Chương 30: 30. Vệ Duy Nhất bạo lực

Cô hôn mê mất một buổi tối. Liễu Dục ôm cô trở về khách sạn, dường như sợ cô có chuyện gì, liền ôm chặt cô đi ngủ.

Cánh tay càng ngày càng chặt, Vệ Duy Nhất hít thở không thông mà ho khan, dùng hết toàn lực trực tiếp đá hắn xuống giường.

"A......"

Loảng xoảng một tiếng, hắn khiếp sợ đỡ mép giường từ trên mặt đất bò lên, tức giận nhìn cô. Kết quả giây tiếp theo cái gì cũng không nói.

"Đầu còn đau không, yết hầu thế nào rồi, uống thuốc rồi hẵng nói."

Vệ Duy Nhất nhìn chằm chằm vào hắn làm Liễu Dục buồn bực.

"Ngày hôm qua tôi chạy vội ôm em đi bệnh viện, hiện tại em có ý gì? Muốn đánh tôi hả? Lấy oán trả ơn!"

Cô nhấp nhấp miệng, khàn khàn giọng hỏi, "Sao nửa mặt bên kia của anh cũng sưng lên?"

"Chẳng khác gì đầu heo."

"......"

"Em mẹ nó lại nói thêm một câu nữa!"

Hắn tức giận trực tiếp tiến lên bóp chặt cổ cô ấn trên giường, đối với loại uy hiếp này, cô sớm đã thấy nhiều không trách, mặt vô biểu tình dùng ánh mắt thẩm vấn hắn.

Liễu Dục sắp tức chết rồi, muốn ấn cô ở chỗ này thao.

"Ông đây tự mình tát chơi không được à! Em quản mặt tôi nhiều như vậy làm gì, câm miệng cho tôi, đừng nói những lời tôi không thích nghe!"

Ánh mắt cô không chút gợn sóng, giống như đang mắng hắn thiểu năng trí tuệ, càng nhìn càng tức.

Di động đầu giường bỗng vang lên, đánh vỡ cục diện xấu hổ này, là tiếng chuông di động của cô, Vệ Duy Nhất xoay người cầm lấy, làm lơ hắn mà nghe điện thoại.

Cô cau mày, nói một chữ "được" liền cúp máy.

"Ai vậy?"

"Ba tôi, ông ấy đang đứng ngoài cổng trường, tôi phải về một chuyến, đứng lên đi."

Ngược lại cũng thật kỳ quái, hắn vậy mà không ngăn cản cô, chỉ nhìn cô mặc xong quần áo, sau đó bỗng bắt lấy cánh tay cô hỏi, "Ba em có phải tên Vệ Xuyên không?"

Vệ Duy Nhất đột nhiên quay đầu, "Sao anh biết?"

Vệ Duy Nhất thấy hắn chậm rãi buông lỏng tay ra, cười.

"Điều tra một chút mà thôi."

Trên mặt cô tràn ngập nghi ngờ.

Liễu Dục chống mép giường lười biếng bắt chéo chân, "Trở về sớm một chút, trước 5 giờ mà không trở lại, em tự mình gánh hậu quả nghiêm trọng."

Đáp lại hắn là một tiếng 'phanh' lạnh nhạt.

Mí mắt hắn đè thấp hơi thở không vui nồng đậm.

Sau đó xoay người cầm gối dùng sức quăng lên mặt đất, phẫn hận dậm chân hai cái, cắn răng mở miệng, "Con mẹ nó không nghe lời! Sao mà khó dạy dỗ như vậy? Đáng chết, có thể nghe lời ông đây chút không! Có thể không hả!"

Vệ Duy Nhất vòng ra phía sau trèo tường vào trường học, phủi tro bụi trên người sau đó chạy tới cổng lớn. Vệ Xuyên đứng ở đó bất an nhìn khắp nơi, trong tay còn đang cầm một túi nilon đỏ.

"Ba."

Cô vừa kêu xong, Vệ Xuyên liền chạy tới, đem cô kéo đến phía sau một gốc cây.

"Ba thấy cổng trường con nhiều học sinh quá, hôm nay ba lại không rửa mặt chải đầu, không thể để người bắt gặp, con cầm lấy cái này đi, đây là đồ ăn vặt ba vừa tới siêu thị mua, con mang về ăn dần, chia cho bạn cùng phòng ký túc xá một ít, xây dựng mối quan hệ tốt."

Cô bị bắt nhận lấy, nhìn đầu tóc ông lộn xộn dính đầy tro bụi, "Hôm nay ba không tới công trường sao?"

Giọng nói quá khàn khiến ông nghi ngờ, "Cổ họng con làm sao vậy?"

"Không có việc gì, con bị cảm, uống thuốc sẽ tốt thôi" Cô nhéo cổ họng quay đầu đi ho khan hai tiếng, "Có phải ba xin nghỉ không? Mẹ đang ở nhà sao?"

"Con đừng lo lắng, mẹ con gần đây cảm xúc có chút không ổn định, đã về nhà bà ngoại, hôm nay ba cố ý xin nghỉ tới thăm con! Cũng muốn nói cho con một tin tốt, đám người cho vay nặng lãi kia không đòi tiền lãi từ ba nữa rồi! Bây giờ ba không nợ nần gì nữa, ba có thể mua phòng cho con!"

Ông nói, trên mặt tràn ngập hưng phấn cùng cao hứng, nếp nhăn bên khóe mắt cũng hợp thành một khối, cười như muốn nở hoa, bắt lấy cổ tay cô hỏi, "Con muốn dạng phòng ở như thế nào, ba sẽ mua cho con, hôm nay ba sẽ đi xem phòng!"

Không giống ông, cảm xúc Vệ Duy Nhất không chút gợn sóng, đẩy tay ông ra.

"Ba, tỉnh lại đi, chăm sóc tốt cho mình là được, đừng mua phòng cho con, dù sao con cũng không cần, ba không có tiền cũng không sao, đừng vay tiền nữa, cả đời chúng ta cũng không trả nổi."

Từng chữ xát muối vào trái tim ông, vừa rồi gương mặt còn rất vui vẻ, lúc này không sót lại chút nào.

"Con về trước, ba cũng về nhà nghỉ ngơi sớm một chút đi, cuối tuần này con sẽ về nhà, đến lúc đó ăn một bữa cơm đi."

"Duy Nhất......"

"Ba." Giọng nói của cô tăng cao đánh gãy lời ông, cô ngước mắt, trong con ngươi không hề gợn sóng, giống như cục diện đáng buồn hiện tại, trống trải cũng không có bất kỳ chút hy vọng gì.

"Con về ký túc xá."

Trái tim đau đớn, cảm giác hít thở không thông khiến ông khó mà hô hấp, Vệ Xuyên đứng tại chỗ che lại ngực, nghiêng ngả lảo đảo đỡ thân cây, trong hốc mắt già nua ngưng tụ mấy giọt nước mắt đều rơi xuống dưới.

"Thực xin lỗi...... Ba không bản lĩnh, thực xin lỗi, thực xin lỗi con."

Người sớm đã đi xa, ai cũng không nghe được ông không cam lòng tự trách.

Cô đẩy cửa, thanh âm bên trong lại làm tay cô dừng lại giữa không trung.

"Ai, mấy cậu biết không? Vừa rồi trở về tớ thấy ba Vệ Duy Nhất, trời ạ, cả người nghèo kiết xác, lần trước tớ ở trong văn phòng nghe giáo viên nói ông ta ở trong công trường dọn gạch, hôm nay gặp, quả thực cả người đều toả ra tro bụi chua lè."

"Ha ha ha khoa trương như vậy?"

"Thật đó!Ba cô ta như vậy, Vệ Duy Nhất ra trường cũng không có ai che chở, về sau nói không chừng còn đi làm gái."

"Đời trước phải tạo cái nghiệt gì mới có ba như vậy, thật đáng thương, kể cả ba cô ta có chết cô ta cũng chẳng nhận được một phần di sản."

Một trận tiếng cười dị dạng xuyên vào lỗ tai cô, bịch nilon trong tay cũng rơi xuống mặt đất.

Cửa bị đẩy mạnh, ba người bên trong đồng loạt khiếp sợ, bóng người còn chưa thấy rõ, người ngồi ở cửa đã bị ăn một quyền thật mạnh trên mặt.

Vệ Duy Nhất nắm chặt nắm tay hung hăng đấm, tay cô tuy nhỏ, nhưng sức lực lại đặc biệt lớn, cô ta bị đẩy ngã trên mặt đất, Vệ Duy Nhất bóp cổ cô ta, từng cú lại từng cú, đem khóe miệng cùng lỗ mũi cô ta đánh cho chảy máu, một chút sức phản kháng cũng không có, ngay cả rên ra vì đau đớn cũng không được.

"Vệ Duy Nhất...... Vệ Duy Nhất cô đang làm cái gì! Cô điên rồi à!"

Cô trừng lớn hai mắt, nhìn người đang chết ngất sắp trợn trắng mắt, bóp vai cô ta, nghi hoặc ừ một tiếng.

"Nói, nói tiếp, sao không nói? Miệng cô không phải rất tiện sao? Tới đi, nhìn dáng vẻ ba cô cũng rất ngu ngốc, có phải đến bây giờ vẫn còn là xử nam không? Cô từ thùng rác nhảy ra, hay là từ hố phân nào rơi xuống? Miệng thối như vậy do ngày thường ăn phân nhiều đúng không!"

Cô ta nằm trên mặt đất run rẩy, mặt đầy máu tươi, Vệ Duy Nhất ngẩng đầu, hai người kia sợ tới mức không khỏi lui về phía sau, cô cười lạnh buông người phía dưới đứng lên, đi đến chỗ bọn họ.

Bàn tay bị tác động quá nhiều mà rách da chảy máu rũ ở bên người hơi hơi run rẩy, cô nhướng mày, giọng nói lười biếng mang theo phản nghịch.

"Lần trước bị dạy dỗ chưa đủ đúng không? Có cần tôi đến dạy cho mấy người một bài học không? Chỉ khi đau mới có thể học được cách câm miệng, miệng tiện như vậy, sao hả, nhóm chị em mấy cô thân mật khăng khít đến nỗi rủ nhau cùng ăn phân à?."

Khóe miệng cô nhếch lên, môi đỏ răng trắng doạ người chết khiếp.

"Đừng tới đây...... Vệ Duy Nhất cô đừng tới đây, tôi sẽ gọi giáo viên, thực xin lỗi thực xin lỗi, cô đừng tới đây, tôi sai rồi, tôi không nên mắng cô —— a!"

Qua một lát, trong ký túc xá truyền đến tiếng bạo lực kinh người cùng tiếng khóc xin tha, náo loạn đến toàn bộ ký túc xá, biểu cảm cô vô tình lạnh nhạt, cầm lấy cái ghế cứng rắn lạnh lẽo giơ lên, không thèm chớp mắt mà nện xuống, tiếng gào thét thống khổ tru lên khiến tất cả mọi người bừng tỉnh.

Vệ Duy Nhất nhìn vào đám đông ngoài cửa, bỏ ghế trong tay xuống, nghiêng đầu nhìn bạn cùng phòng cười.

Đến bây giờ, cô mới thật sự giống một người đang sống.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...