Chương 33: 33. Rất thích em

Cô thở phì phò nằm bên chân giường liều mạng ho khan, sắc mặt hồng đến đáng sợ. Cổ họng càng ho càng đau, trừng nam nhân dưới giường, trong mắt tràn ngập sợ hãi.

"Vệ Duy Nhất em không muốn sống nữa có phải hay không!"

Thanh âm bạo nộ truyền tới lỗ tai cô, thân thể cô run rẩy cuộn tròn, che lại cổ, sợ hãi nhìn Liễu Dục.

Hắn ngồi trên mặt đất chỉ vào cô, thần sắc không vui hỏi, "Mẹ nó có phải em không muốn sống nữa? Nói cho tôi! Để tôi thỏa mãn nguyện vọng của em!"

Vệ Duy Nhất ho khan lắc đầu, cổ họng như bị mấy cây kim châm chọc cho nghẹn ngào.

"Là anh...... Muốn làm chết tôi trước."

"Tôi làm con mẹ em!"

Hắn đỡ mép giường đứng dậy, hùng hổ bắt lấy mắt cá chân non mịn đem cô kéo qua.

Cô cho rằng hắn lại muốn cưỡng ép cô khẩu giao, liền giãy giụa cầm gối ném vào người hắn.

"Cút...... Cút đi! Cút ngay!"

"Tôi thao em...... Mẹ nó, lấy ra, lấy ra! Thao chết em có tin không!"

Người bị ném gối sững sờ, vươn móng vuốt giằng lại hung khí trên tay cô áp lên. Vệ Duy Nhất vươn chân đá lên đùi hắn, hắn không kịp phòng bị mà ngửa đầu trực tiếp ngã xuống giường.

'Phanh!'

May là hắn phản ứng kịp, dùng cánh tay chống đỡ thân mình, còn chưa kịp hồi thần, thở hồng hộc.

"Cút ngay! Tôi nói anh cút ngay!"

Cô cầm gối ném lên người hắn. Liễu Dục dùng cánh tay ngăn trở, hét lớn một tiếng, "Em mẹ nó điên rồi Vệ Duy Nhất!"

Cô hoảng sợ cuộn tròn ngón chân.

"Em dám đá tôi? Cảm thấy ngày thường tôi đối xử với em quá tốt đúng không? Cho nên em mới dám làm như vậy? Em có tin tôi cưỡng gian em ngay chỗ này, tôi đem em làm chết! Đừng tưởng ông đây không dám ra tay với em!"

Hắn hung dữ cắn răng mở miệng, ném gối trên người đứng lên.

Vệ Duy Nhất bắt lấy đèn trên đầu giường, hắn sợ tới mức đồng tử màu hổ phách chấn động.

"Tôi, tôi nói cho em biết, nếu em dám dùng đồ vật kia ném tôi thì em chết chắc! Dương vật dưới thân bị em liếm cứng rồi, bò lại đây tiếp tục liếm cho tôi! Nhanh lên."

Cô ôm vũ khí duy nhất có thể phản kháng trong tay, ánh mắt kiên định trừng hắn. Tay cô trói gà không chặt, giống như con dê con sợ hãi đối mặt với tất cả, vì bị vây ép nên mới cố gắng giãy giụa.

Liễu Dục nheo mắt, "Tôi nói em không nghe phải không! Đừng quên là ai đã giúp em, em đã không báo ơn thì thôi, mẹ nó còn dám đá tôi!"

Vệ Duy Nhất nắm chặt đèn bàn, "Tôi cũng không hề nhờ anh, do anh tự mình làm chủ, dựa vào cái gì mà dùng đạo đức uy hiếp tôi."

"Em...... em mẹ nó, em!"

Liễu Dục mở to hai mắt nhìn, tức giận đến dậm chân, hung hăng đá gối đầu mềm mại trên đất, chỉ vào cô muốn mắng to, lại mắng không nổi một câu!

"Vệ Duy Nhất, em được lắm! Xem như tôi giúp sai người rồi, mẹ nó ông đây lại đi giúp một con sói mắt trắng! Mệt tôi còn lo lắng em bị người khác đánh, giờ tôi nên lo lắng khi nào tôi sẽ bị em ép đến phát điên mới đúng!"

Hắn gào lớn, thật sự sắp bị cô làm cho tức chết rồi.

"Anh lo lắng cho tôi?"

Biểu tình hắn bỗng cứng đờ.

Hắn ngẩng đầu, "Đúng vậy, ông đây lo lắng cho em thì sao! Tôi rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới lo lắng cho em, sợ em bị người khác đánh chết!"

Vệ Duy Nhất đặt đèn bàn sang một bên, nghiêm trang nói, "Cảm ơn."

"Cảm ơn cái đầu em!"

"A ——"

Hắn xông tới, bắt lấy mắt cá chân cô lôi tới mép giường, cả người bị đặt dưới thân hắn, côn thịt cao cao nhếch lên trên mặt cô, Vệ Duy Nhất đá loạn hai chân.

"Cút, tôi không muốn! Tôi không muốn liếm, cút đi!"

Trên cổ Liễu Dục còn ba dấu vết bị cào, vết máu đỏ bừng ở trên gân xanh giật nhảy, hầu kết cũng theo đó hơi động.

"Tôi mẹ nó không bảo em liếm, thành thật chút đi!"

Liễu Dục bóp lấy cằm cô, ấn mặt ép cô mở miệng, cô hoảng sợ đến hai mắt trợn tròn, trong hốc mắt tràn ngập nước.

Hắn cúi đầu để sát vào, lại nâng mặt cô hướng lên trên, nhìn vào bên trong.

"Áp lưỡi xuống, không thấy được cổ họng."

Hắn lấy di động trong túi, mở đèn pin chiếu vào, bên trong vẫn là một mảnh đỏ bừng.

"Tôi thật sự thiếu nợ em, uống thuốc!"

Liễu Dục nhặt quần trên mặt đất mặc lại, rửa sạch tay sau đó trở về thoa thuốc cho cô, lại nhìn thấy cô rúc trong góc, không nhịn được mà rống to.

"Sợ cái gì, ông đây cũng không ăn em, lại đây uống thuốc!"

Vệ Duy Nhất đánh giá hắn, "Anh không động vào tôi?"

Hắn nhịn xuống một bụng dục vọng, cắn răng, "Em nói xem?"

Ngón tay thon dài rung động ấn lên vỉ thuốc, dường như đang phát tiết, lẩm bẩm nói cái gì.

"Thật sự thiếu nợ em! Tôi tạo cái nghiệt gì không biết, không thể nghe lời tôi nói chút hay sao, dù sao tôi cũng không giết em, tôi mẹ nó chỉ muốn thao em thôi! Vậy mà em cũng không thành thật được một chút, tôi thật sự...... Thật sự."

"Anh đang nói cái gì?"

Vệ Duy Nhất kỳ quái nhìn hắn, cô mặc xong quần áo ngồi trên mép giường.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt mang theo chùm tia sáng nóng rực nhìn thẳng vào cô, bộ dáng thâm tình không tưởng tượng nổi.

Ánh mặt trời sau giờ ngọ nghiêng theo góc cửa sổ chiếu vào phòng, lại bị sống mũi cao thẳng của hắn chia thành quang ảnh, mày nhăn nhưng không mang theo một tia hung ác, dường như chỉ là cảm giác không thỏa mãn, bởi vì không chiếm được thứ mà mình muốn.

"Anh sắp bị em làm cho tức chết rồi."

"Vì sao không thể nghe lời anh một chút? Thao em rất thoải mái em có biết không, nằm trên giường để anh thao ủy khuất em lắm à?"

"Anh rất thích em, em nhìn không ra sao?"

Không khí đột nhiên trở nên an tĩnh. Liễu Dục sửng sốt một giây mới nhận ra mình đang nói gì, liền dứt khoát bất chấp tất cả, hét lớn.

"Anh thích em! Mẹ nó em có thể thích anh không, anh hỏi em có thể hay không hả! Hả?"

Vệ Duy Nhất đột nhiên nhắm mắt lại.

"Câm miệng."

"Em bảo anh câm miệng? Em nghĩ mình là ai! Anh không câm miệng thì sao, đánh anh à, có bản lĩnh thì đánh thử xem! Xem hai chúng ta ai đánh ai, đánh đi!"

Hắn đứng dậy cong lưng, mồm há to như bồn máu muốn ăn thịt người. Vệ Duy Nhất dùng cánh tay che mặt, nhíu mày đẩy hắn.

"Nước miếng của anh phun vào tôi rồi."

"......"

ĐM!

————————

Liễu Dục: Em quả thực không có tình thú.

Duy Nhất: Nước miếng rất dơ.

Ngụy Thừa Trạch: Trở tay ném cẩu lương, đá xong bát cơm chó liền chạy! Thuận tiện đá một chân vào ổ chó, bóp eo hùng hổ đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...