Cô uống thuốc, di động bên cạnh không ngừng đổ chuông. Vừa mới nhận cuộc gọi, bên kia đã truyền đến thanh âm hoảng loạn.
"Xin hỏi đây là người nhà của Vệ Xuyên sao? Xin hãy tới phòng giải phẫu khoa cấp cứu của bệnh viện một chuyến, bệnh nhân có khả năng sẽ không qua khỏi."
Cô ngây người một giây, "Anh nói cái gì?"
"Bệnh nhân bây giờ đang rất nguy cấp, xin hãy mau chóng tới đây."
Đại não cô ong một tiếng, trước mắt giống như có thứ gì đó biến mất, ù ù nổ mạnh bên tai, trái tim cũng ngừng đập trong nháy mắt.
Cô không rảnh lo tới những thứ khác, làm lơ âm thanh gào rống, nhanh chóng chạy ra bên ngoài.
Trên đường đi tới bệnh viện không ngừng có người gọi điện tới, cô càng nghe ngón tay càng run rẩy.
Họ nói, trong lúc ông đang làm việc ở công trường, đã bị tấm thép chục tấn từ trên trời rơi xuống đập vào.
Chỉ một viên đá từ độ cao như vậy rơi xuống cũng đã thành trí mạng, chứ đừng nói tới mấy chục tấn thép, rõ ràng cô không hề phát ra tiếng khóc, nhưng nước mắt lại điên cuồng chảy ra, cô cố há to miệng cũng không phát ra nổi một âm thanh.
Cõi lòng tan nát tuyệt vọng, nhớ lại câu vừa rồi bác sĩ gọi tới nói, có lẽ cô nên cầu xin thân thể ông đừng xảy ra chuyện gì.
Trái tim đau đớn nảy lên, Vệ Duy Nhất che ngực. Thở từng ngụm hổn hển, nước mắt thi nhau trào ra nện lên mu bàn tay đang cầm chặt di động.
Xe vừa dừng lại, cô liền mở cửa chạy như bay vào bệnh viện. Liễu Dục thậm chí cũng không kịp đóng cửa xe mà đuổi theo cô.
Trong phòng cấp cứu cuối hành lang lầu một, một bác sĩ từ bên trong bước ra, Vệ Duy Nhất chạy như điên qua bắt lấy cánh tay hắn, "Ba tôi đâu! Ba tôi thế nào rồi? Vệ Xuyên, ba tôi!"
Liễu Dục kéo cánh tay cô qua, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào, tròng mắt đỏ ửng hỏi, "Ba tôi liệu có xảy ra mệnh hệ gì không!"
"Người nhà bình tĩnh một chút."
Bác sĩ đối diện cố hết sức trấn định, một hộ sĩ đi tới yêu cầu cô ký tên, là đơn thông báo bệnh tình nguy kịch.
Vệ Duy Nhất ngây người trong nhát mắt, nước mắt cũng nuốt vào trong miệng, mặn quá.
"Rất xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức, khả năng bệnh nhân không chịu nổi quá 24 giờ. Lúc người được đưa tới đây cũng đã chậm, phần đầu là phần trí mạng lại bị thương nặng, hiện giờ đang rơi vào trạng thái hôn mê, lúc nào cũng có khả năng sẽ...... Ra đi."
Cô cầm hoá đơn bệnh viện ngồi gục trước cửa phòng cấp cứu, sắc mặt tái nhợt, tâm như tro tàn.
Bên trong phòng bệnh đã được khử khuẩn, không cho cô đi vào, họ nói lát nữa sẽ đổi phòng để cô tới gặp người nhà lần cuối.
Xuỳ...... Gặp lần cuối, gặp lần cuối cùng, rõ ràng buổi sáng hôm nay vẫn còn thấy qua, ông còn đưa đồ ăn vặt cho cô.
Cô cúi đầu liều mạng lau nước mắt, đôi mắt sưng đỏ bị cô lau sắp trầy xước, cằm run rẩy không ngừng, hàm răng đang cắn chặt cũng khanh khách rung động.
Vệ Duy Nhất cắn mu bàn tay chính mình, cắn gần đổ máu.
"Vệ Duy Nhất."
Giọng nói vừa lạ lại quen thuộc vang lên, cô ngẩng đầu, ngước đôi mắt đỏ hồng, ánh mắt dại ra.
"Sao anh lại ở đây?"
Đường Duệ đỡ vách tường, cả người mặc trang phục bệnh nhân đơn bạc màu trắng xanh, khập khiễng cười khổ đi tới chỗ cô, "Dị ứng, suýt nữa đã không cứu được, thần kinh bị tổn thương một chút."
Cô nhớ anh ta từng nói bị dị ứng đậu phộng, khá nghiêm trọng.
"Em thì sao? Sao lại ở chỗ này?"
Môi cô mấp máy nói không ra lời, mở miệng ra chỉ muốn khóc, cái gì cũng không nói được, nước mắt chảy xuống.
"Đừng, đừng khóc chứ." Cậu sốt ruột lấy khăn giấy trong túi quần áo bệnh nhân cho cô.
"Không muốn nói thì không nói, đừng khóc, mắt đỏ hết lên rồi, lau nhẹ chút, nếu không sẽ đổ máu."
Chân tay cậu luống cuống dỗ cô, lại nhìn thấy hoá đơn bệnh viện liền biết cô không gặp phải gì chuyện tốt, nếu không sao có thể xuất hiện ngoài cửa phòng chăm sóc đặc biệt.
"Cái kia, tôi, tôi nghe thành viên trong đội bóng nói, em ——"
"Các người con mẹ nó đang làm gì!"
Tiếng hô vang lên giữa hành lang yên tĩnh, Đường Duệ quay đầu lại, Liễu Dục nắm chặt bịch khăn giấy cùng nước khoáng trong tay, chai nhựa bị bóp phát ra âm thanh răng rắc, ngữ khí hận không thể giết chết người.
"Liễu Dục, cậu cũng ở đây à."
Cậu cười cười muốn hoá giải hiểu lầm, không ngờ lại làm hắn càng thêm tức giận.
"Sao? Nếu tôi không ở đây thì hai người chuẩn bị hôn nhau rồi? Ai cho phép các người làm thế! Hả? Gian phu dâm phụ làm trò đê tiện!"
Hắn mắng rất khó nghe, Đường Duệ trực tiếp nhíu mày, "Cậu nói gì vậy? Vốn không phải chuyện lần đó, tôi chỉ trùng hợp gặp cô ấy mà thôi, tới nói hai câu thì có sao? Cậu không nhất thiết phải vậy chứ."
Liễu Dục bị chọc tức, ha hả cười, nhịn không được nâng một quyền, tức giận mắng một tiếng.
"Cút!"
Hắn tiến lên nắm cánh tay Vệ Duy Nhất lôi cô đi, Đường Duệ muốn đứng bậy, bỗng đùi phải đột nhiên run không chịu nổi, khiến anh ngã mạnh trên ghế.
"Anh muốn làm gì?"
Cô không kịp phản ứng đã bị đem tới cầu thang thoát hiểm, hắn bóp chặt cổ cô ấn lên tường, đầu cũng bị đập, cô đau đớn nhưng lại không rơi nổi một giọt nước mắt.
"Vừa nãy em làm cái gì!"
Vệ Duy Nhất nắm lấy bàn tay đang đặt trên cổ mình, cười khổ, "Ngay lúc này anh lại tức giận với tôi, anh không cảm thấy mình đang gây sự vô cớ sao?"
"Gây sự vô cớ?" Hắn cắn răng, lực trên tay càng ngày càng lớn, "Vệ Duy Nhất, sức chịu đựng của anh có giới hạn, em lại quá tam ba bận mà ép anh! Có phải em cho rằng anh không dám đánh em đúng không?"
Giọng nói tràn ngập hận ý như coi cô trở thành kẻ thù, hắn gắt gao bóp cổ cô nhấc lên, cô cũng theo đó bị bắt nhón mũi chân, cảm giác khóc thở tràn trên đại não, một tay kia của hắn kéo quần cô xuống.
"Không phải anh không thể dung túng em, mẹ nó anh thích em cơ mà! Nhưng hiện tại anh rất tức giận, vì sao lại tiếp cận hắn! Vì sao lại nói chuyện với hắn?"
Cảm xúc bị đè ép rốt cuộc cũng bùng nổ, từng câu từng chữ được thốt ra có vẻ cực kỳ tức giận, hắn cắn lỗ tai cô, giọng nói trầm thấp.
"Em thật sự không biết mình là người của ai? Vậy đừng trách anh cưỡng gian em, ngậm chặt miệng cho anh, nếu dám phát ra âm thanh thì người bị mọi người vây xem chính là em."
Vệ Duy Nhất trừng lớn hai mắt, quần cô bị kéo đến đùi, móng tay hãm sâu vào da thịt hắn, nghẹn ngào giãy giụa, "Anh điên rồi!"
"Anh mẹ nó chính là điên rồi!"
Nắm côn thịt nửa mềm trong tay loát hai cái, nháy mắt đã làm nó cứng lên, hắn dùng đầu gối tách mở hai chân cô, không chút lưu tình cắm vào mật huyệt khô ráo.
Đau quá......
Cô ngửa đầu, sắc mặt trở nên trắng bệch, liều mạng đẩy hắn, "Cứu mạng...... Cứu mạng!"
Liễu Dục bịt chặt miệng cô, cảm giác hít thở không thông như sắp chết.
"Em muốn để ai tới cứu em? Anh mẹ nó thương em như vậy, nhưng em có từng thương xót lấy anh chưa! Chịu đựng đi, em tự làm tự chịu, anh xem về sau em còn dám làm vậy không!"
Cô đau đến nước mắt chảy ròng, trái tim vốn đã chết lặng giờ lại bị hắn hung hăng ném lên đất mà dẫm đạp. Hắn vốn không thèm để tự tôn của cô vào mắt, nên mới tùy ý vũ nhục cô, không lúc nào là không coi cô trở thành búp bê để phát tiết tức giận.
Kể cả lúc này, hắn vẫn có thể tuỳ lúc tùy chỗ cởi quần thao cô, mặc kệ cô sống chết thế nào.
Nước mắt rơi đầy trên tay hắn, hắn ở trong thân thể cô ra ra vào vào. Cô cố gắng nhón mũi chân thoát khỏi đau đớn hiện tại, lại không có chút tác dụng, mỗi một bước đều khô ráo khó đi khiến cô tuyệt vọng khóc thút thít, nhưng hắn vẫn chẳng buông tha.
"Là em nợ anh, em xứng đáng! Nếu để anh phát hiện thêm một lần nữa, anh sẽ làm chết em!"
========
Happy niu dia ><
Bạn thấy sao?