, cũng chẳng biết cô có nghe được không.

"Con mẹ nó......"

Cô khoác áo, đem kéo khóa lên đến cổ, che lại những vết xanh tím dọa người, cũng lo dấu vết trên mặt sẽ bị phát hiện, lại đeo thêm một cái khẩu trang màu đen.

Mỗi một bước đi đường đều vô cùng gian nan, phía dưới như có con dao nhỏ đang cắt xẻ da thịt cô, lại như có thứ gì đó bên dưới chảy ra, có lẽ là tinh dịch bắn quá sâu, chưa rửa sạch.

Trong toà chung cư cũ xưa, gian cầu thang chất đầy đồ vật, mỗi bước đi cũng khiến tro bụi bay đầy trời.

Cô đi đến lầu 3 đã nghe được âm thanh từ lầu sáu truyền đến.

Thanh âm quen thuộc khiến cô chịu đựng đau đớn bước nhanh hơn.

Cánh cửa sắt cũ nát cách âm cực kỳ không tốt, đồ vật trong phòng hỗn độn ngả nghiêng trên mặt đất, lộn xộn như bãi rác, còn có tiếng đàn ông tê tâm liệt phế hô to khóc rống.

"Đó là tiền tôi vay để mua phòng cho Duy Nhất! Bà nói tôi phải làm sao đây, bà đã từng suy nghĩ tới cái nhà này bao giờ chưa, trong mắt bà đã từng có con gái của mình hay chưa!"

Người phụ nữ ôm đùi ông lắc đầu, khóc lóc thảm thiết, "Ông cứu tôi đi, do tôi tưởng tôi có thể thắng, nếu trước tháng sau tôi không có tiền trả, bọn họ sẽ giết chết tôi! Tôi cầu xin ông đó Vệ Xuyên, cứu tôi đi, cứu tôi đi mà, coi như ông niệm tình vợ chồng giữa hai chúng ta, giúp tôi một lần cuối cùng thôi!"

"Tình cảm vợ chồng? Bà cũng biết tình cảm vợ chồng, vậy bà đã cho tôi được chút tình cảm gì sao! Ngày mai ly hôn đi, tôi sẽ mang Duy Nhất đi, đời này không gặp lại bà nữa! Tôi sẽ tự mình nghĩ cách trả tiền vay nợ, còn bà thiếu tiền hay chết cũng không liên quan tới tôi!"

Ông ngạnh đỏ cổ rống giận, nước mắt trong mắt lan tràn, nếp nhăn trên khóe mắt chen chúc xô đẩy lẫn nhau, ông tránh khỏi tay người phụ nữ kia, cầm lấy áo khoác dính đầy tro bụi tông cửa xông ra.

"Vệ Xuyên, Vệ Xuyên!"

Ông đóng cửa, lại thấy Duy Nhất đang đứng bên ngoài nhìn ông, hốc mắt ông hồng hồng, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa.

"Ba."

"Ba vay bao nhiêu?"

Tiếng kêu chói tai phía sau càng lúc càng lớn, Vệ Xuyên bắt lấy cổ tay cô, "Xuống lầu nói, đừng để mẹ con biết con đã trở lại, bằng không bà ta lại nghĩ cách lấy tiền của con."

Cô ở phía sau nghiêng ngả lảo đảo đuổi theo, nhìn ông dùng sức lấy tay áo xoa đôi mắt.

"Ba vay bao nhiêu?"

"...... 50 vạn."

Vệ Xuyên ngồi xổm xuống bưng kín mắt, giọng nói run rẩy.

"Ba chỉ là muốn mua cho con một căn phòng, phòng ở Hoài Thành thực sự rất quý, ba lại không có bản lĩnh gì, chỉ hy vọng cuộc sống của con có thể tốt hơn một chút, nhưng ba không nghĩ tới mẹ con sẽ trộm thẻ ngân hàng của ba đi đánh bạc, thực xin lỗi Duy Nhất, ba xin lỗi."

Khóe miệng cô giấu sau lớp khẩu trang chậm rãi căng chặt.

"Con nhớ lần trước ba đã nói rõ với con, ba chỉ vay 30 vạn giúp mẹ trả nợ."

"Đó là do ba đi vay lãi, nhưng cuối cùng vẫn không được, lãi suất ngày một tăng, sau đó ba lại đi mượn thêm tiền...... Ba thật sự không nghĩ tới sẽ thành như vậy."

"Cho nên rốt cuộc hiện tại ba thiếu bao nhiêu."

Ông lắc đầu, ngẩng đầu đối diện với cô, tái nhợt bất lực cười, "Con đừng lo lắng, tin tưởng ba, ba sẽ giải quyết, mấy ngày trước ba được thăng chức làm đội phó đội thi công, thật đó, đừng lo cho ba, biết không."

Cô nhắm mắt lại, thật sự nghĩ không rõ, một người dựa vào thể lực dọn gạch khiêng xi măng trong công trường như ông, có thể có năng lực gì mà kiếm ra hơn chục vạn để trả nợ.

"Con có 35 vạn, ba cầm đi trả nợ đi."

Cô móc thẻ ngân hàng đặt vào lòng bàn tay ông, Vệ Xuyên lại như mất trí trừng mắt nhìn cô, "Con kiếm đâu ra nhiều tiền như vậy! Con đang làm gì? Một cô gái như con sao có thể có nhiều tiền như vậy, có phải con đi làm cái chuyện kia không!"

Ông càng nói càng hoảng loạn, bắt lấy bả vai cô, "Con đừng làm ba sợ Duy Nhất, con...... Có phải con đi trộm tiền không? Ba vẫn có thể kiếm tiền! Con mau cầm tiền trả lại đi......"

"Ba!"

Cô thở dài, "Con mua vé số trúng thưởng, ba yên tâm đi, con sẽ không đi trộm tiền người khác, ba cũng không cần mua phòng cho con, đợi con kiếm được tiền có thể tự mình mua, ba cũng đừng cho con sinh hoạt phí nữa, con có thể đi làm thuê."

Cho dù đã cố nén nước mắt nhưng ông vẫn nhịn không được mà khóc ra, thân hình cao lớn cuộn tròn run rẩy, ông nắm chặt thẻ trong tay che lại hai mắt, nước mắt nện trên mặt đất đầy tro bụi.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, là ba không có bản lĩnh, ba không muốn để con chịu khổ chịu nhọc, con gái nhà người ta đều được yêu thương, ba không muốn để con đi làm thiê, con chỉ càn chăm chỉ học tập cho tốt, đừng lo lắng chuyện tiền nong."

Cô không biết nên làm ra vẻ mặt gì để an ủi ông, chỉ có thể nhẹ giọng "Vâng" một tiếng.

"Ba tin con."

Liễu Dục duỗi hai chân nửa nằm trên giường, lấy điện thoại gọi đi.

"Lão già, hết tiền rồi, mau chuyển cho tôi."

Đầu bên kia sửng sốt một chút, "Một trăm vạn tuần trước mới chuyển đâu!"

"Một trăm vạn ông đem ra để hù ai vậy? Nếu còn làm tôi bực tôi sẽ nói cho truyền thông ông bao dưỡng hai người phụ nữ, làm cho cổ phiếu công ty ông tụt dốc đến mức mẹ đẻ cũng không thèm nhận!"

Đầu bên kia cắn răng mở miệng.

"Ông đây quả thật sinh ra một thằng nhãi con!"

"Đừng mẹ nó vô nghĩa nữa! Không cho tôi tiền chuyện gì tôi cũng làm được, ông cứ thử xem!"

Hắn cắt đứt điện thoại, ném di động trên sàn nhà, cười lạnh chống đầu, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh hắn thô bạo đè cô trên sàn nhà làm tình, côn thịt lại chậm rãi cứng rắn.

Giây tiếp theo, hắn tức giận bắt lấy phân thân loát động, nếu cô còn ở đây, hắn nhất định sẽ đem cô thao đến chết, thọc hư bức cô! Kẹp chặt như vậy, thao chết cô!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...